Editor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần…
Chương 687: Phúc lợi cho phòng thiết kế
Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một ChútTác giả: Hề YênTruyện Ngôn TìnhEditor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần… Có các vị đồng nghiệp tìm ra bản thiết kế trên bàn này là không đủ, hơn nữa đưa ra quan điểm và cái nhìn của mình.Sau khi cuộc họp chấm dứt, Cố Liên Thành trở lại phòng thiết kế, chuyển đạt nội dung cuộc họp hôm nay cho những đồng nghiệp khác trong ngành.”Những thứ chúng ta nhọc công khổ sở một tháng thiết kế ra được, một câu nói của bọn họ liền bác bỏ? Gì mà kiểu dáng không đủ mới lạ, không đủ đặc biệt, không đủ xuất sắc. Thật sự là nói chuyện không biết suy nghĩ!”Có đồng nghiệp bất mãn.”Đúng vậy, coi như cạnh tranh ngành nghề lớn, cũng không nên làm khó nhân viên của mình. Hơn nữa thiết kế loại này không phải dựa vào tay nghề, là dựa vào thể chất. Không có linh cảm, dù nói thế nào cũng vô dụng.”Đối với chuyện phải sửa tất cả bản thiết kế này, phần lớn mọi người là bài xích.”Kéo đi.” Có người đề nghị: “Dù sao chị Liên Thành đã thiết kế ra được kiểu chính mùa giải mới, những thứ này của chúng ta chẳng qua chỉ là một vài sản phẩm làm nền mà thôi. Đến lúc đó kiểu mới đưa ra thị trường, công ty không cầm được kiểu mới, còn không thể dùng tới những thứ này ư? Cho nên kéo dài một chút là được rồi.””Đề nghị này không sai, nếu như một quý công ty chỉ ra mắt một trang sức, vậy danh tiếng khẳng định xuống dốc không phanh. Cho nên người đứng đầu tuyệt đối sẽ không cho phép chuyện như vậy phát sinh.”Lúc các đồng nghiệp thương nghị đối phó với trận ác chiến này như thế nào, Cố Liên Thành tâm thần không yên ngồi ở vị trí của mình, nhìn những tòa cao ốc phồn hoa bên ngoài, không biết đang suy nghĩ gì.”Chị Liên Thành, chị thấy chuyện này thế nào?”Suy nghĩ của Cố Liên Thành bị kéo về, thấy các đồng nghiệp đều dùng ánh mắt trưng cầu nhìn cô ta, cô ta nhanh chóng điều chỉnh xong trạng thái của mình, cười một tiếng.”Nếu như muốn thắng đẹp, thì phải bày thứ tốt nhất ra. Nếu chúng ta lựa chọn cái nghề thiết kế này, phải chịu trách nhiệm với thứ mà mình thiết kế ra. Chúng ta không phải là thiết kế vì thiết kế, mà là thiết kế để chứng minh mình.””Người khác nói lên ý kiến chúng ta có thể không tiếp thu, nhưng nhất định phải tiếp nhận. Bản thân cái nghề thiết kế đá quý này đã không dễ dàng, trong giới người mới có tài năng tầng tầng lớp lớp, người cũ dùng trình tự thiết kế sâu nghiền nát vô số.””Cho nên hiện tại chúng ta phải cố gắng một chút, cố gắng thêm một chút nữa. Khiến người mới không đuổi theo kịp, người cũ đào thải không nổi. Như vậy chúng ta sẽ thắng, thắng cực kỳ xinh đẹp.”Cố Liên Thành nói một phen, khiến tất cả mọi người giật mình tỉnh ngộ, đúng vậy, nếu các cô lựa chọn cái nghề thiết kế này, tại sao lại muốn tự tay hủy con đường của mình chứ?Ham vui nhất thời không chỉ không giải quyết được vấn đề gì, ngược lại còn có thể để bản thân lâm vào khốn cảnh.Vào lúc mọi người im lặng, Cố Liên Thành lại lên tiếng: “Mấy tấm bản vẽ đơn giản mà thôi, không làm khó được tụi em. Chị tin tưởng tụi em có thể trong thời gian ngắn nhất, thiết kế ra kiểu dáng khiến bản thân thoả mãn, đồng thời cũng làm cho công ty hài lòng.”Một đám người vốn tinh thần xuống thấp, bởi vì Cố Liên Thành khuyên bảo mà thay đổi tâm ý, lần lượt trở lại trên cương vị công tác, bắt đầu tiến hành sửa chữa những bản thiết kế kia.Tuy chuyện này đã qua, nhưng vẫn truyền đến trong tai Thẩm Chanh, nghe nói các đồng nghiệp phòng thiết kế bởi vì một chuyện sửa chữa bản vẽ mà làm ồn nổi lên tâm tư nhỏ, Thẩm Chanh chỉ cười không nói.Mười phút sau, lại để cho thư ký đi đưa phúc lợi cho phòng thiết kế.”Gì? Trong lúc sửa chữa bản vẽ, tiền lương tăng gấp đôi? Nếu như không vượt qua kỳ hạn quy định, nâng cao từ gấp đôi lên gấp ba? Nếu như bản thiết kế thông qua phê duyệt, tăng từ gấp ba lên gấp bốn?”Đối với cái phúc lợi này, các đồng nghiệp bày tỏ rung động!
Có các vị đồng nghiệp tìm ra bản thiết kế trên bàn này là không đủ, hơn nữa đưa ra quan điểm và cái nhìn của mình.
Sau khi cuộc họp chấm dứt, Cố Liên Thành trở lại phòng thiết kế,
chuyển đạt nội dung cuộc họp hôm nay cho những đồng nghiệp khác trong
ngành.
”Những thứ chúng ta nhọc công khổ sở một tháng thiết kế ra được, một
câu nói của bọn họ liền bác bỏ? Gì mà kiểu dáng không đủ mới lạ, không
đủ đặc biệt, không đủ xuất sắc. Thật sự là nói chuyện không biết suy
nghĩ!”
Có đồng nghiệp bất mãn.
”Đúng vậy, coi như cạnh tranh ngành nghề lớn, cũng không nên làm khó nhân viên của mình. Hơn nữa thiết kế loại này không phải dựa vào tay
nghề, là dựa vào thể chất. Không có linh cảm, dù nói thế nào cũng vô
dụng.”
Đối với chuyện phải sửa tất cả bản thiết kế này, phần lớn mọi người là bài xích.
”Kéo đi.” Có người đề nghị: “Dù sao chị Liên Thành đã thiết kế ra
được kiểu chính mùa giải mới, những thứ này của chúng ta chẳng qua chỉ
là một vài sản phẩm làm nền mà thôi. Đến lúc đó kiểu mới đưa ra thị
trường, công ty không cầm được kiểu mới, còn không thể dùng tới những
thứ này ư? Cho nên kéo dài một chút là được rồi.”
”Đề nghị này không sai, nếu như một quý công ty chỉ ra mắt một trang
sức, vậy danh tiếng khẳng định xuống dốc không phanh. Cho nên người đứng đầu tuyệt đối sẽ không cho phép chuyện như vậy phát sinh.”
Lúc các đồng nghiệp thương nghị đối phó với trận ác chiến này như thế nào, Cố Liên Thành tâm thần không yên ngồi ở vị trí của mình, nhìn
những tòa cao ốc phồn hoa bên ngoài, không biết đang suy nghĩ gì.
”Chị Liên Thành, chị thấy chuyện này thế nào?”
Suy nghĩ của Cố Liên Thành bị kéo về, thấy các đồng nghiệp đều dùng
ánh mắt trưng cầu nhìn cô ta, cô ta nhanh chóng điều chỉnh xong trạng
thái của mình, cười một tiếng.
”Nếu như muốn thắng đẹp, thì phải bày thứ tốt nhất ra. Nếu chúng ta
lựa chọn cái nghề thiết kế này, phải chịu trách nhiệm với thứ mà mình
thiết kế ra. Chúng ta không phải là thiết kế vì thiết kế, mà là thiết kế để chứng minh mình.”
”Người khác nói lên ý kiến chúng ta có thể không tiếp thu, nhưng nhất định phải tiếp nhận. Bản thân cái nghề thiết kế đá quý này đã không dễ
dàng, trong giới người mới có tài năng tầng tầng lớp lớp, người cũ dùng
trình tự thiết kế sâu nghiền nát vô số.”
”Cho nên hiện tại chúng ta phải cố gắng một chút, cố gắng thêm một
chút nữa. Khiến người mới không đuổi theo kịp, người cũ đào thải không
nổi. Như vậy chúng ta sẽ thắng, thắng cực kỳ xinh đẹp.”
Cố Liên Thành nói một phen, khiến tất cả mọi người giật mình tỉnh
ngộ, đúng vậy, nếu các cô lựa chọn cái nghề thiết kế này, tại sao lại
muốn tự tay hủy con đường của mình chứ?
Ham vui nhất thời không chỉ không giải quyết được vấn đề gì, ngược lại còn có thể để bản thân lâm vào khốn cảnh.
Vào lúc mọi người im lặng, Cố Liên Thành lại lên tiếng: “Mấy tấm bản
vẽ đơn giản mà thôi, không làm khó được tụi em. Chị tin tưởng tụi em có
thể trong thời gian ngắn nhất, thiết kế ra kiểu dáng khiến bản thân thoả mãn, đồng thời cũng làm cho công ty hài lòng.”
Một đám người vốn tinh thần xuống thấp, bởi vì Cố Liên Thành khuyên
bảo mà thay đổi tâm ý, lần lượt trở lại trên cương vị công tác, bắt đầu
tiến hành sửa chữa những bản thiết kế kia.
Tuy chuyện này đã qua, nhưng vẫn truyền đến trong tai Thẩm Chanh,
nghe nói các đồng nghiệp phòng thiết kế bởi vì một chuyện sửa chữa bản
vẽ mà làm ồn nổi lên tâm tư nhỏ, Thẩm Chanh chỉ cười không nói.
Mười phút sau, lại để cho thư ký đi đưa phúc lợi cho phòng thiết kế.
”Gì? Trong lúc sửa chữa bản vẽ, tiền lương tăng gấp đôi? Nếu như
không vượt qua kỳ hạn quy định, nâng cao từ gấp đôi lên gấp ba? Nếu như
bản thiết kế thông qua phê duyệt, tăng từ gấp ba lên gấp bốn?”
Đối với cái phúc lợi này, các đồng nghiệp bày tỏ rung động!
Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một ChútTác giả: Hề YênTruyện Ngôn TìnhEditor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần… Có các vị đồng nghiệp tìm ra bản thiết kế trên bàn này là không đủ, hơn nữa đưa ra quan điểm và cái nhìn của mình.Sau khi cuộc họp chấm dứt, Cố Liên Thành trở lại phòng thiết kế, chuyển đạt nội dung cuộc họp hôm nay cho những đồng nghiệp khác trong ngành.”Những thứ chúng ta nhọc công khổ sở một tháng thiết kế ra được, một câu nói của bọn họ liền bác bỏ? Gì mà kiểu dáng không đủ mới lạ, không đủ đặc biệt, không đủ xuất sắc. Thật sự là nói chuyện không biết suy nghĩ!”Có đồng nghiệp bất mãn.”Đúng vậy, coi như cạnh tranh ngành nghề lớn, cũng không nên làm khó nhân viên của mình. Hơn nữa thiết kế loại này không phải dựa vào tay nghề, là dựa vào thể chất. Không có linh cảm, dù nói thế nào cũng vô dụng.”Đối với chuyện phải sửa tất cả bản thiết kế này, phần lớn mọi người là bài xích.”Kéo đi.” Có người đề nghị: “Dù sao chị Liên Thành đã thiết kế ra được kiểu chính mùa giải mới, những thứ này của chúng ta chẳng qua chỉ là một vài sản phẩm làm nền mà thôi. Đến lúc đó kiểu mới đưa ra thị trường, công ty không cầm được kiểu mới, còn không thể dùng tới những thứ này ư? Cho nên kéo dài một chút là được rồi.””Đề nghị này không sai, nếu như một quý công ty chỉ ra mắt một trang sức, vậy danh tiếng khẳng định xuống dốc không phanh. Cho nên người đứng đầu tuyệt đối sẽ không cho phép chuyện như vậy phát sinh.”Lúc các đồng nghiệp thương nghị đối phó với trận ác chiến này như thế nào, Cố Liên Thành tâm thần không yên ngồi ở vị trí của mình, nhìn những tòa cao ốc phồn hoa bên ngoài, không biết đang suy nghĩ gì.”Chị Liên Thành, chị thấy chuyện này thế nào?”Suy nghĩ của Cố Liên Thành bị kéo về, thấy các đồng nghiệp đều dùng ánh mắt trưng cầu nhìn cô ta, cô ta nhanh chóng điều chỉnh xong trạng thái của mình, cười một tiếng.”Nếu như muốn thắng đẹp, thì phải bày thứ tốt nhất ra. Nếu chúng ta lựa chọn cái nghề thiết kế này, phải chịu trách nhiệm với thứ mà mình thiết kế ra. Chúng ta không phải là thiết kế vì thiết kế, mà là thiết kế để chứng minh mình.””Người khác nói lên ý kiến chúng ta có thể không tiếp thu, nhưng nhất định phải tiếp nhận. Bản thân cái nghề thiết kế đá quý này đã không dễ dàng, trong giới người mới có tài năng tầng tầng lớp lớp, người cũ dùng trình tự thiết kế sâu nghiền nát vô số.””Cho nên hiện tại chúng ta phải cố gắng một chút, cố gắng thêm một chút nữa. Khiến người mới không đuổi theo kịp, người cũ đào thải không nổi. Như vậy chúng ta sẽ thắng, thắng cực kỳ xinh đẹp.”Cố Liên Thành nói một phen, khiến tất cả mọi người giật mình tỉnh ngộ, đúng vậy, nếu các cô lựa chọn cái nghề thiết kế này, tại sao lại muốn tự tay hủy con đường của mình chứ?Ham vui nhất thời không chỉ không giải quyết được vấn đề gì, ngược lại còn có thể để bản thân lâm vào khốn cảnh.Vào lúc mọi người im lặng, Cố Liên Thành lại lên tiếng: “Mấy tấm bản vẽ đơn giản mà thôi, không làm khó được tụi em. Chị tin tưởng tụi em có thể trong thời gian ngắn nhất, thiết kế ra kiểu dáng khiến bản thân thoả mãn, đồng thời cũng làm cho công ty hài lòng.”Một đám người vốn tinh thần xuống thấp, bởi vì Cố Liên Thành khuyên bảo mà thay đổi tâm ý, lần lượt trở lại trên cương vị công tác, bắt đầu tiến hành sửa chữa những bản thiết kế kia.Tuy chuyện này đã qua, nhưng vẫn truyền đến trong tai Thẩm Chanh, nghe nói các đồng nghiệp phòng thiết kế bởi vì một chuyện sửa chữa bản vẽ mà làm ồn nổi lên tâm tư nhỏ, Thẩm Chanh chỉ cười không nói.Mười phút sau, lại để cho thư ký đi đưa phúc lợi cho phòng thiết kế.”Gì? Trong lúc sửa chữa bản vẽ, tiền lương tăng gấp đôi? Nếu như không vượt qua kỳ hạn quy định, nâng cao từ gấp đôi lên gấp ba? Nếu như bản thiết kế thông qua phê duyệt, tăng từ gấp ba lên gấp bốn?”Đối với cái phúc lợi này, các đồng nghiệp bày tỏ rung động!