Editor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần…
Chương 738
Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một ChútTác giả: Hề YênTruyện Ngôn TìnhEditor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần… Câu nói của cô có hàm ý khác, nhưng lại có chút không rõ thâm ý, Cố Liên Thành không nghĩ nhiều, tự nhiên không nghe ra ý nghĩa trong đó.Cô ta kéo khóe môi lên, "Làm một nhà thiết kế, chỉ muốn trong thời gian ngắn nhất sáng tạo ra lợi ích lớn nhất cho công ty. Về phần sử dụng loại thủ đoạn nào, đã không còn quan trọng."Từ trong những lời này, Thẩm Chanh không nghe được hàm nghĩa khác, nhưng mà từ đó đọc lên được 'Dã tâm'.Phụ nữ một khi có dã tâm, chỉ sợ sẽ không tiếc bất cứ giá nào để đạt được mục đích.Cố Liên Thành, thật sự thật không đơn giản.Cố Liên Thành lại đẩy một túi giấy dai đặt trên bàn trà tới trước mặt Thẩm Chanh: "Trong này là tài liệu thiết kế nhẫn và dây chuyền liên quan khác. Những chiếc nhẫn và sợi dây chuyền này đã trải qua phê duyệt của công ty, trước mắt có đã liên lạc với xưởng liên quan trong ngành gia tăng sản xuất, số lượng đã báo lên, sau khi sản xuất xong sẽ đưa đến công ty tiến hành đóng gói."Thẩm Chanh thả nhẫn về trong hộp, mới cầm túi giấy dai qua mở ra xem, theo như lời của Cố Liên Thành, bên trong ngoại trừ bản vẽ chính là một chút tư liệu liên quan đến thiết kế.Sau khi xem lướt một lần xác định không có vấn đề, Thẩm Chanh bỏ tư liệu vào quỹ bảo hiểm.Những tuy rằng tài liệu này không tính là quan trọng, nhưng về sau có lẽ sẽ thành bằng chứng, cho nên cô nhất định phải cất giữ hoàn hảo không tổn hao gì."Về phần tình yêu chung thủy, cá nhân tôi cho rằng sản xuất 1314 chiếc là thích hợp nhất." Cố Liên Thành nhắc tới một câu mấu chốt."Ừ, cứ làm theo yêu cầu của cô."Thậm chí không do dự nhiều, Thẩm Chanh liền đáp ứng đề nghị của cô ta."Nếu không còn chuyện gì nữa, tôi về phòng thiết kế trước."Thương lượng xong, tâm trạng Cố Liên Thành dường như rất tốt, trên mặt vẫn luôn mang theo nụ cười.Lúc rời đi, cô ta muốn mang theo chiếc 'tình yêu chung thủy' kia đi luôn. Nhưng Thẩm Chanh lại dùng một lý do muốn đeo thử, giữ nhẫn lại.Sau khi Cố Liên Thành đi, Thẩm Chanh gọi điện thoại cho Tôn Nham, bảo anh ta trong 10' điều tra tất cả tư liệu có liên quan đến ngôi sao sáng chói cho cô.Tuy rằng đã căn dặn Tôn Nham đi thăm dò, nhưng về cơ bản cô vẫn không ôm hy vọng với kết quả.Bởi vì buổi sáng hôm nay cô điều tra xem tất cả tư liệu bản giấy thiết kế, phát hiện cũng không có ngôi sao sáng chói ở trong đó.Trong kho hồ sơ công ty không có tài liệu liên quan đến ngôi sao sáng chói, vậy có nghĩa là, trước khi ngôi sao sáng chói đưa ra thị trường, những tài liệu kia có thể đã bị người tiêu hủy.Mà người sẽ tiêu hủy những tài liệu kia chỉ có một, đó chính là Cố Liên Thành.Bởi vì ngôi sao sáng chói quá mức đặc biệt, cô ta hoàn toàn có thể vì lý do để tránh cho bị người khác đánh cắp tư liệu, xóa bỏ toàn bộ tài liệu về ngôi sao sáng chói trong cơ sở dữ liệu.Mười phút sau, Tôn Nham gọi điện thoại tới, nói cho Thẩm Chanh biết không tra được bất kỳ tư liệu có liên quan đến ngôi sao sáng chói.Ngoại trừ giá trị, ý nghĩa của ngôi sao sáng chói, thì không thể tra được gì nữa.Sau khi tan ca, Thẩm Chanh và Thi Khả Nhi hẹn gặp mặt ở quán cà phế dưới tòa nhà Nam Ngạn Thủ Tịch.Thẩm Chanh cách gần đó nên tới trước, sau khi tìm một chỗ ngồi xuống, cô gọi một ly nước chanh, gọi cho Thi Khả Nhi một ly cà phê đá, vừa uống vừa đợi.Bởi vì tạm thời nhận được một vụ án làm trễ nãi một ít thời gian, nửa tiếng sau Thi Khả Nhi mới chạy tới quán cà phê.Cô ấy không có thói quen trễ giờ, cho nên đi rất nhanh, bởi vì bộ dạng này, nên sau khi vào cửa đâm đầu đụng phải người đi tới.Đối phương lui về sau một bước nhỏ, bởi vì chân mang giàu cao gót nên có chút không ổn định, Thi Khả Nhi kịp thời đưa tay kéo cô ta một cái, mới giúp cô ta ổn định thân hình.Sau khi buông tay của đối phương ra, Thi Khả Nhi nói tiếng: "Xin lỗi."Thấy đối phương là một người phụ nữ xinh đẹp, cô còn cố ý liếc mắt nhìn đối phương vài lần, mới xoay người rời đi.
Câu nói của cô có hàm ý khác, nhưng lại có chút không rõ thâm ý, Cố Liên Thành không nghĩ nhiều, tự nhiên không nghe ra ý nghĩa trong đó.
Cô ta kéo khóe môi lên, "Làm một nhà thiết kế, chỉ muốn trong thời gian ngắn nhất sáng tạo ra lợi ích lớn nhất cho công ty. Về phần sử dụng loại thủ đoạn nào, đã không còn quan trọng."
Từ trong những lời này, Thẩm Chanh không nghe được hàm nghĩa khác, nhưng mà từ đó đọc lên được 'Dã tâm'.
Phụ nữ một khi có dã tâm, chỉ sợ sẽ không tiếc bất cứ giá nào để đạt được mục đích.
Cố Liên Thành, thật sự thật không đơn giản.
Cố Liên Thành lại đẩy một túi giấy dai đặt trên bàn trà tới trước mặt Thẩm Chanh: "Trong này là tài liệu thiết kế nhẫn và dây chuyền liên quan khác. Những chiếc nhẫn và sợi dây chuyền này đã trải qua phê duyệt của công ty, trước mắt có đã liên lạc với xưởng liên quan trong ngành gia tăng sản xuất, số lượng đã báo lên, sau khi sản xuất xong sẽ đưa đến công ty tiến hành đóng gói."
Thẩm Chanh thả nhẫn về trong hộp, mới cầm túi giấy dai qua mở ra xem, theo như lời của Cố Liên Thành, bên trong ngoại trừ bản vẽ chính là một chút tư liệu liên quan đến thiết kế.
Sau khi xem lướt một lần xác định không có vấn đề, Thẩm Chanh bỏ tư liệu vào quỹ bảo hiểm.
Những tuy rằng tài liệu này không tính là quan trọng, nhưng về sau có lẽ sẽ thành bằng chứng, cho nên cô nhất định phải cất giữ hoàn hảo không tổn hao gì.
"Về phần tình yêu chung thủy, cá nhân tôi cho rằng sản xuất 1314 chiếc là thích hợp nhất." Cố Liên Thành nhắc tới một câu mấu chốt.
"Ừ, cứ làm theo yêu cầu của cô."
Thậm chí không do dự nhiều, Thẩm Chanh liền đáp ứng đề nghị của cô ta.
"Nếu không còn chuyện gì nữa, tôi về phòng thiết kế trước."
Thương lượng xong, tâm trạng Cố Liên Thành dường như rất tốt, trên mặt vẫn luôn mang theo nụ cười.
Lúc rời đi, cô ta muốn mang theo chiếc 'tình yêu chung thủy' kia đi luôn. Nhưng Thẩm Chanh lại dùng một lý do muốn đeo thử, giữ nhẫn lại.
Sau khi Cố Liên Thành đi, Thẩm Chanh gọi điện thoại cho Tôn Nham, bảo anh ta trong 10' điều tra tất cả tư liệu có liên quan đến ngôi sao sáng chói cho cô.
Tuy rằng đã căn dặn Tôn Nham đi thăm dò, nhưng về cơ bản cô vẫn không ôm hy vọng với kết quả.
Bởi vì buổi sáng hôm nay cô điều tra xem tất cả tư liệu bản giấy thiết kế, phát hiện cũng không có ngôi sao sáng chói ở trong đó.
Trong kho hồ sơ công ty không có tài liệu liên quan đến ngôi sao sáng chói, vậy có nghĩa là, trước khi ngôi sao sáng chói đưa ra thị trường, những tài liệu kia có thể đã bị người tiêu hủy.
Mà người sẽ tiêu hủy những tài liệu kia chỉ có một, đó chính là Cố Liên Thành.
Bởi vì ngôi sao sáng chói quá mức đặc biệt, cô ta hoàn toàn có thể vì lý do để tránh cho bị người khác đánh cắp tư liệu, xóa bỏ toàn bộ tài liệu về ngôi sao sáng chói trong cơ sở dữ liệu.
Mười phút sau, Tôn Nham gọi điện thoại tới, nói cho Thẩm Chanh biết không tra được bất kỳ tư liệu có liên quan đến ngôi sao sáng chói.
Ngoại trừ giá trị, ý nghĩa của ngôi sao sáng chói, thì không thể tra được gì nữa.
Sau khi tan ca, Thẩm Chanh và Thi Khả Nhi hẹn gặp mặt ở quán cà phế dưới tòa nhà Nam Ngạn Thủ Tịch.
Thẩm Chanh cách gần đó nên tới trước, sau khi tìm một chỗ ngồi xuống, cô gọi một ly nước chanh, gọi cho Thi Khả Nhi một ly cà phê đá, vừa uống vừa đợi.
Bởi vì tạm thời nhận được một vụ án làm trễ nãi một ít thời gian, nửa tiếng sau Thi Khả Nhi mới chạy tới quán cà phê.
Cô ấy không có thói quen trễ giờ, cho nên đi rất nhanh, bởi vì bộ dạng này, nên sau khi vào cửa đâm đầu đụng phải người đi tới.
Đối phương lui về sau một bước nhỏ, bởi vì chân mang giàu cao gót nên có chút không ổn định, Thi Khả Nhi kịp thời đưa tay kéo cô ta một cái, mới giúp cô ta ổn định thân hình.
Sau khi buông tay của đối phương ra, Thi Khả Nhi nói tiếng: "Xin lỗi."
Thấy đối phương là một người phụ nữ xinh đẹp, cô còn cố ý liếc mắt nhìn đối phương vài lần, mới xoay người rời đi.
Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một ChútTác giả: Hề YênTruyện Ngôn TìnhEditor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần… Câu nói của cô có hàm ý khác, nhưng lại có chút không rõ thâm ý, Cố Liên Thành không nghĩ nhiều, tự nhiên không nghe ra ý nghĩa trong đó.Cô ta kéo khóe môi lên, "Làm một nhà thiết kế, chỉ muốn trong thời gian ngắn nhất sáng tạo ra lợi ích lớn nhất cho công ty. Về phần sử dụng loại thủ đoạn nào, đã không còn quan trọng."Từ trong những lời này, Thẩm Chanh không nghe được hàm nghĩa khác, nhưng mà từ đó đọc lên được 'Dã tâm'.Phụ nữ một khi có dã tâm, chỉ sợ sẽ không tiếc bất cứ giá nào để đạt được mục đích.Cố Liên Thành, thật sự thật không đơn giản.Cố Liên Thành lại đẩy một túi giấy dai đặt trên bàn trà tới trước mặt Thẩm Chanh: "Trong này là tài liệu thiết kế nhẫn và dây chuyền liên quan khác. Những chiếc nhẫn và sợi dây chuyền này đã trải qua phê duyệt của công ty, trước mắt có đã liên lạc với xưởng liên quan trong ngành gia tăng sản xuất, số lượng đã báo lên, sau khi sản xuất xong sẽ đưa đến công ty tiến hành đóng gói."Thẩm Chanh thả nhẫn về trong hộp, mới cầm túi giấy dai qua mở ra xem, theo như lời của Cố Liên Thành, bên trong ngoại trừ bản vẽ chính là một chút tư liệu liên quan đến thiết kế.Sau khi xem lướt một lần xác định không có vấn đề, Thẩm Chanh bỏ tư liệu vào quỹ bảo hiểm.Những tuy rằng tài liệu này không tính là quan trọng, nhưng về sau có lẽ sẽ thành bằng chứng, cho nên cô nhất định phải cất giữ hoàn hảo không tổn hao gì."Về phần tình yêu chung thủy, cá nhân tôi cho rằng sản xuất 1314 chiếc là thích hợp nhất." Cố Liên Thành nhắc tới một câu mấu chốt."Ừ, cứ làm theo yêu cầu của cô."Thậm chí không do dự nhiều, Thẩm Chanh liền đáp ứng đề nghị của cô ta."Nếu không còn chuyện gì nữa, tôi về phòng thiết kế trước."Thương lượng xong, tâm trạng Cố Liên Thành dường như rất tốt, trên mặt vẫn luôn mang theo nụ cười.Lúc rời đi, cô ta muốn mang theo chiếc 'tình yêu chung thủy' kia đi luôn. Nhưng Thẩm Chanh lại dùng một lý do muốn đeo thử, giữ nhẫn lại.Sau khi Cố Liên Thành đi, Thẩm Chanh gọi điện thoại cho Tôn Nham, bảo anh ta trong 10' điều tra tất cả tư liệu có liên quan đến ngôi sao sáng chói cho cô.Tuy rằng đã căn dặn Tôn Nham đi thăm dò, nhưng về cơ bản cô vẫn không ôm hy vọng với kết quả.Bởi vì buổi sáng hôm nay cô điều tra xem tất cả tư liệu bản giấy thiết kế, phát hiện cũng không có ngôi sao sáng chói ở trong đó.Trong kho hồ sơ công ty không có tài liệu liên quan đến ngôi sao sáng chói, vậy có nghĩa là, trước khi ngôi sao sáng chói đưa ra thị trường, những tài liệu kia có thể đã bị người tiêu hủy.Mà người sẽ tiêu hủy những tài liệu kia chỉ có một, đó chính là Cố Liên Thành.Bởi vì ngôi sao sáng chói quá mức đặc biệt, cô ta hoàn toàn có thể vì lý do để tránh cho bị người khác đánh cắp tư liệu, xóa bỏ toàn bộ tài liệu về ngôi sao sáng chói trong cơ sở dữ liệu.Mười phút sau, Tôn Nham gọi điện thoại tới, nói cho Thẩm Chanh biết không tra được bất kỳ tư liệu có liên quan đến ngôi sao sáng chói.Ngoại trừ giá trị, ý nghĩa của ngôi sao sáng chói, thì không thể tra được gì nữa.Sau khi tan ca, Thẩm Chanh và Thi Khả Nhi hẹn gặp mặt ở quán cà phế dưới tòa nhà Nam Ngạn Thủ Tịch.Thẩm Chanh cách gần đó nên tới trước, sau khi tìm một chỗ ngồi xuống, cô gọi một ly nước chanh, gọi cho Thi Khả Nhi một ly cà phê đá, vừa uống vừa đợi.Bởi vì tạm thời nhận được một vụ án làm trễ nãi một ít thời gian, nửa tiếng sau Thi Khả Nhi mới chạy tới quán cà phê.Cô ấy không có thói quen trễ giờ, cho nên đi rất nhanh, bởi vì bộ dạng này, nên sau khi vào cửa đâm đầu đụng phải người đi tới.Đối phương lui về sau một bước nhỏ, bởi vì chân mang giàu cao gót nên có chút không ổn định, Thi Khả Nhi kịp thời đưa tay kéo cô ta một cái, mới giúp cô ta ổn định thân hình.Sau khi buông tay của đối phương ra, Thi Khả Nhi nói tiếng: "Xin lỗi."Thấy đối phương là một người phụ nữ xinh đẹp, cô còn cố ý liếc mắt nhìn đối phương vài lần, mới xoay người rời đi.