Nguyễn Phan Hoàng Đức, 1 học sinh đi trễ mọi ngày và mọi năm, 5 năm cấp 1 và 4 năm cấp 2 đi trễ, trèo tường vô riết. Năm nay đã lên cấp 3 rồi, quyết tâm dậy sớm, nếu được. Hôm nay là thứ hai, đang ngủ ngon lành bỗng nhiên mẹ lây dậy. " đầu năm khai giảng mày làm ơn đừng có đi trễ nha con. " " dạ, dạ con dậy ngay" Làm vscn, nhìn lại đồng hồ, bỗng chạy với tốc độ tên lửa, xách cặp chạy xuống nhà, đi qua phòng ăn chỉ kịp vơ lấy mấy cái bánh mì vuông, chạy ra sân giắt chiếc xe đạp Martin, đạp đi. Vừa ra đường cái, á á! Mới 6:00 mà kẹt xe rồi trời. Lội trong cái dòng người đông đúc, cuối cùng mới thấy một con hẻm ra đường X, cũng may trường Hoàng Đức chỉ cần chạy ra đường X, quẹo hẻm Z là tới trường THPT Kiên Phong. Vừa mới tới bãi đổ xe đã thấy full, xem bảng giá để xe còn muốn đột quỵ luôn đó trời. Đắt gì mà giữ, xe đạp 5k, xe máy 10k, xe tay ga 15k, xe hơi 20k ( au: giá để xe đạp như vậy mắc lắm hả anh? Hoàng Đức: mắc lắm mày ơi, bên cấp 2, có 2 ngàn rưỡi à! au *cạn lời*), vừa bước vô…
Chương 20
Muốn Trốn Đâu Có DễTác giả: Over timeTruyện Đam MỹNguyễn Phan Hoàng Đức, 1 học sinh đi trễ mọi ngày và mọi năm, 5 năm cấp 1 và 4 năm cấp 2 đi trễ, trèo tường vô riết. Năm nay đã lên cấp 3 rồi, quyết tâm dậy sớm, nếu được. Hôm nay là thứ hai, đang ngủ ngon lành bỗng nhiên mẹ lây dậy. " đầu năm khai giảng mày làm ơn đừng có đi trễ nha con. " " dạ, dạ con dậy ngay" Làm vscn, nhìn lại đồng hồ, bỗng chạy với tốc độ tên lửa, xách cặp chạy xuống nhà, đi qua phòng ăn chỉ kịp vơ lấy mấy cái bánh mì vuông, chạy ra sân giắt chiếc xe đạp Martin, đạp đi. Vừa ra đường cái, á á! Mới 6:00 mà kẹt xe rồi trời. Lội trong cái dòng người đông đúc, cuối cùng mới thấy một con hẻm ra đường X, cũng may trường Hoàng Đức chỉ cần chạy ra đường X, quẹo hẻm Z là tới trường THPT Kiên Phong. Vừa mới tới bãi đổ xe đã thấy full, xem bảng giá để xe còn muốn đột quỵ luôn đó trời. Đắt gì mà giữ, xe đạp 5k, xe máy 10k, xe tay ga 15k, xe hơi 20k ( au: giá để xe đạp như vậy mắc lắm hả anh? Hoàng Đức: mắc lắm mày ơi, bên cấp 2, có 2 ngàn rưỡi à! au *cạn lời*), vừa bước vô… Ngày ngày đi học, chăm chỉ nghe giảng, đêm xuống là 1 chuyện khổ cực. Đức dạo này mất ngủ thì phải. Mắt cứ luôn thâm quần nhìn mà thấy tội, lớp phó kỉ luật cũng không ngoại lệ. Đêm xuống, lớp phó mĩ thuật (au: sao đỏ mới nhận chức!) đi tuần. Đang đi, thấy 1 cái ống nhòm, cô cúi xuống nhặt lên, miệng nở nụ cười." chắc học sinh để quên. Coi thứ coi "Cô lia ống nhòm đến khu ktx nam, nhìn cửa sổ đúng vào ngay cửa sổ phòng của đế vương thuần chủng Vương Chấn Hào. Hào đang đứng đằng sau ghế sô-pha, Đức mệt mỏi chống tay nâng đầu ngủ, gương mặt không chút phòng bị. Lớp phó mĩ thuật lo sợ họ sẽ đánh nhau, vì dạo này Đức rất hay tránh né, chửi, tức lắm cũng tán,nhưng, cái gì kia....Hào hôn Đức.Cảm giác môi mình ươn ướt, Đức mở mắt, Hào buông lõng rồi cười nói:" fufufu! Em tỉnh rồi à! "Đức hất Hào ra, tay che miệng lại mặt đỏ lên." anh tránh xa tôi ra.............................Vương Chấn.........Hào. "Hào tự lúc nào đã ở ngay trước mặt Đức. Đức đưa tay định đẩy Hào ra, nhưng, Hào giữ chặt tay Đức, tay kia kéo áo khoác của Đức xuống. Đức giật mình, Hào nhanh chóng luồn tay vào áo của Đức, nghịch đầu nh* h**, tay còn giữ lấy cổ Đức, đưa chiếc lưỡi ra,trườn từ từ trên cổ Đức, lựa được chỗ, Hào cấm chiếc răng nanh thèm khát kia vào cổ Đức, Đức nhăn mặt vì đau, khi đã thỏa mãn cơn khát, Hào dùng lưỡi của mình trườn xuống, để lại biết bao nhiêu dấu đỏ mờ ám. Lưỡi của Hào trườn xuống nơi nh* h** đang bị nghịch đến đỏ kia. Vừa m*t vừa đùa giỡn. Hào m*t mạnh, làm nh* h** của Đức đỏ hẳn, bên tay cũng không vừa, nghịch rồi nhéo, làm Đức khẽ rên. Hào lại trườn xuống phía dưới của Đức, phải công nhận Đức rất biết kiềm chế bản thân. Hào đùa giỡn với t*** h***t của Đức, hết cho ngón tay vào rồi lại dùng lưỡi khấy vào bên trong. Hạ th*n d*** bị hành hạ khiến Đức khẽ rên, nước tràn ra. Hào m*t " bộ phận sinh lý " của Đức, khẽ cười"" ta rất muốn nhìn biểu cảm ngượng ngùng trên gương mặt của em đấy. "Đức ở trên bịt miệng lại, không cho rên. Hào cười rồi nói:" em rất giỏi kiềm chế bản thân, nhưng đừng kiềm chế tiếng rên. "" Ahhhhhhhh! "Hào dùng " bộ phận sinh lý " đâm vào t*** h***t Đức, Đức rên lên. Hào đâm ngày càng mạnh, khiến Đức r*n r*. Hào không buông tha cho Đức, đâm mạnh hơn. Đức vực dậy, ôm lấy Hào. Sau 1 lúc bị hành, Đức ngất đi. Hào vuốt mái tóc đỏ hơi ngả hồng của Đức, bế lên giường, nhưng, chưa hết, Hào lấy " bộ phận sinh lý" c*m v** t*** h***t của Đức, ôm Đức vào lòng rồi ngủ.Còn lớp phó mĩ thuật khóc trong hạnh phúc. Ráng trụ đến bây giờ mà được thấy toàn cảnh này, cô có thể quên đi cái vụ bị xuất tộc luôn rồi (au: quên từ lâu rồi mà má!).--------------------------------------------------------------------------Con au đã trở lại. Món quà au dành cho các reader là 1 chương H không biết nặng hay nhẹ, nhưng cũng đủ để đầu độc 1 thế hệ. Au định ngâm thêm vài hôm nhưng lại thôi, à mà au cũng đang viết 1 bộ truyện 125 nữa đố là " Thầy giáo, em yêu thầy ", mong các reader ghé qua đọc, à bộ truyện này sắp kết thúc rồi. Nhớ comment nhoa!
Ngày ngày đi học, chăm chỉ nghe giảng, đêm xuống là 1 chuyện khổ cực. Đức dạo này mất ngủ thì phải. Mắt cứ luôn thâm quần nhìn mà thấy tội, lớp phó kỉ luật cũng không ngoại lệ. Đêm xuống, lớp phó mĩ thuật (au: sao đỏ mới nhận chức!) đi tuần. Đang đi, thấy 1 cái ống nhòm, cô cúi xuống nhặt lên, miệng nở nụ cười.
" chắc học sinh để quên. Coi thứ coi "
Cô lia ống nhòm đến khu ktx nam, nhìn cửa sổ đúng vào ngay cửa sổ phòng của đế vương thuần chủng Vương Chấn Hào. Hào đang đứng đằng sau ghế sô-pha, Đức mệt mỏi chống tay nâng đầu ngủ, gương mặt không chút phòng bị. Lớp phó mĩ thuật lo sợ họ sẽ đánh nhau, vì dạo này Đức rất hay tránh né, chửi, tức lắm cũng tán,nhưng, cái gì kia....Hào hôn Đức.
Cảm giác môi mình ươn ướt, Đức mở mắt, Hào buông lõng rồi cười nói:
" fufufu! Em tỉnh rồi à! "
Đức hất Hào ra, tay che miệng lại mặt đỏ lên.
" anh tránh xa tôi ra................
.............Vương Chấn.........Hào. "
Hào tự lúc nào đã ở ngay trước mặt Đức. Đức đưa tay định đẩy Hào ra, nhưng, Hào giữ chặt tay Đức, tay kia kéo áo khoác của Đức xuống. Đức giật mình, Hào nhanh chóng luồn tay vào áo của Đức, nghịch đầu nh* h**, tay còn giữ lấy cổ Đức, đưa chiếc lưỡi ra,trườn từ từ trên cổ Đức, lựa được chỗ, Hào cấm chiếc răng nanh thèm khát kia vào cổ Đức, Đức nhăn mặt vì đau, khi đã thỏa mãn cơn khát, Hào dùng lưỡi của mình trườn xuống, để lại biết bao nhiêu dấu đỏ mờ ám. Lưỡi của Hào trườn xuống nơi nh* h** đang bị nghịch đến đỏ kia. Vừa m*t vừa đùa giỡn. Hào m*t mạnh, làm nh* h** của Đức đỏ hẳn, bên tay cũng không vừa, nghịch rồi nhéo, làm Đức khẽ rên. Hào lại trườn xuống phía dưới của Đức, phải công nhận Đức rất biết kiềm chế bản thân. Hào đùa giỡn với t*** h***t của Đức, hết cho ngón tay vào rồi lại dùng lưỡi khấy vào bên trong. Hạ th*n d*** bị hành hạ khiến Đức khẽ rên, nước tràn ra. Hào m*t " bộ phận sinh lý " của Đức, khẽ cười"
" ta rất muốn nhìn biểu cảm ngượng ngùng trên gương mặt của em đấy. "
Đức ở trên bịt miệng lại, không cho rên. Hào cười rồi nói:
" em rất giỏi kiềm chế bản thân, nhưng đừng kiềm chế tiếng rên. "
" Ahhhhhhhh! "
Hào dùng " bộ phận sinh lý " đâm vào t*** h***t Đức, Đức rên lên. Hào đâm ngày càng mạnh, khiến Đức r*n r*. Hào không buông tha cho Đức, đâm mạnh hơn. Đức vực dậy, ôm lấy Hào. Sau 1 lúc bị hành, Đức ngất đi. Hào vuốt mái tóc đỏ hơi ngả hồng của Đức, bế lên giường, nhưng, chưa hết, Hào lấy " bộ phận sinh lý" c*m v** t*** h***t của Đức, ôm Đức vào lòng rồi ngủ.
Còn lớp phó mĩ thuật khóc trong hạnh phúc. Ráng trụ đến bây giờ mà được thấy toàn cảnh này, cô có thể quên đi cái vụ bị xuất tộc luôn rồi (au: quên từ lâu rồi mà má!).
--------------------------------------------------------------------------
Con au đã trở lại. Món quà au dành cho các reader là 1 chương H không biết nặng hay nhẹ, nhưng cũng đủ để đầu độc 1 thế hệ. Au định ngâm thêm vài hôm nhưng lại thôi, à mà au cũng đang viết 1 bộ truyện 125 nữa đố là " Thầy giáo, em yêu thầy ", mong các reader ghé qua đọc, à bộ truyện này sắp kết thúc rồi. Nhớ comment nhoa!
Muốn Trốn Đâu Có DễTác giả: Over timeTruyện Đam MỹNguyễn Phan Hoàng Đức, 1 học sinh đi trễ mọi ngày và mọi năm, 5 năm cấp 1 và 4 năm cấp 2 đi trễ, trèo tường vô riết. Năm nay đã lên cấp 3 rồi, quyết tâm dậy sớm, nếu được. Hôm nay là thứ hai, đang ngủ ngon lành bỗng nhiên mẹ lây dậy. " đầu năm khai giảng mày làm ơn đừng có đi trễ nha con. " " dạ, dạ con dậy ngay" Làm vscn, nhìn lại đồng hồ, bỗng chạy với tốc độ tên lửa, xách cặp chạy xuống nhà, đi qua phòng ăn chỉ kịp vơ lấy mấy cái bánh mì vuông, chạy ra sân giắt chiếc xe đạp Martin, đạp đi. Vừa ra đường cái, á á! Mới 6:00 mà kẹt xe rồi trời. Lội trong cái dòng người đông đúc, cuối cùng mới thấy một con hẻm ra đường X, cũng may trường Hoàng Đức chỉ cần chạy ra đường X, quẹo hẻm Z là tới trường THPT Kiên Phong. Vừa mới tới bãi đổ xe đã thấy full, xem bảng giá để xe còn muốn đột quỵ luôn đó trời. Đắt gì mà giữ, xe đạp 5k, xe máy 10k, xe tay ga 15k, xe hơi 20k ( au: giá để xe đạp như vậy mắc lắm hả anh? Hoàng Đức: mắc lắm mày ơi, bên cấp 2, có 2 ngàn rưỡi à! au *cạn lời*), vừa bước vô… Ngày ngày đi học, chăm chỉ nghe giảng, đêm xuống là 1 chuyện khổ cực. Đức dạo này mất ngủ thì phải. Mắt cứ luôn thâm quần nhìn mà thấy tội, lớp phó kỉ luật cũng không ngoại lệ. Đêm xuống, lớp phó mĩ thuật (au: sao đỏ mới nhận chức!) đi tuần. Đang đi, thấy 1 cái ống nhòm, cô cúi xuống nhặt lên, miệng nở nụ cười." chắc học sinh để quên. Coi thứ coi "Cô lia ống nhòm đến khu ktx nam, nhìn cửa sổ đúng vào ngay cửa sổ phòng của đế vương thuần chủng Vương Chấn Hào. Hào đang đứng đằng sau ghế sô-pha, Đức mệt mỏi chống tay nâng đầu ngủ, gương mặt không chút phòng bị. Lớp phó mĩ thuật lo sợ họ sẽ đánh nhau, vì dạo này Đức rất hay tránh né, chửi, tức lắm cũng tán,nhưng, cái gì kia....Hào hôn Đức.Cảm giác môi mình ươn ướt, Đức mở mắt, Hào buông lõng rồi cười nói:" fufufu! Em tỉnh rồi à! "Đức hất Hào ra, tay che miệng lại mặt đỏ lên." anh tránh xa tôi ra.............................Vương Chấn.........Hào. "Hào tự lúc nào đã ở ngay trước mặt Đức. Đức đưa tay định đẩy Hào ra, nhưng, Hào giữ chặt tay Đức, tay kia kéo áo khoác của Đức xuống. Đức giật mình, Hào nhanh chóng luồn tay vào áo của Đức, nghịch đầu nh* h**, tay còn giữ lấy cổ Đức, đưa chiếc lưỡi ra,trườn từ từ trên cổ Đức, lựa được chỗ, Hào cấm chiếc răng nanh thèm khát kia vào cổ Đức, Đức nhăn mặt vì đau, khi đã thỏa mãn cơn khát, Hào dùng lưỡi của mình trườn xuống, để lại biết bao nhiêu dấu đỏ mờ ám. Lưỡi của Hào trườn xuống nơi nh* h** đang bị nghịch đến đỏ kia. Vừa m*t vừa đùa giỡn. Hào m*t mạnh, làm nh* h** của Đức đỏ hẳn, bên tay cũng không vừa, nghịch rồi nhéo, làm Đức khẽ rên. Hào lại trườn xuống phía dưới của Đức, phải công nhận Đức rất biết kiềm chế bản thân. Hào đùa giỡn với t*** h***t của Đức, hết cho ngón tay vào rồi lại dùng lưỡi khấy vào bên trong. Hạ th*n d*** bị hành hạ khiến Đức khẽ rên, nước tràn ra. Hào m*t " bộ phận sinh lý " của Đức, khẽ cười"" ta rất muốn nhìn biểu cảm ngượng ngùng trên gương mặt của em đấy. "Đức ở trên bịt miệng lại, không cho rên. Hào cười rồi nói:" em rất giỏi kiềm chế bản thân, nhưng đừng kiềm chế tiếng rên. "" Ahhhhhhhh! "Hào dùng " bộ phận sinh lý " đâm vào t*** h***t Đức, Đức rên lên. Hào đâm ngày càng mạnh, khiến Đức r*n r*. Hào không buông tha cho Đức, đâm mạnh hơn. Đức vực dậy, ôm lấy Hào. Sau 1 lúc bị hành, Đức ngất đi. Hào vuốt mái tóc đỏ hơi ngả hồng của Đức, bế lên giường, nhưng, chưa hết, Hào lấy " bộ phận sinh lý" c*m v** t*** h***t của Đức, ôm Đức vào lòng rồi ngủ.Còn lớp phó mĩ thuật khóc trong hạnh phúc. Ráng trụ đến bây giờ mà được thấy toàn cảnh này, cô có thể quên đi cái vụ bị xuất tộc luôn rồi (au: quên từ lâu rồi mà má!).--------------------------------------------------------------------------Con au đã trở lại. Món quà au dành cho các reader là 1 chương H không biết nặng hay nhẹ, nhưng cũng đủ để đầu độc 1 thế hệ. Au định ngâm thêm vài hôm nhưng lại thôi, à mà au cũng đang viết 1 bộ truyện 125 nữa đố là " Thầy giáo, em yêu thầy ", mong các reader ghé qua đọc, à bộ truyện này sắp kết thúc rồi. Nhớ comment nhoa!