Nguyễn Phan Hoàng Đức, 1 học sinh đi trễ mọi ngày và mọi năm, 5 năm cấp 1 và 4 năm cấp 2 đi trễ, trèo tường vô riết. Năm nay đã lên cấp 3 rồi, quyết tâm dậy sớm, nếu được. Hôm nay là thứ hai, đang ngủ ngon lành bỗng nhiên mẹ lây dậy. " đầu năm khai giảng mày làm ơn đừng có đi trễ nha con. " " dạ, dạ con dậy ngay" Làm vscn, nhìn lại đồng hồ, bỗng chạy với tốc độ tên lửa, xách cặp chạy xuống nhà, đi qua phòng ăn chỉ kịp vơ lấy mấy cái bánh mì vuông, chạy ra sân giắt chiếc xe đạp Martin, đạp đi. Vừa ra đường cái, á á! Mới 6:00 mà kẹt xe rồi trời. Lội trong cái dòng người đông đúc, cuối cùng mới thấy một con hẻm ra đường X, cũng may trường Hoàng Đức chỉ cần chạy ra đường X, quẹo hẻm Z là tới trường THPT Kiên Phong. Vừa mới tới bãi đổ xe đã thấy full, xem bảng giá để xe còn muốn đột quỵ luôn đó trời. Đắt gì mà giữ, xe đạp 5k, xe máy 10k, xe tay ga 15k, xe hơi 20k ( au: giá để xe đạp như vậy mắc lắm hả anh? Hoàng Đức: mắc lắm mày ơi, bên cấp 2, có 2 ngàn rưỡi à! au *cạn lời*), vừa bước vô…
Chương 7
Muốn Trốn Đâu Có DễTác giả: Over timeTruyện Đam MỹNguyễn Phan Hoàng Đức, 1 học sinh đi trễ mọi ngày và mọi năm, 5 năm cấp 1 và 4 năm cấp 2 đi trễ, trèo tường vô riết. Năm nay đã lên cấp 3 rồi, quyết tâm dậy sớm, nếu được. Hôm nay là thứ hai, đang ngủ ngon lành bỗng nhiên mẹ lây dậy. " đầu năm khai giảng mày làm ơn đừng có đi trễ nha con. " " dạ, dạ con dậy ngay" Làm vscn, nhìn lại đồng hồ, bỗng chạy với tốc độ tên lửa, xách cặp chạy xuống nhà, đi qua phòng ăn chỉ kịp vơ lấy mấy cái bánh mì vuông, chạy ra sân giắt chiếc xe đạp Martin, đạp đi. Vừa ra đường cái, á á! Mới 6:00 mà kẹt xe rồi trời. Lội trong cái dòng người đông đúc, cuối cùng mới thấy một con hẻm ra đường X, cũng may trường Hoàng Đức chỉ cần chạy ra đường X, quẹo hẻm Z là tới trường THPT Kiên Phong. Vừa mới tới bãi đổ xe đã thấy full, xem bảng giá để xe còn muốn đột quỵ luôn đó trời. Đắt gì mà giữ, xe đạp 5k, xe máy 10k, xe tay ga 15k, xe hơi 20k ( au: giá để xe đạp như vậy mắc lắm hả anh? Hoàng Đức: mắc lắm mày ơi, bên cấp 2, có 2 ngàn rưỡi à! au *cạn lời*), vừa bước vô… Sáng sớm hôm nay chim nở hoa hót, trời mưa nắng xấu. 1 ngày bình thường như bao ngày khác, chỉ có điều hôm nay mưa ái đìa. Đức dậy sớm ơi là sớm, nhờ tiếng hét lũ lụt của đồng bào miền trung, tiếng đồng hồ réo om sòm, tiếng mưa đập ầm ầm, đố thằng nào còn ngủ nổi. Mở mắt ra, thấy mình đang nằm dưới sàn, trên tấm nệm trải chiếu tre ở trên, Đức đứng dậy ngó quanh phòng, không thấy Hào đâu, xác định chắc Hào đi xuống nhà. Đi vô toilét, vscn xong, thay đồ đi học. Xuống dưới nhà, không thấy Hào đâu, ngẩn chắc Hào đến trường trước. Chào quản gia cùng ba mẹ Hào, đi ra mới sực nhớ cái xe đạp bị Hào quẳng ở nhà mình, đi vô lấy cấy dù ra, đi bộ mặc cho tiếng là ỉnh ơi của tài xế mà Hào nhờ đưa Đức tới trường. Sáng nay mưa lớn, đi có dù che nhưng vẫn ướt. Đến lớp, cất cái dù đi, vừa ngồi vô bàn, lớp phó hành chính tên đày đủ là Trần Thanh Vân đưa nguyên 1 sấp giấy to đùng xuống bàn 1 cái rầm, như tiếng aka 47 khi nổ súng. Đức ngạc nhiên." tự nhiên để cái này lên bàn tui. "" cái này đưa cho lớp phó kế toán là bà Nguyễn Thịt Cầy..." Thịt Cầy!?"" à lộn, Nguyễn Thị Chi. Nhưng bả đi du lịch ở Hàn Quốc nên nhờ ông. "" sao bà không làm đi? "" vì..."" có phải nếu bà làm thì bả sẽ xin chữ ký của Lee Min Hoo trong The Heir phải không? "- Đức lườm con nhà người ta đến rách mặt. Còn con nhà người ta thì ái ngại, lui đi. May sao, lớp phí mĩ thuật đi qua, 1 lấy 1/2 sấp giấy làm. Haizzz, còn sấp nữa, ớn quá. Đang ngồi ghi, miệng ngậm kem đá, từ đâu 1 con chim trĩ trang điểm như ổ gà, hét:" ĐỪNG CÓ ĂN KEM KHI LÀM VIỆC, NHỎ NƯỚC XUỐNG, MẤT CÔNG HƯ HẾT MÁI TÓC CỦA TÔI. "Tên đầy đủ là Nguyễn Thị Bựa. Bựa quay qua lớp phó mĩ thuật, ngồi ghi ghi, đánh dấu, miệng ngậm bị nước mía, con này không sợ đau họng hả trời. Nguyễn Thị Bựa lại hét:" ĐỪNG CÓ UÓNG NƯỚC MÍA, ĐỔ XUỐNG RÍCH NGUYÊN ĐÔI GIÀY CỦA TUI MỚI SHIP TỪ MỸ VỀ "Đức ngạc nhiên hỏi:" ông đi mỹ hồi nào vậy, sao tui không biết? "" Mỹ Tho má ơi! "À à! Hoá ra quê nó ở Mỹ Tho, miền Tây, tự nhiên làm Đức nớ đến bài " anh Ba Khía" đám cưới lúc nào cũng có mấy ông xỉn lên hát. Bỗng, cánh cửa mở ra, Hào bước vô với từ trên xuống dưới ướt nhẹp. Mấy đứa con gái hét lên, còn Đức phải gọi cấp cứu vì bệnh mê zai cùng máu mũi ứa tàn lan của con gái khi thấy body của Hào qua lớp áo trắng.
Sáng sớm hôm nay chim nở hoa hót, trời mưa nắng xấu. 1 ngày bình thường như bao ngày khác, chỉ có điều hôm nay mưa ái đìa. Đức dậy sớm ơi là sớm, nhờ tiếng hét lũ lụt của đồng bào miền trung, tiếng đồng hồ réo om sòm, tiếng mưa đập ầm ầm, đố thằng nào còn ngủ nổi. Mở mắt ra, thấy mình đang nằm dưới sàn, trên tấm nệm trải chiếu tre ở trên, Đức đứng dậy ngó quanh phòng, không thấy Hào đâu, xác định chắc Hào đi xuống nhà. Đi vô toilét, vscn xong, thay đồ đi học. Xuống dưới nhà, không thấy Hào đâu, ngẩn chắc Hào đến trường trước. Chào quản gia cùng ba mẹ Hào, đi ra mới sực nhớ cái xe đạp bị Hào quẳng ở nhà mình, đi vô lấy cấy dù ra, đi bộ mặc cho tiếng là ỉnh ơi của tài xế mà Hào nhờ đưa Đức tới trường. Sáng nay mưa lớn, đi có dù che nhưng vẫn ướt. Đến lớp, cất cái dù đi, vừa ngồi vô bàn, lớp phó hành chính tên đày đủ là Trần Thanh Vân đưa nguyên 1 sấp giấy to đùng xuống bàn 1 cái rầm, như tiếng aka 47 khi nổ súng. Đức ngạc nhiên.
" tự nhiên để cái này lên bàn tui. "
" cái này đưa cho lớp phó kế toán là bà Nguyễn Thịt Cầy...
" Thịt Cầy!?"
" à lộn, Nguyễn Thị Chi. Nhưng bả đi du lịch ở Hàn Quốc nên nhờ ông. "
" sao bà không làm đi? "
" vì..."
" có phải nếu bà làm thì bả sẽ xin chữ ký của Lee Min Hoo trong The Heir phải không? "- Đức lườm con nhà người ta đến rách mặt. Còn con nhà người ta thì ái ngại, lui đi. May sao, lớp phí mĩ thuật đi qua, 1 lấy 1/2 sấp giấy làm. Haizzz, còn sấp nữa, ớn quá. Đang ngồi ghi, miệng ngậm kem đá, từ đâu 1 con chim trĩ trang điểm như ổ gà, hét:
" ĐỪNG CÓ ĂN KEM KHI LÀM VIỆC, NHỎ NƯỚC XUỐNG, MẤT CÔNG HƯ HẾT MÁI TÓC CỦA TÔI. "
Tên đầy đủ là Nguyễn Thị Bựa. Bựa quay qua lớp phó mĩ thuật, ngồi ghi ghi, đánh dấu, miệng ngậm bị nước mía, con này không sợ đau họng hả trời. Nguyễn Thị Bựa lại hét:
" ĐỪNG CÓ UÓNG NƯỚC MÍA, ĐỔ XUỐNG RÍCH NGUYÊN ĐÔI GIÀY CỦA TUI MỚI SHIP TỪ MỸ VỀ "
Đức ngạc nhiên hỏi:
" ông đi mỹ hồi nào vậy, sao tui không biết? "
" Mỹ Tho má ơi! "
À à! Hoá ra quê nó ở Mỹ Tho, miền Tây, tự nhiên làm Đức nớ đến bài " anh Ba Khía" đám cưới lúc nào cũng có mấy ông xỉn lên hát. Bỗng, cánh cửa mở ra, Hào bước vô với từ trên xuống dưới ướt nhẹp. Mấy đứa con gái hét lên, còn Đức phải gọi cấp cứu vì bệnh mê zai cùng máu mũi ứa tàn lan của con gái khi thấy body của Hào qua lớp áo trắng.
Muốn Trốn Đâu Có DễTác giả: Over timeTruyện Đam MỹNguyễn Phan Hoàng Đức, 1 học sinh đi trễ mọi ngày và mọi năm, 5 năm cấp 1 và 4 năm cấp 2 đi trễ, trèo tường vô riết. Năm nay đã lên cấp 3 rồi, quyết tâm dậy sớm, nếu được. Hôm nay là thứ hai, đang ngủ ngon lành bỗng nhiên mẹ lây dậy. " đầu năm khai giảng mày làm ơn đừng có đi trễ nha con. " " dạ, dạ con dậy ngay" Làm vscn, nhìn lại đồng hồ, bỗng chạy với tốc độ tên lửa, xách cặp chạy xuống nhà, đi qua phòng ăn chỉ kịp vơ lấy mấy cái bánh mì vuông, chạy ra sân giắt chiếc xe đạp Martin, đạp đi. Vừa ra đường cái, á á! Mới 6:00 mà kẹt xe rồi trời. Lội trong cái dòng người đông đúc, cuối cùng mới thấy một con hẻm ra đường X, cũng may trường Hoàng Đức chỉ cần chạy ra đường X, quẹo hẻm Z là tới trường THPT Kiên Phong. Vừa mới tới bãi đổ xe đã thấy full, xem bảng giá để xe còn muốn đột quỵ luôn đó trời. Đắt gì mà giữ, xe đạp 5k, xe máy 10k, xe tay ga 15k, xe hơi 20k ( au: giá để xe đạp như vậy mắc lắm hả anh? Hoàng Đức: mắc lắm mày ơi, bên cấp 2, có 2 ngàn rưỡi à! au *cạn lời*), vừa bước vô… Sáng sớm hôm nay chim nở hoa hót, trời mưa nắng xấu. 1 ngày bình thường như bao ngày khác, chỉ có điều hôm nay mưa ái đìa. Đức dậy sớm ơi là sớm, nhờ tiếng hét lũ lụt của đồng bào miền trung, tiếng đồng hồ réo om sòm, tiếng mưa đập ầm ầm, đố thằng nào còn ngủ nổi. Mở mắt ra, thấy mình đang nằm dưới sàn, trên tấm nệm trải chiếu tre ở trên, Đức đứng dậy ngó quanh phòng, không thấy Hào đâu, xác định chắc Hào đi xuống nhà. Đi vô toilét, vscn xong, thay đồ đi học. Xuống dưới nhà, không thấy Hào đâu, ngẩn chắc Hào đến trường trước. Chào quản gia cùng ba mẹ Hào, đi ra mới sực nhớ cái xe đạp bị Hào quẳng ở nhà mình, đi vô lấy cấy dù ra, đi bộ mặc cho tiếng là ỉnh ơi của tài xế mà Hào nhờ đưa Đức tới trường. Sáng nay mưa lớn, đi có dù che nhưng vẫn ướt. Đến lớp, cất cái dù đi, vừa ngồi vô bàn, lớp phó hành chính tên đày đủ là Trần Thanh Vân đưa nguyên 1 sấp giấy to đùng xuống bàn 1 cái rầm, như tiếng aka 47 khi nổ súng. Đức ngạc nhiên." tự nhiên để cái này lên bàn tui. "" cái này đưa cho lớp phó kế toán là bà Nguyễn Thịt Cầy..." Thịt Cầy!?"" à lộn, Nguyễn Thị Chi. Nhưng bả đi du lịch ở Hàn Quốc nên nhờ ông. "" sao bà không làm đi? "" vì..."" có phải nếu bà làm thì bả sẽ xin chữ ký của Lee Min Hoo trong The Heir phải không? "- Đức lườm con nhà người ta đến rách mặt. Còn con nhà người ta thì ái ngại, lui đi. May sao, lớp phí mĩ thuật đi qua, 1 lấy 1/2 sấp giấy làm. Haizzz, còn sấp nữa, ớn quá. Đang ngồi ghi, miệng ngậm kem đá, từ đâu 1 con chim trĩ trang điểm như ổ gà, hét:" ĐỪNG CÓ ĂN KEM KHI LÀM VIỆC, NHỎ NƯỚC XUỐNG, MẤT CÔNG HƯ HẾT MÁI TÓC CỦA TÔI. "Tên đầy đủ là Nguyễn Thị Bựa. Bựa quay qua lớp phó mĩ thuật, ngồi ghi ghi, đánh dấu, miệng ngậm bị nước mía, con này không sợ đau họng hả trời. Nguyễn Thị Bựa lại hét:" ĐỪNG CÓ UÓNG NƯỚC MÍA, ĐỔ XUỐNG RÍCH NGUYÊN ĐÔI GIÀY CỦA TUI MỚI SHIP TỪ MỸ VỀ "Đức ngạc nhiên hỏi:" ông đi mỹ hồi nào vậy, sao tui không biết? "" Mỹ Tho má ơi! "À à! Hoá ra quê nó ở Mỹ Tho, miền Tây, tự nhiên làm Đức nớ đến bài " anh Ba Khía" đám cưới lúc nào cũng có mấy ông xỉn lên hát. Bỗng, cánh cửa mở ra, Hào bước vô với từ trên xuống dưới ướt nhẹp. Mấy đứa con gái hét lên, còn Đức phải gọi cấp cứu vì bệnh mê zai cùng máu mũi ứa tàn lan của con gái khi thấy body của Hào qua lớp áo trắng.