Thứ 6, ngày 23 tháng 6 năm 2019, trời râm. Tôi và vợ tôi đã kết hôn được gần một năm rồi, thế nhưng số lần lên giường của chúng tôi chỉ có thể đếm được trên một bàn tay. Không phải là vì không có thời gian, cũng không phải là vì thân thể của ai không được khỏe, mà chỉ đơn giản là vì kỹ thuật của tôi quá kém. Đêm tân hôn, tôi bảo với vợ tôi là tôi không có kinh nghiệm, nếu bị đau thì nhất định phải nói ra, vợ tôi bảo được. Sau đó tôi liền tiến vào. Ngây ngẩn được năm phút, tôi bắn. Tôi xấu hổ rút ra, suy nghĩ một hồi lâu tôi mới bảo với vợ tôi rằng, cái này cũng không thể trách anh được, là do bên trong của em quá chặt. Vợ tôi không nói gì. Tôi sáp vào định hôn môi em ấy thì lại bị em ấy tránh đi. Lúc đó tôi nghĩ, hay là tôi đã làm đau đến em ấy rồi nhỉ? Tôi ngượng ngùng bật đèn lên để kiểm tra cho em ấy, sau cùng tôi đã nói ra một câu khiến cho tôi phải hối hận đến tận bây giờ — Hay là để mai làm sau nhé? Sau đó cái “ngày mai” ấy cũng không bao giờ tới nữa. Chỉ trách tôi đã để…
Chương 15
Trong Lòng Vợ Tôi Có Một Ánh Trăng SángTác giả: Hoàng Tiên SinhTruyện Đam Mỹ Thứ 6, ngày 23 tháng 6 năm 2019, trời râm. Tôi và vợ tôi đã kết hôn được gần một năm rồi, thế nhưng số lần lên giường của chúng tôi chỉ có thể đếm được trên một bàn tay. Không phải là vì không có thời gian, cũng không phải là vì thân thể của ai không được khỏe, mà chỉ đơn giản là vì kỹ thuật của tôi quá kém. Đêm tân hôn, tôi bảo với vợ tôi là tôi không có kinh nghiệm, nếu bị đau thì nhất định phải nói ra, vợ tôi bảo được. Sau đó tôi liền tiến vào. Ngây ngẩn được năm phút, tôi bắn. Tôi xấu hổ rút ra, suy nghĩ một hồi lâu tôi mới bảo với vợ tôi rằng, cái này cũng không thể trách anh được, là do bên trong của em quá chặt. Vợ tôi không nói gì. Tôi sáp vào định hôn môi em ấy thì lại bị em ấy tránh đi. Lúc đó tôi nghĩ, hay là tôi đã làm đau đến em ấy rồi nhỉ? Tôi ngượng ngùng bật đèn lên để kiểm tra cho em ấy, sau cùng tôi đã nói ra một câu khiến cho tôi phải hối hận đến tận bây giờ — Hay là để mai làm sau nhé? Sau đó cái “ngày mai” ấy cũng không bao giờ tới nữa. Chỉ trách tôi đã để… Thứ bảy, ngày 12 tháng 7 năm 2019, trời mưa.Sáng hôm nay lúc tôi phải đi mẹ tôi hỏi tôi mấy giờ vợ tôi về. Tôi nói đại khái là năm giờ chiều.Mưa càng lúc càng to, đánh “lộp bộp” vào cửa sổ, lớp kính thủy tinh tựa như một màn nước, làm mờ cả thế giới ở bên ngoài.Tôi lấy điện thoại ra gọi cho vợ tôi.Em đến đâu rồi? Để anh đi đón.Không cần đâu, mưa to lắm, để em tự gọi xe về là được rồi. Thế đã nhé, xe đến rồi.Tôi ngồi trong phòng khách, không biết là ngồi đợi được bao lâu rồi, ngoài cửa chợt vang lên tiếng khóa, sau đó thì cửa mở.Tôi đứng dậy, trông thấy nửa người của vợ tôi đều đã bị ướt đẫm, áo sơ mi trắng trở nên trong suốt, đáng tiếc là bên trong lại là áo ba lỗ, cho nên tôi chẳng nhìn được cái gì cả.May là người khác cũng không nhìn được.Vợ tôi vừa cởi giày vừa oán thán hôm nay trời mưa to quá.Tôi nói em đi tắm nước ấm trước đi, để anh đi nấu trà gừng cho em.Vợ tôi gật gật đầu, cởi áo sơ mi ném vào trong sọt quần áo, lấy một chiếc áo tắm rồi đi vào trong phòng tắm, chỉ chốc lát sau bên trong liền vang lên tiếng nước chảy ào ào.Tôi chỉnh nhiệt độ điều hòa lên cao một chút, xách vali của vợ tôi vào trong phòng ngủ, lấy quần áo cùng các thứ ở bên trong vali ra để cất đi.Trời vẫn đang mưa, kim đồng hồ chỉ đến số sáu.Tôi hỏi vợ tôi đã tắm xong chưa, em ấy nói cũng gần xong rồi. Tôi bèn bật bếp lên bắt đầu nấu trà gừng.Lúc vợ tôi vừa lau tóc vừa bước ra ngoài, tôi đã làm xong trà gừng và đặt nó ở trên bàn.Uống hết trà gừng là có thể ăn cơm rồi. Tôi vừa nói vừa lấy mấy hộp thức ăn tôi mua sáng nay ra khỏi tủ lạnh, sau đó xếp vào đĩa rồi cho vào lò vi sóng để làm nóng.Hai chúng tôi ăn cơm luôn giữ im lặng, ngoại trừ tiếng bát đũa ra thì cũng chỉ có tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ.Trước kia cơm nước xong xuôi đều là do vợ tôi rửa bát đũa, thế nhưng lúc em ấy phải đi công tác thì lại khác. Bởi vì đi công tác thôi là đã mệt chết rồi, cho nên về nhà phải được nghỉ ngơi nhiều hơn. Mẹ tôi đã nói như vậy.Cho nên dù cho tối nay có bị mất ngủ cả đêm chỉ vì câu câu nói Lạp Sênh kết hôn với tôi cũng chỉ bởi vì tôi có một người bố lắm tiền của bạn trai cũ của vợ tôi, tôi cũng không muốn mở miệng hỏi em ấy vào lúc này.Em ấy đã mệt lắm rồi.Tôi không nỡ để cho em ấy phải mệt thêm nữa.Yêu vợ của anh.
Thứ bảy, ngày 12 tháng 7 năm 2019, trời mưa.
Sáng hôm nay lúc tôi phải đi mẹ tôi hỏi tôi mấy giờ vợ tôi về. Tôi nói đại khái là năm giờ chiều.
Mưa càng lúc càng to, đánh “lộp bộp” vào cửa sổ, lớp kính thủy tinh tựa như một màn nước, làm mờ cả thế giới ở bên ngoài.
Tôi lấy điện thoại ra gọi cho vợ tôi.
Em đến đâu rồi? Để anh đi đón. Không cần đâu, mưa to lắm, để em tự gọi xe về là được rồi. Thế đã nhé, xe đến rồi.
Tôi ngồi trong phòng khách, không biết là ngồi đợi được bao lâu rồi, ngoài cửa chợt vang lên tiếng khóa, sau đó thì cửa mở.
Tôi đứng dậy, trông thấy nửa người của vợ tôi đều đã bị ướt đẫm, áo sơ mi trắng trở nên trong suốt, đáng tiếc là bên trong lại là áo ba lỗ, cho nên tôi chẳng nhìn được cái gì cả.
May là người khác cũng không nhìn được.
Vợ tôi vừa cởi giày vừa oán thán hôm nay trời mưa to quá.
Tôi nói
em đi tắm nước ấm trước đi, để anh đi nấu trà gừng cho em.
Vợ tôi gật gật đầu, cởi áo sơ mi ném vào trong sọt quần áo, lấy một chiếc áo tắm rồi đi vào trong phòng tắm, chỉ chốc lát sau bên trong liền vang lên tiếng nước chảy ào ào.
Tôi chỉnh nhiệt độ điều hòa lên cao một chút, xách vali của vợ tôi vào trong phòng ngủ, lấy quần áo cùng các thứ ở bên trong vali ra để cất đi.
Trời vẫn đang mưa, kim đồng hồ chỉ đến số sáu.
Tôi hỏi vợ tôi đã tắm xong chưa, em ấy nói cũng gần xong rồi. Tôi bèn bật bếp lên bắt đầu nấu trà gừng.
Lúc vợ tôi vừa lau tóc vừa bước ra ngoài, tôi đã làm xong trà gừng và đặt nó ở trên bàn.
Uống hết trà gừng là có thể ăn cơm rồi.
Tôi vừa nói vừa lấy mấy hộp thức ăn tôi mua sáng nay ra khỏi tủ lạnh, sau đó xếp vào đĩa rồi cho vào lò vi sóng để làm nóng.
Hai chúng tôi ăn cơm luôn giữ im lặng, ngoại trừ tiếng bát đũa ra thì cũng chỉ có tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ.
Trước kia cơm nước xong xuôi đều là do vợ tôi rửa bát đũa, thế nhưng lúc em ấy phải đi công tác thì lại khác. Bởi vì đi công tác thôi là đã mệt chết rồi, cho nên về nhà phải được nghỉ ngơi nhiều hơn. Mẹ tôi đã nói như vậy.
Cho nên dù cho tối nay có bị mất ngủ cả đêm chỉ vì câu câu nói Lạp Sênh kết hôn với tôi cũng chỉ bởi vì tôi có một người bố lắm tiền của bạn trai cũ của vợ tôi, tôi cũng không muốn mở miệng hỏi em ấy vào lúc này.
Em ấy đã mệt lắm rồi.
Tôi không nỡ để cho em ấy phải mệt thêm nữa.
Yêu vợ của anh.
Trong Lòng Vợ Tôi Có Một Ánh Trăng SángTác giả: Hoàng Tiên SinhTruyện Đam Mỹ Thứ 6, ngày 23 tháng 6 năm 2019, trời râm. Tôi và vợ tôi đã kết hôn được gần một năm rồi, thế nhưng số lần lên giường của chúng tôi chỉ có thể đếm được trên một bàn tay. Không phải là vì không có thời gian, cũng không phải là vì thân thể của ai không được khỏe, mà chỉ đơn giản là vì kỹ thuật của tôi quá kém. Đêm tân hôn, tôi bảo với vợ tôi là tôi không có kinh nghiệm, nếu bị đau thì nhất định phải nói ra, vợ tôi bảo được. Sau đó tôi liền tiến vào. Ngây ngẩn được năm phút, tôi bắn. Tôi xấu hổ rút ra, suy nghĩ một hồi lâu tôi mới bảo với vợ tôi rằng, cái này cũng không thể trách anh được, là do bên trong của em quá chặt. Vợ tôi không nói gì. Tôi sáp vào định hôn môi em ấy thì lại bị em ấy tránh đi. Lúc đó tôi nghĩ, hay là tôi đã làm đau đến em ấy rồi nhỉ? Tôi ngượng ngùng bật đèn lên để kiểm tra cho em ấy, sau cùng tôi đã nói ra một câu khiến cho tôi phải hối hận đến tận bây giờ — Hay là để mai làm sau nhé? Sau đó cái “ngày mai” ấy cũng không bao giờ tới nữa. Chỉ trách tôi đã để… Thứ bảy, ngày 12 tháng 7 năm 2019, trời mưa.Sáng hôm nay lúc tôi phải đi mẹ tôi hỏi tôi mấy giờ vợ tôi về. Tôi nói đại khái là năm giờ chiều.Mưa càng lúc càng to, đánh “lộp bộp” vào cửa sổ, lớp kính thủy tinh tựa như một màn nước, làm mờ cả thế giới ở bên ngoài.Tôi lấy điện thoại ra gọi cho vợ tôi.Em đến đâu rồi? Để anh đi đón.Không cần đâu, mưa to lắm, để em tự gọi xe về là được rồi. Thế đã nhé, xe đến rồi.Tôi ngồi trong phòng khách, không biết là ngồi đợi được bao lâu rồi, ngoài cửa chợt vang lên tiếng khóa, sau đó thì cửa mở.Tôi đứng dậy, trông thấy nửa người của vợ tôi đều đã bị ướt đẫm, áo sơ mi trắng trở nên trong suốt, đáng tiếc là bên trong lại là áo ba lỗ, cho nên tôi chẳng nhìn được cái gì cả.May là người khác cũng không nhìn được.Vợ tôi vừa cởi giày vừa oán thán hôm nay trời mưa to quá.Tôi nói em đi tắm nước ấm trước đi, để anh đi nấu trà gừng cho em.Vợ tôi gật gật đầu, cởi áo sơ mi ném vào trong sọt quần áo, lấy một chiếc áo tắm rồi đi vào trong phòng tắm, chỉ chốc lát sau bên trong liền vang lên tiếng nước chảy ào ào.Tôi chỉnh nhiệt độ điều hòa lên cao một chút, xách vali của vợ tôi vào trong phòng ngủ, lấy quần áo cùng các thứ ở bên trong vali ra để cất đi.Trời vẫn đang mưa, kim đồng hồ chỉ đến số sáu.Tôi hỏi vợ tôi đã tắm xong chưa, em ấy nói cũng gần xong rồi. Tôi bèn bật bếp lên bắt đầu nấu trà gừng.Lúc vợ tôi vừa lau tóc vừa bước ra ngoài, tôi đã làm xong trà gừng và đặt nó ở trên bàn.Uống hết trà gừng là có thể ăn cơm rồi. Tôi vừa nói vừa lấy mấy hộp thức ăn tôi mua sáng nay ra khỏi tủ lạnh, sau đó xếp vào đĩa rồi cho vào lò vi sóng để làm nóng.Hai chúng tôi ăn cơm luôn giữ im lặng, ngoại trừ tiếng bát đũa ra thì cũng chỉ có tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ.Trước kia cơm nước xong xuôi đều là do vợ tôi rửa bát đũa, thế nhưng lúc em ấy phải đi công tác thì lại khác. Bởi vì đi công tác thôi là đã mệt chết rồi, cho nên về nhà phải được nghỉ ngơi nhiều hơn. Mẹ tôi đã nói như vậy.Cho nên dù cho tối nay có bị mất ngủ cả đêm chỉ vì câu câu nói Lạp Sênh kết hôn với tôi cũng chỉ bởi vì tôi có một người bố lắm tiền của bạn trai cũ của vợ tôi, tôi cũng không muốn mở miệng hỏi em ấy vào lúc này.Em ấy đã mệt lắm rồi.Tôi không nỡ để cho em ấy phải mệt thêm nữa.Yêu vợ của anh.