Tác giả:

Editor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần…

Chương 1213: Thi Mị vs Thi Khả Nhi (62)

Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một ChútTác giả: Hề YênTruyện Ngôn TìnhEditor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần… Editor: MayThi Mị và vài thiếu niên khoảng mười tám mười chín tuổi chia làm một đội, một đội khác là vài người tương đối nhiều tuổi hơn một chút, chiều cao và những phương diện khác đều chiếm ưu thế.Lúc bóng rổ vừa bị ném ra, Thi Mị tung người nhảy lên, duỗi tay ra, dùng sức đánh một cái, quả bóng không sai không lệch vừa vặn rơi xuống trên tay đội viên của anh.Sau đó, đội viên rất nhanh dẫn bóng, chạy vào giữa trận tuyến, chọn trúng thời cơ, lại truyền bóng tới trên tay Thi Mị.Sau khi Thi Mị nhận bóng, ba chân bốn cẳng tiến lên, vững vàng đứng ở dưới rổ.Đội viên đối phương thấy tình thế không ổn, vội bổ nhào tới phòng thủ.Đáng tiếc Thi Mị đã đánh bóng ra, khi đội viên đối phương xông đến vừa vặn va vào ngực anh, lui về sau vài bước mới đứng vững thân hình.Đội viên đối phương chưa từ bỏ ý định nhìn chằm chằm bóng, chỉ thấy bóng rổ bắn vài cái ở trên vòng rổ, mới từ từ rớt vào."Yeah!"Mấy nam sinh một đội với Thi Mị hưng phấn nhảy cẫng lên, xiết chặt nắm tay va chạm với đồng đội.Rất nhanh, đến phiên đối phương phát bóng.Nhưng bọn họ vẫn sơ sót, bóng mới ra khỏi tay, đã bị Thi Mị một phát cướp đi, nhảy lên tại chỗ, suất khí ném bóng.Bóng xẹt qua một đường vòng cung xinh đẹp trên không trung, vào!Kế tiếp, trạng thái Thi Mị vẫn luôn rất tốt, tốc độ dẫn bóng cũng càng lúc càng nhanh,Vừa đoạt được bóng, anh ngay lập tức quấn đội viên đối phương, vọt lên trên, chuẩn xác không sai quăng bóng vào vòng rổ.Hiệp đấu sau, hai đội vẫn anh tranh tôi đoạt như cũ, một số người đã mệt đến không thôi, mồ hôi đầm đìa, chỉ có một mình Thi Mị giống như người không có việc gì.Anh phóng qua phòng thủ của đội viên đối phương, bước một bước dài, tung người nhảy lên, sau đó tay phải đơn độc cầm bóng rổ lên, vạch ra nửa vòng xinh đẹp, nghiêng thân nện bóng vào vòng rổ!"Được!"Các đội viên, lại sôi trào một trận....Có Thi Mị cùng một đội, như có thần trợ giúp, quăng một vào một, rất nhanh liền giành được thắng lợi.Thi Khả Nhi chưa bao giờ nhìn thấy Thi Mị đánh thắng bóng rổ, cho nên cô cho là anh sẽ không chơi bóng, ngay tại lúc vừa mới bắt đầu tiến hành chơi bóng, lòng của cô vẫn luôn treo.Tuy rằng cô biết thân thủ anh rất tốt, nhưng vẫn lo lắng anh không hiểu quy tắc bóng rổ, sẽ bị ngộ thương linh tinh.Không ngờ, anh lại có thể một mình nghịch chuyển toàn trường, dùng phương thức của mình đến giải thích cái gì gọi là bóng rổ chân chính.Bất kể là thần thái của anh, vẻ mặt, hay là tư thế, đều hoàn mỹ đến mức làm người ta nghẹt thở.Đâu giống như là đang chơi bóng rổ chứ, đây rõ ràng chính là một trận diễn người mẫu hoàn toàn mới, người đàn ông ba trăm sáu mươi độ không góc chết kia, mặc kệ nhìn thế nào, đều tìm không ra một chút tỳ vết nào.Nghĩ đến lời đã nói vừa rồi ở trên xe, Thi Khả Nhi liền cảm thấy rất buồn cười.Cô ở trước mặt anh khen bạn học nam ở trung học đệ nhất dáng dấp đẹp trai, là nam thần, hơn nữa còn rất biết chơi bóng rổ.Thật ra người đàn ông dáng dấp đẹp trai chân chính, là nam thần của cô, hơn nữa còn rất biết chơi bóng rổ, là anh của cô mới đúng, hoàn toàn sẽ không có người có thể so sánh được.Trên người anh thật giống như mang theo danh tiếng lóa mắt, hấp dẫn tầm mắt mọi người bên cạnh, đương nhiên cũng bao gồm cả cô.Thi Khả Nhi cười cười, cầm di động nhấn hình email, gửi đoạn video vừa quay kia đến trong email của mình, sau đó xóa bỏ bản chính, trở lại lưu giữ trống rỗng lại.Cô trả điện thoại cho cô gái tên Khương Duyệt kia, nói cám ơn, còn đáp lại yêu cầu của Khương Duyệt, dùng bút trên tay ký tên của cô.Liếc nhìn về phía Thi Mị, Thi Khả Nhi nhíu nhíu mày, ngay sau đó đi chân trần bước nhanh đến quầy bán quà vặt bên cạnh sân bóng rổ, mua một bình nước.

Editor: May

Thi Mị và vài thiếu niên khoảng mười tám mười chín tuổi chia làm một đội, một đội khác là vài người tương đối nhiều tuổi hơn một chút, chiều cao và những phương diện khác đều chiếm ưu thế.

Lúc bóng rổ vừa bị ném ra, Thi Mị tung người nhảy lên, duỗi tay ra, dùng sức đánh một cái, quả bóng không sai không lệch vừa vặn rơi xuống trên tay đội viên của anh.

Sau đó, đội viên rất nhanh dẫn bóng, chạy vào giữa trận tuyến, chọn trúng thời cơ, lại truyền bóng tới trên tay Thi Mị.

Sau khi Thi Mị nhận bóng, ba chân bốn cẳng tiến lên, vững vàng đứng ở dưới rổ.

Đội viên đối phương thấy tình thế không ổn, vội bổ nhào tới phòng thủ.

Đáng tiếc Thi Mị đã đánh bóng ra, khi đội viên đối phương xông đến vừa vặn va vào ngực anh, lui về sau vài bước mới đứng vững thân hình.

Đội viên đối phương chưa từ bỏ ý định nhìn chằm chằm bóng, chỉ thấy bóng rổ bắn vài cái ở trên vòng rổ, mới từ từ rớt vào.

"Yeah!"

Mấy nam sinh một đội với Thi Mị hưng phấn nhảy cẫng lên, xiết chặt nắm tay va chạm với đồng đội.

Rất nhanh, đến phiên đối phương phát bóng.

Nhưng bọn họ vẫn sơ sót, bóng mới ra khỏi tay, đã bị Thi Mị một phát cướp đi, nhảy lên tại chỗ, suất khí ném bóng.

Bóng xẹt qua một đường vòng cung xinh đẹp trên không trung, vào!

Kế tiếp, trạng thái Thi Mị vẫn luôn rất tốt, tốc độ dẫn bóng cũng càng lúc càng nhanh,

Vừa đoạt được bóng, anh ngay lập tức quấn đội viên đối phương, vọt lên trên, chuẩn xác không sai quăng bóng vào vòng rổ.

Hiệp đấu sau, hai đội vẫn anh tranh tôi đoạt như cũ, một số người đã mệt đến không thôi, mồ hôi đầm đìa, chỉ có một mình Thi Mị giống như người không có việc gì.

Anh phóng qua phòng thủ của đội viên đối phương, bước một bước dài, tung người nhảy lên, sau đó tay phải đơn độc cầm bóng rổ lên, vạch ra nửa vòng xinh đẹp, nghiêng thân nện bóng vào vòng rổ!

"Được!"

Các đội viên, lại sôi trào một trận....

Có Thi Mị cùng một đội, như có thần trợ giúp, quăng một vào một, rất nhanh liền giành được thắng lợi.

Thi Khả Nhi chưa bao giờ nhìn thấy Thi Mị đánh thắng bóng rổ, cho nên cô cho là anh sẽ không chơi bóng, ngay tại lúc vừa mới bắt đầu tiến hành chơi bóng, lòng của cô vẫn luôn treo.

Tuy rằng cô biết thân thủ anh rất tốt, nhưng vẫn lo lắng anh không hiểu quy tắc bóng rổ, sẽ bị ngộ thương linh tinh.

Không ngờ, anh lại có thể một mình nghịch chuyển toàn trường, dùng phương thức của mình đến giải thích cái gì gọi là bóng rổ chân chính.

Bất kể là thần thái của anh, vẻ mặt, hay là tư thế, đều hoàn mỹ đến mức làm người ta nghẹt thở.

Đâu giống như là đang chơi bóng rổ chứ, đây rõ ràng chính là một trận diễn người mẫu hoàn toàn mới, người đàn ông ba trăm sáu mươi độ không góc chết kia, mặc kệ nhìn thế nào, đều tìm không ra một chút tỳ vết nào.

Nghĩ đến lời đã nói vừa rồi ở trên xe, Thi Khả Nhi liền cảm thấy rất buồn cười.

Cô ở trước mặt anh khen bạn học nam ở trung học đệ nhất dáng dấp đẹp trai, là nam thần, hơn nữa còn rất biết chơi bóng rổ.

Thật ra người đàn ông dáng dấp đẹp trai chân chính, là nam thần của cô, hơn nữa còn rất biết chơi bóng rổ, là anh của cô mới đúng, hoàn toàn sẽ không có người có thể so sánh được.

Trên người anh thật giống như mang theo danh tiếng lóa mắt, hấp dẫn tầm mắt mọi người bên cạnh, đương nhiên cũng bao gồm cả cô.

Thi Khả Nhi cười cười, cầm di động nhấn hình email, gửi đoạn video vừa quay kia đến trong email của mình, sau đó xóa bỏ bản chính, trở lại lưu giữ trống rỗng lại.

Cô trả điện thoại cho cô gái tên Khương Duyệt kia, nói cám ơn, còn đáp lại yêu cầu của Khương Duyệt, dùng bút trên tay ký tên của cô.

Liếc nhìn về phía Thi Mị, Thi Khả Nhi nhíu nhíu mày, ngay sau đó đi chân trần bước nhanh đến quầy bán quà vặt bên cạnh sân bóng rổ, mua một bình nước.

Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một ChútTác giả: Hề YênTruyện Ngôn TìnhEditor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần… Editor: MayThi Mị và vài thiếu niên khoảng mười tám mười chín tuổi chia làm một đội, một đội khác là vài người tương đối nhiều tuổi hơn một chút, chiều cao và những phương diện khác đều chiếm ưu thế.Lúc bóng rổ vừa bị ném ra, Thi Mị tung người nhảy lên, duỗi tay ra, dùng sức đánh một cái, quả bóng không sai không lệch vừa vặn rơi xuống trên tay đội viên của anh.Sau đó, đội viên rất nhanh dẫn bóng, chạy vào giữa trận tuyến, chọn trúng thời cơ, lại truyền bóng tới trên tay Thi Mị.Sau khi Thi Mị nhận bóng, ba chân bốn cẳng tiến lên, vững vàng đứng ở dưới rổ.Đội viên đối phương thấy tình thế không ổn, vội bổ nhào tới phòng thủ.Đáng tiếc Thi Mị đã đánh bóng ra, khi đội viên đối phương xông đến vừa vặn va vào ngực anh, lui về sau vài bước mới đứng vững thân hình.Đội viên đối phương chưa từ bỏ ý định nhìn chằm chằm bóng, chỉ thấy bóng rổ bắn vài cái ở trên vòng rổ, mới từ từ rớt vào."Yeah!"Mấy nam sinh một đội với Thi Mị hưng phấn nhảy cẫng lên, xiết chặt nắm tay va chạm với đồng đội.Rất nhanh, đến phiên đối phương phát bóng.Nhưng bọn họ vẫn sơ sót, bóng mới ra khỏi tay, đã bị Thi Mị một phát cướp đi, nhảy lên tại chỗ, suất khí ném bóng.Bóng xẹt qua một đường vòng cung xinh đẹp trên không trung, vào!Kế tiếp, trạng thái Thi Mị vẫn luôn rất tốt, tốc độ dẫn bóng cũng càng lúc càng nhanh,Vừa đoạt được bóng, anh ngay lập tức quấn đội viên đối phương, vọt lên trên, chuẩn xác không sai quăng bóng vào vòng rổ.Hiệp đấu sau, hai đội vẫn anh tranh tôi đoạt như cũ, một số người đã mệt đến không thôi, mồ hôi đầm đìa, chỉ có một mình Thi Mị giống như người không có việc gì.Anh phóng qua phòng thủ của đội viên đối phương, bước một bước dài, tung người nhảy lên, sau đó tay phải đơn độc cầm bóng rổ lên, vạch ra nửa vòng xinh đẹp, nghiêng thân nện bóng vào vòng rổ!"Được!"Các đội viên, lại sôi trào một trận....Có Thi Mị cùng một đội, như có thần trợ giúp, quăng một vào một, rất nhanh liền giành được thắng lợi.Thi Khả Nhi chưa bao giờ nhìn thấy Thi Mị đánh thắng bóng rổ, cho nên cô cho là anh sẽ không chơi bóng, ngay tại lúc vừa mới bắt đầu tiến hành chơi bóng, lòng của cô vẫn luôn treo.Tuy rằng cô biết thân thủ anh rất tốt, nhưng vẫn lo lắng anh không hiểu quy tắc bóng rổ, sẽ bị ngộ thương linh tinh.Không ngờ, anh lại có thể một mình nghịch chuyển toàn trường, dùng phương thức của mình đến giải thích cái gì gọi là bóng rổ chân chính.Bất kể là thần thái của anh, vẻ mặt, hay là tư thế, đều hoàn mỹ đến mức làm người ta nghẹt thở.Đâu giống như là đang chơi bóng rổ chứ, đây rõ ràng chính là một trận diễn người mẫu hoàn toàn mới, người đàn ông ba trăm sáu mươi độ không góc chết kia, mặc kệ nhìn thế nào, đều tìm không ra một chút tỳ vết nào.Nghĩ đến lời đã nói vừa rồi ở trên xe, Thi Khả Nhi liền cảm thấy rất buồn cười.Cô ở trước mặt anh khen bạn học nam ở trung học đệ nhất dáng dấp đẹp trai, là nam thần, hơn nữa còn rất biết chơi bóng rổ.Thật ra người đàn ông dáng dấp đẹp trai chân chính, là nam thần của cô, hơn nữa còn rất biết chơi bóng rổ, là anh của cô mới đúng, hoàn toàn sẽ không có người có thể so sánh được.Trên người anh thật giống như mang theo danh tiếng lóa mắt, hấp dẫn tầm mắt mọi người bên cạnh, đương nhiên cũng bao gồm cả cô.Thi Khả Nhi cười cười, cầm di động nhấn hình email, gửi đoạn video vừa quay kia đến trong email của mình, sau đó xóa bỏ bản chính, trở lại lưu giữ trống rỗng lại.Cô trả điện thoại cho cô gái tên Khương Duyệt kia, nói cám ơn, còn đáp lại yêu cầu của Khương Duyệt, dùng bút trên tay ký tên của cô.Liếc nhìn về phía Thi Mị, Thi Khả Nhi nhíu nhíu mày, ngay sau đó đi chân trần bước nhanh đến quầy bán quà vặt bên cạnh sân bóng rổ, mua một bình nước.

Chương 1213: Thi Mị vs Thi Khả Nhi (62)