Editor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần…
Chương 408: Tiểu yêu tinh
Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một ChútTác giả: Hề YênTruyện Ngôn TìnhEditor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần… Lời này khơi dậy bất mãn của người trước mặt: “Không phải của tôi, nhìn một chút còn không được ư?”Lại có người vẻ mặt cực kỳ hâm mộ, “Cô xem anh ấy đối với bạn gái thật tốt, nếu như tôi là bạn gái anh ấy, nhất định chết cũng sẽ cam tâm tình nguyện....”Mặc dù nói chỉ là nhìn một chút, nhưng vẫn không nhịn được lâm vào trong ảo tưởng.Nhưng những lời này của cô, ngược lại dẫn tới đồng tình của người chung quanh.”Phải đó, nếu để cho bạn trai tôi đến xem tôi ngồi ngựa gỗ xoay tròn, khẳng định anh ta còn không nhìn được một phút.”Sau đó, đề tài của các cô quanh quẩn nhiều lần giữa ưu điểm Tần Cận và khuyết điểm của bạn trai mình, giọng nói cũng càng lúc càng lớn.Tần Cận nhíu mày, vừa định phát tác, lại trông thấy Diệp Tử xuống ngựa gỗ đi về phía anh.Trong lúc âm nhạc dừng lại, cô đều sẽ chạy tới nói với anh một câu thêm lát nữa, giống như sợ anh nhàm chán.Nhưng lần này cô không có nhanh chóng trở về, Tần Cận ném tàn thuốc, sờ sờ đầu của cô: “Còn không đi? Trận tiếp theo sắp bắt đầu rồi.”Diệp Tử hơi cúi đầu xuống, rầu rĩ “Ừ” một tiếng, nhưng vẫn không có nhúc nhích.Phát giác tâm tình cô không tốt, Tần Cận nâng mặt của cô lên: “Sao rồi?”Diệp Tử nhỏ giọng nói: “Thật nhiều người nhìn chúng ta....”Tần Cận cười hôn nhẹ vành tai của cô, nói nhỏ ở bên tai cô: “Anh tìm người mời bọn họ đi ra ngoài, cả khu vui chơi đều là của em.””Đừng.” Diệp Tử vội ngăn cản, “Chúng ta đi thôi, đã chơi rất lâu rồi.””Không chơi nữa?””Ừ không chơi nữa.””Vậy đi thôi.”Tần Cận dắt tay của cô, lôi kéo đi đến bên cạnh xe, không thèm để ý ánh mắt cực kỳ hâm mộ của mọi người chút nào.*”Thiếu phu nhân, ô mai cô muốn đến rồi.””Ừ, để xuống đi.”Mấy ngày gần đây, Thẩm Chanh đối với ô mai yêu thích không buông tay, cách mỗi một lúc liền muốn ăn hai viên.Người hầu vừa đưa ô mai tới, cô liền cầm một viên từ trong giỏ ra.Lúc đang muốn ăn, lại nghĩ đến gì đó, đưa ô trong tay cho Thi Vực bên cạnh, “Ăn một viên.””Không ăn.”Thấy anh không nhận, cô liền một ngụm ngậm ô mai lên miệng, cố ý tiến tới gần, lay động ở trước mặt anh.Thi Vực thấy thế, ánh mắt nghiêm túc.”Tiểu yêu tinh.”Mấp máy môi, phun ra ba chữ.Thẩm Chanh lại dán dán lên trên người anh, đưa môi tới.Thi Vực híp mắt lạnh, nhìn cô một lát, cuối cùng vẫn cúi đầu chiếm hữu cánh môi của cô, ngậm ô mai đi.Sau đó, chậm rãi nhai, nuốt xuống.Đám người hầu bên cạnh cảm thấy không thể tin được.Tất cả người làm trong dinh thự, từ ngày đầu tiên tới nơi này làm việc, đều đã nắm rõ yêu thích của Thi Vực.Anh thích, không thích, tất cả người làm đều nhớ cho kỹ, không dám có một chút sai lầm.Cho nên mọi người đều biết, anh ghét nhất, là món chua chua.Nhưng hôm nay, anh lại có thể đụng phải vào món chua chua đó!Hơn nữa còn hưởng thụ như vậy!Sắc trời dần dần tối đi, trên dưới dinh thự lâm vào bầu không khí bận rộn.Bởi vì bình thường Thi Vực rất ít khi đãi khách, cho nên người làm đều thường rất nhàn nhã.Hôm nay lại không giống, tất cả người hầu đều đang chuẩn bị bữa tối.Cả trình tự đều tiến hành đâu vào đấy, công việc mỗi người ngay ngắn rõ ràng giống như dây chuyền sản xuất.Lập ra thực đơn liền có hơn ba mươi thức ăn tinh phẩm, ngoài ra, còn có trái cây tươi và các loại quà vặt món điểm tâm ngọt vừa mới chở bằng máy bay tới đây.Tất cả mọi người đều đang cảm thấy kinh thán vì cuộc sống xa hoa này.Nghe nói khách tối nay là Tần Cận, bọn người hầu ở sau lưng nghị luận.”Nghe nói Tần nhị thiếu sẽ đến, thiệt hay giả?””Thiếu gia căn dặn, còn có thể giả được sao.””Tần nhị thiếu nổi tiếng ăn chơi phong lưu, tôi đã từng thấy anh ta ở trên báo chí, rất đẹp trai....””Một lát nữa có thể nhìn thấy người thật, suy nghĩ một chút liền cảm thấy kích động!”
Lời này khơi dậy bất mãn của người trước mặt: “Không phải của tôi, nhìn một chút còn không được ư?”
Lại có người vẻ mặt cực kỳ hâm mộ, “Cô xem anh ấy đối với bạn gái
thật tốt, nếu như tôi là bạn gái anh ấy, nhất định chết cũng sẽ cam tâm
tình nguyện....”
Mặc dù nói chỉ là nhìn một chút, nhưng vẫn không nhịn được lâm vào trong ảo tưởng.
Nhưng những lời này của cô, ngược lại dẫn tới đồng tình của người chung quanh.
”Phải đó, nếu để cho bạn trai tôi đến xem tôi ngồi ngựa gỗ xoay tròn, khẳng định anh ta còn không nhìn được một phút.”
Sau đó, đề tài của các cô quanh quẩn nhiều lần giữa ưu điểm Tần Cận
và khuyết điểm của bạn trai mình, giọng nói cũng càng lúc càng lớn.
Tần Cận nhíu mày, vừa định phát tác, lại trông thấy Diệp Tử xuống ngựa gỗ đi về phía anh.
Trong lúc âm nhạc dừng lại, cô đều sẽ chạy tới nói với anh một câu thêm lát nữa, giống như sợ anh nhàm chán.
Nhưng lần này cô không có nhanh chóng trở về, Tần Cận ném tàn thuốc,
sờ sờ đầu của cô: “Còn không đi? Trận tiếp theo sắp bắt đầu rồi.”
Diệp Tử hơi cúi đầu xuống, rầu rĩ “Ừ” một tiếng, nhưng vẫn không có nhúc nhích.
Phát giác tâm tình cô không tốt, Tần Cận nâng mặt của cô lên: “Sao rồi?”
Diệp Tử nhỏ giọng nói: “Thật nhiều người nhìn chúng ta....”
Tần Cận cười hôn nhẹ vành tai của cô, nói nhỏ ở bên tai cô: “Anh tìm
người mời bọn họ đi ra ngoài, cả khu vui chơi đều là của em.”
”Đừng.” Diệp Tử vội ngăn cản, “Chúng ta đi thôi, đã chơi rất lâu rồi.”
”Không chơi nữa?”
”Ừ không chơi nữa.”
”Vậy đi thôi.”
Tần Cận dắt tay của cô, lôi kéo đi đến bên cạnh xe, không thèm để ý ánh mắt cực kỳ hâm mộ của mọi người chút nào.
*
”Thiếu phu nhân, ô mai cô muốn đến rồi.”
”Ừ, để xuống đi.”
Mấy ngày gần đây, Thẩm Chanh đối với ô mai yêu thích không buông tay, cách mỗi một lúc liền muốn ăn hai viên.
Người hầu vừa đưa ô mai tới, cô liền cầm một viên từ trong giỏ ra.
Lúc đang muốn ăn, lại nghĩ đến gì đó, đưa ô trong tay cho Thi Vực bên cạnh, “Ăn một viên.”
”Không ăn.”
Thấy anh không nhận, cô liền một ngụm ngậm ô mai lên miệng, cố ý tiến tới gần, lay động ở trước mặt anh.
Thi Vực thấy thế, ánh mắt nghiêm túc.
”Tiểu yêu tinh.”
Mấp máy môi, phun ra ba chữ.
Thẩm Chanh lại dán dán lên trên người anh, đưa môi tới.
Thi Vực híp mắt lạnh, nhìn cô một lát, cuối cùng vẫn cúi đầu chiếm hữu cánh môi của cô, ngậm ô mai đi.
Sau đó, chậm rãi nhai, nuốt xuống.
Đám người hầu bên cạnh cảm thấy không thể tin được.
Tất cả người làm trong dinh thự, từ ngày đầu tiên tới nơi này làm việc, đều đã nắm rõ yêu thích của Thi Vực.
Anh thích, không thích, tất cả người làm đều nhớ cho kỹ, không dám có một chút sai lầm.
Cho nên mọi người đều biết, anh ghét nhất, là món chua chua.
Nhưng hôm nay, anh lại có thể đụng phải vào món chua chua đó!
Hơn nữa còn hưởng thụ như vậy!
Sắc trời dần dần tối đi, trên dưới dinh thự lâm vào bầu không khí bận rộn.
Bởi vì bình thường Thi Vực rất ít khi đãi khách, cho nên người làm đều thường rất nhàn nhã.
Hôm nay lại không giống, tất cả người hầu đều đang chuẩn bị bữa tối.
Cả trình tự đều tiến hành đâu vào đấy, công việc mỗi người ngay ngắn rõ ràng giống như dây chuyền sản xuất.
Lập ra thực đơn liền có hơn ba mươi thức ăn tinh phẩm, ngoài ra, còn
có trái cây tươi và các loại quà vặt món điểm tâm ngọt vừa mới chở bằng
máy bay tới đây.
Tất cả mọi người đều đang cảm thấy kinh thán vì cuộc sống xa hoa này.
Nghe nói khách tối nay là Tần Cận, bọn người hầu ở sau lưng nghị luận.
”Nghe nói Tần nhị thiếu sẽ đến, thiệt hay giả?”
”Thiếu gia căn dặn, còn có thể giả được sao.”
”Tần nhị thiếu nổi tiếng ăn chơi phong lưu, tôi đã từng thấy anh ta ở trên báo chí, rất đẹp trai....”
”Một lát nữa có thể nhìn thấy người thật, suy nghĩ một chút liền cảm thấy kích động!”
Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một ChútTác giả: Hề YênTruyện Ngôn TìnhEditor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần… Lời này khơi dậy bất mãn của người trước mặt: “Không phải của tôi, nhìn một chút còn không được ư?”Lại có người vẻ mặt cực kỳ hâm mộ, “Cô xem anh ấy đối với bạn gái thật tốt, nếu như tôi là bạn gái anh ấy, nhất định chết cũng sẽ cam tâm tình nguyện....”Mặc dù nói chỉ là nhìn một chút, nhưng vẫn không nhịn được lâm vào trong ảo tưởng.Nhưng những lời này của cô, ngược lại dẫn tới đồng tình của người chung quanh.”Phải đó, nếu để cho bạn trai tôi đến xem tôi ngồi ngựa gỗ xoay tròn, khẳng định anh ta còn không nhìn được một phút.”Sau đó, đề tài của các cô quanh quẩn nhiều lần giữa ưu điểm Tần Cận và khuyết điểm của bạn trai mình, giọng nói cũng càng lúc càng lớn.Tần Cận nhíu mày, vừa định phát tác, lại trông thấy Diệp Tử xuống ngựa gỗ đi về phía anh.Trong lúc âm nhạc dừng lại, cô đều sẽ chạy tới nói với anh một câu thêm lát nữa, giống như sợ anh nhàm chán.Nhưng lần này cô không có nhanh chóng trở về, Tần Cận ném tàn thuốc, sờ sờ đầu của cô: “Còn không đi? Trận tiếp theo sắp bắt đầu rồi.”Diệp Tử hơi cúi đầu xuống, rầu rĩ “Ừ” một tiếng, nhưng vẫn không có nhúc nhích.Phát giác tâm tình cô không tốt, Tần Cận nâng mặt của cô lên: “Sao rồi?”Diệp Tử nhỏ giọng nói: “Thật nhiều người nhìn chúng ta....”Tần Cận cười hôn nhẹ vành tai của cô, nói nhỏ ở bên tai cô: “Anh tìm người mời bọn họ đi ra ngoài, cả khu vui chơi đều là của em.””Đừng.” Diệp Tử vội ngăn cản, “Chúng ta đi thôi, đã chơi rất lâu rồi.””Không chơi nữa?””Ừ không chơi nữa.””Vậy đi thôi.”Tần Cận dắt tay của cô, lôi kéo đi đến bên cạnh xe, không thèm để ý ánh mắt cực kỳ hâm mộ của mọi người chút nào.*”Thiếu phu nhân, ô mai cô muốn đến rồi.””Ừ, để xuống đi.”Mấy ngày gần đây, Thẩm Chanh đối với ô mai yêu thích không buông tay, cách mỗi một lúc liền muốn ăn hai viên.Người hầu vừa đưa ô mai tới, cô liền cầm một viên từ trong giỏ ra.Lúc đang muốn ăn, lại nghĩ đến gì đó, đưa ô trong tay cho Thi Vực bên cạnh, “Ăn một viên.””Không ăn.”Thấy anh không nhận, cô liền một ngụm ngậm ô mai lên miệng, cố ý tiến tới gần, lay động ở trước mặt anh.Thi Vực thấy thế, ánh mắt nghiêm túc.”Tiểu yêu tinh.”Mấp máy môi, phun ra ba chữ.Thẩm Chanh lại dán dán lên trên người anh, đưa môi tới.Thi Vực híp mắt lạnh, nhìn cô một lát, cuối cùng vẫn cúi đầu chiếm hữu cánh môi của cô, ngậm ô mai đi.Sau đó, chậm rãi nhai, nuốt xuống.Đám người hầu bên cạnh cảm thấy không thể tin được.Tất cả người làm trong dinh thự, từ ngày đầu tiên tới nơi này làm việc, đều đã nắm rõ yêu thích của Thi Vực.Anh thích, không thích, tất cả người làm đều nhớ cho kỹ, không dám có một chút sai lầm.Cho nên mọi người đều biết, anh ghét nhất, là món chua chua.Nhưng hôm nay, anh lại có thể đụng phải vào món chua chua đó!Hơn nữa còn hưởng thụ như vậy!Sắc trời dần dần tối đi, trên dưới dinh thự lâm vào bầu không khí bận rộn.Bởi vì bình thường Thi Vực rất ít khi đãi khách, cho nên người làm đều thường rất nhàn nhã.Hôm nay lại không giống, tất cả người hầu đều đang chuẩn bị bữa tối.Cả trình tự đều tiến hành đâu vào đấy, công việc mỗi người ngay ngắn rõ ràng giống như dây chuyền sản xuất.Lập ra thực đơn liền có hơn ba mươi thức ăn tinh phẩm, ngoài ra, còn có trái cây tươi và các loại quà vặt món điểm tâm ngọt vừa mới chở bằng máy bay tới đây.Tất cả mọi người đều đang cảm thấy kinh thán vì cuộc sống xa hoa này.Nghe nói khách tối nay là Tần Cận, bọn người hầu ở sau lưng nghị luận.”Nghe nói Tần nhị thiếu sẽ đến, thiệt hay giả?””Thiếu gia căn dặn, còn có thể giả được sao.””Tần nhị thiếu nổi tiếng ăn chơi phong lưu, tôi đã từng thấy anh ta ở trên báo chí, rất đẹp trai....””Một lát nữa có thể nhìn thấy người thật, suy nghĩ một chút liền cảm thấy kích động!”