Tác giả:

Editor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần…

Chương 620: Mất thể diện chưa, mất mặt chưa

Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một ChútTác giả: Hề YênTruyện Ngôn TìnhEditor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần… Editor: MaySau khi vào tiệm, Tần Cận nói rõ mục đích đến với nhân viên bán hàng.Vừa nghe được anh nói muốn đổi quần áo, nhân viên bán hàng liền tiến lên xem xét mức độ hư hại của quần áo trên tay Diệp Tử.Sau khi thấy vết rách kia dài ba tấc, hơn nữa còn không có quy cách, nhân viên bán hàng lập tức giải thích: "Xin lỗi hai vị, bộ đồ các người đã mua này thuộc về phá hư do con người, bổn tiệm không thể đổi cho các người."Diệp Tử không vui lôi kéo tay áo Tần Cận, bộ dạng này như là nói: Đã sớm bảo anh đừng tới, giờ thì hay rồi, mất thể diện chưa, mất mặt chưa."Gọi quản lý các người đi ra nói chuyện với tôi."Tần đại gia không muốn nói nhảm nửa câu với nhân viên bán hàng trước mặt, vì vậy lôi kéo Diệp Tử đi đến khu nghỉ ngơi ngồi xuống, đốt một điếu thuốc hút.Anh lười biếng dựa vào ở trên ghế sofa, hút thuốc, phun khói, động tác ưu nhã giống như là một vương giả cao quý.Diệp Tử ngồi ở bên cạnh anh nhìn anh hút thuốc, dùng khói mù tạo ra từng vòng khói, cắn môi một câu cũng không nói.Tới cũng đã tới, ít nhất phải chờ một kết quả thôi.Rất nhanh, một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi bước nhanh đi tới bên này, vẻ mặt vội vàng.Nhìn cách ăn mặc của ông ta, có lẽ là quản lý nơi này."Tần thiếu gia, hút điếu thuốc đi."Vừa mới đi đến trước mặt Tần Cận, ông liền vội vàng rút từ trong hộp thuốc lá ra một điếu thuốc, dùng hai tay khách khách sáo sáo đưa cho Tần Cận.Hiển nhiên là biết rõ thân phận Tần Cận, biết anh là một nhân vật ác không không chọc nổi, tự nhiên không dám có một chút chậm trễ.Tần Cận không có nhận điếu thuốc ông ta đưa tới, mà là trực tiếp lấy một tấm thẻ vỗ lên bàn, "Quần áo phải đổi, tiền cũng theo đó mà làm. Cho ông thời gian mười phút, lập tức bảo người ta đưa một kiện quần áo cùng loại tới đây."Quản lý âm thầm lau mồ hôi lạnh một chút, số tiền này, ông nào dám thu nhận chút nào.Dám tiến lên trước bảo đại gia cướp quần áo lúc trước trả tiền lại, đâu khác gì là chuyện không có người làm được?Nếu chọc giận anh, anh đập phá tiệm thì phải làm sao đây?"Như vậy đi Tần thiếu gia, tôi trước gọi điện thoại cho ông chủ chúng tôi, hỏi tình huống thêm một chút rồi xử lý chuyện này cho ngài."Quản lý lấy điện thoại di động ra bấm số điện thoại của ông chủ, đi đến nơi không có người đi nghe được, không biết đối phương nói gì đó, vẻ nghiêm túc vừa rồi trên mặt ông liền buông lỏng.Sau khi cúp điện thoại, quản lý đi tới: "Tần thiếu gia, ông chủ chúng tôi nói, ban đầu lúc ông áy buôn bán lỗ vốn ở thành Giang nhờ có ngài ra mặt hỗ trợ, hôm nay coi như là bán cho ngài thể diện, lập tức sai người đưa một kiện lễ phục mới tới đây, còn là miễn phí."Thật ra, sáng nay khi biết được quần áo bị cướp, bản thân ông chủ tiệm bán quần áo tiệm này là muốn truy cứu chuyện này.Nhưng sự tình phát sinh chưa đến mấy phút, ông ta đột nhiên nhận được một số đến chuyển khoản từ Tần Cận, sau đó lại nhận được một cuộc điện thoại, lúc này mới đi cục cảnh sát xóa án.Lễ phục hoàn toàn mới rất nhanh liền đưa tới, Diệp Tử được mấy người phụ nữ hướng dẫn mua hàng kéo vây đỡ vào phòng thử áo, chưa tới năm phút đồng hồ liền thay xong quần áo.Nhìn thấy cô đi ra từ phòng thử áo, Tần Cận dụi đầu thuốc lá, đứng dậy đi về phía cô.Không đợi Diệp Tử phản ứng kịp, anh liền dắt tay của cô, lôi kéo cô đi ra ngoài.Nhìn hai người rời khỏi tiệm bán quần áo, mấy người phụ nữ hướng dẫn mua hàng trong tiệm liền không kìm nén được."Vừa rồi các người thấy không, bộ lễ phục đó là bị xé nát chỗ ngực á.""Thấy được, hơn nữa tôi cảm thấy tôi có thể nghĩ lệch rồi...""Không có lệch, tôi cũng nghĩ như vậy. Quần áo là xé nát, hơn nữa vị trí vừa vặn ở chỗ ngực, nhất định là người đàn ông đó đi tập kích ngực của cô gái kia, sau đó cô gái phản kháng, liền xé nát...""Thật muốn cũng bị anh chàng đẹp trai đó xé một lần...."

Editor: May

Sau khi vào tiệm, Tần Cận nói rõ mục đích đến với nhân viên bán hàng.

Vừa nghe được anh nói muốn đổi quần áo, nhân viên bán hàng liền tiến lên xem xét mức độ hư hại của quần áo trên tay Diệp Tử.

Sau khi thấy vết rách kia dài ba tấc, hơn nữa còn không có quy cách, nhân viên bán hàng lập tức giải thích: "Xin lỗi hai vị, bộ đồ các người đã mua này thuộc về phá hư do con người, bổn tiệm không thể đổi cho các người."

Diệp Tử không vui lôi kéo tay áo Tần Cận, bộ dạng này như là nói: Đã sớm bảo anh đừng tới, giờ thì hay rồi, mất thể diện chưa, mất mặt chưa.

"Gọi quản lý các người đi ra nói chuyện với tôi."

Tần đại gia không muốn nói nhảm nửa câu với nhân viên bán hàng trước mặt, vì vậy lôi kéo Diệp Tử đi đến khu nghỉ ngơi ngồi xuống, đốt một điếu thuốc hút.

Anh lười biếng dựa vào ở trên ghế sofa, hút thuốc, phun khói, động tác ưu nhã giống như là một vương giả cao quý.

Diệp Tử ngồi ở bên cạnh anh nhìn anh hút thuốc, dùng khói mù tạo ra từng vòng khói, cắn môi một câu cũng không nói.

Tới cũng đã tới, ít nhất phải chờ một kết quả thôi.

Rất nhanh, một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi bước nhanh đi tới bên này, vẻ mặt vội vàng.

Nhìn cách ăn mặc của ông ta, có lẽ là quản lý nơi này.

"Tần thiếu gia, hút điếu thuốc đi."

Vừa mới đi đến trước mặt Tần Cận, ông liền vội vàng rút từ trong hộp thuốc lá ra một điếu thuốc, dùng hai tay khách khách sáo sáo đưa cho Tần Cận.

Hiển nhiên là biết rõ thân phận Tần Cận, biết anh là một nhân vật ác không không chọc nổi, tự nhiên không dám có một chút chậm trễ.

Tần Cận không có nhận điếu thuốc ông ta đưa tới, mà là trực tiếp lấy một tấm thẻ vỗ lên bàn, "Quần áo phải đổi, tiền cũng theo đó mà làm. Cho ông thời gian mười phút, lập tức bảo người ta đưa một kiện quần áo cùng loại tới đây."

Quản lý âm thầm lau mồ hôi lạnh một chút, số tiền này, ông nào dám thu nhận chút nào.

Dám tiến lên trước bảo đại gia cướp quần áo lúc trước trả tiền lại, đâu khác gì là chuyện không có người làm được?

Nếu chọc giận anh, anh đập phá tiệm thì phải làm sao đây?

"Như vậy đi Tần thiếu gia, tôi trước gọi điện thoại cho ông chủ chúng tôi, hỏi tình huống thêm một chút rồi xử lý chuyện này cho ngài."

Quản lý lấy điện thoại di động ra bấm số điện thoại của ông chủ, đi đến nơi không có người đi nghe được, không biết đối phương nói gì đó, vẻ nghiêm túc vừa rồi trên mặt ông liền buông lỏng.

Sau khi cúp điện thoại, quản lý đi tới: "Tần thiếu gia, ông chủ chúng tôi nói, ban đầu lúc ông áy buôn bán lỗ vốn ở thành Giang nhờ có ngài ra mặt hỗ trợ, hôm nay coi như là bán cho ngài thể diện, lập tức sai người đưa một kiện lễ phục mới tới đây, còn là miễn phí."

Thật ra, sáng nay khi biết được quần áo bị cướp, bản thân ông chủ tiệm bán quần áo tiệm này là muốn truy cứu chuyện này.

Nhưng sự tình phát sinh chưa đến mấy phút, ông ta đột nhiên nhận được một số đến chuyển khoản từ Tần Cận, sau đó lại nhận được một cuộc điện thoại, lúc này mới đi cục cảnh sát xóa án.

Lễ phục hoàn toàn mới rất nhanh liền đưa tới, Diệp Tử được mấy người phụ nữ hướng dẫn mua hàng kéo vây đỡ vào phòng thử áo, chưa tới năm phút đồng hồ liền thay xong quần áo.

Nhìn thấy cô đi ra từ phòng thử áo, Tần Cận dụi đầu thuốc lá, đứng dậy đi về phía cô.

Không đợi Diệp Tử phản ứng kịp, anh liền dắt tay của cô, lôi kéo cô đi ra ngoài.

Nhìn hai người rời khỏi tiệm bán quần áo, mấy người phụ nữ hướng dẫn mua hàng trong tiệm liền không kìm nén được.

"Vừa rồi các người thấy không, bộ lễ phục đó là bị xé nát chỗ ngực á."

"Thấy được, hơn nữa tôi cảm thấy tôi có thể nghĩ lệch rồi..."

"Không có lệch, tôi cũng nghĩ như vậy. Quần áo là xé nát, hơn nữa vị trí vừa vặn ở chỗ ngực, nhất định là người đàn ông đó đi tập kích ngực của cô gái kia, sau đó cô gái phản kháng, liền xé nát..."

"Thật muốn cũng bị anh chàng đẹp trai đó xé một lần...."

Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một ChútTác giả: Hề YênTruyện Ngôn TìnhEditor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần… Editor: MaySau khi vào tiệm, Tần Cận nói rõ mục đích đến với nhân viên bán hàng.Vừa nghe được anh nói muốn đổi quần áo, nhân viên bán hàng liền tiến lên xem xét mức độ hư hại của quần áo trên tay Diệp Tử.Sau khi thấy vết rách kia dài ba tấc, hơn nữa còn không có quy cách, nhân viên bán hàng lập tức giải thích: "Xin lỗi hai vị, bộ đồ các người đã mua này thuộc về phá hư do con người, bổn tiệm không thể đổi cho các người."Diệp Tử không vui lôi kéo tay áo Tần Cận, bộ dạng này như là nói: Đã sớm bảo anh đừng tới, giờ thì hay rồi, mất thể diện chưa, mất mặt chưa."Gọi quản lý các người đi ra nói chuyện với tôi."Tần đại gia không muốn nói nhảm nửa câu với nhân viên bán hàng trước mặt, vì vậy lôi kéo Diệp Tử đi đến khu nghỉ ngơi ngồi xuống, đốt một điếu thuốc hút.Anh lười biếng dựa vào ở trên ghế sofa, hút thuốc, phun khói, động tác ưu nhã giống như là một vương giả cao quý.Diệp Tử ngồi ở bên cạnh anh nhìn anh hút thuốc, dùng khói mù tạo ra từng vòng khói, cắn môi một câu cũng không nói.Tới cũng đã tới, ít nhất phải chờ một kết quả thôi.Rất nhanh, một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi bước nhanh đi tới bên này, vẻ mặt vội vàng.Nhìn cách ăn mặc của ông ta, có lẽ là quản lý nơi này."Tần thiếu gia, hút điếu thuốc đi."Vừa mới đi đến trước mặt Tần Cận, ông liền vội vàng rút từ trong hộp thuốc lá ra một điếu thuốc, dùng hai tay khách khách sáo sáo đưa cho Tần Cận.Hiển nhiên là biết rõ thân phận Tần Cận, biết anh là một nhân vật ác không không chọc nổi, tự nhiên không dám có một chút chậm trễ.Tần Cận không có nhận điếu thuốc ông ta đưa tới, mà là trực tiếp lấy một tấm thẻ vỗ lên bàn, "Quần áo phải đổi, tiền cũng theo đó mà làm. Cho ông thời gian mười phút, lập tức bảo người ta đưa một kiện quần áo cùng loại tới đây."Quản lý âm thầm lau mồ hôi lạnh một chút, số tiền này, ông nào dám thu nhận chút nào.Dám tiến lên trước bảo đại gia cướp quần áo lúc trước trả tiền lại, đâu khác gì là chuyện không có người làm được?Nếu chọc giận anh, anh đập phá tiệm thì phải làm sao đây?"Như vậy đi Tần thiếu gia, tôi trước gọi điện thoại cho ông chủ chúng tôi, hỏi tình huống thêm một chút rồi xử lý chuyện này cho ngài."Quản lý lấy điện thoại di động ra bấm số điện thoại của ông chủ, đi đến nơi không có người đi nghe được, không biết đối phương nói gì đó, vẻ nghiêm túc vừa rồi trên mặt ông liền buông lỏng.Sau khi cúp điện thoại, quản lý đi tới: "Tần thiếu gia, ông chủ chúng tôi nói, ban đầu lúc ông áy buôn bán lỗ vốn ở thành Giang nhờ có ngài ra mặt hỗ trợ, hôm nay coi như là bán cho ngài thể diện, lập tức sai người đưa một kiện lễ phục mới tới đây, còn là miễn phí."Thật ra, sáng nay khi biết được quần áo bị cướp, bản thân ông chủ tiệm bán quần áo tiệm này là muốn truy cứu chuyện này.Nhưng sự tình phát sinh chưa đến mấy phút, ông ta đột nhiên nhận được một số đến chuyển khoản từ Tần Cận, sau đó lại nhận được một cuộc điện thoại, lúc này mới đi cục cảnh sát xóa án.Lễ phục hoàn toàn mới rất nhanh liền đưa tới, Diệp Tử được mấy người phụ nữ hướng dẫn mua hàng kéo vây đỡ vào phòng thử áo, chưa tới năm phút đồng hồ liền thay xong quần áo.Nhìn thấy cô đi ra từ phòng thử áo, Tần Cận dụi đầu thuốc lá, đứng dậy đi về phía cô.Không đợi Diệp Tử phản ứng kịp, anh liền dắt tay của cô, lôi kéo cô đi ra ngoài.Nhìn hai người rời khỏi tiệm bán quần áo, mấy người phụ nữ hướng dẫn mua hàng trong tiệm liền không kìm nén được."Vừa rồi các người thấy không, bộ lễ phục đó là bị xé nát chỗ ngực á.""Thấy được, hơn nữa tôi cảm thấy tôi có thể nghĩ lệch rồi...""Không có lệch, tôi cũng nghĩ như vậy. Quần áo là xé nát, hơn nữa vị trí vừa vặn ở chỗ ngực, nhất định là người đàn ông đó đi tập kích ngực của cô gái kia, sau đó cô gái phản kháng, liền xé nát...""Thật muốn cũng bị anh chàng đẹp trai đó xé một lần...."

Chương 620: Mất thể diện chưa, mất mặt chưa