Editor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần…
Chương 1171: Thi Mị vs Thi Khả Nhi (20)
Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một ChútTác giả: Hề YênTruyện Ngôn TìnhEditor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần… Editor: MayVí dụ như băng vệ sinh này, nếu như cô nhớ không lầm, là một lần trước kia cô từng chỉnh sửa túi xách ở trước mặt anh, vừa vặn để anh nhìn thấy băng vệ sinh bên trong.Thật sự chỉ có một lần mà thôi, không ngờ anh sẽ xem chuyện của cô thành chuyện của mình, ghi khắc ở trong lòng."Em đói rồi." Thi Khả Nhi đột nhiên quay đầu nhìn anh,Giống như cô gái nhỏ làm nũng với anh: "Em muốn anh dẫn em đi ăn tôm hùm, khi còn bé anh từng dẫn em đi tiệm đó ăn."Đến bây giờ cô còn còn nhớ năm mười lăm tuổi đó, cô tốt nghiệp trung học đệ nhất, cùng hẹn đi hát karaoke với các bạn học, tính toán điên cuồng suốt đêm.Nhưng kế hoạch biến hóa khó lường, lúc ấy người cô vẫn chưa vào KTV, đã bị anh cưỡng chế kéo đi, còn bị anh thối mắng một trận.Nói gì "Em là một một cô gái khuya khoắt không trở về nhà còn ra hình dáng gì nữa", "Em có biết loại địa phương này rất phức tạp không", "Về sau còn dám đi thử xem" linh tinh, luôn rất bá đạo dạy dỗ cô một trận.Cô không vui, nhưng anh thật oách, kéo cô đến thành phố trò chơi, để cô ngồi ở bên cạnh nhìn anh chơi game.Anh xông qua một ải lại một ải, sự chịu đựng của cô cũng bị tiêu hao gần hết, vì vậy thừa dịp lúc anh đi toilet, lén chuồn đi.Cô cho là mình thoát khỏi ma trảo, không ngờ đây chỉ là một cái bẫy, sau khi cô đi ra từ thành phố trò chơi, anh đang dựa vào ở trên tường bên cạnh hút thuốc, vòng khói một phun ra một vòng tiếp một vòng từ trong miệng anh, khói mù lượn lờ mơ hồ mặt của anh, lại lộ ra vài phần hương vị lưu manh.Từ đó trở đi, cô cảm thấy anh là một người đàn ông, một người đàn ông phúc hắc.Đấu không lại anh, cô chỉ đành cầu xin tha thứ, lôi kéo cánh tay của anh lắc lư, sau đó nũng nịu kêu: "Anh...."Anh không chịu nổi nhất là bộ dạng này của cô, cho nên cuối cùng cũng không truy cứu cô, mang cô đi đến một tiệm ăn gần bến tàu cũ ở Thành Đông.Đó là một tiệm ăn có chút cũ kỹ, thiết bị và trang trí bên trong đều rất cổ xưa, nhưng thắng ở hoàn cảnh gọn gàng sạch sẽ, hơn nữa buôn bán cũng rất tốt.Đó là lần đầu tiên cô đi vào trong đó ăn, học người bên cạnh bàn gọi một đĩa tôm, một đĩa cua, còn có thật nhiều thật nhiều hải sản.Lúc ăn tôm cô chẳng muốn dùng tay bóc vỏ, liền quấn anh để cho anh bóc, anh không muốn, lạnh giọng từ chối.Thấy thái độ anh lạnh lùng như vậy, tính tình cô cũng tới, ném chiếc đũa lên mặt bàn la hét: "Không ăn nữa!" Sau đó liền gục xuống bàn hờn dỗi.Anh bắt đầu chậm rãi bóc vỏ tôm, cô cho là anh mềm lòng, liền lòng tràn đầy vui mừng chờ anh đút, không ngờ sau khi anh xử lý tốt tôm, lại bỏ vào trong miệng mình!Trong cơn tức giận, cô ôm tất cả thức ăn trên bàn vào trong lòng ngực của mình, không cho anh ăn.Đại khái là cảm thấy cách làm của cô quá ngây thơ, cuối cùng anh cười, sau đó đưa tay tới vuốt vuốt đầu của cô, nói: "Bóc vỏ cho em, được chưa."Sau đó, một mình cô ăn hết tất cả tôm, đều là anh tự mình lột vỏ. Toàn bộ hành trình anh không ăn một con, chỉ là ngồi yên ở đối diện cô, nhìn cô ăn.Khi đó, cô biết cô là người đầu tiên anh phục vụ, nhưng lại chưa từng nghĩ qua có một ngày, cô sẽ ở cùng với người cô gọi là anh này.Nghĩ tới đây, Thi Khả Nhi không khỏi cười, từ lúc có chút hồ nháo trước kia cho đến hiện tại, thật ra cũng là một loại lãng mạn, mà loại lãng mạn này cũng không phải tất cả mọi người đều có thể trải qua và cảm nhận được.Cô và anh là tiểu thanh mai, tiểu trúc mã, cùng từ u mê không biết đi tới ngày hôm nay.
Editor: May
Ví dụ như băng vệ sinh này, nếu như cô nhớ không lầm, là một lần trước kia cô từng chỉnh sửa túi xách ở trước mặt anh, vừa vặn để anh nhìn thấy băng vệ sinh bên trong.
Thật sự chỉ có một lần mà thôi, không ngờ anh sẽ xem chuyện của cô thành chuyện của mình, ghi khắc ở trong lòng.
"Em đói rồi." Thi Khả Nhi đột nhiên quay đầu nhìn anh,
Giống như cô gái nhỏ làm nũng với anh: "Em muốn anh dẫn em đi ăn tôm hùm, khi còn bé anh từng dẫn em đi tiệm đó ăn."
Đến bây giờ cô còn còn nhớ năm mười lăm tuổi đó, cô tốt nghiệp trung học đệ nhất, cùng hẹn đi hát karaoke với các bạn học, tính toán điên cuồng suốt đêm.
Nhưng kế hoạch biến hóa khó lường, lúc ấy người cô vẫn chưa vào KTV, đã bị anh cưỡng chế kéo đi, còn bị anh thối mắng một trận.
Nói gì "Em là một một cô gái khuya khoắt không trở về nhà còn ra hình dáng gì nữa", "Em có biết loại địa phương này rất phức tạp không", "Về sau còn dám đi thử xem" linh tinh, luôn rất bá đạo dạy dỗ cô một trận.
Cô không vui, nhưng anh thật oách, kéo cô đến thành phố trò chơi, để cô ngồi ở bên cạnh nhìn anh chơi game.
Anh xông qua một ải lại một ải, sự chịu đựng của cô cũng bị tiêu hao gần hết, vì vậy thừa dịp lúc anh đi toilet, lén chuồn đi.
Cô cho là mình thoát khỏi ma trảo, không ngờ đây chỉ là một cái bẫy, sau khi cô đi ra từ thành phố trò chơi, anh đang dựa vào ở trên tường bên cạnh hút thuốc, vòng khói một phun ra một vòng tiếp một vòng từ trong miệng anh, khói mù lượn lờ mơ hồ mặt của anh, lại lộ ra vài phần hương vị lưu manh.
Từ đó trở đi, cô cảm thấy anh là một người đàn ông, một người đàn ông phúc hắc.
Đấu không lại anh, cô chỉ đành cầu xin tha thứ, lôi kéo cánh tay của anh lắc lư, sau đó nũng nịu kêu: "Anh...."
Anh không chịu nổi nhất là bộ dạng này của cô, cho nên cuối cùng cũng không truy cứu cô, mang cô đi đến một tiệm ăn gần bến tàu cũ ở Thành Đông.
Đó là một tiệm ăn có chút cũ kỹ, thiết bị và trang trí bên trong đều rất cổ xưa, nhưng thắng ở hoàn cảnh gọn gàng sạch sẽ, hơn nữa buôn bán cũng rất tốt.
Đó là lần đầu tiên cô đi vào trong đó ăn, học người bên cạnh bàn gọi một đĩa tôm, một đĩa cua, còn có thật nhiều thật nhiều hải sản.
Lúc ăn tôm cô chẳng muốn dùng tay bóc vỏ, liền quấn anh để cho anh bóc, anh không muốn, lạnh giọng từ chối.
Thấy thái độ anh lạnh lùng như vậy, tính tình cô cũng tới, ném chiếc đũa lên mặt bàn la hét: "Không ăn nữa!" Sau đó liền gục xuống bàn hờn dỗi.
Anh bắt đầu chậm rãi bóc vỏ tôm, cô cho là anh mềm lòng, liền lòng tràn đầy vui mừng chờ anh đút, không ngờ sau khi anh xử lý tốt tôm, lại bỏ vào trong miệng mình!
Trong cơn tức giận, cô ôm tất cả thức ăn trên bàn vào trong lòng ngực của mình, không cho anh ăn.
Đại khái là cảm thấy cách làm của cô quá ngây thơ, cuối cùng anh cười, sau đó đưa tay tới vuốt vuốt đầu của cô, nói: "Bóc vỏ cho em, được chưa."
Sau đó, một mình cô ăn hết tất cả tôm, đều là anh tự mình lột vỏ. Toàn bộ hành trình anh không ăn một con, chỉ là ngồi yên ở đối diện cô, nhìn cô ăn.
Khi đó, cô biết cô là người đầu tiên anh phục vụ, nhưng lại chưa từng nghĩ qua có một ngày, cô sẽ ở cùng với người cô gọi là anh này.
Nghĩ tới đây, Thi Khả Nhi không khỏi cười, từ lúc có chút hồ nháo trước kia cho đến hiện tại, thật ra cũng là một loại lãng mạn, mà loại lãng mạn này cũng không phải tất cả mọi người đều có thể trải qua và cảm nhận được.
Cô và anh là tiểu thanh mai, tiểu trúc mã, cùng từ u mê không biết đi tới ngày hôm nay.
Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một ChútTác giả: Hề YênTruyện Ngôn TìnhEditor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần… Editor: MayVí dụ như băng vệ sinh này, nếu như cô nhớ không lầm, là một lần trước kia cô từng chỉnh sửa túi xách ở trước mặt anh, vừa vặn để anh nhìn thấy băng vệ sinh bên trong.Thật sự chỉ có một lần mà thôi, không ngờ anh sẽ xem chuyện của cô thành chuyện của mình, ghi khắc ở trong lòng."Em đói rồi." Thi Khả Nhi đột nhiên quay đầu nhìn anh,Giống như cô gái nhỏ làm nũng với anh: "Em muốn anh dẫn em đi ăn tôm hùm, khi còn bé anh từng dẫn em đi tiệm đó ăn."Đến bây giờ cô còn còn nhớ năm mười lăm tuổi đó, cô tốt nghiệp trung học đệ nhất, cùng hẹn đi hát karaoke với các bạn học, tính toán điên cuồng suốt đêm.Nhưng kế hoạch biến hóa khó lường, lúc ấy người cô vẫn chưa vào KTV, đã bị anh cưỡng chế kéo đi, còn bị anh thối mắng một trận.Nói gì "Em là một một cô gái khuya khoắt không trở về nhà còn ra hình dáng gì nữa", "Em có biết loại địa phương này rất phức tạp không", "Về sau còn dám đi thử xem" linh tinh, luôn rất bá đạo dạy dỗ cô một trận.Cô không vui, nhưng anh thật oách, kéo cô đến thành phố trò chơi, để cô ngồi ở bên cạnh nhìn anh chơi game.Anh xông qua một ải lại một ải, sự chịu đựng của cô cũng bị tiêu hao gần hết, vì vậy thừa dịp lúc anh đi toilet, lén chuồn đi.Cô cho là mình thoát khỏi ma trảo, không ngờ đây chỉ là một cái bẫy, sau khi cô đi ra từ thành phố trò chơi, anh đang dựa vào ở trên tường bên cạnh hút thuốc, vòng khói một phun ra một vòng tiếp một vòng từ trong miệng anh, khói mù lượn lờ mơ hồ mặt của anh, lại lộ ra vài phần hương vị lưu manh.Từ đó trở đi, cô cảm thấy anh là một người đàn ông, một người đàn ông phúc hắc.Đấu không lại anh, cô chỉ đành cầu xin tha thứ, lôi kéo cánh tay của anh lắc lư, sau đó nũng nịu kêu: "Anh...."Anh không chịu nổi nhất là bộ dạng này của cô, cho nên cuối cùng cũng không truy cứu cô, mang cô đi đến một tiệm ăn gần bến tàu cũ ở Thành Đông.Đó là một tiệm ăn có chút cũ kỹ, thiết bị và trang trí bên trong đều rất cổ xưa, nhưng thắng ở hoàn cảnh gọn gàng sạch sẽ, hơn nữa buôn bán cũng rất tốt.Đó là lần đầu tiên cô đi vào trong đó ăn, học người bên cạnh bàn gọi một đĩa tôm, một đĩa cua, còn có thật nhiều thật nhiều hải sản.Lúc ăn tôm cô chẳng muốn dùng tay bóc vỏ, liền quấn anh để cho anh bóc, anh không muốn, lạnh giọng từ chối.Thấy thái độ anh lạnh lùng như vậy, tính tình cô cũng tới, ném chiếc đũa lên mặt bàn la hét: "Không ăn nữa!" Sau đó liền gục xuống bàn hờn dỗi.Anh bắt đầu chậm rãi bóc vỏ tôm, cô cho là anh mềm lòng, liền lòng tràn đầy vui mừng chờ anh đút, không ngờ sau khi anh xử lý tốt tôm, lại bỏ vào trong miệng mình!Trong cơn tức giận, cô ôm tất cả thức ăn trên bàn vào trong lòng ngực của mình, không cho anh ăn.Đại khái là cảm thấy cách làm của cô quá ngây thơ, cuối cùng anh cười, sau đó đưa tay tới vuốt vuốt đầu của cô, nói: "Bóc vỏ cho em, được chưa."Sau đó, một mình cô ăn hết tất cả tôm, đều là anh tự mình lột vỏ. Toàn bộ hành trình anh không ăn một con, chỉ là ngồi yên ở đối diện cô, nhìn cô ăn.Khi đó, cô biết cô là người đầu tiên anh phục vụ, nhưng lại chưa từng nghĩ qua có một ngày, cô sẽ ở cùng với người cô gọi là anh này.Nghĩ tới đây, Thi Khả Nhi không khỏi cười, từ lúc có chút hồ nháo trước kia cho đến hiện tại, thật ra cũng là một loại lãng mạn, mà loại lãng mạn này cũng không phải tất cả mọi người đều có thể trải qua và cảm nhận được.Cô và anh là tiểu thanh mai, tiểu trúc mã, cùng từ u mê không biết đi tới ngày hôm nay.