Tác giả:

Editor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần…

Chương 491: Phụ nữ hư

Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một ChútTác giả: Hề YênTruyện Ngôn TìnhEditor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần… Editor: MayLàm xong tất cả kiểm tra, lúc đi làm rút máu xét nghiệm, bác sĩ mới vừa làm công việc trừ độc ở trên cổ tay Thẩm Chanh, còn chưa kịp đâm kim vào trong huyết quản của cô, Thi Vực liền dùng một tay kéo cô."Không rút nữa."Anh cúi đầu nhìn cô, bá đạo ra lệnh.Thẩm Chanh nhíu mày, "Tại sao không rút?""Bởi vì em sợ đau.""Em sợ đau từ bao giờ?""Anh nói em sợ thì em chính là sợ.""Còn có loại logic này?""Anh nói có là có.""...."Nghe đối thoại của hai người, bác sĩ cầm ống rút máu đứng ở trước cửa sổ ho khan một tiếng: "Có rút không? Nếu không rút thì tôi phải đổi cho người tiếp theo, còn có hơn mười người đang chờ đấy."Giọng điệu của bác sĩ hơi cứng rắn, một phụ nữ trẻ tuổi xếp hàng ở phía sau liền phụ họa một câu, "Đúng vậy, nếu các người không rút thì đi sang bên cạnh đi, đừng chậm trễ mọi người."Bộ dạng như vậy, giống như có chút không kiên nhẫn.Cô ta nói như vậy, một vị phu nhân mặc áo khoác lông chồn bên cạnh cũng ồn ào theo: "Sợ đau như vậy, còn mang thai đứa nhỏ làm gì? Đến lúc đó còn không sợ muốn chết à?"Cô ta nói xong, dùng ánh mắt khinh miệt liếc nhìn Thẩm Chanh, "Thật làm màu ra vẻ."Giọng nói không lớn không nhỏ, vừa vặn để Thẩm Chanh nghe được rõ ràng.Cô làm màu ra vẻ?"Sao tôi lại làm màu ra vẻ rồi?"Giọng nói dửng dưng, khiến người ta nghe liền không khỏi có chút áp lực.Chỉ có vị quý phụ đó đã hoàn toàn không có ý thức được nguy hiểm đang tới gần cô ta, che miệng cười: "Cô gái, rút chút máu có thể đau bao nhiêu, sợ thành ra như vậy vẫn còn không phải là làm màu ra vẻ à?"Thẩm Chanh từ chối cho ý kiến nhìn cô ta, "Sao, cô không phục?"Nghe được một câu nói kia, Thi Vực đột nhiên giương khóe môi lên.Phụ nữ của anh, vẫn ngang tàng như vậy.Đối với loại vẻ mặt thủ đoạn này, xưa nay anh luôn thưởng thức.Anh hé nửa mí mắt, mang theo vài phần vẻ mặt xem náo nhiệt nhìn cô gái nhỏ trước mặt bình tĩnh tự nhiên phản kích, không nhúng tay vào.Quý phụ đó ngừng cười, cắt một tiếng: "Cô sợ đau, tôii có gì hay mà phải không phục chứ? Vừa rồi tôi chỉ là tốt bụng nhắc nhở cô một chút mà thôi, sao cô vẫn thật sự kiểu cách như vậy chứ?"Thẩm Chanh hơi nhếch khóe môi lên, "Tôi chính kiểu cách như vậy đó, cô nhìn thấy tôi khó chịu thì đến đánh tôi đi!""Cô...."Mặt quý phụ đó trắng bệch, hiển nhiên là cảm thấy mặt mũi có chút không nhịn được nữa.Bên cạnh có người tốt bụng lôi kéo cô ta, nhỏ giọng khuyên nhủ: "Thôi, chuyện nhỏ mà, ít nói một chút đi."Tự biết nói thêm gì nữa cũng là tự mình chuốc lấy phiền, quý phụ thuận tiện tìm cái bậc đi xuống "Tôi cũng lười nhiều lời với loại người này!"Nói xong, trực tiếp nghiêng đầu qua một bên, làm bộ nhìn phong cảnh bên ngoài.Thẩm Chanh liếc cô ta một cái, bên môi giơ lên một độ cong đẹp mắt.Cô nhẹ điểm mũi chân tiến đến bên tai Thi Vực, không biết nói những gì.Nghe xong lời của cô, Thi Vực cười quyến rũ, dùng ngón tay chỉ chỉ trán của cô: "Phụ nữ hư."Sau đó, đi ra ngoài gọi điện thoại.Thẩm Chanh đặc biệt độ lượng nhường vị trí người rút máu đầu tiên, đến xếp hàng cuối cùng.Rất nhanh đến phiên quý phụ kia rút máu, rút một ống, hai ống, ba ống.... sáu ống, thế nhưng bác sĩ vẫn đang tiếp tục.Cuối cùng quý phụ không nhịn được gào lên: "Tra chút bệnh lại có thể rút nhiều máu như vậy? Các người là muốn lừa máu của tôi đi bán sao?!"Bác sĩ không khách khí nhổ kim tiêm, nhấn một cây bông băng ở trên lỗ kim, dùng bút ghi tên của cô ta ở trên mấy ống máu kia, mới ngẩng đầu lên nói: "Xin lỗi, bình thường tra bệnh lây qua đường sinh dục đều phải rút nhiều máu như vậy.".

Editor: May

Làm xong tất cả kiểm tra, lúc đi làm rút máu xét nghiệm, bác sĩ mới vừa làm công việc trừ độc ở trên cổ tay Thẩm Chanh, còn chưa kịp đâm kim vào trong huyết quản của cô, Thi Vực liền dùng một tay kéo cô.

"Không rút nữa."

Anh cúi đầu nhìn cô, bá đạo ra lệnh.

Thẩm Chanh nhíu mày, "Tại sao không rút?"

"Bởi vì em sợ đau."

"Em sợ đau từ bao giờ?"

"Anh nói em sợ thì em chính là sợ."

"Còn có loại logic này?"

"Anh nói có là có."

"...."

Nghe đối thoại của hai người, bác sĩ cầm ống rút máu đứng ở trước cửa sổ ho khan một tiếng: "Có rút không? Nếu không rút thì tôi phải đổi cho người tiếp theo, còn có hơn mười người đang chờ đấy."

Giọng điệu của bác sĩ hơi cứng rắn, một phụ nữ trẻ tuổi xếp hàng ở phía sau liền phụ họa một câu, "Đúng vậy, nếu các người không rút thì đi sang bên cạnh đi, đừng chậm trễ mọi người."

Bộ dạng như vậy, giống như có chút không kiên nhẫn.

Cô ta nói như vậy, một vị phu nhân mặc áo khoác lông chồn bên cạnh cũng ồn ào theo: "Sợ đau như vậy, còn mang thai đứa nhỏ làm gì? Đến lúc đó còn không sợ muốn chết à?"

Cô ta nói xong, dùng ánh mắt khinh miệt liếc nhìn Thẩm Chanh, "Thật làm màu ra vẻ."

Giọng nói không lớn không nhỏ, vừa vặn để Thẩm Chanh nghe được rõ ràng.

Cô làm màu ra vẻ?

"Sao tôi lại làm màu ra vẻ rồi?"

Giọng nói dửng dưng, khiến người ta nghe liền không khỏi có chút áp lực.

Chỉ có vị quý phụ đó đã hoàn toàn không có ý thức được nguy hiểm đang tới gần cô ta, che miệng cười: "Cô gái, rút chút máu có thể đau bao nhiêu, sợ thành ra như vậy vẫn còn không phải là làm màu ra vẻ à?"

Thẩm Chanh từ chối cho ý kiến nhìn cô ta, "Sao, cô không phục?"

Nghe được một câu nói kia, Thi Vực đột nhiên giương khóe môi lên.

Phụ nữ của anh, vẫn ngang tàng như vậy.

Đối với loại vẻ mặt thủ đoạn này, xưa nay anh luôn thưởng thức.

Anh hé nửa mí mắt, mang theo vài phần vẻ mặt xem náo nhiệt nhìn cô gái nhỏ trước mặt bình tĩnh tự nhiên phản kích, không nhúng tay vào.

Quý phụ đó ngừng cười, cắt một tiếng: "Cô sợ đau, tôii có gì hay mà phải không phục chứ? Vừa rồi tôi chỉ là tốt bụng nhắc nhở cô một chút mà thôi, sao cô vẫn thật sự kiểu cách như vậy chứ?"

Thẩm Chanh hơi nhếch khóe môi lên, "Tôi chính kiểu cách như vậy đó, cô nhìn thấy tôi khó chịu thì đến đánh tôi đi!"

"Cô...."

Mặt quý phụ đó trắng bệch, hiển nhiên là cảm thấy mặt mũi có chút không nhịn được nữa.

Bên cạnh có người tốt bụng lôi kéo cô ta, nhỏ giọng khuyên nhủ: "Thôi, chuyện nhỏ mà, ít nói một chút đi."

Tự biết nói thêm gì nữa cũng là tự mình chuốc lấy phiền, quý phụ thuận tiện tìm cái bậc đi xuống "Tôi cũng lười nhiều lời với loại người này!"

Nói xong, trực tiếp nghiêng đầu qua một bên, làm bộ nhìn phong cảnh bên ngoài.

Thẩm Chanh liếc cô ta một cái, bên môi giơ lên một độ cong đẹp mắt.

Cô nhẹ điểm mũi chân tiến đến bên tai Thi Vực, không biết nói những gì.

Nghe xong lời của cô, Thi Vực cười quyến rũ, dùng ngón tay chỉ chỉ trán của cô: "Phụ nữ hư."

Sau đó, đi ra ngoài gọi điện thoại.

Thẩm Chanh đặc biệt độ lượng nhường vị trí người rút máu đầu tiên, đến xếp hàng cuối cùng.

Rất nhanh đến phiên quý phụ kia rút máu, rút một ống, hai ống, ba ống.... sáu ống, thế nhưng bác sĩ vẫn đang tiếp tục.

Cuối cùng quý phụ không nhịn được gào lên: "Tra chút bệnh lại có thể rút nhiều máu như vậy? Các người là muốn lừa máu của tôi đi bán sao?!"

Bác sĩ không khách khí nhổ kim tiêm, nhấn một cây bông băng ở trên lỗ kim, dùng bút ghi tên của cô ta ở trên mấy ống máu kia, mới ngẩng đầu lên nói: "Xin lỗi, bình thường tra bệnh lây qua đường sinh dục đều phải rút nhiều máu như vậy."

.

Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một ChútTác giả: Hề YênTruyện Ngôn TìnhEditor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần… Editor: MayLàm xong tất cả kiểm tra, lúc đi làm rút máu xét nghiệm, bác sĩ mới vừa làm công việc trừ độc ở trên cổ tay Thẩm Chanh, còn chưa kịp đâm kim vào trong huyết quản của cô, Thi Vực liền dùng một tay kéo cô."Không rút nữa."Anh cúi đầu nhìn cô, bá đạo ra lệnh.Thẩm Chanh nhíu mày, "Tại sao không rút?""Bởi vì em sợ đau.""Em sợ đau từ bao giờ?""Anh nói em sợ thì em chính là sợ.""Còn có loại logic này?""Anh nói có là có.""...."Nghe đối thoại của hai người, bác sĩ cầm ống rút máu đứng ở trước cửa sổ ho khan một tiếng: "Có rút không? Nếu không rút thì tôi phải đổi cho người tiếp theo, còn có hơn mười người đang chờ đấy."Giọng điệu của bác sĩ hơi cứng rắn, một phụ nữ trẻ tuổi xếp hàng ở phía sau liền phụ họa một câu, "Đúng vậy, nếu các người không rút thì đi sang bên cạnh đi, đừng chậm trễ mọi người."Bộ dạng như vậy, giống như có chút không kiên nhẫn.Cô ta nói như vậy, một vị phu nhân mặc áo khoác lông chồn bên cạnh cũng ồn ào theo: "Sợ đau như vậy, còn mang thai đứa nhỏ làm gì? Đến lúc đó còn không sợ muốn chết à?"Cô ta nói xong, dùng ánh mắt khinh miệt liếc nhìn Thẩm Chanh, "Thật làm màu ra vẻ."Giọng nói không lớn không nhỏ, vừa vặn để Thẩm Chanh nghe được rõ ràng.Cô làm màu ra vẻ?"Sao tôi lại làm màu ra vẻ rồi?"Giọng nói dửng dưng, khiến người ta nghe liền không khỏi có chút áp lực.Chỉ có vị quý phụ đó đã hoàn toàn không có ý thức được nguy hiểm đang tới gần cô ta, che miệng cười: "Cô gái, rút chút máu có thể đau bao nhiêu, sợ thành ra như vậy vẫn còn không phải là làm màu ra vẻ à?"Thẩm Chanh từ chối cho ý kiến nhìn cô ta, "Sao, cô không phục?"Nghe được một câu nói kia, Thi Vực đột nhiên giương khóe môi lên.Phụ nữ của anh, vẫn ngang tàng như vậy.Đối với loại vẻ mặt thủ đoạn này, xưa nay anh luôn thưởng thức.Anh hé nửa mí mắt, mang theo vài phần vẻ mặt xem náo nhiệt nhìn cô gái nhỏ trước mặt bình tĩnh tự nhiên phản kích, không nhúng tay vào.Quý phụ đó ngừng cười, cắt một tiếng: "Cô sợ đau, tôii có gì hay mà phải không phục chứ? Vừa rồi tôi chỉ là tốt bụng nhắc nhở cô một chút mà thôi, sao cô vẫn thật sự kiểu cách như vậy chứ?"Thẩm Chanh hơi nhếch khóe môi lên, "Tôi chính kiểu cách như vậy đó, cô nhìn thấy tôi khó chịu thì đến đánh tôi đi!""Cô...."Mặt quý phụ đó trắng bệch, hiển nhiên là cảm thấy mặt mũi có chút không nhịn được nữa.Bên cạnh có người tốt bụng lôi kéo cô ta, nhỏ giọng khuyên nhủ: "Thôi, chuyện nhỏ mà, ít nói một chút đi."Tự biết nói thêm gì nữa cũng là tự mình chuốc lấy phiền, quý phụ thuận tiện tìm cái bậc đi xuống "Tôi cũng lười nhiều lời với loại người này!"Nói xong, trực tiếp nghiêng đầu qua một bên, làm bộ nhìn phong cảnh bên ngoài.Thẩm Chanh liếc cô ta một cái, bên môi giơ lên một độ cong đẹp mắt.Cô nhẹ điểm mũi chân tiến đến bên tai Thi Vực, không biết nói những gì.Nghe xong lời của cô, Thi Vực cười quyến rũ, dùng ngón tay chỉ chỉ trán của cô: "Phụ nữ hư."Sau đó, đi ra ngoài gọi điện thoại.Thẩm Chanh đặc biệt độ lượng nhường vị trí người rút máu đầu tiên, đến xếp hàng cuối cùng.Rất nhanh đến phiên quý phụ kia rút máu, rút một ống, hai ống, ba ống.... sáu ống, thế nhưng bác sĩ vẫn đang tiếp tục.Cuối cùng quý phụ không nhịn được gào lên: "Tra chút bệnh lại có thể rút nhiều máu như vậy? Các người là muốn lừa máu của tôi đi bán sao?!"Bác sĩ không khách khí nhổ kim tiêm, nhấn một cây bông băng ở trên lỗ kim, dùng bút ghi tên của cô ta ở trên mấy ống máu kia, mới ngẩng đầu lên nói: "Xin lỗi, bình thường tra bệnh lây qua đường sinh dục đều phải rút nhiều máu như vậy.".

Chương 491: Phụ nữ hư