Tác giả:

Editor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần…

Chương 678: Mỹ nhân hiếm thấy

Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một ChútTác giả: Hề YênTruyện Ngôn TìnhEditor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần… Editor: MayThi Vực và Thẩm Chanh đi dưới lầu căn tin mua cháo loãng đi lên, dạ dày Ôn Uyển vẫn còn khó chịu rất nhỏ, cho nên chưa tốt lắm, nhưng bà vẫn cố gắng uống vài ngụm.Thẩm Chanh vốn định cùng ở lại chăm sóc Ôn Uyển với Thi Khả Nhi, nhưng người giúp việc trong nhà vừa điện thoại tới, nói Tiểu Ngạo Tước và Tiểu Thiên Tước tỉnh ngủ vừa khóc lại làm ồn, đang tìm mẹ.Không có cách nào, cô chỉ có thể đi trước, Thi Vực không yên lòng để cô trở về một mình, cho nên sau khi dặn dò Ôn Uyển buổi tối phải nghỉ ngơi cho khỏe, liền cùng rời khỏi bệnh viện với cô.Khoảng mười một giờ, Ôn Uyển buồn ngủ, Thi Khả Nhi múc nước rửa mặt, sau đó nằm ở trên giường bên cạnh.Bởi vì là phòng bệnh VIP, cho nên thiết bị trong phòng hoàn toàn khác phòng bệnh bình thường, ngoại trừ hai chiếc giường rộng hai mét, vị trí gần cửa sổ còn có một sofa thoải mái và một máy vi tính.Mà lúc này đây, Thi Mị đang lười biếng dựa vào ở trên ghế sofa, một tay nắm lấy con chuột máy vi tính, một tay nhanh chóng nhấn gì đó trên bàn phím máy vi tính.Ngón tay nện ở trên bàn phím phát ra âm thanh, không tính quá lớn, nhưng vẫn truyền đến trong tai Thi Khả Nhi.Cô vốn không có tâm chìm vào giấc ngủ, sau khi nghe được tiếng vang, cô dứt khoát chống giường ngồi dậy, nhìn lướt qua bên cửa sổ, thấy Thi Mị đang chơi "CrossFire", không khỏi nâng lông mày lên.”Anh lại vẫn còn chơi loại trò chơi yếu kém này?”Lo lắng sẽ ầm ĩ đánh thức Ôn Uyển, Thi Khả Nhi cố ý đè giọng nói xuống cực kỳ thấp.Không biết Thi Mị là không nghe được tiếng nói của cô, hay là cố ý không để ý tới cô, ngón tay suông dài nhấn vài cái ở trên bàn phím, đổi đao trong tay nhân vật trò chơi thành súng, sau đó rất nhanh nhấn kích con chuột, đánh chết đối thủ trong trò chơi.Sau khi hoàn thành một loạt động tác này, kết thúc một trận trò chơi, anh bưng cà phê trên bàn lên uống một ngụm, nhưng vẫn không quay đầu lại.Đại khái sau khi uống nửa ly cà phê, một ván trò chơi mới lại bắt đầu rồi, điều chỉnh trong phòng xong, tiếp tục chơi game.Trong lúc chơi trò chơi, mặc kệ thua hoặc là thắng, mặt anh vẫn luôn không có cảm xúc gì, suy nghĩ không bị ảnh hưởng chút nào, không có vui sướng, cũng không có rầu rĩ.Rất khó tưởng tượng, đây là một hình ảnh như thế nào.Anh không nói gì, Thi Khả Nhi cảm thấy có chút nhàm chán, cũng không có ý định sẽ tìm chủ đề, xuống giường đi toilet một chuyến, liền nằm lại trên giường lần nữa.Không biết là thời tiết quá oi bức, hay là bởi vì vẫn chưa tới thời gian bình thường cô ngủ, lật qua lật lại đều không ngủ được.Vốn muốn ngủ sớm một lần, không ngờ tinh thần vẫn tốt như vậy, vì vậy lại xuống giường, lấy tư liệu từ trong túi ra, ngồi vào bên cạnh lật xem.Ngọn đèn có chút tối, cô xem không rõ ràng chữ trong tài liệu, liền cúi thấp đầu, cách tư liệu gần hơn một chút.Gió thổi vào từ cửa sổ, lay động tóc của cô, tóc che ở trước trán bị vén đến một bên, ngược lại nhìn có vẻ có thêm một chút ý nhị.Trước khi đến bệnh viện cô đã tẩy trang, trên mặt sạch sẽ, ngoại trừ chính giữa mi tâm có một nốt ruồi mỹ nhân rất nhỏ, địa phương khác đều không có một chút tỳ vết nào.Chỗ chân tóc trên trán, có đầu nhọn mỹ nhân đẹp mắt, mày liễu dày, đôi mắt linh động, lỗ mũi tinh sảo khéo léo, cảnh môi mỏng đỏ bừng.Làn da trơn mịn trắng nõn, giống như dương chi bạch ngọc, vô cùng mịn màng, mỗi một tấc, đều tinh sảo giống như gia công tỉ mỉ.Cho dù là ở trong hoàn cảnh tăm tối như vậy, cũng làm cho người ta không thể bỏ qua sự hiện hữu của cô, cô giống như là kim cương chói mắt, sáng chói giống như châu báu, khí chất xuất trần.Quả thật là một mỹ nhân hiếm thấy.

Editor: May

Thi Vực và Thẩm Chanh đi dưới lầu căn tin mua cháo loãng đi lên, dạ
dày Ôn Uyển vẫn còn khó chịu rất nhỏ, cho nên chưa tốt lắm, nhưng bà vẫn cố gắng uống vài ngụm.

Thẩm Chanh vốn định cùng ở lại chăm sóc Ôn Uyển với Thi Khả Nhi,
nhưng người giúp việc trong nhà vừa điện thoại tới, nói Tiểu Ngạo Tước
và Tiểu Thiên Tước tỉnh ngủ vừa khóc lại làm ồn, đang tìm mẹ.

Không có cách nào, cô chỉ có thể đi trước, Thi Vực không yên lòng để
cô trở về một mình, cho nên sau khi dặn dò Ôn Uyển buổi tối phải nghỉ
ngơi cho khỏe, liền cùng rời khỏi bệnh viện với cô.

Khoảng mười một giờ, Ôn Uyển buồn ngủ, Thi Khả Nhi múc nước rửa mặt, sau đó nằm ở trên giường bên cạnh.

Bởi vì là phòng bệnh VIP, cho nên thiết bị trong phòng hoàn toàn khác phòng bệnh bình thường, ngoại trừ hai chiếc giường rộng hai mét, vị trí gần cửa sổ còn có một sofa thoải mái và một máy vi tính.

Mà lúc này đây, Thi Mị đang lười biếng dựa vào ở trên ghế sofa, một
tay nắm lấy con chuột máy vi tính, một tay nhanh chóng nhấn gì đó trên
bàn phím máy vi tính.

Ngón tay nện ở trên bàn phím phát ra âm thanh, không tính quá lớn, nhưng vẫn truyền đến trong tai Thi Khả Nhi.

Cô vốn không có tâm chìm vào giấc ngủ, sau khi nghe được tiếng vang,
cô dứt khoát chống giường ngồi dậy, nhìn lướt qua bên cửa sổ, thấy Thi
Mị đang chơi "CrossFire", không khỏi nâng lông mày lên.

”Anh lại vẫn còn chơi loại trò chơi yếu kém này?”

Lo lắng sẽ ầm ĩ đánh thức Ôn Uyển, Thi Khả Nhi cố ý đè giọng nói xuống cực kỳ thấp.

Không biết Thi Mị là không nghe được tiếng nói của cô, hay là cố ý
không để ý tới cô, ngón tay suông dài nhấn vài cái ở trên bàn phím, đổi
đao trong tay nhân vật trò chơi thành súng, sau đó rất nhanh nhấn kích con chuột, đánh chết đối thủ trong trò chơi.

Sau khi hoàn thành một loạt động tác này, kết thúc một trận trò chơi, anh bưng cà phê trên bàn lên uống một ngụm, nhưng vẫn không quay đầu
lại.

Đại khái sau khi uống nửa ly cà phê, một ván trò chơi mới lại bắt đầu rồi, điều chỉnh trong phòng xong, tiếp tục chơi game.

Trong lúc chơi trò chơi, mặc kệ thua hoặc là thắng, mặt anh vẫn luôn
không có cảm xúc gì, suy nghĩ không bị ảnh hưởng chút nào, không có vui
sướng, cũng không có rầu rĩ.

Rất khó tưởng tượng, đây là một hình ảnh như thế nào.

Anh không nói gì, Thi Khả Nhi cảm thấy có chút nhàm chán, cũng không
có ý định sẽ tìm chủ đề, xuống giường đi toilet một chuyến, liền nằm lại trên giường lần nữa.

Không biết là thời tiết quá oi bức, hay là bởi vì vẫn chưa tới thời gian bình thường cô ngủ, lật qua lật lại đều không ngủ được.

Vốn muốn ngủ sớm một lần, không ngờ tinh thần vẫn tốt như vậy, vì vậy lại xuống giường, lấy tư liệu từ trong túi ra, ngồi vào bên cạnh lật
xem.

Ngọn đèn có chút tối, cô xem không rõ ràng chữ trong tài liệu, liền cúi thấp đầu, cách tư liệu gần hơn một chút.

Gió thổi vào từ cửa sổ, lay động tóc của cô, tóc che ở trước trán bị
vén đến một bên, ngược lại nhìn có vẻ có thêm một chút ý nhị.

Trước khi đến bệnh viện cô đã tẩy trang, trên mặt sạch sẽ, ngoại trừ
chính giữa mi tâm có một nốt ruồi mỹ nhân rất nhỏ, địa phương khác đều
không có một chút tỳ vết nào.

Chỗ chân tóc trên trán, có đầu nhọn mỹ nhân đẹp mắt, mày liễu dày,
đôi mắt linh động, lỗ mũi tinh sảo khéo léo, cảnh môi mỏng đỏ bừng.

Làn da trơn mịn trắng nõn, giống như dương chi bạch ngọc, vô cùng mịn màng, mỗi một tấc, đều tinh sảo giống như gia công tỉ mỉ.

Cho dù là ở trong hoàn cảnh tăm tối như vậy, cũng làm cho người ta
không thể bỏ qua sự hiện hữu của cô, cô giống như là kim cương chói mắt, sáng chói giống như châu báu, khí chất xuất trần.

Quả thật là một mỹ nhân hiếm thấy.

Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một ChútTác giả: Hề YênTruyện Ngôn TìnhEditor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần… Editor: MayThi Vực và Thẩm Chanh đi dưới lầu căn tin mua cháo loãng đi lên, dạ dày Ôn Uyển vẫn còn khó chịu rất nhỏ, cho nên chưa tốt lắm, nhưng bà vẫn cố gắng uống vài ngụm.Thẩm Chanh vốn định cùng ở lại chăm sóc Ôn Uyển với Thi Khả Nhi, nhưng người giúp việc trong nhà vừa điện thoại tới, nói Tiểu Ngạo Tước và Tiểu Thiên Tước tỉnh ngủ vừa khóc lại làm ồn, đang tìm mẹ.Không có cách nào, cô chỉ có thể đi trước, Thi Vực không yên lòng để cô trở về một mình, cho nên sau khi dặn dò Ôn Uyển buổi tối phải nghỉ ngơi cho khỏe, liền cùng rời khỏi bệnh viện với cô.Khoảng mười một giờ, Ôn Uyển buồn ngủ, Thi Khả Nhi múc nước rửa mặt, sau đó nằm ở trên giường bên cạnh.Bởi vì là phòng bệnh VIP, cho nên thiết bị trong phòng hoàn toàn khác phòng bệnh bình thường, ngoại trừ hai chiếc giường rộng hai mét, vị trí gần cửa sổ còn có một sofa thoải mái và một máy vi tính.Mà lúc này đây, Thi Mị đang lười biếng dựa vào ở trên ghế sofa, một tay nắm lấy con chuột máy vi tính, một tay nhanh chóng nhấn gì đó trên bàn phím máy vi tính.Ngón tay nện ở trên bàn phím phát ra âm thanh, không tính quá lớn, nhưng vẫn truyền đến trong tai Thi Khả Nhi.Cô vốn không có tâm chìm vào giấc ngủ, sau khi nghe được tiếng vang, cô dứt khoát chống giường ngồi dậy, nhìn lướt qua bên cửa sổ, thấy Thi Mị đang chơi "CrossFire", không khỏi nâng lông mày lên.”Anh lại vẫn còn chơi loại trò chơi yếu kém này?”Lo lắng sẽ ầm ĩ đánh thức Ôn Uyển, Thi Khả Nhi cố ý đè giọng nói xuống cực kỳ thấp.Không biết Thi Mị là không nghe được tiếng nói của cô, hay là cố ý không để ý tới cô, ngón tay suông dài nhấn vài cái ở trên bàn phím, đổi đao trong tay nhân vật trò chơi thành súng, sau đó rất nhanh nhấn kích con chuột, đánh chết đối thủ trong trò chơi.Sau khi hoàn thành một loạt động tác này, kết thúc một trận trò chơi, anh bưng cà phê trên bàn lên uống một ngụm, nhưng vẫn không quay đầu lại.Đại khái sau khi uống nửa ly cà phê, một ván trò chơi mới lại bắt đầu rồi, điều chỉnh trong phòng xong, tiếp tục chơi game.Trong lúc chơi trò chơi, mặc kệ thua hoặc là thắng, mặt anh vẫn luôn không có cảm xúc gì, suy nghĩ không bị ảnh hưởng chút nào, không có vui sướng, cũng không có rầu rĩ.Rất khó tưởng tượng, đây là một hình ảnh như thế nào.Anh không nói gì, Thi Khả Nhi cảm thấy có chút nhàm chán, cũng không có ý định sẽ tìm chủ đề, xuống giường đi toilet một chuyến, liền nằm lại trên giường lần nữa.Không biết là thời tiết quá oi bức, hay là bởi vì vẫn chưa tới thời gian bình thường cô ngủ, lật qua lật lại đều không ngủ được.Vốn muốn ngủ sớm một lần, không ngờ tinh thần vẫn tốt như vậy, vì vậy lại xuống giường, lấy tư liệu từ trong túi ra, ngồi vào bên cạnh lật xem.Ngọn đèn có chút tối, cô xem không rõ ràng chữ trong tài liệu, liền cúi thấp đầu, cách tư liệu gần hơn một chút.Gió thổi vào từ cửa sổ, lay động tóc của cô, tóc che ở trước trán bị vén đến một bên, ngược lại nhìn có vẻ có thêm một chút ý nhị.Trước khi đến bệnh viện cô đã tẩy trang, trên mặt sạch sẽ, ngoại trừ chính giữa mi tâm có một nốt ruồi mỹ nhân rất nhỏ, địa phương khác đều không có một chút tỳ vết nào.Chỗ chân tóc trên trán, có đầu nhọn mỹ nhân đẹp mắt, mày liễu dày, đôi mắt linh động, lỗ mũi tinh sảo khéo léo, cảnh môi mỏng đỏ bừng.Làn da trơn mịn trắng nõn, giống như dương chi bạch ngọc, vô cùng mịn màng, mỗi một tấc, đều tinh sảo giống như gia công tỉ mỉ.Cho dù là ở trong hoàn cảnh tăm tối như vậy, cũng làm cho người ta không thể bỏ qua sự hiện hữu của cô, cô giống như là kim cương chói mắt, sáng chói giống như châu báu, khí chất xuất trần.Quả thật là một mỹ nhân hiếm thấy.

Chương 678: Mỹ nhân hiếm thấy