Editor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần…
Chương 749: Cửa phòng sách bị khóa
Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một ChútTác giả: Hề YênTruyện Ngôn TìnhEditor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần… Xem thời gian một chút, tin thứ nhất là gởi tới lúc sáu giờ, còn lại đều cách 20 phút, thời gian hiển thị một tin cuối cùng là 9h05, cũng chính là vừa mới gửi tới.Cô mở tin thứ nhất ra: "Có muốn anh tới đón em hay không?"Tin thứ hai: "Có phải còn đang làm việc không?"Tin thứ ba: "Bà xã."Tin thứ tư: "Bảo bối."Tin thứ năm: "Tiểu yêu tinh."Tin thứ sáu: "Thẩm Chanh Tử...."Tin thứ bảy: "Em dám không trả lời anh thử xem."Tin thứ tám: "Anh ở dưới lầu công ty của em chờ em."Tin thứ chín: "Nhân viên đều tan việc, người làm chủ như em tính toán ở công ty gác đêm ư?"Tin thứ mười: "Tạm thời có cuộc họp phải mở, anh về Đế Cảnh rồi."Tin thứ mười một: "Sau khi tan việc sớm về nhà một chút."Tin thứ mười hai: "Tối nay, phân giường ngủ."Xem hết tin nhắn, Thẩm Chanh trực tiếp bỏ qua mười một tin trước, hứng thú với một tin phân giường ngủ cuối cùng.Cô suy nghĩ một lúc, soạn một tin: "Phân vài ngày?" Phát gửi qua.Sau khi tin nhắn gửi đi thành công, qua khoảng nửa phút, Thi Vực hồi đáp một tin nhắn tới: "Tùy em."Gần như có thể tưởng tượng bộ dạng mặt không biểu tình gì của Thi Vực vào giờ phút này, Thẩm Chanh nhếch nhếch khóe môi, tiếp tục soạn tin nhắn: "Phân giường không phải là chuyện nhỏ, em cảm thấy chúng ta hẳn là đối mặt nói. Cho nên, chờ em trở lại rồi nói sau."Sau khi Thẩm Chanh lái ra công ty, đi tiệm bánh ngọt bán 24h lân cận mua một chút đồ ngọt, mới lái xe về nhà.Dừng xe ở trên đường xe bên ngoài tòa nhà, lập tức có người đi tới dò hỏi: "Thiếu phu nhân, cần để cho tài xế lái xe đến bãi đỗ xe không?"Thẩm Chanh bước xuống từ trên xe, ừ một tiếng xem như trả lời vấn đề của cô ta.Lúc người giúp việc xoay người muốn đi, cô gọi cô ta lại: "Chờ một chút.""Thiếu phu nhân, còn cần căn dặn gì sao?""Đi lấy một chai rượu đỏ đến đây.""Vâng.""Lại lấy một chai rượu trái cây." Thẩm Chanh lại bồi thêm một câu."Vâng."Dựa theo căn dặn của cô, người giúp việc rất nhanh mang tới hai chai rượu, một chai rượu đỏ lâu năm, một chai rượu trái cây mới sản xuất.Thẩm Chanh cầm rượu lên lầu, vừa đi lên bậc thang cuối cùng, chỉ thấy một người giúp việc bưng một cái khay đi tới từ phòng sách.Người giúp việc nhìn thấy cô, vội bước chân nhanh đi tới: "Thiếu phu nhân, thiếu gia nói tối nay ngài ấy muốn xem văn kiện đến nửa đêm, cho nên không trở về phòng ngủ.""Xem đến nửa đêm?" Thẩm Chanh nhíu mày."Đúng, mới một tiếng, thiếu gia đã uống ba ly cà phê, có thể là vì nâng cao tinh thần.""Ừ, cô đi xuống đi.""Vâng."Liếc mắt nhìn cửa phòng sách đóng chặt, Thẩm Chanh đưa tay sờ lên cái cằm trơn bóng của cô, do dự ở cửa phòng sách một hồi, cuối cùng vẫn vào phòng ngủ.Thi Vực vẫn luôn nhạy cảm, cho dù là một chút tiếng động rất nhỏ cũng có thể thu hút sự chú ý của anh, cho nên biết Thẩm Chanh đã trở về rồi.Tay nắm bút máy chậm rãi siết chặt, trong đôi mắt thăm sâu nguy hiểm nhíu lại, khóe môi giương lên một nụ cười sâu không thấy đáy.Không chú ý anh? Rất tốt.Sau khi Thẩm Chanh trở lại phòng, đầu tiên là dùng dụng cụ mở chai mở rượu ra, sau đó mang tới hai ly rượu rót rượu, mới tìm một bộ đồ ngủ hơi lộ liễu đi phòng tắm tắm rửa.Sau khi tắm rửa xong đi ra, cô nhìn gương soi soi, cảm thấy đủ gợi cảm đủ dụ rồi, liền bưng hai ly rượu đi ra khỏi phòng, định đi phòng sách.Nhưng lúc mở cửa phòng sách, cô phát hiện.... cửa lại có thể bị khóa trái rồi!
Xem thời gian một chút, tin thứ nhất là gởi tới lúc sáu giờ, còn lại đều cách 20 phút, thời gian hiển thị một tin cuối cùng là 9h05, cũng chính là vừa mới gửi tới.
Cô mở tin thứ nhất ra: "Có muốn anh tới đón em hay không?"
Tin thứ hai: "Có phải còn đang làm việc không?"
Tin thứ ba: "Bà xã."
Tin thứ tư: "Bảo bối."
Tin thứ năm: "Tiểu yêu tinh."
Tin thứ sáu: "Thẩm Chanh Tử...."
Tin thứ bảy: "Em dám không trả lời anh thử xem."
Tin thứ tám: "Anh ở dưới lầu công ty của em chờ em."
Tin thứ chín: "Nhân viên đều tan việc, người làm chủ như em tính toán ở công ty gác đêm ư?"
Tin thứ mười: "Tạm thời có cuộc họp phải mở, anh về Đế Cảnh rồi."
Tin thứ mười một: "Sau khi tan việc sớm về nhà một chút."
Tin thứ mười hai: "Tối nay, phân giường ngủ."
Xem hết tin nhắn, Thẩm Chanh trực tiếp bỏ qua mười một tin trước, hứng thú với một tin phân giường ngủ cuối cùng.
Cô suy nghĩ một lúc, soạn một tin: "Phân vài ngày?" Phát gửi qua.
Sau khi tin nhắn gửi đi thành công, qua khoảng nửa phút, Thi Vực hồi đáp một tin nhắn tới: "Tùy em."
Gần như có thể tưởng tượng bộ dạng mặt không biểu tình gì của Thi Vực vào giờ phút này, Thẩm Chanh nhếch nhếch khóe môi, tiếp tục soạn tin nhắn: "Phân giường không phải là chuyện nhỏ, em cảm thấy chúng ta hẳn là đối mặt nói. Cho nên, chờ em trở lại rồi nói sau."
Sau khi Thẩm Chanh lái ra công ty, đi tiệm bánh ngọt bán 24h lân cận mua một chút đồ ngọt, mới lái xe về nhà.
Dừng xe ở trên đường xe bên ngoài tòa nhà, lập tức có người đi tới dò hỏi: "Thiếu phu nhân, cần để cho tài xế lái xe đến bãi đỗ xe không?"
Thẩm Chanh bước xuống từ trên xe, ừ một tiếng xem như trả lời vấn đề của cô ta.
Lúc người giúp việc xoay người muốn đi, cô gọi cô ta lại: "Chờ một chút."
"Thiếu phu nhân, còn cần căn dặn gì sao?"
"Đi lấy một chai rượu đỏ đến đây."
"Vâng."
"Lại lấy một chai rượu trái cây." Thẩm Chanh lại bồi thêm một câu.
"Vâng."
Dựa theo căn dặn của cô, người giúp việc rất nhanh mang tới hai chai rượu, một chai rượu đỏ lâu năm, một chai rượu trái cây mới sản xuất.
Thẩm Chanh cầm rượu lên lầu, vừa đi lên bậc thang cuối cùng, chỉ thấy một người giúp việc bưng một cái khay đi tới từ phòng sách.
Người giúp việc nhìn thấy cô, vội bước chân nhanh đi tới: "Thiếu phu nhân, thiếu gia nói tối nay ngài ấy muốn xem văn kiện đến nửa đêm, cho nên không trở về phòng ngủ."
"Xem đến nửa đêm?" Thẩm Chanh nhíu mày.
"Đúng, mới một tiếng, thiếu gia đã uống ba ly cà phê, có thể là vì nâng cao tinh thần."
"Ừ, cô đi xuống đi."
"Vâng."
Liếc mắt nhìn cửa phòng sách đóng chặt, Thẩm Chanh đưa tay sờ lên cái cằm trơn bóng của cô, do dự ở cửa phòng sách một hồi, cuối cùng vẫn vào phòng ngủ.
Thi Vực vẫn luôn nhạy cảm, cho dù là một chút tiếng động rất nhỏ cũng có thể thu hút sự chú ý của anh, cho nên biết Thẩm Chanh đã trở về rồi.
Tay nắm bút máy chậm rãi siết chặt, trong đôi mắt thăm sâu nguy hiểm nhíu lại, khóe môi giương lên một nụ cười sâu không thấy đáy.
Không chú ý anh? Rất tốt.
Sau khi Thẩm Chanh trở lại phòng, đầu tiên là dùng dụng cụ mở chai mở rượu ra, sau đó mang tới hai ly rượu rót rượu, mới tìm một bộ đồ ngủ hơi lộ liễu đi phòng tắm tắm rửa.
Sau khi tắm rửa xong đi ra, cô nhìn gương soi soi, cảm thấy đủ gợi cảm đủ dụ rồi, liền bưng hai ly rượu đi ra khỏi phòng, định đi phòng sách.
Nhưng lúc mở cửa phòng sách, cô phát hiện.... cửa lại có thể bị khóa trái rồi!
Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một ChútTác giả: Hề YênTruyện Ngôn TìnhEditor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần… Xem thời gian một chút, tin thứ nhất là gởi tới lúc sáu giờ, còn lại đều cách 20 phút, thời gian hiển thị một tin cuối cùng là 9h05, cũng chính là vừa mới gửi tới.Cô mở tin thứ nhất ra: "Có muốn anh tới đón em hay không?"Tin thứ hai: "Có phải còn đang làm việc không?"Tin thứ ba: "Bà xã."Tin thứ tư: "Bảo bối."Tin thứ năm: "Tiểu yêu tinh."Tin thứ sáu: "Thẩm Chanh Tử...."Tin thứ bảy: "Em dám không trả lời anh thử xem."Tin thứ tám: "Anh ở dưới lầu công ty của em chờ em."Tin thứ chín: "Nhân viên đều tan việc, người làm chủ như em tính toán ở công ty gác đêm ư?"Tin thứ mười: "Tạm thời có cuộc họp phải mở, anh về Đế Cảnh rồi."Tin thứ mười một: "Sau khi tan việc sớm về nhà một chút."Tin thứ mười hai: "Tối nay, phân giường ngủ."Xem hết tin nhắn, Thẩm Chanh trực tiếp bỏ qua mười một tin trước, hứng thú với một tin phân giường ngủ cuối cùng.Cô suy nghĩ một lúc, soạn một tin: "Phân vài ngày?" Phát gửi qua.Sau khi tin nhắn gửi đi thành công, qua khoảng nửa phút, Thi Vực hồi đáp một tin nhắn tới: "Tùy em."Gần như có thể tưởng tượng bộ dạng mặt không biểu tình gì của Thi Vực vào giờ phút này, Thẩm Chanh nhếch nhếch khóe môi, tiếp tục soạn tin nhắn: "Phân giường không phải là chuyện nhỏ, em cảm thấy chúng ta hẳn là đối mặt nói. Cho nên, chờ em trở lại rồi nói sau."Sau khi Thẩm Chanh lái ra công ty, đi tiệm bánh ngọt bán 24h lân cận mua một chút đồ ngọt, mới lái xe về nhà.Dừng xe ở trên đường xe bên ngoài tòa nhà, lập tức có người đi tới dò hỏi: "Thiếu phu nhân, cần để cho tài xế lái xe đến bãi đỗ xe không?"Thẩm Chanh bước xuống từ trên xe, ừ một tiếng xem như trả lời vấn đề của cô ta.Lúc người giúp việc xoay người muốn đi, cô gọi cô ta lại: "Chờ một chút.""Thiếu phu nhân, còn cần căn dặn gì sao?""Đi lấy một chai rượu đỏ đến đây.""Vâng.""Lại lấy một chai rượu trái cây." Thẩm Chanh lại bồi thêm một câu."Vâng."Dựa theo căn dặn của cô, người giúp việc rất nhanh mang tới hai chai rượu, một chai rượu đỏ lâu năm, một chai rượu trái cây mới sản xuất.Thẩm Chanh cầm rượu lên lầu, vừa đi lên bậc thang cuối cùng, chỉ thấy một người giúp việc bưng một cái khay đi tới từ phòng sách.Người giúp việc nhìn thấy cô, vội bước chân nhanh đi tới: "Thiếu phu nhân, thiếu gia nói tối nay ngài ấy muốn xem văn kiện đến nửa đêm, cho nên không trở về phòng ngủ.""Xem đến nửa đêm?" Thẩm Chanh nhíu mày."Đúng, mới một tiếng, thiếu gia đã uống ba ly cà phê, có thể là vì nâng cao tinh thần.""Ừ, cô đi xuống đi.""Vâng."Liếc mắt nhìn cửa phòng sách đóng chặt, Thẩm Chanh đưa tay sờ lên cái cằm trơn bóng của cô, do dự ở cửa phòng sách một hồi, cuối cùng vẫn vào phòng ngủ.Thi Vực vẫn luôn nhạy cảm, cho dù là một chút tiếng động rất nhỏ cũng có thể thu hút sự chú ý của anh, cho nên biết Thẩm Chanh đã trở về rồi.Tay nắm bút máy chậm rãi siết chặt, trong đôi mắt thăm sâu nguy hiểm nhíu lại, khóe môi giương lên một nụ cười sâu không thấy đáy.Không chú ý anh? Rất tốt.Sau khi Thẩm Chanh trở lại phòng, đầu tiên là dùng dụng cụ mở chai mở rượu ra, sau đó mang tới hai ly rượu rót rượu, mới tìm một bộ đồ ngủ hơi lộ liễu đi phòng tắm tắm rửa.Sau khi tắm rửa xong đi ra, cô nhìn gương soi soi, cảm thấy đủ gợi cảm đủ dụ rồi, liền bưng hai ly rượu đi ra khỏi phòng, định đi phòng sách.Nhưng lúc mở cửa phòng sách, cô phát hiện.... cửa lại có thể bị khóa trái rồi!