Editor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần…
Chương 918: Anh không thích ăn cá sao?
Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một ChútTác giả: Hề YênTruyện Ngôn TìnhEditor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần… Vườn hoa phía sau nhà họ Thi rõ ràng trồng rất nhiều rau dưa mới mẻ, chỉ có chủng loại mới hiếm thấy mới vận chuyển từ đường hàng không tới.Tô Cửu Y phát hiện ở trong sân sau có một hồ cá, bên trong đều là nuôi một chút loại cá có thể sử dụng, không khỏi nghĩ đến, Thi Ngạo Tước nhất định thích ăn cá, nếu không sẽ không nuôi nấng những loại cá này.Nếu không làm cá đi.Sau khi quyết định làm cái gì, Tô Cửu Y ý định xuống nước cầm cá.Thật ra dựa theo hoàn cảnh sinh hoạt của cô, cô đã dưỡng thành thói quen độc lập một mình, cho nên không sợ rất nhiều thứ, chỉ là cô trời sinh sợ nước.Sau khi xoắn ống quần xuống nước, Tô Cửu Y căng thẳng đến mức không được, nhìn cá vui vẻ trong nước, cô không biết nên ra tay thế nào.Lúc Thi Ngạo Tước đi ngang qua nơi này, vừa hay nhìn thấy Tô Cửu Y cầm cá trong nước, động tác của cô cực kỳ đông cứng, bắt rất lâu cũng không bắt được một con.Anh hơi híp mắt quan sát cô một lát nữa, nhìn thấy cử động của cô, không khỏi nghĩ muốn bật cười.Tô Cửu Y nghe được tiếng cười của anh, lập tức xoay người, thấy anh đang chế giễu ở trên bờ, không kiềm được nâng lông mày lên.Có buồn cười như vậy sao?Thi Ngạo Tước liếc nhìn cô, nhạt hỏi: "Cô muốn làm cá?""Đúng á, tôi làm cá đặc biệt ăn ngon, trình độ đầu bếp!" Tô Cửu Y tuyệt không khiêm tốn tự hào nâng mình lên, nhưng sau khi nhìn thấy anh mơ hồ nhăn đầu lông mày, cô không nhịn được hỏi anh một câu, "Anh không thích ăn cá sao?"Thi Ngạo Tước vốn ý định bảo cô đổi một món ăn, nhưng lại không muốn làm cô mất hứng, vì vậy giãn lông mày cau chặt ra, thần sắc bình tĩnh nói: "Không có.""Vậy được rồi." Tô Cửu Y vén khóe môi, nở nụ cười.Nhìn thấy trên mặt cô lộ ra nụ cười, Thi Ngạo Tước mở miệng nói: "Tôi giúp cô."Thật ra cho tới bây giờ Thi Ngạo Tước cũng chưa từng bắt cá, ngược lại từng câu qua không ít. Ba rất thích câu cá, lúc ông còn ở trong nước, lúc nào cũng bảo anh cùng anh đi bờ hồ nhà họ Thi mua câu cá, bình thường hai người ngồi xuống chính là rất lâu, vừa thưởng thức phong cảnh xinh đẹp bên hồ, vừa đàm luận hôm nay khói thuốc súng nổi lên bốn phía thương trường.Thi Ngạo Tước xuống nước, sai người giúp việc cầm tới một lưới đánh cá, quan sát liếc nhìn cá đang bơi vui vẻ ở trong nước, sau đó trải rộng lưới đánh cá ra, rất nhanh liền hạ xuống trong nước.Trong ao dâng lên một trận bọt nước, vẩy vào trên áo sơmi trắng nõn của Thi Ngạo Tước, Tô Cửu Y đứng ở một bên cũng không thể may mắn thoát khỏi.Cô vẫn chưa thấy rõ thế cuộc trước mắt, chỉ thấy động tác anh như cơn gió, sau khi hất vài giọt nước tới trên người mình, bên trong lưới trong tay anh liền có hơn một con cá vẫn đang giãy dụa."Thật là lợi hại!" Tô Cửu Y không nhịn được khen.Vì không cho mùi cá dính vào mình, Thi Ngạo Tước cố duỗi dài cánh tay, phát hiện người bên cạnh, liền nghiêng mắt liếc qua Tô Cửu Y, dửng dưng mở miệng: "Còn không mau lên.""À vâng." Tô Cửu Y lập tức lấy lại tinh thần, cẩn thận đánh giá con cá vừa bắt lên một chút, sau đó đưa tay nhận lấy.Hai người lên bờ, quần tây Thi Ngạo Tước bị nước thấm ướt hơn phân nửa, quần áo trên người Tô Cửu Y càng thêm đang nhỏ nước.Nhưng Tô Cửu Y không có bận tâm quần áo trên người mình có ẩm ướt hay không, mà là nhanh chóng đặt cá trên mặt đất, nhặt từ bên cạnh tới một v*t c*ng, nhắm mắt lại liền gõ lên đầu cá.Nhìn thấy cô gõ mấy lần đều gõ trên mặt đất, vẻ mặt Thi Ngạo Tước hắc tuyến: "Này, cô có thể gõ chính xác một chút không.""Được, tôi sẽ cố gắng."Trong miệng Tô Cửu Y nói sẽ cố gắng, nhưng thực tế chứng minh, cô chỉ nói ngoài miệng mà thôi.Con cá thì vẫn còn vui vẻ trên mặt đất.
Vườn hoa phía sau nhà họ Thi rõ ràng trồng rất nhiều rau dưa mới mẻ, chỉ có chủng loại mới hiếm thấy mới vận chuyển từ đường hàng không tới.
Tô Cửu Y phát hiện ở trong sân sau có một hồ cá, bên trong đều là nuôi một chút loại cá có thể sử dụng, không khỏi nghĩ đến, Thi Ngạo Tước nhất định thích ăn cá, nếu không sẽ không nuôi nấng những loại cá này.
Nếu không làm cá đi.
Sau khi quyết định làm cái gì, Tô Cửu Y ý định xuống nước cầm cá.
Thật ra dựa theo hoàn cảnh sinh hoạt của cô, cô đã dưỡng thành thói quen độc lập một mình, cho nên không sợ rất nhiều thứ, chỉ là cô trời sinh sợ nước.
Sau khi xoắn ống quần xuống nước, Tô Cửu Y căng thẳng đến mức không được, nhìn cá vui vẻ trong nước, cô không biết nên ra tay thế nào.
Lúc Thi Ngạo Tước đi ngang qua nơi này, vừa hay nhìn thấy Tô Cửu Y cầm cá trong nước, động tác của cô cực kỳ đông cứng, bắt rất lâu cũng không bắt được một con.
Anh hơi híp mắt quan sát cô một lát nữa, nhìn thấy cử động của cô, không khỏi nghĩ muốn bật cười.
Tô Cửu Y nghe được tiếng cười của anh, lập tức xoay người, thấy anh đang chế giễu ở trên bờ, không kiềm được nâng lông mày lên.
Có buồn cười như vậy sao?
Thi Ngạo Tước liếc nhìn cô, nhạt hỏi: "Cô muốn làm cá?"
"Đúng á, tôi làm cá đặc biệt ăn ngon, trình độ đầu bếp!" Tô Cửu Y tuyệt không khiêm tốn tự hào nâng mình lên, nhưng sau khi nhìn thấy anh mơ hồ nhăn đầu lông mày, cô không nhịn được hỏi anh một câu, "Anh không thích ăn cá sao?"
Thi Ngạo Tước vốn ý định bảo cô đổi một món ăn, nhưng lại không muốn làm cô mất hứng, vì vậy giãn lông mày cau chặt ra, thần sắc bình tĩnh nói: "Không có."
"Vậy được rồi." Tô Cửu Y vén khóe môi, nở nụ cười.
Nhìn thấy trên mặt cô lộ ra nụ cười, Thi Ngạo Tước mở miệng nói: "Tôi giúp cô."
Thật ra cho tới bây giờ Thi Ngạo Tước cũng chưa từng bắt cá, ngược lại từng câu qua không ít. Ba rất thích câu cá, lúc ông còn ở trong nước, lúc nào cũng bảo anh cùng anh đi bờ hồ nhà họ Thi mua câu cá, bình thường hai người ngồi xuống chính là rất lâu, vừa thưởng thức phong cảnh xinh đẹp bên hồ, vừa đàm luận hôm nay khói thuốc súng nổi lên bốn phía thương trường.
Thi Ngạo Tước xuống nước, sai người giúp việc cầm tới một lưới đánh cá, quan sát liếc nhìn cá đang bơi vui vẻ ở trong nước, sau đó trải rộng lưới đánh cá ra, rất nhanh liền hạ xuống trong nước.
Trong ao dâng lên một trận bọt nước, vẩy vào trên áo sơmi trắng nõn của Thi Ngạo Tước, Tô Cửu Y đứng ở một bên cũng không thể may mắn thoát khỏi.
Cô vẫn chưa thấy rõ thế cuộc trước mắt, chỉ thấy động tác anh như cơn gió, sau khi hất vài giọt nước tới trên người mình, bên trong lưới trong tay anh liền có hơn một con cá vẫn đang giãy dụa.
"Thật là lợi hại!" Tô Cửu Y không nhịn được khen.
Vì không cho mùi cá dính vào mình, Thi Ngạo Tước cố duỗi dài cánh tay, phát hiện người bên cạnh, liền nghiêng mắt liếc qua Tô Cửu Y, dửng dưng mở miệng: "Còn không mau lên."
"À vâng." Tô Cửu Y lập tức lấy lại tinh thần, cẩn thận đánh giá con cá vừa bắt lên một chút, sau đó đưa tay nhận lấy.
Hai người lên bờ, quần tây Thi Ngạo Tước bị nước thấm ướt hơn phân nửa, quần áo trên người Tô Cửu Y càng thêm đang nhỏ nước.
Nhưng Tô Cửu Y không có bận tâm quần áo trên người mình có ẩm ướt hay không, mà là nhanh chóng đặt cá trên mặt đất, nhặt từ bên cạnh tới một v*t c*ng, nhắm mắt lại liền gõ lên đầu cá.
Nhìn thấy cô gõ mấy lần đều gõ trên mặt đất, vẻ mặt Thi Ngạo Tước hắc tuyến: "Này, cô có thể gõ chính xác một chút không."
"Được, tôi sẽ cố gắng."
Trong miệng Tô Cửu Y nói sẽ cố gắng, nhưng thực tế chứng minh, cô chỉ nói ngoài miệng mà thôi.
Con cá thì vẫn còn vui vẻ trên mặt đất.
Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một ChútTác giả: Hề YênTruyện Ngôn TìnhEditor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần… Vườn hoa phía sau nhà họ Thi rõ ràng trồng rất nhiều rau dưa mới mẻ, chỉ có chủng loại mới hiếm thấy mới vận chuyển từ đường hàng không tới.Tô Cửu Y phát hiện ở trong sân sau có một hồ cá, bên trong đều là nuôi một chút loại cá có thể sử dụng, không khỏi nghĩ đến, Thi Ngạo Tước nhất định thích ăn cá, nếu không sẽ không nuôi nấng những loại cá này.Nếu không làm cá đi.Sau khi quyết định làm cái gì, Tô Cửu Y ý định xuống nước cầm cá.Thật ra dựa theo hoàn cảnh sinh hoạt của cô, cô đã dưỡng thành thói quen độc lập một mình, cho nên không sợ rất nhiều thứ, chỉ là cô trời sinh sợ nước.Sau khi xoắn ống quần xuống nước, Tô Cửu Y căng thẳng đến mức không được, nhìn cá vui vẻ trong nước, cô không biết nên ra tay thế nào.Lúc Thi Ngạo Tước đi ngang qua nơi này, vừa hay nhìn thấy Tô Cửu Y cầm cá trong nước, động tác của cô cực kỳ đông cứng, bắt rất lâu cũng không bắt được một con.Anh hơi híp mắt quan sát cô một lát nữa, nhìn thấy cử động của cô, không khỏi nghĩ muốn bật cười.Tô Cửu Y nghe được tiếng cười của anh, lập tức xoay người, thấy anh đang chế giễu ở trên bờ, không kiềm được nâng lông mày lên.Có buồn cười như vậy sao?Thi Ngạo Tước liếc nhìn cô, nhạt hỏi: "Cô muốn làm cá?""Đúng á, tôi làm cá đặc biệt ăn ngon, trình độ đầu bếp!" Tô Cửu Y tuyệt không khiêm tốn tự hào nâng mình lên, nhưng sau khi nhìn thấy anh mơ hồ nhăn đầu lông mày, cô không nhịn được hỏi anh một câu, "Anh không thích ăn cá sao?"Thi Ngạo Tước vốn ý định bảo cô đổi một món ăn, nhưng lại không muốn làm cô mất hứng, vì vậy giãn lông mày cau chặt ra, thần sắc bình tĩnh nói: "Không có.""Vậy được rồi." Tô Cửu Y vén khóe môi, nở nụ cười.Nhìn thấy trên mặt cô lộ ra nụ cười, Thi Ngạo Tước mở miệng nói: "Tôi giúp cô."Thật ra cho tới bây giờ Thi Ngạo Tước cũng chưa từng bắt cá, ngược lại từng câu qua không ít. Ba rất thích câu cá, lúc ông còn ở trong nước, lúc nào cũng bảo anh cùng anh đi bờ hồ nhà họ Thi mua câu cá, bình thường hai người ngồi xuống chính là rất lâu, vừa thưởng thức phong cảnh xinh đẹp bên hồ, vừa đàm luận hôm nay khói thuốc súng nổi lên bốn phía thương trường.Thi Ngạo Tước xuống nước, sai người giúp việc cầm tới một lưới đánh cá, quan sát liếc nhìn cá đang bơi vui vẻ ở trong nước, sau đó trải rộng lưới đánh cá ra, rất nhanh liền hạ xuống trong nước.Trong ao dâng lên một trận bọt nước, vẩy vào trên áo sơmi trắng nõn của Thi Ngạo Tước, Tô Cửu Y đứng ở một bên cũng không thể may mắn thoát khỏi.Cô vẫn chưa thấy rõ thế cuộc trước mắt, chỉ thấy động tác anh như cơn gió, sau khi hất vài giọt nước tới trên người mình, bên trong lưới trong tay anh liền có hơn một con cá vẫn đang giãy dụa."Thật là lợi hại!" Tô Cửu Y không nhịn được khen.Vì không cho mùi cá dính vào mình, Thi Ngạo Tước cố duỗi dài cánh tay, phát hiện người bên cạnh, liền nghiêng mắt liếc qua Tô Cửu Y, dửng dưng mở miệng: "Còn không mau lên.""À vâng." Tô Cửu Y lập tức lấy lại tinh thần, cẩn thận đánh giá con cá vừa bắt lên một chút, sau đó đưa tay nhận lấy.Hai người lên bờ, quần tây Thi Ngạo Tước bị nước thấm ướt hơn phân nửa, quần áo trên người Tô Cửu Y càng thêm đang nhỏ nước.Nhưng Tô Cửu Y không có bận tâm quần áo trên người mình có ẩm ướt hay không, mà là nhanh chóng đặt cá trên mặt đất, nhặt từ bên cạnh tới một v*t c*ng, nhắm mắt lại liền gõ lên đầu cá.Nhìn thấy cô gõ mấy lần đều gõ trên mặt đất, vẻ mặt Thi Ngạo Tước hắc tuyến: "Này, cô có thể gõ chính xác một chút không.""Được, tôi sẽ cố gắng."Trong miệng Tô Cửu Y nói sẽ cố gắng, nhưng thực tế chứng minh, cô chỉ nói ngoài miệng mà thôi.Con cá thì vẫn còn vui vẻ trên mặt đất.