Editor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần…
Chương 497: Bác sĩ nói, phải tiết chế!
Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một ChútTác giả: Hề YênTruyện Ngôn TìnhEditor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần… Editor: MayThẩm Chanh biết, đây coi như là tự rước lấy họa rồi.Bởi vì chỉ mặc một bộ nội y nhỏ, cho nên mỗi khi tay Thi Vực va chạm vào mỗi một chỗ trên làn da cô, liền sẽ nóng lên theo, sau đó bất giác sợ run."Ưm...."Nụ hôn của anh nhiệt tình lại mãnh liệt, chẳng qua chỉ là mười mấy giây đồng hồ ngắn ngủn, liền khiến cho hô hấp Thẩm Chanh bắt đầu trở nên dồn dập.Cô đưa tay đẩy anh, nhưng anh lại càng thêm dùng sức ôm sát cô.Động tác dịu dàng mà cường thế, khiến cô một tấc một tấc rơi vào tay giặc.Cuối cùng Thẩm Chanh tháo phòng bị xuống, hai tay giống như là mất đi sức lực, bỗng mềm nhũn ra.Mà thân thể của cô, cũng bởi vì nhiệt độ nóng rức trên người anh mà trở nên nóng hổi.Cô khẽ th* d*c, suýt chút hô hấp không nổi, "Ưm...."Một tiếng than nhẹ, khiến người đàn ông trên người gần như khó có thể tự kiềm chế.Anh đột nhiên buông tay ra, rời khỏi môi của cô, vịn trên giường để chống đỡ nổi thân thể, mắt nhìn xuống cô từ trên cao, trong con ngươi là một mảnh thiêu đốt cuồn cuộn: "Anh sẽ nhẹ một chút."Trên mặt Thẩm Chanh có chút đỏ lên, không phải bởi vì mắc cỡ, mà là ở dưới thế công của anh, phản ứng của thân thể cô lại mãnh liệt như thế."Bác sĩ nói, phải tiết chế!"Nhưng cho dù là có chút đ*ng t*nh, cô vẫn duy trì lý trí.Thi Vực nhìn cô, môi mỏng khêu gợi hất lên trên, "Ở trong tự điển của anh, chưa bao giờ có hai chữ tiết chế!""Ưm!"Môi Thẩm Chanh lại bị anh phong bế một lần nữa, hơi thở bá đạo đột nhiên ùn ùn cuốn tới, trong nháy mắt hương vị chỉ thuộc về anh truyền vào trong mũi của cô, bị cô hít vào trong phổi.Thứ mùi hương này thật thúc tình, khiến Thẩm Chanh hoàn toàn rơi vào tay giặc.Năm tháng qua nhanh, vẫn chưa từng có với anh một lần chuyện như vậy.... Nói không muốn, đó là giả dối.Cô không khỏi giơ tay lên, vòng lên trên cổ của anh, trong đầu nhanh chóng nhớ lại tất cả tiết mục trước đó, nhắm mắt lại bắt đầu đáp lại nụ hôn của anh.Rất nhanh, cô lại rời khỏi môi của anh, chậm rãi tiến tới trong tai Thi Vực, nhẹ nhàng hôn qua.Hơi thở này của cô nhè nhẹ lại rơi vào toàn bộ ở trên cổ anh, đây là địa phương cực kỳ nhạy cảm đối với đại đa số đàn ông.Trái tim Thi Vực lập tức giống như bị cánh chim nhẹ nhàng trêu chọc, con ngươi vốn nóng rực này từ từ bị đỏ đậm thay thế, cả thân thể ôn nhu lấn áp lên.Dáng người nhỏ nhắn khẽ sợ run, Thẩm Chanh có thể cảm giác được rõ ràng d*c v*ng toát ra từ trên người anh.Cô chủ động rút đi một kiện nội y còn sót lại....Thi Vực hôn cô, một đường xuôi theo, ôn nhu mà bá đạo.Anh vừa hôn, vừa cởi nút áo sơ mi của mình, sau khi rút quần áo đi, tay anh vừa nhấc ném đến bên cạnh.Rất nhanh, hai cỗ thân thể quấn chặt vào nhau.Thẩm Chanh nghênh hợp anh, khiến anh đột phá một phòng tuyến cuối cùng, chỉ là hành động của anh, còn muốn dịu dàng hơn trong tưởng tượng.Giống như người phụ nữ bị anh áp dưới thân thể là một búp bê, đụng một cái sẽ vỡ thành bột phấn.Hòa hợp với anh một chỗ, Thẩm Chanh sẽ không thể không cảm giác được anh đang ẩn nhẫn, cô dùng tay bắt lấy bả vai anh, ghé vào lỗ tai anh thì thầm: "Em không có mảnh mai như vậy...."Giọng nói của cô giống như là cây thuốc phiện, hấp dẫn trí mạng.Thi Vực nắm chặt lấy eo của cô, che kín môi cô một lần nữa, phóng d*c v*ng cố nén hồi lâu ra.Ngâm rên mờ ám, mở ra d*c v*ng muốn truy đuổi....Nửa giờ sau, hai người lớn trên giường không kịp thở đã xong trận h**n ** ngọt ngào này.Ở trên mặt thoạt nhìn tuấn mỹ như thế của Thi Vực, tràn ra một tầng mồ hôi mỏng, tóc rơi có chút ướt át, hô hấp cũng có chút không ổn định.Hô hấp Thẩm Chanh dồn dập, trên gương mặt nhỏ dâng lên một tầng đỏ hồng, tóc tai rối bù, giữa lông mày có chút mồ hôi rịn, nhìn có vẻ quyến rũ động lòng người.
Editor: May
Thẩm Chanh biết, đây coi như là tự rước lấy họa rồi.
Bởi vì chỉ mặc một bộ nội y nhỏ, cho nên mỗi khi tay Thi Vực va chạm vào mỗi một chỗ trên làn da cô, liền sẽ nóng lên theo, sau đó bất giác sợ run.
"Ưm...."
Nụ hôn của anh nhiệt tình lại mãnh liệt, chẳng qua chỉ là mười mấy giây đồng hồ ngắn ngủn, liền khiến cho hô hấp Thẩm Chanh bắt đầu trở nên dồn dập.
Cô đưa tay đẩy anh, nhưng anh lại càng thêm dùng sức ôm sát cô.
Động tác dịu dàng mà cường thế, khiến cô một tấc một tấc rơi vào tay giặc.
Cuối cùng Thẩm Chanh tháo phòng bị xuống, hai tay giống như là mất đi sức lực, bỗng mềm nhũn ra.
Mà thân thể của cô, cũng bởi vì nhiệt độ nóng rức trên người anh mà trở nên nóng hổi.
Cô khẽ th* d*c, suýt chút hô hấp không nổi, "Ưm...."
Một tiếng than nhẹ, khiến người đàn ông trên người gần như khó có thể tự kiềm chế.
Anh đột nhiên buông tay ra, rời khỏi môi của cô, vịn trên giường để chống đỡ nổi thân thể, mắt nhìn xuống cô từ trên cao, trong con ngươi là một mảnh thiêu đốt cuồn cuộn: "Anh sẽ nhẹ một chút."
Trên mặt Thẩm Chanh có chút đỏ lên, không phải bởi vì mắc cỡ, mà là ở dưới thế công của anh, phản ứng của thân thể cô lại mãnh liệt như thế.
"Bác sĩ nói, phải tiết chế!"
Nhưng cho dù là có chút đ*ng t*nh, cô vẫn duy trì lý trí.
Thi Vực nhìn cô, môi mỏng khêu gợi hất lên trên, "Ở trong tự điển của anh, chưa bao giờ có hai chữ tiết chế!"
"Ưm!"
Môi Thẩm Chanh lại bị anh phong bế một lần nữa, hơi thở bá đạo đột nhiên ùn ùn cuốn tới, trong nháy mắt hương vị chỉ thuộc về anh truyền vào trong mũi của cô, bị cô hít vào trong phổi.
Thứ mùi hương này thật thúc tình, khiến Thẩm Chanh hoàn toàn rơi vào tay giặc.
Năm tháng qua nhanh, vẫn chưa từng có với anh một lần chuyện như vậy.... Nói không muốn, đó là giả dối.
Cô không khỏi giơ tay lên, vòng lên trên cổ của anh, trong đầu nhanh chóng nhớ lại tất cả tiết mục trước đó, nhắm mắt lại bắt đầu đáp lại nụ hôn của anh.
Rất nhanh, cô lại rời khỏi môi của anh, chậm rãi tiến tới trong tai Thi Vực, nhẹ nhàng hôn qua.
Hơi thở này của cô nhè nhẹ lại rơi vào toàn bộ ở trên cổ anh, đây là địa phương cực kỳ nhạy cảm đối với đại đa số đàn ông.
Trái tim Thi Vực lập tức giống như bị cánh chim nhẹ nhàng trêu chọc, con ngươi vốn nóng rực này từ từ bị đỏ đậm thay thế, cả thân thể ôn nhu lấn áp lên.
Dáng người nhỏ nhắn khẽ sợ run, Thẩm Chanh có thể cảm giác được rõ ràng d*c v*ng toát ra từ trên người anh.
Cô chủ động rút đi một kiện nội y còn sót lại....
Thi Vực hôn cô, một đường xuôi theo, ôn nhu mà bá đạo.
Anh vừa hôn, vừa cởi nút áo sơ mi của mình, sau khi rút quần áo đi, tay anh vừa nhấc ném đến bên cạnh.
Rất nhanh, hai cỗ thân thể quấn chặt vào nhau.
Thẩm Chanh nghênh hợp anh, khiến anh đột phá một phòng tuyến cuối cùng, chỉ là hành động của anh, còn muốn dịu dàng hơn trong tưởng tượng.
Giống như người phụ nữ bị anh áp dưới thân thể là một búp bê, đụng một cái sẽ vỡ thành bột phấn.
Hòa hợp với anh một chỗ, Thẩm Chanh sẽ không thể không cảm giác được anh đang ẩn nhẫn, cô dùng tay bắt lấy bả vai anh, ghé vào lỗ tai anh thì thầm: "Em không có mảnh mai như vậy...."
Giọng nói của cô giống như là cây thuốc phiện, hấp dẫn trí mạng.
Thi Vực nắm chặt lấy eo của cô, che kín môi cô một lần nữa, phóng d*c v*ng cố nén hồi lâu ra.
Ngâm rên mờ ám, mở ra d*c v*ng muốn truy đuổi....
Nửa giờ sau, hai người lớn trên giường không kịp thở đã xong trận h**n ** ngọt ngào này.
Ở trên mặt thoạt nhìn tuấn mỹ như thế của Thi Vực, tràn ra một tầng mồ hôi mỏng, tóc rơi có chút ướt át, hô hấp cũng có chút không ổn định.
Hô hấp Thẩm Chanh dồn dập, trên gương mặt nhỏ dâng lên một tầng đỏ hồng, tóc tai rối bù, giữa lông mày có chút mồ hôi rịn, nhìn có vẻ quyến rũ động lòng người.
Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một ChútTác giả: Hề YênTruyện Ngôn TìnhEditor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần… Editor: MayThẩm Chanh biết, đây coi như là tự rước lấy họa rồi.Bởi vì chỉ mặc một bộ nội y nhỏ, cho nên mỗi khi tay Thi Vực va chạm vào mỗi một chỗ trên làn da cô, liền sẽ nóng lên theo, sau đó bất giác sợ run."Ưm...."Nụ hôn của anh nhiệt tình lại mãnh liệt, chẳng qua chỉ là mười mấy giây đồng hồ ngắn ngủn, liền khiến cho hô hấp Thẩm Chanh bắt đầu trở nên dồn dập.Cô đưa tay đẩy anh, nhưng anh lại càng thêm dùng sức ôm sát cô.Động tác dịu dàng mà cường thế, khiến cô một tấc một tấc rơi vào tay giặc.Cuối cùng Thẩm Chanh tháo phòng bị xuống, hai tay giống như là mất đi sức lực, bỗng mềm nhũn ra.Mà thân thể của cô, cũng bởi vì nhiệt độ nóng rức trên người anh mà trở nên nóng hổi.Cô khẽ th* d*c, suýt chút hô hấp không nổi, "Ưm...."Một tiếng than nhẹ, khiến người đàn ông trên người gần như khó có thể tự kiềm chế.Anh đột nhiên buông tay ra, rời khỏi môi của cô, vịn trên giường để chống đỡ nổi thân thể, mắt nhìn xuống cô từ trên cao, trong con ngươi là một mảnh thiêu đốt cuồn cuộn: "Anh sẽ nhẹ một chút."Trên mặt Thẩm Chanh có chút đỏ lên, không phải bởi vì mắc cỡ, mà là ở dưới thế công của anh, phản ứng của thân thể cô lại mãnh liệt như thế."Bác sĩ nói, phải tiết chế!"Nhưng cho dù là có chút đ*ng t*nh, cô vẫn duy trì lý trí.Thi Vực nhìn cô, môi mỏng khêu gợi hất lên trên, "Ở trong tự điển của anh, chưa bao giờ có hai chữ tiết chế!""Ưm!"Môi Thẩm Chanh lại bị anh phong bế một lần nữa, hơi thở bá đạo đột nhiên ùn ùn cuốn tới, trong nháy mắt hương vị chỉ thuộc về anh truyền vào trong mũi của cô, bị cô hít vào trong phổi.Thứ mùi hương này thật thúc tình, khiến Thẩm Chanh hoàn toàn rơi vào tay giặc.Năm tháng qua nhanh, vẫn chưa từng có với anh một lần chuyện như vậy.... Nói không muốn, đó là giả dối.Cô không khỏi giơ tay lên, vòng lên trên cổ của anh, trong đầu nhanh chóng nhớ lại tất cả tiết mục trước đó, nhắm mắt lại bắt đầu đáp lại nụ hôn của anh.Rất nhanh, cô lại rời khỏi môi của anh, chậm rãi tiến tới trong tai Thi Vực, nhẹ nhàng hôn qua.Hơi thở này của cô nhè nhẹ lại rơi vào toàn bộ ở trên cổ anh, đây là địa phương cực kỳ nhạy cảm đối với đại đa số đàn ông.Trái tim Thi Vực lập tức giống như bị cánh chim nhẹ nhàng trêu chọc, con ngươi vốn nóng rực này từ từ bị đỏ đậm thay thế, cả thân thể ôn nhu lấn áp lên.Dáng người nhỏ nhắn khẽ sợ run, Thẩm Chanh có thể cảm giác được rõ ràng d*c v*ng toát ra từ trên người anh.Cô chủ động rút đi một kiện nội y còn sót lại....Thi Vực hôn cô, một đường xuôi theo, ôn nhu mà bá đạo.Anh vừa hôn, vừa cởi nút áo sơ mi của mình, sau khi rút quần áo đi, tay anh vừa nhấc ném đến bên cạnh.Rất nhanh, hai cỗ thân thể quấn chặt vào nhau.Thẩm Chanh nghênh hợp anh, khiến anh đột phá một phòng tuyến cuối cùng, chỉ là hành động của anh, còn muốn dịu dàng hơn trong tưởng tượng.Giống như người phụ nữ bị anh áp dưới thân thể là một búp bê, đụng một cái sẽ vỡ thành bột phấn.Hòa hợp với anh một chỗ, Thẩm Chanh sẽ không thể không cảm giác được anh đang ẩn nhẫn, cô dùng tay bắt lấy bả vai anh, ghé vào lỗ tai anh thì thầm: "Em không có mảnh mai như vậy...."Giọng nói của cô giống như là cây thuốc phiện, hấp dẫn trí mạng.Thi Vực nắm chặt lấy eo của cô, che kín môi cô một lần nữa, phóng d*c v*ng cố nén hồi lâu ra.Ngâm rên mờ ám, mở ra d*c v*ng muốn truy đuổi....Nửa giờ sau, hai người lớn trên giường không kịp thở đã xong trận h**n ** ngọt ngào này.Ở trên mặt thoạt nhìn tuấn mỹ như thế của Thi Vực, tràn ra một tầng mồ hôi mỏng, tóc rơi có chút ướt át, hô hấp cũng có chút không ổn định.Hô hấp Thẩm Chanh dồn dập, trên gương mặt nhỏ dâng lên một tầng đỏ hồng, tóc tai rối bù, giữa lông mày có chút mồ hôi rịn, nhìn có vẻ quyến rũ động lòng người.