Editor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần…
Chương 526: Quá đáng!
Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một ChútTác giả: Hề YênTruyện Ngôn TìnhEditor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần… Editor: MayMột ý đồ khác này, rơi vào đáy mắt Thi Vực, trong đôi mắt thâm sâu lộ ra ý cười lúc sáng lúc tối.Tay lớn ôm gắt gao eo cô vào lòng, bước đi ra bệnh viện.Mới đi ra từ bệnh viện, Thẩm Chanh liền hoảng sợ một chút.Tràng diện này, quá rung động rồi!Cửa bệnh viện, đổ một chiếc Bugatti Veyron, 18 cỗ xe dài Rolls-Royce số lượng có hạn theo sát phía sau.Vệ sĩ mở hai cái dây cảnh giới, tạo ra một lối đi rộng 20m.Hai bên dây cảnh giới, tụ tập rất nhiều phóng viên giải trí.Tất cả đều cầm máy ảnh, không ngừng ấn chớp, đều muốn bắt được nữ chính hôm nay.Thi Vực cái tên này, có thể nói là như sấm bên tai ở thành Đô, xưa nay đều là đề tài nói chuyện say sưa của mọi người.Còn trẻ như vậy đã trở thành phú hào đứng thứ ba trong thế giới, xí nghiệp trải rộng trong ngoài nước, phú khả địch quốc, quyền thế ngập trời.Vốn đã đủ khiến người ghen tỵ rồi, lại còn có một khuôn mặt yêu nghiệt khiến người thần đều căm phẫn.Bất kể là thiên kim nhà giàu muốn trèo lên Thi Vực, hay là thiếu nữ mới biết yêu, phụ nữ muốn gả cho anh, có thể nói là nhiều vô số kể.Nhưng xưa nay Thi Vực luôn là vật cách điện với phụ nữ, khuôn mặt hàn băng giống như cấm dục, không biết tổn thương bao nhiêu trái tim phụ nữ.Cho nên lúc ban đầu mới có báo giải trí nói, Thi Vực không thích phụ nữ.Mà phóng viên đưa tin kia, đương nhiên cũng bỏ ra một cái giá lớn, đồng thời còn có hơn mười tòa soạn đóng cửa.Còn lần này, sau khi tin tức Thi Vực đã kết hôn, hơn nữa còn thăng cấp làm ba truyền đi....Những phóng viên giải trí không sợ chết kia lại bắt đầu bát quái, thậm chí là muốn bới ra thân phận và bối cảnh của Thẩm Chanh.Đối mặt với nhiều camera như vậy, tuy Thẩm Chanh có không vui, nhưng vẫn lạnh nhạt như cũ, biểu cảm trên mặt cũng rất bình tĩnh.Thi Vực cúi đầu nhìn cô một cái, dường như là đọc ra được điều gì từ trong mắt của cô, ngẩng đầu lên lẫn nữa, trong con ngươi đã là một mảnh âm u.Lạnh lùng nhìn lướt qua đám người, trong đôi mắt sâu thẳm phát ra ánh sáng u hàn, một đám phóng viên không rét mà run.Anh, là vương giả trời sinh, khí tràng cường đại có thể làm cho người ta theo bản năng cúi đầu xưng thần.Các phóng viên lần lượt để camera xuống, ít nhát có hơn phân nửa người yên lặng cúi đầu, sau đó tự giác xóa bỏ ảnh trong máy ảnh.Tài xế đã sớm chờ ở trước xe, nhìn thấy Thi Vực ôm Thẩm Chanh đi tới, lập tức mở cửa xe, cúi người đứng ở một bên chờ đợi.Trước tiên Thi Vực đặt Thẩm Chanh vào trong xe, rồi mới tự mình lên xe.Trên đường trở về biệt thự, Thẩm Chanh dựa vào ở trên cửa kính xe nhìn phong cảnh bên ngoài.Sau khi xe lái một chuyến hành trình, cô liền có chút không nhẫn nại được, đưa tay hạ cửa kính xe xuống....Lái xe không phải rất nhanh, chỉ thổi vào được một chút gió nhẹ, nhẹ nhàng lướt qua cổ Thẩm Chanh, vén mái tóc dài của cô lên, rất khoan khoái.Chỉ là, cô vẫn chưa hưởng thụ được mấy giây, một bàn tay to lớn liền duỗi tới, đóng cửa sổ xe lại.Sau đó ra lệnh một tiếng: "Quên khóa."Tài xế nhìn anh từ trong kính chiếu hậu, lập tức khóa cửa sổ xe lại.Thẩm Chanh quay đầu nhìn, Thi Vực đang chuyên tâm trí chí xem báo chí kinh tế, dường như vừa rồi người đưa tay không phải là anh.Thẩm Chanh thoáng nhíu nhíu mày.Vừa sinh đứa nhỏ xong, thân thể đang lúc suy yếu, không thể gặp gió, cô biết.Cũng biết vừa rồi là anh sợ cô trúng gió lạnh, thân thể tổn thương, nhưng không biết tại sao.... Vẫn cảm thấy có chút buồn bực."Quá đáng!"Cô khẽ hừ một tiếng.Thi Vực như là không nghe thấy giọng nói của cô, không phản ứng, tiếp tục lật xem báo chí trên tay.
Editor: May
Một ý đồ khác này, rơi vào đáy mắt Thi Vực, trong đôi mắt thâm sâu lộ ra ý cười lúc sáng lúc tối.
Tay lớn ôm gắt gao eo cô vào lòng, bước đi ra bệnh viện.
Mới đi ra từ bệnh viện, Thẩm Chanh liền hoảng sợ một chút.
Tràng diện này, quá rung động rồi!
Cửa bệnh viện, đổ một chiếc Bugatti Veyron, 18 cỗ xe dài Rolls-Royce số lượng có hạn theo sát phía sau.
Vệ sĩ mở hai cái dây cảnh giới, tạo ra một lối đi rộng 20m.
Hai bên dây cảnh giới, tụ tập rất nhiều phóng viên giải trí.
Tất cả đều cầm máy ảnh, không ngừng ấn chớp, đều muốn bắt được nữ chính hôm nay.
Thi Vực cái tên này, có thể nói là như sấm bên tai ở thành Đô, xưa nay đều là đề tài nói chuyện say sưa của mọi người.
Còn trẻ như vậy đã trở thành phú hào đứng thứ ba trong thế giới, xí nghiệp trải rộng trong ngoài nước, phú khả địch quốc, quyền thế ngập trời.
Vốn đã đủ khiến người ghen tỵ rồi, lại còn có một khuôn mặt yêu nghiệt khiến người thần đều căm phẫn.
Bất kể là thiên kim nhà giàu muốn trèo lên Thi Vực, hay là thiếu nữ mới biết yêu, phụ nữ muốn gả cho anh, có thể nói là nhiều vô số kể.
Nhưng xưa nay Thi Vực luôn là vật cách điện với phụ nữ, khuôn mặt hàn băng giống như cấm dục, không biết tổn thương bao nhiêu trái tim phụ nữ.
Cho nên lúc ban đầu mới có báo giải trí nói, Thi Vực không thích phụ nữ.
Mà phóng viên đưa tin kia, đương nhiên cũng bỏ ra một cái giá lớn, đồng thời còn có hơn mười tòa soạn đóng cửa.
Còn lần này, sau khi tin tức Thi Vực đã kết hôn, hơn nữa còn thăng cấp làm ba truyền đi....
Những phóng viên giải trí không sợ chết kia lại bắt đầu bát quái, thậm chí là muốn bới ra thân phận và bối cảnh của Thẩm Chanh.
Đối mặt với nhiều camera như vậy, tuy Thẩm Chanh có không vui, nhưng vẫn lạnh nhạt như cũ, biểu cảm trên mặt cũng rất bình tĩnh.
Thi Vực cúi đầu nhìn cô một cái, dường như là đọc ra được điều gì từ trong mắt của cô, ngẩng đầu lên lẫn nữa, trong con ngươi đã là một mảnh âm u.
Lạnh lùng nhìn lướt qua đám người, trong đôi mắt sâu thẳm phát ra ánh sáng u hàn, một đám phóng viên không rét mà run.
Anh, là vương giả trời sinh, khí tràng cường đại có thể làm cho người ta theo bản năng cúi đầu xưng thần.
Các phóng viên lần lượt để camera xuống, ít nhát có hơn phân nửa người yên lặng cúi đầu, sau đó tự giác xóa bỏ ảnh trong máy ảnh.
Tài xế đã sớm chờ ở trước xe, nhìn thấy Thi Vực ôm Thẩm Chanh đi tới, lập tức mở cửa xe, cúi người đứng ở một bên chờ đợi.
Trước tiên Thi Vực đặt Thẩm Chanh vào trong xe, rồi mới tự mình lên xe.
Trên đường trở về biệt thự, Thẩm Chanh dựa vào ở trên cửa kính xe nhìn phong cảnh bên ngoài.
Sau khi xe lái một chuyến hành trình, cô liền có chút không nhẫn nại được, đưa tay hạ cửa kính xe xuống....
Lái xe không phải rất nhanh, chỉ thổi vào được một chút gió nhẹ, nhẹ nhàng lướt qua cổ Thẩm Chanh, vén mái tóc dài của cô lên, rất khoan khoái.
Chỉ là, cô vẫn chưa hưởng thụ được mấy giây, một bàn tay to lớn liền duỗi tới, đóng cửa sổ xe lại.
Sau đó ra lệnh một tiếng: "Quên khóa."
Tài xế nhìn anh từ trong kính chiếu hậu, lập tức khóa cửa sổ xe lại.
Thẩm Chanh quay đầu nhìn, Thi Vực đang chuyên tâm trí chí xem báo chí kinh tế, dường như vừa rồi người đưa tay không phải là anh.
Thẩm Chanh thoáng nhíu nhíu mày.
Vừa sinh đứa nhỏ xong, thân thể đang lúc suy yếu, không thể gặp gió, cô biết.
Cũng biết vừa rồi là anh sợ cô trúng gió lạnh, thân thể tổn thương, nhưng không biết tại sao.... Vẫn cảm thấy có chút buồn bực.
"Quá đáng!"
Cô khẽ hừ một tiếng.
Thi Vực như là không nghe thấy giọng nói của cô, không phản ứng, tiếp tục lật xem báo chí trên tay.
Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một ChútTác giả: Hề YênTruyện Ngôn TìnhEditor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần… Editor: MayMột ý đồ khác này, rơi vào đáy mắt Thi Vực, trong đôi mắt thâm sâu lộ ra ý cười lúc sáng lúc tối.Tay lớn ôm gắt gao eo cô vào lòng, bước đi ra bệnh viện.Mới đi ra từ bệnh viện, Thẩm Chanh liền hoảng sợ một chút.Tràng diện này, quá rung động rồi!Cửa bệnh viện, đổ một chiếc Bugatti Veyron, 18 cỗ xe dài Rolls-Royce số lượng có hạn theo sát phía sau.Vệ sĩ mở hai cái dây cảnh giới, tạo ra một lối đi rộng 20m.Hai bên dây cảnh giới, tụ tập rất nhiều phóng viên giải trí.Tất cả đều cầm máy ảnh, không ngừng ấn chớp, đều muốn bắt được nữ chính hôm nay.Thi Vực cái tên này, có thể nói là như sấm bên tai ở thành Đô, xưa nay đều là đề tài nói chuyện say sưa của mọi người.Còn trẻ như vậy đã trở thành phú hào đứng thứ ba trong thế giới, xí nghiệp trải rộng trong ngoài nước, phú khả địch quốc, quyền thế ngập trời.Vốn đã đủ khiến người ghen tỵ rồi, lại còn có một khuôn mặt yêu nghiệt khiến người thần đều căm phẫn.Bất kể là thiên kim nhà giàu muốn trèo lên Thi Vực, hay là thiếu nữ mới biết yêu, phụ nữ muốn gả cho anh, có thể nói là nhiều vô số kể.Nhưng xưa nay Thi Vực luôn là vật cách điện với phụ nữ, khuôn mặt hàn băng giống như cấm dục, không biết tổn thương bao nhiêu trái tim phụ nữ.Cho nên lúc ban đầu mới có báo giải trí nói, Thi Vực không thích phụ nữ.Mà phóng viên đưa tin kia, đương nhiên cũng bỏ ra một cái giá lớn, đồng thời còn có hơn mười tòa soạn đóng cửa.Còn lần này, sau khi tin tức Thi Vực đã kết hôn, hơn nữa còn thăng cấp làm ba truyền đi....Những phóng viên giải trí không sợ chết kia lại bắt đầu bát quái, thậm chí là muốn bới ra thân phận và bối cảnh của Thẩm Chanh.Đối mặt với nhiều camera như vậy, tuy Thẩm Chanh có không vui, nhưng vẫn lạnh nhạt như cũ, biểu cảm trên mặt cũng rất bình tĩnh.Thi Vực cúi đầu nhìn cô một cái, dường như là đọc ra được điều gì từ trong mắt của cô, ngẩng đầu lên lẫn nữa, trong con ngươi đã là một mảnh âm u.Lạnh lùng nhìn lướt qua đám người, trong đôi mắt sâu thẳm phát ra ánh sáng u hàn, một đám phóng viên không rét mà run.Anh, là vương giả trời sinh, khí tràng cường đại có thể làm cho người ta theo bản năng cúi đầu xưng thần.Các phóng viên lần lượt để camera xuống, ít nhát có hơn phân nửa người yên lặng cúi đầu, sau đó tự giác xóa bỏ ảnh trong máy ảnh.Tài xế đã sớm chờ ở trước xe, nhìn thấy Thi Vực ôm Thẩm Chanh đi tới, lập tức mở cửa xe, cúi người đứng ở một bên chờ đợi.Trước tiên Thi Vực đặt Thẩm Chanh vào trong xe, rồi mới tự mình lên xe.Trên đường trở về biệt thự, Thẩm Chanh dựa vào ở trên cửa kính xe nhìn phong cảnh bên ngoài.Sau khi xe lái một chuyến hành trình, cô liền có chút không nhẫn nại được, đưa tay hạ cửa kính xe xuống....Lái xe không phải rất nhanh, chỉ thổi vào được một chút gió nhẹ, nhẹ nhàng lướt qua cổ Thẩm Chanh, vén mái tóc dài của cô lên, rất khoan khoái.Chỉ là, cô vẫn chưa hưởng thụ được mấy giây, một bàn tay to lớn liền duỗi tới, đóng cửa sổ xe lại.Sau đó ra lệnh một tiếng: "Quên khóa."Tài xế nhìn anh từ trong kính chiếu hậu, lập tức khóa cửa sổ xe lại.Thẩm Chanh quay đầu nhìn, Thi Vực đang chuyên tâm trí chí xem báo chí kinh tế, dường như vừa rồi người đưa tay không phải là anh.Thẩm Chanh thoáng nhíu nhíu mày.Vừa sinh đứa nhỏ xong, thân thể đang lúc suy yếu, không thể gặp gió, cô biết.Cũng biết vừa rồi là anh sợ cô trúng gió lạnh, thân thể tổn thương, nhưng không biết tại sao.... Vẫn cảm thấy có chút buồn bực."Quá đáng!"Cô khẽ hừ một tiếng.Thi Vực như là không nghe thấy giọng nói của cô, không phản ứng, tiếp tục lật xem báo chí trên tay.