Tác giả:

Editor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần…

Chương 574: Không chụp chung với phụ nữ nào khác ngoài vợ của tôi

Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một ChútTác giả: Hề YênTruyện Ngôn TìnhEditor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần… Editor: MayThẩm Chanh mới đi ra từ phòng quay chụp, nhân viên công tác liền bưng một ly nước tới cho cô: “Thẩm tiểu thư khổ cực, trước uống ly nước, ngồi xuống nghỉ ngơi một chút rồi hãy đi.”Thẩm Chanh nhận ly giấy uống một hớp nước, mới ngồi xuống ở trên ghế sofa.Nhân viên công tác dò hỏi cô có muốn đổi một bộ quần áo khác tiếp tục quay chụp không, cô chỉ nói hai chữ: “Không cần.”Thấy tâm tình cô không tốt, nhân viên công tác cũng không nói thêm gì, tự giác lui sang một bên.Rất nhanh, Thi Vực cũng đi ra từ phòng quay chụp.Bởi vì nút trên áo sơ mi bị anh kéo đứt vài viên vào lúc trước, cả lồng ngực của anh gần như đều lộ ra bên ngoài.Màu da lúa mạch, cơ ngực khêu gợi, mỗi một tấc trên người của anh đều có thể hấp dẫn lún sâu.Quần áo của anh và tóc có chút mất trật tự, lại càng biểu lộ tuấn mỹ điên cuồng buông thả.Thân hình cao to, ngũ quan tinh xảo, bất kỳ chỗ nào trên người của anh cũng hoàn mỹ đến làm cho người ta không tìm ra được một chút tỳ vết nào.Tiệm ảnh cưới như loại này, ngoại trừ quản lý và nhà nhiếp ảnh, còn lại nhân viên công tác về cơ bản đều là giới nữ.Mà giới nữ làm việc ở đây, tuổi tác đều không cao hơn hai mươi lăm tuổi.Lúc đối mặt với một người đàn ông đẹp trai như vậy, các cô rất khó khống chế được tư tưởng của mình, thậm chí có người đã động lòng.Vô số ánh mắt nóng bỏng lưu luyến quên về ở trên người Thi Vực, mang theo cảm xúc ái mộ.”Thi tiên sinh, xin hỏi ngài còn cần đổi một bộ trang phục khác quay chụp không?””Thi tiên sinh, uống ly nước đi.””Thi tiên sinh, nút trên áo ngài rơi mất, cần vá lại cho ngài không?””Thi tiên sinh....”Nhân viên công tác phía sau dồn phía trước tiến lên, trong lúc tỏ ra săn đón cũng không dám biểu hiện quá rõ ràng, bởi vì mọi người đều biết, người đàn ông trước mắt này là hoa đã có chủ.Chẳng qua các cô chỉ là muốn nói nhiều với anh hai câu, hấp dẫn một chút sự chú ý của anh mà thôi.Thẩm Chanh ngồi ở bên cạnh chơi điện thoại, vẻ mặt lạnh nhạt, không phản ứng.Giống như là một người xem đứng ngoài cuộc không quan tâm, không tham dự vào trong đó, cũng không liên quan.Cô như vậy, là độc nhất vô nhị.Bởi vì không có người phụ nữ nào có thể giống như cô, lúc nhìn thấy những người phụ nữ khác tiếp cận người đàn ông của mình, lại vẫn cứ thản nhiên như vậy.Mà Thi Vực thích cô, cũng chính là vì điểm này.Làm phụ nữ của anh, tự tin là một trong những điều kiện cần thiết.”Thi tiên sinh,.... Tôi có thể chụp chung một tấm với anh không?”Có nhân viên công tác đắm chìm ở trong vẻ ngoài đẹp trai của Thi Vực, không thể tự kiểm soát, vì vậy cả gan trưng cầu ý kiến của anh.Thi Vực lạnh lùng liếc nhìn người nọ, nhưng vẫn lên tiếng: “Xin lỗi, tôi không chụp chung với bất kỳ người phụ nữ nào khác ngoại trừ vợ của tôi.”Lần này, anh không có tích chữ như vàng, nói ra lại là chữ chữ châu ngọc.Nhân viên công tác đó vừa nghe được câu này, mặt lập tức đỏ đến mang tai, có thể là cảm thấy mặt mũi có chút không nhịn được, xoay người vội vàng chạy đi.Thẩm Chanh đang chơi trò chơi nghe được câu này, nhếch môi thoáng hiện ra nụ cười rất nhỏ.Nụ cười này rất khó phát hiện ra, lại bị Thi Vực có năng lực quan sát cực kỳ mạnh bắt được ở trong mắt.Đột nhiên, khóe môi giương lên, ôm trọn một độ cong hoàn mỹ.Phụ nữ chính là nhạy cảm từ nhỏ, thấy được bóng dáng của Thẩm Chanh, cùng với yêu thương cưng chìu có thể ngọt chết người từ trong mắt của anh, những nữ nhân viên công tác muốn tiếp cận anh kia, tất cả đều thức thời thối lui.Một người đàn ông không chụp chung với bất kỳ người phụ nữ nào ngoại trừ vợ của mình, chỉ sợ dùng hết tâm tư, cũng rất khó tiếp cận được.Sau khi tiễn Thẩm Chanh và Thi Vực ra ngoài, một nhân viên công tác ầm ầm ĩ ĩ nói: “Không cho phép nam nhân viên công tác xử lý những hình kia, chẳng lẽ bọn họ chụp l** th* ư?”

Editor: May

Thẩm Chanh mới đi ra từ phòng quay chụp, nhân viên công tác liền bưng một ly nước tới cho cô: “Thẩm tiểu thư khổ cực, trước uống ly nước,
ngồi xuống nghỉ ngơi một chút rồi hãy đi.”

Thẩm Chanh nhận ly giấy uống một hớp nước, mới ngồi xuống ở trên ghế sofa.

Nhân viên công tác dò hỏi cô có muốn đổi một bộ quần áo khác tiếp tục quay chụp không, cô chỉ nói hai chữ: “Không cần.”

Thấy tâm tình cô không tốt, nhân viên công tác cũng không nói thêm gì, tự giác lui sang một bên.

Rất nhanh, Thi Vực cũng đi ra từ phòng quay chụp.

Bởi vì nút trên áo sơ mi bị anh kéo đứt vài viên vào lúc trước, cả lồng ngực của anh gần như đều lộ ra bên ngoài.

Màu da lúa mạch, cơ ngực khêu gợi, mỗi một tấc trên người của anh đều có thể hấp dẫn lún sâu.

Quần áo của anh và tóc có chút mất trật tự, lại càng biểu lộ tuấn mỹ điên cuồng buông thả.

Thân hình cao to, ngũ quan tinh xảo, bất kỳ chỗ nào trên người của
anh cũng hoàn mỹ đến làm cho người ta không tìm ra được một chút tỳ vết
nào.

Tiệm ảnh cưới như loại này, ngoại trừ quản lý và nhà nhiếp ảnh, còn lại nhân viên công tác về cơ bản đều là giới nữ.

Mà giới nữ làm việc ở đây, tuổi tác đều không cao hơn hai mươi lăm tuổi.

Lúc đối mặt với một người đàn ông đẹp trai như vậy, các cô rất khó
khống chế được tư tưởng của mình, thậm chí có người đã động lòng.

Vô số ánh mắt nóng bỏng lưu luyến quên về ở trên người Thi Vực, mang theo cảm xúc ái mộ.

”Thi tiên sinh, xin hỏi ngài còn cần đổi một bộ trang phục khác quay chụp không?”

”Thi tiên sinh, uống ly nước đi.”

”Thi tiên sinh, nút trên áo ngài rơi mất, cần vá lại cho ngài không?”

”Thi tiên sinh....”

Nhân viên công tác phía sau dồn phía trước tiến lên, trong lúc tỏ ra
săn đón cũng không dám biểu hiện quá rõ ràng, bởi vì mọi người đều biết, người đàn ông trước mắt này là hoa đã có chủ.

Chẳng qua các cô chỉ là muốn nói nhiều với anh hai câu, hấp dẫn một chút sự chú ý của anh mà thôi.

Thẩm Chanh ngồi ở bên cạnh chơi điện thoại, vẻ mặt lạnh nhạt, không phản ứng.

Giống như là một người xem đứng ngoài cuộc không quan tâm, không tham dự vào trong đó, cũng không liên quan.

Cô như vậy, là độc nhất vô nhị.

Bởi vì không có người phụ nữ nào có thể giống như cô, lúc nhìn thấy
những người phụ nữ khác tiếp cận người đàn ông của mình, lại vẫn cứ thản nhiên như vậy.

Mà Thi Vực thích cô, cũng chính là vì điểm này.

Làm phụ nữ của anh, tự tin là một trong những điều kiện cần thiết.

”Thi tiên sinh,.... Tôi có thể chụp chung một tấm với anh không?”

Có nhân viên công tác đắm chìm ở trong vẻ ngoài đẹp trai của Thi Vực, không thể tự kiểm soát, vì vậy cả gan trưng cầu ý kiến của anh.

Thi Vực lạnh lùng liếc nhìn người nọ, nhưng vẫn lên tiếng: “Xin lỗi,
tôi không chụp chung với bất kỳ người phụ nữ nào khác ngoại trừ vợ của
tôi.”

Lần này, anh không có tích chữ như vàng, nói ra lại là chữ chữ châu ngọc.

Nhân viên công tác đó vừa nghe được câu này, mặt lập tức đỏ đến mang
tai, có thể là cảm thấy mặt mũi có chút không nhịn được, xoay người vội
vàng chạy đi.

Thẩm Chanh đang chơi trò chơi nghe được câu này, nhếch môi thoáng hiện ra nụ cười rất nhỏ.

Nụ cười này rất khó phát hiện ra, lại bị Thi Vực có năng lực quan sát cực kỳ mạnh bắt được ở trong mắt.

Đột nhiên, khóe môi giương lên, ôm trọn một độ cong hoàn mỹ.

Phụ nữ chính là nhạy cảm từ nhỏ, thấy được bóng dáng của Thẩm Chanh,
cùng với yêu thương cưng chìu có thể ngọt chết người từ trong mắt của
anh, những nữ nhân viên công tác muốn tiếp cận anh kia, tất cả đều thức
thời thối lui.

Một người đàn ông không chụp chung với bất kỳ người phụ nữ nào ngoại
trừ vợ của mình, chỉ sợ dùng hết tâm tư, cũng rất khó tiếp cận được.

Sau khi tiễn Thẩm Chanh và Thi Vực ra ngoài, một nhân viên công tác
ầm ầm ĩ ĩ nói: “Không cho phép nam nhân viên công tác xử lý những hình
kia, chẳng lẽ bọn họ chụp l** th* ư?”

Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một ChútTác giả: Hề YênTruyện Ngôn TìnhEditor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần… Editor: MayThẩm Chanh mới đi ra từ phòng quay chụp, nhân viên công tác liền bưng một ly nước tới cho cô: “Thẩm tiểu thư khổ cực, trước uống ly nước, ngồi xuống nghỉ ngơi một chút rồi hãy đi.”Thẩm Chanh nhận ly giấy uống một hớp nước, mới ngồi xuống ở trên ghế sofa.Nhân viên công tác dò hỏi cô có muốn đổi một bộ quần áo khác tiếp tục quay chụp không, cô chỉ nói hai chữ: “Không cần.”Thấy tâm tình cô không tốt, nhân viên công tác cũng không nói thêm gì, tự giác lui sang một bên.Rất nhanh, Thi Vực cũng đi ra từ phòng quay chụp.Bởi vì nút trên áo sơ mi bị anh kéo đứt vài viên vào lúc trước, cả lồng ngực của anh gần như đều lộ ra bên ngoài.Màu da lúa mạch, cơ ngực khêu gợi, mỗi một tấc trên người của anh đều có thể hấp dẫn lún sâu.Quần áo của anh và tóc có chút mất trật tự, lại càng biểu lộ tuấn mỹ điên cuồng buông thả.Thân hình cao to, ngũ quan tinh xảo, bất kỳ chỗ nào trên người của anh cũng hoàn mỹ đến làm cho người ta không tìm ra được một chút tỳ vết nào.Tiệm ảnh cưới như loại này, ngoại trừ quản lý và nhà nhiếp ảnh, còn lại nhân viên công tác về cơ bản đều là giới nữ.Mà giới nữ làm việc ở đây, tuổi tác đều không cao hơn hai mươi lăm tuổi.Lúc đối mặt với một người đàn ông đẹp trai như vậy, các cô rất khó khống chế được tư tưởng của mình, thậm chí có người đã động lòng.Vô số ánh mắt nóng bỏng lưu luyến quên về ở trên người Thi Vực, mang theo cảm xúc ái mộ.”Thi tiên sinh, xin hỏi ngài còn cần đổi một bộ trang phục khác quay chụp không?””Thi tiên sinh, uống ly nước đi.””Thi tiên sinh, nút trên áo ngài rơi mất, cần vá lại cho ngài không?””Thi tiên sinh....”Nhân viên công tác phía sau dồn phía trước tiến lên, trong lúc tỏ ra săn đón cũng không dám biểu hiện quá rõ ràng, bởi vì mọi người đều biết, người đàn ông trước mắt này là hoa đã có chủ.Chẳng qua các cô chỉ là muốn nói nhiều với anh hai câu, hấp dẫn một chút sự chú ý của anh mà thôi.Thẩm Chanh ngồi ở bên cạnh chơi điện thoại, vẻ mặt lạnh nhạt, không phản ứng.Giống như là một người xem đứng ngoài cuộc không quan tâm, không tham dự vào trong đó, cũng không liên quan.Cô như vậy, là độc nhất vô nhị.Bởi vì không có người phụ nữ nào có thể giống như cô, lúc nhìn thấy những người phụ nữ khác tiếp cận người đàn ông của mình, lại vẫn cứ thản nhiên như vậy.Mà Thi Vực thích cô, cũng chính là vì điểm này.Làm phụ nữ của anh, tự tin là một trong những điều kiện cần thiết.”Thi tiên sinh,.... Tôi có thể chụp chung một tấm với anh không?”Có nhân viên công tác đắm chìm ở trong vẻ ngoài đẹp trai của Thi Vực, không thể tự kiểm soát, vì vậy cả gan trưng cầu ý kiến của anh.Thi Vực lạnh lùng liếc nhìn người nọ, nhưng vẫn lên tiếng: “Xin lỗi, tôi không chụp chung với bất kỳ người phụ nữ nào khác ngoại trừ vợ của tôi.”Lần này, anh không có tích chữ như vàng, nói ra lại là chữ chữ châu ngọc.Nhân viên công tác đó vừa nghe được câu này, mặt lập tức đỏ đến mang tai, có thể là cảm thấy mặt mũi có chút không nhịn được, xoay người vội vàng chạy đi.Thẩm Chanh đang chơi trò chơi nghe được câu này, nhếch môi thoáng hiện ra nụ cười rất nhỏ.Nụ cười này rất khó phát hiện ra, lại bị Thi Vực có năng lực quan sát cực kỳ mạnh bắt được ở trong mắt.Đột nhiên, khóe môi giương lên, ôm trọn một độ cong hoàn mỹ.Phụ nữ chính là nhạy cảm từ nhỏ, thấy được bóng dáng của Thẩm Chanh, cùng với yêu thương cưng chìu có thể ngọt chết người từ trong mắt của anh, những nữ nhân viên công tác muốn tiếp cận anh kia, tất cả đều thức thời thối lui.Một người đàn ông không chụp chung với bất kỳ người phụ nữ nào ngoại trừ vợ của mình, chỉ sợ dùng hết tâm tư, cũng rất khó tiếp cận được.Sau khi tiễn Thẩm Chanh và Thi Vực ra ngoài, một nhân viên công tác ầm ầm ĩ ĩ nói: “Không cho phép nam nhân viên công tác xử lý những hình kia, chẳng lẽ bọn họ chụp l** th* ư?”

Chương 574: Không chụp chung với phụ nữ nào khác ngoài vợ của tôi