Tác giả:

Editor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần…

Chương 457: Trò chơi thần bí

Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một ChútTác giả: Hề YênTruyện Ngôn TìnhEditor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần… Editor: May”Cho nên?”Thẩm Chanh nhếch nhếch môi, cười đến mở rộng.”Không bằng chúng ta chơi một trò chơi đi.” Người đàn ông nói xong, duỗi ngón tay suông dài ra chỉ lên trên, “Trong này có 10001 cái bình, tromng mỗi một bình đều đựng một tờ giấy. Trên tờ giấy có cách sống, cách chết, cùng với một cái giá lớn sống không bằng chết.”Thẩm Chanh nhìn lên trên theo tay của hắn ta, vô số bình thủy tinh đang nhẹ nhàng lắc lư, thỉnh thoảng một hai cái bình đụng vào nhau phát ra tiếng vang trong trẻo lại chói tai.Tầm mắt rơi ở trên thân người đàn ông đó lần nữa, cô cười: “Anh là muốn tôi chọn một cái từ bên trong sao?””Không, chọn ba cái.” Trong con ngươi người đàn ông lóe ra nụ cười bí hiểm, hắn ta tận lực thả chậm tốc độ nói chuyện: “Ba cái bình đại biểu ba lựa chọn, ba lần cơ hội. Cô có thể chọn một cái từ trong đó, bất kể là sinh hay là tử, hoặc là sống không bằng chết, đều do một mình cô quyết định. Nhưng cô phải hiểu rõ một chút, có ba lần cơ hội cũng không có nghĩa là nhất định có xác suất sống sót.””Đương nhiên, cô cũng có thể từ chối trò chơi này.”Thẩm Chanh nghe được ẩn ý từ trong lời nói của hắn ta.”Sau khi từ chối thì sao?”Đàn ông vuốt vuốt nhẫn ngọc trên ngón cái, không nhanh không chậm mở miệng: “Sau khi từ chối, tôi sẽ mời một người khác đến chơi trò chơi giống vậy. Mà anh ta, có thể chỉ có một lần cơ hội.””Kẻ điên!”Hai chữ lạnh lùng đến cực điểm, tràn ra từ giữa môi răng cô.Sao cô có thể không biết người đàn ông trong miệng hắn ám chỉ là ai!”Chẳng qua chỉ là chơi một trò chơi mà thôi, không tính là điên khùng.” Người đàn ông nhỏ giọng cười nói: “Đổi lại người khác, ngay cả tư cách chơi trò chơi này cũng hoàn toàn không có, mà cô lại có thể có ba lần. Phụ nữ phải học được thỏa mãn, có biết không.”Thẩm Chanh cười nhẹ: “Nếu như anh là muốn mạng của tôi, không cần phải làm phức tạp như vậy, có thể trực tiếp lấy đi. Nếu như anh muốn dùng cách này để tìm k*ch th*ch, vậy anh đã chọn sai cách rồi.”Cô hơi dừng một chút, kế tiếp mở miệng: “Bởi vì, tôi cũng không chơi loại trò chơi nhàm chán này, mà người đàn ông của tôi, cũng sẽ không chơi với anh!”Người đàn ông liếc xéo cô, trong đôi mắt toàn là tự tin: “Cô không chơi trò chơi này, tôi tin, nhưng....”Hắn ta cố ý muốn nói lại thôi, giữ câu nói kế tiếp để cho Thẩm Chanh đoán.Thẩm Chanh đối diện với tầm mắt của hắn ta, ánh mắt mang theo sát ý, cực kỳ nguy hiểm.Bốn mắt nhìn nhau, giống như đại chiến hơn mười hiệp trong lúc vô hình, cứ hai bên tổn hại như thế!Người đàn ông đột nhiên cười tùy ý ra tiếng, tay thon dài đè xuống trên nhẫn, vị trí sau lưng hắn ta xuất hiện một màn hình.Là một màn hình giống như màn hình chiếu, không hợp với hoàn cảnh âm trầm quỷ dị này.Trong màn hình, một người đàn ông có vóc người thon dài, bộ dạng tuấn mỹ, đứng thẳng trên tầng cao nhất của một tòa nhà hoang phế.Trên tòa nhà, cùng treo vô số bình thủy tinh.Bên cạnh, một người y phụ nữ mặc đồ đen lạnh chìm mở miệng: “Cái trò chơi này là anh chơi, hay là cô ta chơi.”Gió nhẹ vén tóc rơi tán loạn của Thi Vực lên, trên mặt giống như đao khắc mang nụ cười lúc sáng lúc tối, đẹp như thần để.Đột nhiên, môi mỏng kia cong lên một đường cong.”Tôi chơi.”Nói hai chữ rất khí phách, khiến người ta không thể bỏ qua.Giờ phút này, thời gian giống như đông cứng lại.Nhìn anh trong màn hình, Thẩm Chanh bất giác siết chặc hai tay.Cuối cùng rút ánh mắt về, chuyển tầm mắt qua trên thân người đàn ông mặt nạ, đôi môi đỏ mọng kiều diễm nhẹ nhàng mím động: “Tôi chơi.”Giọng nói nghe giống như hờ hững, lại vô cùng kiên định.

Editor: May

”Cho nên?”

Thẩm Chanh nhếch nhếch môi, cười đến mở rộng.

”Không bằng chúng ta chơi một trò chơi đi.” Người đàn ông nói xong, duỗi ngón tay suông dài ra chỉ lên trên, “Trong này có 10001 cái bình, tromng mỗi một bình đều đựng một tờ giấy. Trên tờ giấy có cách sống, cách chết, cùng với một cái giá lớn sống không bằng chết.”

Thẩm Chanh nhìn lên trên theo tay của hắn ta, vô số bình thủy tinh đang nhẹ nhàng lắc lư, thỉnh thoảng một hai cái bình đụng vào nhau phát ra tiếng vang trong trẻo lại chói tai.

Tầm mắt rơi ở trên thân người đàn ông đó lần nữa, cô cười: “Anh là muốn tôi chọn một cái từ bên trong sao?”

”Không, chọn ba cái.” Trong con ngươi người đàn ông lóe ra nụ cười bí hiểm, hắn ta tận lực thả chậm tốc độ nói chuyện: “Ba cái bình đại biểu ba lựa chọn, ba lần cơ hội. Cô có thể chọn một cái từ trong đó, bất kể là sinh hay là tử, hoặc là sống không bằng chết, đều do một mình cô quyết định. Nhưng cô phải hiểu rõ một chút, có ba lần cơ hội cũng không có nghĩa là nhất định có xác suất sống sót.”

”Đương nhiên, cô cũng có thể từ chối trò chơi này.”

Thẩm Chanh nghe được ẩn ý từ trong lời nói của hắn ta.

”Sau khi từ chối thì sao?”

Đàn ông vuốt vuốt nhẫn ngọc trên ngón cái, không nhanh không chậm mở miệng: “Sau khi từ chối, tôi sẽ mời một người khác đến chơi trò chơi giống vậy. Mà anh ta, có thể chỉ có một lần cơ hội.”

”Kẻ điên!”

Hai chữ lạnh lùng đến cực điểm, tràn ra từ giữa môi răng cô.

Sao cô có thể không biết người đàn ông trong miệng hắn ám chỉ là ai!

”Chẳng qua chỉ là chơi một trò chơi mà thôi, không tính là điên khùng.” Người đàn ông nhỏ giọng cười nói: “Đổi lại người khác, ngay cả tư cách chơi trò chơi này cũng hoàn toàn không có, mà cô lại có thể có ba lần. Phụ nữ phải học được thỏa mãn, có biết không.”

Thẩm Chanh cười nhẹ: “Nếu như anh là muốn mạng của tôi, không cần phải làm phức tạp như vậy, có thể trực tiếp lấy đi. Nếu như anh muốn dùng cách này để tìm k*ch th*ch, vậy anh đã chọn sai cách rồi.”

Cô hơi dừng một chút, kế tiếp mở miệng: “Bởi vì, tôi cũng không chơi loại trò chơi nhàm chán này, mà người đàn ông của tôi, cũng sẽ không chơi với anh!”

Người đàn ông liếc xéo cô, trong đôi mắt toàn là tự tin: “Cô không chơi trò chơi này, tôi tin, nhưng....”

Hắn ta cố ý muốn nói lại thôi, giữ câu nói kế tiếp để cho Thẩm Chanh đoán.

Thẩm Chanh đối diện với tầm mắt của hắn ta, ánh mắt mang theo sát ý, cực kỳ nguy hiểm.

Bốn mắt nhìn nhau, giống như đại chiến hơn mười hiệp trong lúc vô hình, cứ hai bên tổn hại như thế!

Người đàn ông đột nhiên cười tùy ý ra tiếng, tay thon dài đè xuống trên nhẫn, vị trí sau lưng hắn ta xuất hiện một màn hình.

Là một màn hình giống như màn hình chiếu, không hợp với hoàn cảnh âm trầm quỷ dị này.

Trong màn hình, một người đàn ông có vóc người thon dài, bộ dạng tuấn mỹ, đứng thẳng trên tầng cao nhất của một tòa nhà hoang phế.

Trên tòa nhà, cùng treo vô số bình thủy tinh.

Bên cạnh, một người y phụ nữ mặc đồ đen lạnh chìm mở miệng: “Cái trò chơi này là anh chơi, hay là cô ta chơi.”

Gió nhẹ vén tóc rơi tán loạn của Thi Vực lên, trên mặt giống như đao khắc mang nụ cười lúc sáng lúc tối, đẹp như thần để.

Đột nhiên, môi mỏng kia cong lên một đường cong.

”Tôi chơi.”

Nói hai chữ rất khí phách, khiến người ta không thể bỏ qua.

Giờ phút này, thời gian giống như đông cứng lại.

Nhìn anh trong màn hình, Thẩm Chanh bất giác siết chặc hai tay.

Cuối cùng rút ánh mắt về, chuyển tầm mắt qua trên thân người đàn ông mặt nạ, đôi môi đỏ mọng kiều diễm nhẹ nhàng mím động: “Tôi chơi.”

Giọng nói nghe giống như hờ hững, lại vô cùng kiên định.

Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một ChútTác giả: Hề YênTruyện Ngôn TìnhEditor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần… Editor: May”Cho nên?”Thẩm Chanh nhếch nhếch môi, cười đến mở rộng.”Không bằng chúng ta chơi một trò chơi đi.” Người đàn ông nói xong, duỗi ngón tay suông dài ra chỉ lên trên, “Trong này có 10001 cái bình, tromng mỗi một bình đều đựng một tờ giấy. Trên tờ giấy có cách sống, cách chết, cùng với một cái giá lớn sống không bằng chết.”Thẩm Chanh nhìn lên trên theo tay của hắn ta, vô số bình thủy tinh đang nhẹ nhàng lắc lư, thỉnh thoảng một hai cái bình đụng vào nhau phát ra tiếng vang trong trẻo lại chói tai.Tầm mắt rơi ở trên thân người đàn ông đó lần nữa, cô cười: “Anh là muốn tôi chọn một cái từ bên trong sao?””Không, chọn ba cái.” Trong con ngươi người đàn ông lóe ra nụ cười bí hiểm, hắn ta tận lực thả chậm tốc độ nói chuyện: “Ba cái bình đại biểu ba lựa chọn, ba lần cơ hội. Cô có thể chọn một cái từ trong đó, bất kể là sinh hay là tử, hoặc là sống không bằng chết, đều do một mình cô quyết định. Nhưng cô phải hiểu rõ một chút, có ba lần cơ hội cũng không có nghĩa là nhất định có xác suất sống sót.””Đương nhiên, cô cũng có thể từ chối trò chơi này.”Thẩm Chanh nghe được ẩn ý từ trong lời nói của hắn ta.”Sau khi từ chối thì sao?”Đàn ông vuốt vuốt nhẫn ngọc trên ngón cái, không nhanh không chậm mở miệng: “Sau khi từ chối, tôi sẽ mời một người khác đến chơi trò chơi giống vậy. Mà anh ta, có thể chỉ có một lần cơ hội.””Kẻ điên!”Hai chữ lạnh lùng đến cực điểm, tràn ra từ giữa môi răng cô.Sao cô có thể không biết người đàn ông trong miệng hắn ám chỉ là ai!”Chẳng qua chỉ là chơi một trò chơi mà thôi, không tính là điên khùng.” Người đàn ông nhỏ giọng cười nói: “Đổi lại người khác, ngay cả tư cách chơi trò chơi này cũng hoàn toàn không có, mà cô lại có thể có ba lần. Phụ nữ phải học được thỏa mãn, có biết không.”Thẩm Chanh cười nhẹ: “Nếu như anh là muốn mạng của tôi, không cần phải làm phức tạp như vậy, có thể trực tiếp lấy đi. Nếu như anh muốn dùng cách này để tìm k*ch th*ch, vậy anh đã chọn sai cách rồi.”Cô hơi dừng một chút, kế tiếp mở miệng: “Bởi vì, tôi cũng không chơi loại trò chơi nhàm chán này, mà người đàn ông của tôi, cũng sẽ không chơi với anh!”Người đàn ông liếc xéo cô, trong đôi mắt toàn là tự tin: “Cô không chơi trò chơi này, tôi tin, nhưng....”Hắn ta cố ý muốn nói lại thôi, giữ câu nói kế tiếp để cho Thẩm Chanh đoán.Thẩm Chanh đối diện với tầm mắt của hắn ta, ánh mắt mang theo sát ý, cực kỳ nguy hiểm.Bốn mắt nhìn nhau, giống như đại chiến hơn mười hiệp trong lúc vô hình, cứ hai bên tổn hại như thế!Người đàn ông đột nhiên cười tùy ý ra tiếng, tay thon dài đè xuống trên nhẫn, vị trí sau lưng hắn ta xuất hiện một màn hình.Là một màn hình giống như màn hình chiếu, không hợp với hoàn cảnh âm trầm quỷ dị này.Trong màn hình, một người đàn ông có vóc người thon dài, bộ dạng tuấn mỹ, đứng thẳng trên tầng cao nhất của một tòa nhà hoang phế.Trên tòa nhà, cùng treo vô số bình thủy tinh.Bên cạnh, một người y phụ nữ mặc đồ đen lạnh chìm mở miệng: “Cái trò chơi này là anh chơi, hay là cô ta chơi.”Gió nhẹ vén tóc rơi tán loạn của Thi Vực lên, trên mặt giống như đao khắc mang nụ cười lúc sáng lúc tối, đẹp như thần để.Đột nhiên, môi mỏng kia cong lên một đường cong.”Tôi chơi.”Nói hai chữ rất khí phách, khiến người ta không thể bỏ qua.Giờ phút này, thời gian giống như đông cứng lại.Nhìn anh trong màn hình, Thẩm Chanh bất giác siết chặc hai tay.Cuối cùng rút ánh mắt về, chuyển tầm mắt qua trên thân người đàn ông mặt nạ, đôi môi đỏ mọng kiều diễm nhẹ nhàng mím động: “Tôi chơi.”Giọng nói nghe giống như hờ hững, lại vô cùng kiên định.

Chương 457: Trò chơi thần bí