Tác giả:

Editor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần…

Chương 590: Muốn tặng thì phải tặng ngọc dương chi thượng đẳng

Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một ChútTác giả: Hề YênTruyện Ngôn TìnhEditor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần… Editor: MayTheo Diệp Cẩn, nếu như hai đứa đều là con trai thì hoàn toàn không cần phải che che giấu giấu.Cho nên cô ta cảm thấy, đứa còn lại nhất định là con gái!Cô ta giống như người không việc gì cười cười, “Trước kia nghe người đời trước từng nói, mặc quần áo giống nhau, làm chuyện giống nhau chỉ nhằm vào song sinh. Nếu như là thai long phượng, cũng chưa từng nghe nói như vậy.”Liếc nhìn lên mặt Thẩm Chanh, cô ta lại mở miệng nói: “Vẫn cho là cô sinh chính là con gái, cho nên mới cố ý bảo người ta làm đôi vòng tay này. Xem ra hiện tại cũng không cần dùng, vậy tôi trước thu về đã. Qua một thời gian ngắn tặng hai miếng ngọc bội cho hai bảo bối, một quan âm một phật.”Một quan âm một phật?Thẩm Chanh nhếch nhếch khóe môi, cười đến sáng lạn.Nam mang quan âm nữ mang phật, thủ đoạn người phụ nữ này thật đúng là cao siêu.Sự thật đã bày ngay trước mắt, cô ta còn tự lừa mình dối người, đối với cô ta mà nói, là nam hay là nữ thật sự có quan trọng như vậy sao?”Muốn tặng thì tặng hai quan âm ngọc dương chi thượng đẳng, loại mặt hàng bình thường, Thẩm đại mỹ nhân chúng tôi chướng mắt.”Tô San vừa mở miệng, dường như liền cho Diệp Cẩn một kích trí mạng vô hình.Nghe giống như một câu bình tĩnh, thật ra là sóng ngầm đã bắt đầu khởi động.Có lẽ người khác nghe thấy, cô nói câu này là đang tận lực nhấn mạnh Diệp Cẩn, muốn tặng thì phải tặng ngọc dương chi.Nhưng Diệp Cẩn không phải người ngu, sẽ không nghe không hiểu ý ẩn chứa trong lời nói của cô.Ngọc dương chi là thứ yếu, hai Quan Âm mới đúng là trọng điểm.Nam mang Quan Âm nữ mang Phật, hai Quan Âm dĩ nhiên có nghĩa là, hai đứa đều là con trai, không phải là thai long phượng.Qua khoảng nửa phút, Diệp Cẩn mới điều chỉnh xong tâm tình, cười cho ra đáp lại: “Đương nhiên, đồ Diệp Cẩn tôi tặng người ta, chưa bao giờ sẽ tặng hàng thấp kém. Tôi muốn tặng, nhất định sẽ tặng tốt nhất.”Thẩm Chanh chỉ cười không nói.Tô San tương tự cũng cười không nói.”Tôi còn có việc phải làm, không nói chuyện phiếm với các người nữa, đi trước đây.”Diệp Cẩn viện cớ, vội vàng lên xe.Nhìn xe của cô ta lái xe, con ngươi Thẩm Chanh chứa ý cười, liếc nhìn Tô San, “Vẽ mặt thủ đoạn không tệ!”Tô San cười: “Học theo cô!”Hai người một trái một phải đẩy xe em bé đi về phía trước, vừa đi vừa nói, nói rất nhiều lời.Trước khi chưa quen biết Thẩm Chanh, Tô San vẫn luôn một mình.Ở trong vòng giải trí, chưa bao giờ có tình bạn chân chính, tiếp cận giữa người với người, chẳng qua chỉ là vì lợi ích hai bên mà thôi.Chính thức ra khỏi giới giải trí, mới chân chính cảm nhận được cái gì gọi là cuộc sống.Lúc mười giờ rưỡi, hai tiểu bảo bối đói bụng.Sau khi trở lại biệt thự, người giúp việc ôm hai đứa nhỏ trở về phòng trẻ đi uống sữa.Sau khi uống sữa xong, hai tên nhóc kia liền ngủ thiếp đi.Thẩm Chanh canh giữ ở trong phòng một hồi, đợi sau khi bọn nhỏ ngủ rồi, mới đi xuống lầu.Căn dặn tài xế lái xe đến, sau khi ngồi lên xe dặn dò câu: “Đi nhà phu nhân.””Dạ, thiếu phu nhân.”Xe lái ra khỏi biệt thự, lái đến nhà Ôn Uyển.Ôn Uyển ở trong một căn hộ to lớn, ở trong căn hộ này cơ bản đều là phụ nữ.Mà những phụ nữ này, không phải một vài phu nhân rộng rãi giàu có ly hôn, thì chính là tình nhân được lãnh đạo bao dưỡng.Cái chỗ này không phức tạp không loạn, hơn nữa còn tương đối yên tĩnh.Cho nên năm đó sau khi Ôn Uyển chuyển ra từ nhà họ Thi, liền mua ở chỗ này một căn phòng.Bà ở tại lầu 18, tầng lầu hơi cao, nhưng dễ dàng ngăn cách ầm ĩ náo loạn của cả thành phố, từ phía trên cũng có thể nhìn thấy cả tòa thành phố phồn hoa.Xe chậm rãi thả chậm tốc độ xe ở ngoài cửa lớn căn hộ, sau đó dừng lại.

Editor: May

Theo Diệp Cẩn, nếu như hai đứa đều là con trai thì hoàn toàn không cần phải che che giấu giấu.

Cho nên cô ta cảm thấy, đứa còn lại nhất định là con gái!

Cô ta giống như người không việc gì cười cười, “Trước kia nghe người đời trước từng nói, mặc quần áo giống nhau, làm chuyện giống nhau chỉ nhằm vào song sinh. Nếu như là thai long phượng, cũng chưa từng nghe nói như vậy.”

Liếc nhìn lên mặt Thẩm Chanh, cô ta lại mở miệng nói: “Vẫn cho là cô sinh chính là con gái, cho nên mới cố ý bảo người ta làm đôi vòng tay này. Xem ra hiện tại cũng không cần dùng, vậy tôi trước thu về đã. Qua một thời gian ngắn tặng hai miếng ngọc bội cho hai bảo bối, một quan âm một phật.”

Một quan âm một phật?

Thẩm Chanh nhếch nhếch khóe môi, cười đến sáng lạn.

Nam mang quan âm nữ mang phật, thủ đoạn người phụ nữ này thật đúng là cao siêu.

Sự thật đã bày ngay trước mắt, cô ta còn tự lừa mình dối người, đối với cô ta mà nói, là nam hay là nữ thật sự có quan trọng như vậy sao?

”Muốn tặng thì tặng hai quan âm ngọc dương chi thượng đẳng, loại mặt hàng bình thường, Thẩm đại mỹ nhân chúng tôi chướng mắt.”

Tô San vừa mở miệng, dường như liền cho Diệp Cẩn một kích trí mạng vô hình.

Nghe giống như một câu bình tĩnh, thật ra là sóng ngầm đã bắt đầu khởi động.

Có lẽ người khác nghe thấy, cô nói câu này là đang tận lực nhấn mạnh Diệp Cẩn, muốn tặng thì phải tặng ngọc dương chi.

Nhưng Diệp Cẩn không phải người ngu, sẽ không nghe không hiểu ý ẩn chứa trong lời nói của cô.

Ngọc dương chi là thứ yếu, hai Quan Âm mới đúng là trọng điểm.

Nam mang Quan Âm nữ mang Phật, hai Quan Âm dĩ nhiên có nghĩa là, hai đứa đều là con trai, không phải là thai long phượng.

Qua khoảng nửa phút, Diệp Cẩn mới điều chỉnh xong tâm tình, cười cho ra đáp lại: “Đương nhiên, đồ Diệp Cẩn tôi tặng người ta, chưa bao giờ sẽ tặng hàng thấp kém. Tôi muốn tặng, nhất định sẽ tặng tốt nhất.”

Thẩm Chanh chỉ cười không nói.

Tô San tương tự cũng cười không nói.

”Tôi còn có việc phải làm, không nói chuyện phiếm với các người nữa, đi trước đây.”

Diệp Cẩn viện cớ, vội vàng lên xe.

Nhìn xe của cô ta lái xe, con ngươi Thẩm Chanh chứa ý cười, liếc nhìn Tô San, “Vẽ mặt thủ đoạn không tệ!”

Tô San cười: “Học theo cô!”

Hai người một trái một phải đẩy xe em bé đi về phía trước, vừa đi vừa nói, nói rất nhiều lời.

Trước khi chưa quen biết Thẩm Chanh, Tô San vẫn luôn một mình.

Ở trong vòng giải trí, chưa bao giờ có tình bạn chân chính, tiếp cận giữa người với người, chẳng qua chỉ là vì lợi ích hai bên mà thôi.

Chính thức ra khỏi giới giải trí, mới chân chính cảm nhận được cái gì gọi là cuộc sống.

Lúc mười giờ rưỡi, hai tiểu bảo bối đói bụng.

Sau khi trở lại biệt thự, người giúp việc ôm hai đứa nhỏ trở về phòng trẻ đi uống sữa.

Sau khi uống sữa xong, hai tên nhóc kia liền ngủ thiếp đi.

Thẩm Chanh canh giữ ở trong phòng một hồi, đợi sau khi bọn nhỏ ngủ rồi, mới đi xuống lầu.

Căn dặn tài xế lái xe đến, sau khi ngồi lên xe dặn dò câu: “Đi nhà phu nhân.”

”Dạ, thiếu phu nhân.”

Xe lái ra khỏi biệt thự, lái đến nhà Ôn Uyển.

Ôn Uyển ở trong một căn hộ to lớn, ở trong căn hộ này cơ bản đều là phụ nữ.

Mà những phụ nữ này, không phải một vài phu nhân rộng rãi giàu có ly hôn, thì chính là tình nhân được lãnh đạo bao dưỡng.

Cái chỗ này không phức tạp không loạn, hơn nữa còn tương đối yên tĩnh.

Cho nên năm đó sau khi Ôn Uyển chuyển ra từ nhà họ Thi, liền mua ở chỗ này một căn phòng.

Bà ở tại lầu 18, tầng lầu hơi cao, nhưng dễ dàng ngăn cách ầm ĩ náo loạn của cả thành phố, từ phía trên cũng có thể nhìn thấy cả tòa thành phố phồn hoa.

Xe chậm rãi thả chậm tốc độ xe ở ngoài cửa lớn căn hộ, sau đó dừng lại.

Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một ChútTác giả: Hề YênTruyện Ngôn TìnhEditor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần… Editor: MayTheo Diệp Cẩn, nếu như hai đứa đều là con trai thì hoàn toàn không cần phải che che giấu giấu.Cho nên cô ta cảm thấy, đứa còn lại nhất định là con gái!Cô ta giống như người không việc gì cười cười, “Trước kia nghe người đời trước từng nói, mặc quần áo giống nhau, làm chuyện giống nhau chỉ nhằm vào song sinh. Nếu như là thai long phượng, cũng chưa từng nghe nói như vậy.”Liếc nhìn lên mặt Thẩm Chanh, cô ta lại mở miệng nói: “Vẫn cho là cô sinh chính là con gái, cho nên mới cố ý bảo người ta làm đôi vòng tay này. Xem ra hiện tại cũng không cần dùng, vậy tôi trước thu về đã. Qua một thời gian ngắn tặng hai miếng ngọc bội cho hai bảo bối, một quan âm một phật.”Một quan âm một phật?Thẩm Chanh nhếch nhếch khóe môi, cười đến sáng lạn.Nam mang quan âm nữ mang phật, thủ đoạn người phụ nữ này thật đúng là cao siêu.Sự thật đã bày ngay trước mắt, cô ta còn tự lừa mình dối người, đối với cô ta mà nói, là nam hay là nữ thật sự có quan trọng như vậy sao?”Muốn tặng thì tặng hai quan âm ngọc dương chi thượng đẳng, loại mặt hàng bình thường, Thẩm đại mỹ nhân chúng tôi chướng mắt.”Tô San vừa mở miệng, dường như liền cho Diệp Cẩn một kích trí mạng vô hình.Nghe giống như một câu bình tĩnh, thật ra là sóng ngầm đã bắt đầu khởi động.Có lẽ người khác nghe thấy, cô nói câu này là đang tận lực nhấn mạnh Diệp Cẩn, muốn tặng thì phải tặng ngọc dương chi.Nhưng Diệp Cẩn không phải người ngu, sẽ không nghe không hiểu ý ẩn chứa trong lời nói của cô.Ngọc dương chi là thứ yếu, hai Quan Âm mới đúng là trọng điểm.Nam mang Quan Âm nữ mang Phật, hai Quan Âm dĩ nhiên có nghĩa là, hai đứa đều là con trai, không phải là thai long phượng.Qua khoảng nửa phút, Diệp Cẩn mới điều chỉnh xong tâm tình, cười cho ra đáp lại: “Đương nhiên, đồ Diệp Cẩn tôi tặng người ta, chưa bao giờ sẽ tặng hàng thấp kém. Tôi muốn tặng, nhất định sẽ tặng tốt nhất.”Thẩm Chanh chỉ cười không nói.Tô San tương tự cũng cười không nói.”Tôi còn có việc phải làm, không nói chuyện phiếm với các người nữa, đi trước đây.”Diệp Cẩn viện cớ, vội vàng lên xe.Nhìn xe của cô ta lái xe, con ngươi Thẩm Chanh chứa ý cười, liếc nhìn Tô San, “Vẽ mặt thủ đoạn không tệ!”Tô San cười: “Học theo cô!”Hai người một trái một phải đẩy xe em bé đi về phía trước, vừa đi vừa nói, nói rất nhiều lời.Trước khi chưa quen biết Thẩm Chanh, Tô San vẫn luôn một mình.Ở trong vòng giải trí, chưa bao giờ có tình bạn chân chính, tiếp cận giữa người với người, chẳng qua chỉ là vì lợi ích hai bên mà thôi.Chính thức ra khỏi giới giải trí, mới chân chính cảm nhận được cái gì gọi là cuộc sống.Lúc mười giờ rưỡi, hai tiểu bảo bối đói bụng.Sau khi trở lại biệt thự, người giúp việc ôm hai đứa nhỏ trở về phòng trẻ đi uống sữa.Sau khi uống sữa xong, hai tên nhóc kia liền ngủ thiếp đi.Thẩm Chanh canh giữ ở trong phòng một hồi, đợi sau khi bọn nhỏ ngủ rồi, mới đi xuống lầu.Căn dặn tài xế lái xe đến, sau khi ngồi lên xe dặn dò câu: “Đi nhà phu nhân.””Dạ, thiếu phu nhân.”Xe lái ra khỏi biệt thự, lái đến nhà Ôn Uyển.Ôn Uyển ở trong một căn hộ to lớn, ở trong căn hộ này cơ bản đều là phụ nữ.Mà những phụ nữ này, không phải một vài phu nhân rộng rãi giàu có ly hôn, thì chính là tình nhân được lãnh đạo bao dưỡng.Cái chỗ này không phức tạp không loạn, hơn nữa còn tương đối yên tĩnh.Cho nên năm đó sau khi Ôn Uyển chuyển ra từ nhà họ Thi, liền mua ở chỗ này một căn phòng.Bà ở tại lầu 18, tầng lầu hơi cao, nhưng dễ dàng ngăn cách ầm ĩ náo loạn của cả thành phố, từ phía trên cũng có thể nhìn thấy cả tòa thành phố phồn hoa.Xe chậm rãi thả chậm tốc độ xe ở ngoài cửa lớn căn hộ, sau đó dừng lại.

Chương 590: Muốn tặng thì phải tặng ngọc dương chi thượng đẳng