Editor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần…
Chương 765: Ngủ cùng anh đến giữa trưa
Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một ChútTác giả: Hề YênTruyện Ngôn TìnhEditor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần… Editor: MayRất nhanh đến ngày thọ yến của ông cụ, một ngày trước Thẩm Chanh đã sắp xếp xong xuôi mọi thứ, cũng đã xử lý tốt chuyện của công ty, bất quá ngày đó vẫn có vài phần văn kiện quan trọng cần cô tự mình ký, cho nên chưa tới tám giờ cô liền đến công ty, mau chóng hoàn thành công việc trên tay.Sau khi kết thúc công việc là khoảng tám giờ bốn mươi, sau khi bàn giao công việc xong, cô rời khỏi công ty, lúc đang muốn đi lấy xe.Két....Một chiếc xe tốc độ cao màu đen, dừng ở bên cạnh Thẩm Chanh.Cửa sổ xe chậm rãi hạ xuống, người đàn ông trên xe đang nghiêng dựa vào ở trên tay lái, hờ hững quan sát cô.”Lên xe.”Thi Vực lên tiếng, vẫn là giọng điệu chân thật đáng tin, ngón tay khớp xương rõ ràng đang không vui gõ ở trên tay lái, phát ra tiếng vang có tiết tấu.Thẩm Chanh nhìn anh, đứng tại chỗ rất lâu không có động tĩnh, trong ấn tượng, hình như người đàn ông này chưa bao giờ lái xe hóng hách như vậy, bình thường tuy rằng anh thường hay ngồi mấy chiếc xe mắc tiền, nhưng đều là một vài kiểu xe bình thường, tất cả đều không bắt mắt bằng chiếc này.Một hồi lâu sau, mới lạnh nhạt hỏi câu, “Lái chiếc xe này sao?”Thi Vực híp mắt, “Nếu không thi sao?”Thẩm Chanh nhíu mày, không có ý định tiếp tục nói nhiều nửa câu với anh, người đàn ông này, bởi vì buổi sáng cô không chịu ngủ thêm một lát với anh, đến bây giờ còn đang tức giận, bá đạo kiểu cách còn kiêu ngạo.Cô trực tiếp vòng tới bên cạnh xe, mở cửa xe, khom người chui vào trong xe, cũng không hỏi anh muốn dẫn mình đi đâu.Chiếc xe lao vùn vụt đi, xoáy lên bụi bặm trên đất.Qua khoảng mười lăm phút đường xe, xe dừng lại ở bên ngoài hội sở tạo hình.Thẩm Chanh còn nhớ, hơn một năm trước từng đi nơi này, lúc ấy có lẽ là muốn đi tham gia hôn lễ của Lâm Tiểu Miêu, anh tự mình đưa cô đến đây làm tạo hình.Không ngờ hôm nay sẽ lại đến đây, hơn nữa cùng cô tới, vẫn là người đàn ông lúc đó.Sau khi xe dừng hẳn, Thi Vực dẫn đầu xuống xe, dù cho vẫn đang hờn dỗi vì chuyện nào đó, nhưng vẫn ga lăng mở cửa xe cho Thẩm Chanh, đưa tay dìu cô xuống xe.Nhìn vẻ mặt không hài lòng của anh, rốt cục Thẩm Chanh vẫn không nhịn được, nhếch môi cười: “Ngày mai em không đi làm.””Hửm?” Thi Vực dựng thẳng lông mày.”Ngủ cùng anh đến giữa trưa.” Cô nói.”Nói lời giữ lời.”Cuối cùng ánh mắt ảm đạm cũng hòa hoãn, anh nắm tay của cô, dẫn cô đi vào trong hội sở tạo hình.Mới vừa vào cửa, người phụ trách liền đón chào, mặt mũi tràn đầy tươi cười: “Thi thiếu, tất cả đã chuẩn bị ổn thỏa, chỉ chờ ngài thôi.”Nghe ý lời này, trước khi tới Thi Vực đã thông báo qua bên này rồi.Lạnh nhạt ừ một tiếng, “Cho các người nửa tiếng.”Giọng điệu giống như đế vương, mang theo sức uy h**p khiến người ta không dám cãi lời, khí phách đến cực điểm.Người phụ trách gật đầu đáp: “Thi thiếu ngài yên tâm, nửa tiếng là đủ rồi, mời ngài qua bên kia ngồi một lát.”Sau khi Thẩm Chanh bị người vây đỡ dẫn vào phòng trong, Thi Vực ngồi xuống trên sofa ở khu nghỉ ngơi, người phụ trách đứng ở phía sau anh, cung kính nghe theo căn dặn.Còn nhớ trước đó lần đầu tiên Thi thiếu mang theo phụ nữ đến, có lẽ là một năm trước, hơn nữa, hình như là cùng một người.Như vậy xem ra, Thi thiếu đối với cô ta hẳn không phải là vui đùa một chút thì thôi, nếu không làm sao có thể qua lâu như vậy mà vẫn chưa thay đổi phụ nữ.Vì vậy không thể chậm trễ người phụ nữ bên trong kia.Thi Vực lười nhác dựa vào ở trên ghế sofa, theo thói quen đốt một điếu thuốc, ngón tay suông dài chậm rãi ma sát thân thuốc, hít sâu một hơi, lại ngửa đầu phun ra một vòng khói.Trong không khí phủ lên một tầng khói mù, khói mù nhanh chóng tràn ngập bốn phía
Editor: May
Rất nhanh đến ngày thọ yến của ông cụ, một ngày trước Thẩm Chanh đã
sắp xếp xong xuôi mọi thứ, cũng đã xử lý tốt chuyện của công ty, bất quá ngày đó vẫn có vài phần văn kiện quan trọng cần cô tự mình ký, cho nên
chưa tới tám giờ cô liền đến công ty, mau chóng hoàn thành công việc
trên tay.
Sau khi kết thúc công việc là khoảng tám giờ bốn mươi, sau khi bàn
giao công việc xong, cô rời khỏi công ty, lúc đang muốn đi lấy xe.
Két....
Một chiếc xe tốc độ cao màu đen, dừng ở bên cạnh Thẩm Chanh.
Cửa sổ xe chậm rãi hạ xuống, người đàn ông trên xe đang nghiêng dựa vào ở trên tay lái, hờ hững quan sát cô.
”Lên xe.”
Thi Vực lên tiếng, vẫn là giọng điệu chân thật đáng tin, ngón tay
khớp xương rõ ràng đang không vui gõ ở trên tay lái, phát ra tiếng vang
có tiết tấu.
Thẩm Chanh nhìn anh, đứng tại chỗ rất lâu không có động tĩnh, trong
ấn tượng, hình như người đàn ông này chưa bao giờ lái xe hóng hách như
vậy, bình thường tuy rằng anh thường hay ngồi mấy chiếc xe mắc tiền,
nhưng đều là một vài kiểu xe bình thường, tất cả đều không bắt mắt bằng
chiếc này.
Một hồi lâu sau, mới lạnh nhạt hỏi câu, “Lái chiếc xe này sao?”
Thi Vực híp mắt, “Nếu không thi sao?”
Thẩm Chanh nhíu mày, không có ý định tiếp tục nói nhiều nửa câu với
anh, người đàn ông này, bởi vì buổi sáng cô không chịu ngủ thêm một lát
với anh, đến bây giờ còn đang tức giận, bá đạo kiểu cách còn kiêu ngạo.
Cô trực tiếp vòng tới bên cạnh xe, mở cửa xe, khom người chui vào trong xe, cũng không hỏi anh muốn dẫn mình đi đâu.
Chiếc xe lao vùn vụt đi, xoáy lên bụi bặm trên đất.
Qua khoảng mười lăm phút đường xe, xe dừng lại ở bên ngoài hội sở tạo hình.
Thẩm Chanh còn nhớ, hơn một năm trước từng đi nơi này, lúc ấy có lẽ
là muốn đi tham gia hôn lễ của Lâm Tiểu Miêu, anh tự mình đưa cô đến đây làm tạo hình.
Không ngờ hôm nay sẽ lại đến đây, hơn nữa cùng cô tới, vẫn là người đàn ông lúc đó.
Sau khi xe dừng hẳn, Thi Vực dẫn đầu xuống xe, dù cho vẫn đang hờn
dỗi vì chuyện nào đó, nhưng vẫn ga lăng mở cửa xe cho Thẩm Chanh, đưa
tay dìu cô xuống xe.
Nhìn vẻ mặt không hài lòng của anh, rốt cục Thẩm Chanh vẫn không nhịn được, nhếch môi cười: “Ngày mai em không đi làm.”
”Hửm?” Thi Vực dựng thẳng lông mày.
”Ngủ cùng anh đến giữa trưa.” Cô nói.
”Nói lời giữ lời.”
Cuối cùng ánh mắt ảm đạm cũng hòa hoãn, anh nắm tay của cô, dẫn cô đi vào trong hội sở tạo hình.
Mới vừa vào cửa, người phụ trách liền đón chào, mặt mũi tràn đầy tươi cười: “Thi thiếu, tất cả đã chuẩn bị ổn thỏa, chỉ chờ ngài thôi.”
Nghe ý lời này, trước khi tới Thi Vực đã thông báo qua bên này rồi.
Lạnh nhạt ừ một tiếng, “Cho các người nửa tiếng.”
Giọng điệu giống như đế vương, mang theo sức uy h**p khiến người ta không dám cãi lời, khí phách đến cực điểm.
Người phụ trách gật đầu đáp: “Thi thiếu ngài yên tâm, nửa tiếng là đủ rồi, mời ngài qua bên kia ngồi một lát.”
Sau khi Thẩm Chanh bị người vây đỡ dẫn vào phòng trong, Thi Vực ngồi
xuống trên sofa ở khu nghỉ ngơi, người phụ trách đứng ở phía sau anh,
cung kính nghe theo căn dặn.
Còn nhớ trước đó lần đầu tiên Thi thiếu mang theo phụ nữ đến, có lẽ là một năm trước, hơn nữa, hình như là cùng một người.
Như vậy xem ra, Thi thiếu đối với cô ta hẳn không phải là vui đùa một chút thì thôi, nếu không làm sao có thể qua lâu như vậy mà vẫn chưa
thay đổi phụ nữ.
Vì vậy không thể chậm trễ người phụ nữ bên trong kia.
Thi Vực lười nhác dựa vào ở trên ghế sofa, theo thói quen đốt một
điếu thuốc, ngón tay suông dài chậm rãi ma sát thân thuốc, hít sâu một
hơi, lại ngửa đầu phun ra một vòng khói.
Trong không khí phủ lên một tầng khói mù, khói mù nhanh chóng tràn ngập bốn phía
Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một ChútTác giả: Hề YênTruyện Ngôn TìnhEditor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần… Editor: MayRất nhanh đến ngày thọ yến của ông cụ, một ngày trước Thẩm Chanh đã sắp xếp xong xuôi mọi thứ, cũng đã xử lý tốt chuyện của công ty, bất quá ngày đó vẫn có vài phần văn kiện quan trọng cần cô tự mình ký, cho nên chưa tới tám giờ cô liền đến công ty, mau chóng hoàn thành công việc trên tay.Sau khi kết thúc công việc là khoảng tám giờ bốn mươi, sau khi bàn giao công việc xong, cô rời khỏi công ty, lúc đang muốn đi lấy xe.Két....Một chiếc xe tốc độ cao màu đen, dừng ở bên cạnh Thẩm Chanh.Cửa sổ xe chậm rãi hạ xuống, người đàn ông trên xe đang nghiêng dựa vào ở trên tay lái, hờ hững quan sát cô.”Lên xe.”Thi Vực lên tiếng, vẫn là giọng điệu chân thật đáng tin, ngón tay khớp xương rõ ràng đang không vui gõ ở trên tay lái, phát ra tiếng vang có tiết tấu.Thẩm Chanh nhìn anh, đứng tại chỗ rất lâu không có động tĩnh, trong ấn tượng, hình như người đàn ông này chưa bao giờ lái xe hóng hách như vậy, bình thường tuy rằng anh thường hay ngồi mấy chiếc xe mắc tiền, nhưng đều là một vài kiểu xe bình thường, tất cả đều không bắt mắt bằng chiếc này.Một hồi lâu sau, mới lạnh nhạt hỏi câu, “Lái chiếc xe này sao?”Thi Vực híp mắt, “Nếu không thi sao?”Thẩm Chanh nhíu mày, không có ý định tiếp tục nói nhiều nửa câu với anh, người đàn ông này, bởi vì buổi sáng cô không chịu ngủ thêm một lát với anh, đến bây giờ còn đang tức giận, bá đạo kiểu cách còn kiêu ngạo.Cô trực tiếp vòng tới bên cạnh xe, mở cửa xe, khom người chui vào trong xe, cũng không hỏi anh muốn dẫn mình đi đâu.Chiếc xe lao vùn vụt đi, xoáy lên bụi bặm trên đất.Qua khoảng mười lăm phút đường xe, xe dừng lại ở bên ngoài hội sở tạo hình.Thẩm Chanh còn nhớ, hơn một năm trước từng đi nơi này, lúc ấy có lẽ là muốn đi tham gia hôn lễ của Lâm Tiểu Miêu, anh tự mình đưa cô đến đây làm tạo hình.Không ngờ hôm nay sẽ lại đến đây, hơn nữa cùng cô tới, vẫn là người đàn ông lúc đó.Sau khi xe dừng hẳn, Thi Vực dẫn đầu xuống xe, dù cho vẫn đang hờn dỗi vì chuyện nào đó, nhưng vẫn ga lăng mở cửa xe cho Thẩm Chanh, đưa tay dìu cô xuống xe.Nhìn vẻ mặt không hài lòng của anh, rốt cục Thẩm Chanh vẫn không nhịn được, nhếch môi cười: “Ngày mai em không đi làm.””Hửm?” Thi Vực dựng thẳng lông mày.”Ngủ cùng anh đến giữa trưa.” Cô nói.”Nói lời giữ lời.”Cuối cùng ánh mắt ảm đạm cũng hòa hoãn, anh nắm tay của cô, dẫn cô đi vào trong hội sở tạo hình.Mới vừa vào cửa, người phụ trách liền đón chào, mặt mũi tràn đầy tươi cười: “Thi thiếu, tất cả đã chuẩn bị ổn thỏa, chỉ chờ ngài thôi.”Nghe ý lời này, trước khi tới Thi Vực đã thông báo qua bên này rồi.Lạnh nhạt ừ một tiếng, “Cho các người nửa tiếng.”Giọng điệu giống như đế vương, mang theo sức uy h**p khiến người ta không dám cãi lời, khí phách đến cực điểm.Người phụ trách gật đầu đáp: “Thi thiếu ngài yên tâm, nửa tiếng là đủ rồi, mời ngài qua bên kia ngồi một lát.”Sau khi Thẩm Chanh bị người vây đỡ dẫn vào phòng trong, Thi Vực ngồi xuống trên sofa ở khu nghỉ ngơi, người phụ trách đứng ở phía sau anh, cung kính nghe theo căn dặn.Còn nhớ trước đó lần đầu tiên Thi thiếu mang theo phụ nữ đến, có lẽ là một năm trước, hơn nữa, hình như là cùng một người.Như vậy xem ra, Thi thiếu đối với cô ta hẳn không phải là vui đùa một chút thì thôi, nếu không làm sao có thể qua lâu như vậy mà vẫn chưa thay đổi phụ nữ.Vì vậy không thể chậm trễ người phụ nữ bên trong kia.Thi Vực lười nhác dựa vào ở trên ghế sofa, theo thói quen đốt một điếu thuốc, ngón tay suông dài chậm rãi ma sát thân thuốc, hít sâu một hơi, lại ngửa đầu phun ra một vòng khói.Trong không khí phủ lên một tầng khói mù, khói mù nhanh chóng tràn ngập bốn phía