Tác giả:

Editor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần…

Chương 550: Hơn nửa đêm uống tới như vậy?

Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một ChútTác giả: Hề YênTruyện Ngôn TìnhEditor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần… Editor: MayCho rằng Thẩm Chanh là tới mua say, người pha chế tốt bụng nhắc nhở vài câu, nói nơi này rất loạn, đừng uống quá nhiều.Không ngờ, Thẩm Chanh uống tròn một bình rượu, người còn rất thanh tỉnh.Người pha chế thấy cô không có một chút dấu hiệu uống rượu, trong lòng lẩm bẩm một câu: Mẹ trứng, gặp được Tửu Thần rồi!Đây là lần đầu tiên, Thẩm Chanh cảm thấy uống rượu không có mùi vị.Giống như nước lọc, hoàn toàn không say được người.Cô trả tiền rượu, đi ra quán bar, gió đêm thổi tới trên mặt cô, có chút lạnh bạc.Lấy điện thoại di động ra liếc mắt nhìn thời gian, đã là hai giờ sáng.Không có một cuộc gọi nhỡ nào, không có một tin nhắn chưa đọc nào.Cũng không biết người đàn ông đó đang làm cái gì....Nghĩ tới nghĩ lui, lại cảm thấy đầu bắt đầu có chút phát nặng.Thẩm Chanh nhẹ nhàng lắc đầu một chút, đuổi không thoải mái đi, nhưng trong dạ dày lại đột nhiên bốc lên một trận.Xe thể thao dừng ở ven đường xa xa, Thi Vực liếc mắt liền thấy người mình nhớ thương cả đêm đang ngồi xổm ở phía trước không ngừng nôn.Chợt, cái trán nổi gân xanh lên, đôi mắt sâu thẳm nheo lại, đáy mắt lộ ra lạnh lẽo từng chút một.”Anh.... tại sao anh lại ở chỗ này?”Tầm mắt Thẩm Chanh rõ ràng, thấy rõ người đàn ông đang đi về phía mình.Thi Vực sải bước lên trước, ngón tay suông dài chụp tới, không ngờ lại bị lực lớn giãy ra, không khỏi nổi giận vài phần.”Hơn nửa đêm uống tới như vậy? Hửm?””Ai cần anh lo..... Ưm!”Không đợi Thẩm Chanh nói xong, Thi Vực duỗi cánh tay dài ra, nắm chặt lấy cô, tay kia đè gáy cô, cúi đầu ngăn chặn miệng của cô, hung hăng m*t vào.Thẩm Chanh chỉ cảm thấy đại não có chút thiếu dưỡng khí, muốn mở miệng nói gì đó, chưa nói ra lại bị Thi Vực ép trở về.Thi Vực chỉ cảm thấy trong bụng một trận tà hỏa, con ngươi cũng nhuộm lên một lớp đỏ thắm.”Ưm....” Thẩm Chanh đưa tay đẩy anh.Nhưng Thi Vực không chịu buông tay, càng thêm dùng sức ôm chặt cô, bá đạo cạy môi của cô.Hương vị cồn nồng đậm, trong nháy mắt khiến anh mất đi lý trí, dùng đầu lưỡi quét khắp mỗi một chỗ trong khoang miệng của cô.Không biết nụ hôn này kéo dài bao lâu, Thi Vực mới thả Thẩm Chanh ra.Trên mặt Thẩm Chanh, hiện ra hai mảnh đỏ ửng khả nghi, nhìn có vẻ gợi cảm hấp dẫn.Thi Vực lạnh mặt, một phát chế trụ cổ tay của cô, thô lỗ kéo đến bên cạnh xe, mở cửa xe một phát liền nhét cô vào.Ngay sau đó anh cũng lên xe, một cước chân ga, rời khỏi nơi này.Trong biệt thự, kim đồng hồ mạ vàng trên tường chỉ đến 2h35.Rầm một tiếng.Thi Vực dùng một cước đá văng cửa phòng đóng chặt ra, kéo Thẩm Chanh đi vào.Đầu óc Thẩm Chanh trống không một giây, không đợi cô làm ra bất kỳ một phản ứng nào, người đàn ông bên cạnh lại nóng nảy hôn xuống.”Ưm....”Hành động của anh rất hung mãnh, trong lúc hôn cô cũng bức cô đến góc tường.Thẩm Chanh chống đỡ lưng ở trên tường, ngay sau đó thân thể Thi Vực cũng đè xuống, một tay chụp lên eo của cô, dò xét vào trong quần áo cô, một tay xuyên qua phần gáy của cô một chút, khống chế được đầu của cô.”Ưm....”Thẩm Chanh giãy dụa, đưa tay muốn đẩy anh ra, nhưng phát hiện hoàn toàn đẩy không nhúc nhích được.”Ưm!”Âm thanh cô phát, dường như có thể trong nháy mắt k*ch th*ch lửa dục của người khác, khiến Thi Vực rất khó khắc chế, càng thêm dùng sức hôn sâu cô.Một cổ mùi thơm ngát nhàn nhạt, xen lẫn hương vị thuốc lá, truyền vào trong miệng.Thẩm Chanh muốn khép cánh môi lại, nhưng vừa khép lại một chút, liền có mềm mại nóng ẩm gì đó cố gắng cạy môi của cô.Thi Vực hôn rất bá đạo, đầu lưỡi rất nhanh mà cường ngạnh chui vào trong miệng Thẩm Chanh, mềm mại mỗi một tấc trong miệng của cô.

Editor: May

Cho rằng Thẩm Chanh là tới mua say, người pha chế tốt bụng nhắc nhở vài câu, nói nơi này rất loạn, đừng uống quá nhiều.

Không ngờ, Thẩm Chanh uống tròn một bình rượu, người còn rất thanh tỉnh.

Người pha chế thấy cô không có một chút dấu hiệu uống rượu, trong lòng lẩm bẩm một câu: Mẹ trứng, gặp được Tửu Thần rồi!

Đây là lần đầu tiên, Thẩm Chanh cảm thấy uống rượu không có mùi vị.

Giống như nước lọc, hoàn toàn không say được người.

Cô trả tiền rượu, đi ra quán bar, gió đêm thổi tới trên mặt cô, có chút lạnh bạc.

Lấy điện thoại di động ra liếc mắt nhìn thời gian, đã là hai giờ sáng.

Không có một cuộc gọi nhỡ nào, không có một tin nhắn chưa đọc nào.

Cũng không biết người đàn ông đó đang làm cái gì....

Nghĩ tới nghĩ lui, lại cảm thấy đầu bắt đầu có chút phát nặng.

Thẩm Chanh nhẹ nhàng lắc đầu một chút, đuổi không thoải mái đi, nhưng trong dạ dày lại đột nhiên bốc lên một trận.

Xe thể thao dừng ở ven đường xa xa, Thi Vực liếc mắt liền thấy người mình nhớ thương cả đêm đang ngồi xổm ở phía trước không ngừng nôn.

Chợt, cái trán nổi gân xanh lên, đôi mắt sâu thẳm nheo lại, đáy mắt lộ ra lạnh lẽo từng chút một.

”Anh.... tại sao anh lại ở chỗ này?”

Tầm mắt Thẩm Chanh rõ ràng, thấy rõ người đàn ông đang đi về phía mình.

Thi Vực sải bước lên trước, ngón tay suông dài chụp tới, không ngờ lại bị lực lớn giãy ra, không khỏi nổi giận vài phần.

”Hơn nửa đêm uống tới như vậy? Hửm?”

”Ai cần anh lo..... Ưm!”

Không đợi Thẩm Chanh nói xong, Thi Vực duỗi cánh tay dài ra, nắm chặt lấy cô, tay kia đè gáy cô, cúi đầu ngăn chặn miệng của cô, hung hăng m*t vào.

Thẩm Chanh chỉ cảm thấy đại não có chút thiếu dưỡng khí, muốn mở miệng nói gì đó, chưa nói ra lại bị Thi Vực ép trở về.

Thi Vực chỉ cảm thấy trong bụng một trận tà hỏa, con ngươi cũng nhuộm lên một lớp đỏ thắm.

”Ưm....” Thẩm Chanh đưa tay đẩy anh.

Nhưng Thi Vực không chịu buông tay, càng thêm dùng sức ôm chặt cô, bá đạo cạy môi của cô.

Hương vị cồn nồng đậm, trong nháy mắt khiến anh mất đi lý trí, dùng đầu lưỡi quét khắp mỗi một chỗ trong khoang miệng của cô.

Không biết nụ hôn này kéo dài bao lâu, Thi Vực mới thả Thẩm Chanh ra.

Trên mặt Thẩm Chanh, hiện ra hai mảnh đỏ ửng khả nghi, nhìn có vẻ gợi cảm hấp dẫn.

Thi Vực lạnh mặt, một phát chế trụ cổ tay của cô, thô lỗ kéo đến bên cạnh xe, mở cửa xe một phát liền nhét cô vào.

Ngay sau đó anh cũng lên xe, một cước chân ga, rời khỏi nơi này.

Trong biệt thự, kim đồng hồ mạ vàng trên tường chỉ đến 2h35.

Rầm một tiếng.

Thi Vực dùng một cước đá văng cửa phòng đóng chặt ra, kéo Thẩm Chanh đi vào.

Đầu óc Thẩm Chanh trống không một giây, không đợi cô làm ra bất kỳ một phản ứng nào, người đàn ông bên cạnh lại nóng nảy hôn xuống.

”Ưm....”

Hành động của anh rất hung mãnh, trong lúc hôn cô cũng bức cô đến góc tường.

Thẩm Chanh chống đỡ lưng ở trên tường, ngay sau đó thân thể Thi Vực cũng đè xuống, một tay chụp lên eo của cô, dò xét vào trong quần áo cô, một tay xuyên qua phần gáy của cô một chút, khống chế được đầu của cô.

”Ưm....”

Thẩm Chanh giãy dụa, đưa tay muốn đẩy anh ra, nhưng phát hiện hoàn toàn đẩy không nhúc nhích được.

”Ưm!”

Âm thanh cô phát, dường như có thể trong nháy mắt k*ch th*ch lửa dục của người khác, khiến Thi Vực rất khó khắc chế, càng thêm dùng sức hôn sâu cô.

Một cổ mùi thơm ngát nhàn nhạt, xen lẫn hương vị thuốc lá, truyền vào trong miệng.

Thẩm Chanh muốn khép cánh môi lại, nhưng vừa khép lại một chút, liền có mềm mại nóng ẩm gì đó cố gắng cạy môi của cô.

Thi Vực hôn rất bá đạo, đầu lưỡi rất nhanh mà cường ngạnh chui vào trong miệng Thẩm Chanh, mềm mại mỗi một tấc trong miệng của cô.

Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một ChútTác giả: Hề YênTruyện Ngôn TìnhEditor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần… Editor: MayCho rằng Thẩm Chanh là tới mua say, người pha chế tốt bụng nhắc nhở vài câu, nói nơi này rất loạn, đừng uống quá nhiều.Không ngờ, Thẩm Chanh uống tròn một bình rượu, người còn rất thanh tỉnh.Người pha chế thấy cô không có một chút dấu hiệu uống rượu, trong lòng lẩm bẩm một câu: Mẹ trứng, gặp được Tửu Thần rồi!Đây là lần đầu tiên, Thẩm Chanh cảm thấy uống rượu không có mùi vị.Giống như nước lọc, hoàn toàn không say được người.Cô trả tiền rượu, đi ra quán bar, gió đêm thổi tới trên mặt cô, có chút lạnh bạc.Lấy điện thoại di động ra liếc mắt nhìn thời gian, đã là hai giờ sáng.Không có một cuộc gọi nhỡ nào, không có một tin nhắn chưa đọc nào.Cũng không biết người đàn ông đó đang làm cái gì....Nghĩ tới nghĩ lui, lại cảm thấy đầu bắt đầu có chút phát nặng.Thẩm Chanh nhẹ nhàng lắc đầu một chút, đuổi không thoải mái đi, nhưng trong dạ dày lại đột nhiên bốc lên một trận.Xe thể thao dừng ở ven đường xa xa, Thi Vực liếc mắt liền thấy người mình nhớ thương cả đêm đang ngồi xổm ở phía trước không ngừng nôn.Chợt, cái trán nổi gân xanh lên, đôi mắt sâu thẳm nheo lại, đáy mắt lộ ra lạnh lẽo từng chút một.”Anh.... tại sao anh lại ở chỗ này?”Tầm mắt Thẩm Chanh rõ ràng, thấy rõ người đàn ông đang đi về phía mình.Thi Vực sải bước lên trước, ngón tay suông dài chụp tới, không ngờ lại bị lực lớn giãy ra, không khỏi nổi giận vài phần.”Hơn nửa đêm uống tới như vậy? Hửm?””Ai cần anh lo..... Ưm!”Không đợi Thẩm Chanh nói xong, Thi Vực duỗi cánh tay dài ra, nắm chặt lấy cô, tay kia đè gáy cô, cúi đầu ngăn chặn miệng của cô, hung hăng m*t vào.Thẩm Chanh chỉ cảm thấy đại não có chút thiếu dưỡng khí, muốn mở miệng nói gì đó, chưa nói ra lại bị Thi Vực ép trở về.Thi Vực chỉ cảm thấy trong bụng một trận tà hỏa, con ngươi cũng nhuộm lên một lớp đỏ thắm.”Ưm....” Thẩm Chanh đưa tay đẩy anh.Nhưng Thi Vực không chịu buông tay, càng thêm dùng sức ôm chặt cô, bá đạo cạy môi của cô.Hương vị cồn nồng đậm, trong nháy mắt khiến anh mất đi lý trí, dùng đầu lưỡi quét khắp mỗi một chỗ trong khoang miệng của cô.Không biết nụ hôn này kéo dài bao lâu, Thi Vực mới thả Thẩm Chanh ra.Trên mặt Thẩm Chanh, hiện ra hai mảnh đỏ ửng khả nghi, nhìn có vẻ gợi cảm hấp dẫn.Thi Vực lạnh mặt, một phát chế trụ cổ tay của cô, thô lỗ kéo đến bên cạnh xe, mở cửa xe một phát liền nhét cô vào.Ngay sau đó anh cũng lên xe, một cước chân ga, rời khỏi nơi này.Trong biệt thự, kim đồng hồ mạ vàng trên tường chỉ đến 2h35.Rầm một tiếng.Thi Vực dùng một cước đá văng cửa phòng đóng chặt ra, kéo Thẩm Chanh đi vào.Đầu óc Thẩm Chanh trống không một giây, không đợi cô làm ra bất kỳ một phản ứng nào, người đàn ông bên cạnh lại nóng nảy hôn xuống.”Ưm....”Hành động của anh rất hung mãnh, trong lúc hôn cô cũng bức cô đến góc tường.Thẩm Chanh chống đỡ lưng ở trên tường, ngay sau đó thân thể Thi Vực cũng đè xuống, một tay chụp lên eo của cô, dò xét vào trong quần áo cô, một tay xuyên qua phần gáy của cô một chút, khống chế được đầu của cô.”Ưm....”Thẩm Chanh giãy dụa, đưa tay muốn đẩy anh ra, nhưng phát hiện hoàn toàn đẩy không nhúc nhích được.”Ưm!”Âm thanh cô phát, dường như có thể trong nháy mắt k*ch th*ch lửa dục của người khác, khiến Thi Vực rất khó khắc chế, càng thêm dùng sức hôn sâu cô.Một cổ mùi thơm ngát nhàn nhạt, xen lẫn hương vị thuốc lá, truyền vào trong miệng.Thẩm Chanh muốn khép cánh môi lại, nhưng vừa khép lại một chút, liền có mềm mại nóng ẩm gì đó cố gắng cạy môi của cô.Thi Vực hôn rất bá đạo, đầu lưỡi rất nhanh mà cường ngạnh chui vào trong miệng Thẩm Chanh, mềm mại mỗi một tấc trong miệng của cô.

Chương 550: Hơn nửa đêm uống tới như vậy?