Editor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần…
Chương 623: Tửu lượng tốt hay không tốt, phải thử thì mới biết được
Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một ChútTác giả: Hề YênTruyện Ngôn TìnhEditor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần… Editor: MayÔn Uyển nhận lấy gói to trong tay Triệu Thấm Nhã, bà cười nói tiếng cám ơn, sau đó ngồi xuống lần nữa."Tiểu Cẩn, chị cũng không biết em thích gì, cho nên mang một chút đặc sản nước S về cho em." Triệu Thấm Nhã lại đưa một hộp bánh ngào đường tinh sảo cho Diệp Cẩn, cười nói: "Em hẳn sẽ không ghét bỏ chứ?""Chị dâu nói chuyện gì vậy, chị có thể nghĩ đến em, em cũng đã rất vui vẻ, đâu thể ghét bỏ chứ?"Diệp Cẩn đứng dậy, dùng hai tay nhận hộp bánh ngào đường đó, dù cho lòng có ghét bỏ, trên mặt lại che dấu vô cùng tốt, cố ý làm ra một bộ dáng em thật sự rất thích.Thi Khả Nhi nhìn cô ta một cái, cười đến có chút rướn người: "Thím nhỏ, hương vị bánh ngào đường này rất không tệ, nếu thím thích ăn nhất định phải nói cho cháu biết, lần sau cháu có cơ hội về nước S, nhất định mang về cho thím mấy hộp."Diệp Cẩn nghe tiếng, ra vẻ ưu nhã nở nụ cười, "Khả Nhi thật hiểu chuyện, nhưng mà, cũng chớ tiêu phí vì thím."Thi Khả Nhi nhún vai không sao cả: "Không phá phí, hơn tám trăm một hộp mà thôi, tiền tiêu vặt một ngày của cháu có thể mua cho thím hai ba hộp rồi."Hơn tám trăm một hộp bánh ngào đường và đông trùng hạ thảo hoang dã giá trên trời, vốn không thể so sánh với nhau.Nhưng nếu như Thi Khả Nhi không nói ra, có lẽ Diệp Cẩn còn sẽ cảm thấy không có gì, nhưng sau khi nghe cô nói như vậy, sắc mặt của cô ta liền có biến hóa."Khả Nhi, không phải con nói muốn xem hai cháu nhỏ ư? Thừa dịp bây giờ còn chưa ăn cơm, cùng lên lầu đi xem với mẹ đi."Triệu Thấm Nhã thấy bầu không khí có gì đó không đúng, gấp gáp đứng dậy đi đến trước mặt Thi Khả Nhi, kéo cô đi.Lúc đi đến bậc thang, Thi Khả Nhi lại quay đầu gọi: "Chị dâu chị dâu, chị chờ em, một lát nữa em xuống uống rượu với chị, nhân tiện chuốc say hai ông anh tốt của em."Nghe được tiếng nói của Thi Khả Nhi, Thẩm Chanh quay đầu nhìn cô, bất giác cong khóe môi lên: "Xem em có bản lãnh kia không đã.""Tửu lượng của em, chị hỏi anh của em một chút sẽ biết, tùy tùy tiện tiện một cân rượu trắng ba bình rượu đỏ đều có thể, còn không đỏ mặt lên đâu!" Vẻ mặt Thi Khả Nhi tự tin."Nói thì ai không nói được." Thẩm Chanh kéo môi cười khẽ: "Tửu lượng tốt hay không tốt, phải thử qua mới biết được."Vốn Thi Khả Nhi còn muốn nói điều gì đó, nhưng Triệu Thấm Nhã lại kéo kéo tay cô, lúc này cô mới chịu thôi, cùng đi theo bà lên lầu.Vào lúc này Thi Vực đưa tay kéo vai Thẩm Chanh qua, bám vào bên tai cô nhỏ giọng nói một câu: "Nói thì ai không nói được, có thể hay không, phải thử hỏi qua anh mới biết được."Thẩm Chanh đương nhiên biết anh chỉ là cái gì.Vừa rồi cô nói tửu lượng Thi Khả Nhi tốt hay không tốt thì phải thử qua mới biết được, thử này là ý tứ uống thử.Mà ý anh nói như vậy, cô có thể uống rượu hay không, phải hỏi qua anh, phải xem tâm tình của anh mới được."Vậy em có thể thử hay không?"Thẩm Chanh ngược lại rất phối hợp, ngẩng đầu nhìn anh, nghiêm túc hỏi.Thi Vực không nhìn cô, không trả lời vấn đề câu hỏi của cô, chỉ là dùng tay vén luồng tóc bên tai cô đến sau tai."Có thể hay không?"Thẩm Chanh liếc nhìn anh, lại hỏi một lần."Miễn cưỡng có thể."Thi Vực giương nhẹ khóe môi, sâu kín phun ra một câu như vậy.Thẩm Chanh không có miễn cưỡng hỏi anh có ý gì nữa, chỉ khi anh nói là đồng ý, khóe môi không khỏi vén nụ cười tham lam lên.Diệp Cẩn quan sát cô và Thi Vực hơn nửa ngày, thấy hai người cử chỉ thân mật mờ ám, vành tai và tóc mai chạm vào nhau, trong lòng lập tức dâng lên chút phẫn hận."Tôi đi toilet một chút."Nói với Thi Diệu Quang một tiếng, cô ta liền đứng dậy đi tới phòng rửa tay.
Editor: May
Ôn Uyển nhận lấy gói to trong tay Triệu Thấm Nhã, bà cười nói tiếng cám ơn, sau đó ngồi xuống lần nữa.
"Tiểu Cẩn, chị cũng không biết em thích gì, cho nên mang một chút đặc sản nước S về cho em." Triệu Thấm Nhã lại đưa một hộp bánh ngào đường tinh sảo cho Diệp Cẩn, cười nói: "Em hẳn sẽ không ghét bỏ chứ?"
"Chị dâu nói chuyện gì vậy, chị có thể nghĩ đến em, em cũng đã rất vui vẻ, đâu thể ghét bỏ chứ?"
Diệp Cẩn đứng dậy, dùng hai tay nhận hộp bánh ngào đường đó, dù cho lòng có ghét bỏ, trên mặt lại che dấu vô cùng tốt, cố ý làm ra một bộ dáng em thật sự rất thích.
Thi Khả Nhi nhìn cô ta một cái, cười đến có chút rướn người: "Thím nhỏ, hương vị bánh ngào đường này rất không tệ, nếu thím thích ăn nhất định phải nói cho cháu biết, lần sau cháu có cơ hội về nước S, nhất định mang về cho thím mấy hộp."
Diệp Cẩn nghe tiếng, ra vẻ ưu nhã nở nụ cười, "Khả Nhi thật hiểu chuyện, nhưng mà, cũng chớ tiêu phí vì thím."
Thi Khả Nhi nhún vai không sao cả: "Không phá phí, hơn tám trăm một hộp mà thôi, tiền tiêu vặt một ngày của cháu có thể mua cho thím hai ba hộp rồi."
Hơn tám trăm một hộp bánh ngào đường và đông trùng hạ thảo hoang dã giá trên trời, vốn không thể so sánh với nhau.
Nhưng nếu như Thi Khả Nhi không nói ra, có lẽ Diệp Cẩn còn sẽ cảm thấy không có gì, nhưng sau khi nghe cô nói như vậy, sắc mặt của cô ta liền có biến hóa.
"Khả Nhi, không phải con nói muốn xem hai cháu nhỏ ư? Thừa dịp bây giờ còn chưa ăn cơm, cùng lên lầu đi xem với mẹ đi."
Triệu Thấm Nhã thấy bầu không khí có gì đó không đúng, gấp gáp đứng dậy đi đến trước mặt Thi Khả Nhi, kéo cô đi.
Lúc đi đến bậc thang, Thi Khả Nhi lại quay đầu gọi: "Chị dâu chị dâu, chị chờ em, một lát nữa em xuống uống rượu với chị, nhân tiện chuốc say hai ông anh tốt của em."
Nghe được tiếng nói của Thi Khả Nhi, Thẩm Chanh quay đầu nhìn cô, bất giác cong khóe môi lên: "Xem em có bản lãnh kia không đã."
"Tửu lượng của em, chị hỏi anh của em một chút sẽ biết, tùy tùy tiện tiện một cân rượu trắng ba bình rượu đỏ đều có thể, còn không đỏ mặt lên đâu!" Vẻ mặt Thi Khả Nhi tự tin.
"Nói thì ai không nói được." Thẩm Chanh kéo môi cười khẽ: "Tửu lượng tốt hay không tốt, phải thử qua mới biết được."
Vốn Thi Khả Nhi còn muốn nói điều gì đó, nhưng Triệu Thấm Nhã lại kéo kéo tay cô, lúc này cô mới chịu thôi, cùng đi theo bà lên lầu.
Vào lúc này Thi Vực đưa tay kéo vai Thẩm Chanh qua, bám vào bên tai cô nhỏ giọng nói một câu: "Nói thì ai không nói được, có thể hay không, phải thử hỏi qua anh mới biết được."
Thẩm Chanh đương nhiên biết anh chỉ là cái gì.
Vừa rồi cô nói tửu lượng Thi Khả Nhi tốt hay không tốt thì phải thử qua mới biết được, thử này là ý tứ uống thử.
Mà ý anh nói như vậy, cô có thể uống rượu hay không, phải hỏi qua anh, phải xem tâm tình của anh mới được.
"Vậy em có thể thử hay không?"
Thẩm Chanh ngược lại rất phối hợp, ngẩng đầu nhìn anh, nghiêm túc hỏi.
Thi Vực không nhìn cô, không trả lời vấn đề câu hỏi của cô, chỉ là dùng tay vén luồng tóc bên tai cô đến sau tai.
"Có thể hay không?"
Thẩm Chanh liếc nhìn anh, lại hỏi một lần.
"Miễn cưỡng có thể."
Thi Vực giương nhẹ khóe môi, sâu kín phun ra một câu như vậy.
Thẩm Chanh không có miễn cưỡng hỏi anh có ý gì nữa, chỉ khi anh nói là đồng ý, khóe môi không khỏi vén nụ cười tham lam lên.
Diệp Cẩn quan sát cô và Thi Vực hơn nửa ngày, thấy hai người cử chỉ thân mật mờ ám, vành tai và tóc mai chạm vào nhau, trong lòng lập tức dâng lên chút phẫn hận.
"Tôi đi toilet một chút."
Nói với Thi Diệu Quang một tiếng, cô ta liền đứng dậy đi tới phòng rửa tay.
Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một ChútTác giả: Hề YênTruyện Ngôn TìnhEditor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần… Editor: MayÔn Uyển nhận lấy gói to trong tay Triệu Thấm Nhã, bà cười nói tiếng cám ơn, sau đó ngồi xuống lần nữa."Tiểu Cẩn, chị cũng không biết em thích gì, cho nên mang một chút đặc sản nước S về cho em." Triệu Thấm Nhã lại đưa một hộp bánh ngào đường tinh sảo cho Diệp Cẩn, cười nói: "Em hẳn sẽ không ghét bỏ chứ?""Chị dâu nói chuyện gì vậy, chị có thể nghĩ đến em, em cũng đã rất vui vẻ, đâu thể ghét bỏ chứ?"Diệp Cẩn đứng dậy, dùng hai tay nhận hộp bánh ngào đường đó, dù cho lòng có ghét bỏ, trên mặt lại che dấu vô cùng tốt, cố ý làm ra một bộ dáng em thật sự rất thích.Thi Khả Nhi nhìn cô ta một cái, cười đến có chút rướn người: "Thím nhỏ, hương vị bánh ngào đường này rất không tệ, nếu thím thích ăn nhất định phải nói cho cháu biết, lần sau cháu có cơ hội về nước S, nhất định mang về cho thím mấy hộp."Diệp Cẩn nghe tiếng, ra vẻ ưu nhã nở nụ cười, "Khả Nhi thật hiểu chuyện, nhưng mà, cũng chớ tiêu phí vì thím."Thi Khả Nhi nhún vai không sao cả: "Không phá phí, hơn tám trăm một hộp mà thôi, tiền tiêu vặt một ngày của cháu có thể mua cho thím hai ba hộp rồi."Hơn tám trăm một hộp bánh ngào đường và đông trùng hạ thảo hoang dã giá trên trời, vốn không thể so sánh với nhau.Nhưng nếu như Thi Khả Nhi không nói ra, có lẽ Diệp Cẩn còn sẽ cảm thấy không có gì, nhưng sau khi nghe cô nói như vậy, sắc mặt của cô ta liền có biến hóa."Khả Nhi, không phải con nói muốn xem hai cháu nhỏ ư? Thừa dịp bây giờ còn chưa ăn cơm, cùng lên lầu đi xem với mẹ đi."Triệu Thấm Nhã thấy bầu không khí có gì đó không đúng, gấp gáp đứng dậy đi đến trước mặt Thi Khả Nhi, kéo cô đi.Lúc đi đến bậc thang, Thi Khả Nhi lại quay đầu gọi: "Chị dâu chị dâu, chị chờ em, một lát nữa em xuống uống rượu với chị, nhân tiện chuốc say hai ông anh tốt của em."Nghe được tiếng nói của Thi Khả Nhi, Thẩm Chanh quay đầu nhìn cô, bất giác cong khóe môi lên: "Xem em có bản lãnh kia không đã.""Tửu lượng của em, chị hỏi anh của em một chút sẽ biết, tùy tùy tiện tiện một cân rượu trắng ba bình rượu đỏ đều có thể, còn không đỏ mặt lên đâu!" Vẻ mặt Thi Khả Nhi tự tin."Nói thì ai không nói được." Thẩm Chanh kéo môi cười khẽ: "Tửu lượng tốt hay không tốt, phải thử qua mới biết được."Vốn Thi Khả Nhi còn muốn nói điều gì đó, nhưng Triệu Thấm Nhã lại kéo kéo tay cô, lúc này cô mới chịu thôi, cùng đi theo bà lên lầu.Vào lúc này Thi Vực đưa tay kéo vai Thẩm Chanh qua, bám vào bên tai cô nhỏ giọng nói một câu: "Nói thì ai không nói được, có thể hay không, phải thử hỏi qua anh mới biết được."Thẩm Chanh đương nhiên biết anh chỉ là cái gì.Vừa rồi cô nói tửu lượng Thi Khả Nhi tốt hay không tốt thì phải thử qua mới biết được, thử này là ý tứ uống thử.Mà ý anh nói như vậy, cô có thể uống rượu hay không, phải hỏi qua anh, phải xem tâm tình của anh mới được."Vậy em có thể thử hay không?"Thẩm Chanh ngược lại rất phối hợp, ngẩng đầu nhìn anh, nghiêm túc hỏi.Thi Vực không nhìn cô, không trả lời vấn đề câu hỏi của cô, chỉ là dùng tay vén luồng tóc bên tai cô đến sau tai."Có thể hay không?"Thẩm Chanh liếc nhìn anh, lại hỏi một lần."Miễn cưỡng có thể."Thi Vực giương nhẹ khóe môi, sâu kín phun ra một câu như vậy.Thẩm Chanh không có miễn cưỡng hỏi anh có ý gì nữa, chỉ khi anh nói là đồng ý, khóe môi không khỏi vén nụ cười tham lam lên.Diệp Cẩn quan sát cô và Thi Vực hơn nửa ngày, thấy hai người cử chỉ thân mật mờ ám, vành tai và tóc mai chạm vào nhau, trong lòng lập tức dâng lên chút phẫn hận."Tôi đi toilet một chút."Nói với Thi Diệu Quang một tiếng, cô ta liền đứng dậy đi tới phòng rửa tay.