Editor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần…
Chương 783: Không có người đuổi theo là tốt nhất, ít để người ta quan tâm
Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một ChútTác giả: Hề YênTruyện Ngôn TìnhEditor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần… Giọng điệu chữ “anh trai” cuối cùng cực kỳ nặng, nghe giống như cố ý, nhưng ngoài mặt cô vẫn ra vẻ không sao cả.Thi Mị đứng ở trước mặt cô, ánh mắt dần dần sâu thẳm và chìm lạnh, lập tức khiến khí ép chung quanh cũng bắt đầu giảm xuống, khiến người ta như rơi vào hầm băng, lạnh đến tận xương.Thi Khả Nhi nâng ly rượu đưa đến bên môi, ngậm lấy, nhẹ nhấp một ngụm rượu đỏ, sau đó ưu nhã lay động một chút giơ đến trước mặt Thi Mị, “Anh uống không?”Nhìn như động tác hờ hững, lại mang theo một loại cảm giác quyến rũ khó diễn tả bằng lời, Thi Mị không phản ứng, thậm chí ngay cả một câu nói từ chối cũng không có.Ngay tại lúc hai người giằng co không ngừng, bên cạnh truyền đến một trận tiếng nghị luận.”Con bé chính là tiểu thư nhà họ Thi đi?””Đúng vậy, năm kia tôi đã gặp con bé, đều nói cô gái mười tám sẽ thay đổi, nhưng cô bé này từ nhỏ đến lớn đều chưa thay đổi qua. Vẫn luôn xinh đẹp như vậy.””Không biết là phong thuỷ nhà họ Thi tốt hay là kiếp trước tích đức, cả gia đình bọn họ, thật sự là đẹp không thôi.””Các người biết vị tiểu thư này của nhà họ Thi làm nghề gì không?””Hình như là luật sư, trước đó từng nghe người ta nhắc qua, nói là tốt nghiệp không bao lâu liền lấy được bằng luật sự, còn từng đánh thắng vụ kiện.””Đâu chỉ là thắng kiện. Nghe nói cho tới bây giờ con bé lên tòa án đều chưa từng thua qua, vừa gia nhập giới luật sư liền lập tức g**t ch*t tất cả tiền bối, bây giờ trong giới, con bé đã là một đại luật sư danh tiếng khá lớn rồi.””Thật lợi hại. Đúng rồi, con bé quen bạn trai chưa?””Chuyện này ngược lại không có nghe nói, chắc hẳn không có đi, không thấy truyền thông đưa tin qua.””Không có liền không còn gì tốt hơn, tôi có một cháu trai cũng là luật sư, nó làm luật sư ba năm, tất cả phương diện đều rất ưu tú, xem ra tôi phải đi nói thử với ông cụ Thi, nhìn xem có thể để cho hai đứa bọn chúng gặp mặt một lần không.”Có thể sinh ở nhà họ Thi, đã có thể được xem là cuộc sống thoải mái, nhưng ưu thế Thi Khả Nhi đoạt được cũng không phải chỉ có điểm này, cô không chỉ tài mạo song toàn, còn có sự nghiệp thành công, trở thành đối tượng mọi người hâm mộ cũng là hợp tình hợp lý.Lúc nghe người bên cạnh nghị luận, Thi Khả Nhi đang âm thầm quan sát Thi Mị một chút, chỉ là từ đầu đến cuối, nét mặt của anh vẫn không có thay đổi chút nào, vẫn lạnh lùng.Anh quả thật là một người đàn ông không dao động tâm tình, dù người bên cạnh nghị luận chính là anh, chỉ sợ cũng sẽ không khiến anh sinh ra bất kỳ phản ứng nào.”Anh, em đi qua đó chào hỏi bọn họ.” Thi Khả Nhi tìm cớ muốn đi.”Cùng đi.”Thi Mị trực tiếp chế trụ tay của cô, muốn bắt buộc cô khoác ở trên cổ tay anh, Thi Khả Nhi tuyệt không phối hợp, vừa giãy dụa, vừa châm chọc:“Anh, trước mặt nhiều người như vậy, anh có thể rụt rè một chút không? Bây giờ em - em gái của anh vẫn chưa có bạn trai, nếu như trong sạch bị anh làm hỏng, còn có ai dám theo đuổi em chứ?”Thi Mị chẳng những không chịu buông tay, ngược lại còn càng dùng sức giam cầm cô, đến khi Thi Khả Nhi dừng giãy dụa, anh mới lạnh lùng nói một câu: “Không có người theo đuổi là tốt nhất, ít khiến người ta quan tâm.””Có người anh nào như anh sao?”Thi Khả Nhi cảm thấy, kể từ lần về nước này, quyền tự do cuộc đời của cô đều bị này người đàn ông bá đạo này hoàn toàn hạn chế, không cho phép hút thuốc, không cho phép nói th* t*c, không cho phép mặc lễ phục, cũng không cho phép một mình chào hỏi mọi người, vậy sẽ cho phép cô làm cái gì hả?Bởi vì Thi Khả Nhi không chịu khoác tay của anh, Thi Mị đành phải nắm chặt tay của cô, cường thế lôi kéo cô đi về phía trước, đi hơn mười bước, anh không nhanh không chậm lên tiếng: “Có anh trai như anh là em tốt số.”
Giọng điệu chữ “anh trai” cuối cùng cực kỳ nặng, nghe giống như cố ý, nhưng ngoài mặt cô vẫn ra vẻ không sao cả.
Thi Mị đứng ở trước mặt cô, ánh mắt dần dần sâu thẳm và chìm lạnh, lập tức
khiến khí ép chung quanh cũng bắt đầu giảm xuống, khiến người ta như rơi vào hầm băng, lạnh đến tận xương.
Thi Khả Nhi nâng ly rượu đưa
đến bên môi, ngậm lấy, nhẹ nhấp một ngụm rượu đỏ, sau đó ưu nhã lay động một chút giơ đến trước mặt Thi Mị, “Anh uống không?”
Nhìn như
động tác hờ hững, lại mang theo một loại cảm giác quyến rũ khó diễn tả
bằng lời, Thi Mị không phản ứng, thậm chí ngay cả một câu nói từ chối
cũng không có.
Ngay tại lúc hai người giằng co không ngừng, bên cạnh truyền đến một trận tiếng nghị luận.
”Con bé chính là tiểu thư nhà họ Thi đi?”
”Đúng vậy, năm kia tôi đã gặp con bé, đều nói cô gái mười tám sẽ thay đổi,
nhưng cô bé này từ nhỏ đến lớn đều chưa thay đổi qua. Vẫn luôn xinh đẹp
như vậy.”
”Không biết là phong thuỷ nhà họ Thi tốt hay là kiếp trước tích đức, cả gia đình bọn họ, thật sự là đẹp không thôi.”
”Các người biết vị tiểu thư này của nhà họ Thi làm nghề gì không?”
”Hình như là luật sư, trước đó từng nghe người ta nhắc qua, nói là tốt nghiệp không bao lâu liền lấy được bằng luật sự, còn từng đánh thắng vụ kiện.”
”Đâu chỉ là thắng kiện. Nghe nói cho tới bây giờ con bé lên tòa án đều chưa
từng thua qua, vừa gia nhập giới luật sư liền lập tức g**t ch*t tất cả
tiền bối, bây giờ trong giới, con bé đã là một đại luật sư danh tiếng
khá lớn rồi.”
”Thật lợi hại. Đúng rồi, con bé quen bạn trai chưa?”
”Chuyện này ngược lại không có nghe nói, chắc hẳn không có đi, không thấy truyền thông đưa tin qua.”
”Không có liền không còn gì tốt hơn, tôi có một cháu trai cũng là luật sư, nó
làm luật sư ba năm, tất cả phương diện đều rất ưu tú, xem ra tôi phải
đi nói thử với ông cụ Thi, nhìn xem có thể để cho hai đứa bọn chúng gặp
mặt một lần không.”
Có thể sinh ở nhà họ Thi, đã có thể được xem
là cuộc sống thoải mái, nhưng ưu thế Thi Khả Nhi đoạt được cũng không
phải chỉ có điểm này, cô không chỉ tài mạo song toàn, còn có sự nghiệp
thành công, trở thành đối tượng mọi người hâm mộ cũng là hợp tình hợp
lý.
Lúc nghe người bên cạnh nghị luận, Thi Khả Nhi đang âm thầm
quan sát Thi Mị một chút, chỉ là từ đầu đến cuối, nét mặt của anh vẫn
không có thay đổi chút nào, vẫn lạnh lùng.
Anh quả thật là một
người đàn ông không dao động tâm tình, dù người bên cạnh nghị luận chính là anh, chỉ sợ cũng sẽ không khiến anh sinh ra bất kỳ phản ứng nào.
”Anh, em đi qua đó chào hỏi bọn họ.” Thi Khả Nhi tìm cớ muốn đi.
”Cùng đi.”
Thi Mị trực tiếp chế trụ tay của cô, muốn bắt buộc cô khoác ở trên cổ tay
anh, Thi Khả Nhi tuyệt không phối hợp, vừa giãy dụa, vừa châm chọc:“Anh, trước mặt nhiều người như vậy, anh có thể rụt rè một chút không?
Bây giờ em - em gái của anh vẫn chưa có bạn trai, nếu như trong sạch bị
anh làm hỏng, còn có ai dám theo đuổi em chứ?”
Thi Mị chẳng những
không chịu buông tay, ngược lại còn càng dùng sức giam cầm cô, đến khi
Thi Khả Nhi dừng giãy dụa, anh mới lạnh lùng nói một câu: “Không có
người theo đuổi là tốt nhất, ít khiến người ta quan tâm.”
”Có người anh nào như anh sao?”
Thi Khả Nhi cảm thấy, kể từ lần về nước này, quyền tự do cuộc đời của cô
đều bị này người đàn ông bá đạo này hoàn toàn hạn chế, không cho phép
hút thuốc, không cho phép nói th* t*c, không cho phép mặc lễ phục, cũng
không cho phép một mình chào hỏi mọi người, vậy sẽ cho phép cô làm cái
gì hả?
Bởi vì Thi Khả Nhi không chịu khoác tay của anh, Thi Mị
đành phải nắm chặt tay của cô, cường thế lôi kéo cô đi về phía trước, đi hơn mười bước, anh không nhanh không chậm lên tiếng: “Có anh trai như
anh là em tốt số.”
Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một ChútTác giả: Hề YênTruyện Ngôn TìnhEditor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần… Giọng điệu chữ “anh trai” cuối cùng cực kỳ nặng, nghe giống như cố ý, nhưng ngoài mặt cô vẫn ra vẻ không sao cả.Thi Mị đứng ở trước mặt cô, ánh mắt dần dần sâu thẳm và chìm lạnh, lập tức khiến khí ép chung quanh cũng bắt đầu giảm xuống, khiến người ta như rơi vào hầm băng, lạnh đến tận xương.Thi Khả Nhi nâng ly rượu đưa đến bên môi, ngậm lấy, nhẹ nhấp một ngụm rượu đỏ, sau đó ưu nhã lay động một chút giơ đến trước mặt Thi Mị, “Anh uống không?”Nhìn như động tác hờ hững, lại mang theo một loại cảm giác quyến rũ khó diễn tả bằng lời, Thi Mị không phản ứng, thậm chí ngay cả một câu nói từ chối cũng không có.Ngay tại lúc hai người giằng co không ngừng, bên cạnh truyền đến một trận tiếng nghị luận.”Con bé chính là tiểu thư nhà họ Thi đi?””Đúng vậy, năm kia tôi đã gặp con bé, đều nói cô gái mười tám sẽ thay đổi, nhưng cô bé này từ nhỏ đến lớn đều chưa thay đổi qua. Vẫn luôn xinh đẹp như vậy.””Không biết là phong thuỷ nhà họ Thi tốt hay là kiếp trước tích đức, cả gia đình bọn họ, thật sự là đẹp không thôi.””Các người biết vị tiểu thư này của nhà họ Thi làm nghề gì không?””Hình như là luật sư, trước đó từng nghe người ta nhắc qua, nói là tốt nghiệp không bao lâu liền lấy được bằng luật sự, còn từng đánh thắng vụ kiện.””Đâu chỉ là thắng kiện. Nghe nói cho tới bây giờ con bé lên tòa án đều chưa từng thua qua, vừa gia nhập giới luật sư liền lập tức g**t ch*t tất cả tiền bối, bây giờ trong giới, con bé đã là một đại luật sư danh tiếng khá lớn rồi.””Thật lợi hại. Đúng rồi, con bé quen bạn trai chưa?””Chuyện này ngược lại không có nghe nói, chắc hẳn không có đi, không thấy truyền thông đưa tin qua.””Không có liền không còn gì tốt hơn, tôi có một cháu trai cũng là luật sư, nó làm luật sư ba năm, tất cả phương diện đều rất ưu tú, xem ra tôi phải đi nói thử với ông cụ Thi, nhìn xem có thể để cho hai đứa bọn chúng gặp mặt một lần không.”Có thể sinh ở nhà họ Thi, đã có thể được xem là cuộc sống thoải mái, nhưng ưu thế Thi Khả Nhi đoạt được cũng không phải chỉ có điểm này, cô không chỉ tài mạo song toàn, còn có sự nghiệp thành công, trở thành đối tượng mọi người hâm mộ cũng là hợp tình hợp lý.Lúc nghe người bên cạnh nghị luận, Thi Khả Nhi đang âm thầm quan sát Thi Mị một chút, chỉ là từ đầu đến cuối, nét mặt của anh vẫn không có thay đổi chút nào, vẫn lạnh lùng.Anh quả thật là một người đàn ông không dao động tâm tình, dù người bên cạnh nghị luận chính là anh, chỉ sợ cũng sẽ không khiến anh sinh ra bất kỳ phản ứng nào.”Anh, em đi qua đó chào hỏi bọn họ.” Thi Khả Nhi tìm cớ muốn đi.”Cùng đi.”Thi Mị trực tiếp chế trụ tay của cô, muốn bắt buộc cô khoác ở trên cổ tay anh, Thi Khả Nhi tuyệt không phối hợp, vừa giãy dụa, vừa châm chọc:“Anh, trước mặt nhiều người như vậy, anh có thể rụt rè một chút không? Bây giờ em - em gái của anh vẫn chưa có bạn trai, nếu như trong sạch bị anh làm hỏng, còn có ai dám theo đuổi em chứ?”Thi Mị chẳng những không chịu buông tay, ngược lại còn càng dùng sức giam cầm cô, đến khi Thi Khả Nhi dừng giãy dụa, anh mới lạnh lùng nói một câu: “Không có người theo đuổi là tốt nhất, ít khiến người ta quan tâm.””Có người anh nào như anh sao?”Thi Khả Nhi cảm thấy, kể từ lần về nước này, quyền tự do cuộc đời của cô đều bị này người đàn ông bá đạo này hoàn toàn hạn chế, không cho phép hút thuốc, không cho phép nói th* t*c, không cho phép mặc lễ phục, cũng không cho phép một mình chào hỏi mọi người, vậy sẽ cho phép cô làm cái gì hả?Bởi vì Thi Khả Nhi không chịu khoác tay của anh, Thi Mị đành phải nắm chặt tay của cô, cường thế lôi kéo cô đi về phía trước, đi hơn mười bước, anh không nhanh không chậm lên tiếng: “Có anh trai như anh là em tốt số.”