Tác giả:

Nguyễn Phan Hoàng Đức, 1 học sinh đi trễ mọi ngày và mọi năm, 5 năm cấp 1 và 4 năm cấp 2 đi trễ, trèo tường vô riết. Năm nay đã lên cấp 3 rồi, quyết tâm dậy sớm, nếu được. Hôm nay là thứ hai, đang ngủ ngon lành bỗng nhiên mẹ lây dậy. " đầu năm khai giảng mày làm ơn đừng có đi trễ nha con. " " dạ, dạ con dậy ngay" Làm vscn, nhìn lại đồng hồ, bỗng chạy với tốc độ tên lửa, xách cặp chạy xuống nhà, đi qua phòng ăn chỉ kịp vơ lấy mấy cái bánh mì vuông, chạy ra sân giắt chiếc xe đạp Martin, đạp đi. Vừa ra đường cái, á á! Mới 6:00 mà kẹt xe rồi trời. Lội trong cái dòng người đông đúc, cuối cùng mới thấy một con hẻm ra đường X, cũng may trường Hoàng Đức chỉ cần chạy ra đường X, quẹo hẻm Z là tới trường THPT Kiên Phong. Vừa mới tới bãi đổ xe đã thấy full, xem bảng giá để xe còn muốn đột quỵ luôn đó trời. Đắt gì mà giữ, xe đạp 5k, xe máy 10k, xe tay ga 15k, xe hơi 20k ( au: giá để xe đạp như vậy mắc lắm hả anh? Hoàng Đức: mắc lắm mày ơi, bên cấp 2, có 2 ngàn rưỡi à! au *cạn lời*), vừa bước vô…

Chương 25: End

Muốn Trốn Đâu Có DễTác giả: Over timeTruyện Đam MỹNguyễn Phan Hoàng Đức, 1 học sinh đi trễ mọi ngày và mọi năm, 5 năm cấp 1 và 4 năm cấp 2 đi trễ, trèo tường vô riết. Năm nay đã lên cấp 3 rồi, quyết tâm dậy sớm, nếu được. Hôm nay là thứ hai, đang ngủ ngon lành bỗng nhiên mẹ lây dậy. " đầu năm khai giảng mày làm ơn đừng có đi trễ nha con. " " dạ, dạ con dậy ngay" Làm vscn, nhìn lại đồng hồ, bỗng chạy với tốc độ tên lửa, xách cặp chạy xuống nhà, đi qua phòng ăn chỉ kịp vơ lấy mấy cái bánh mì vuông, chạy ra sân giắt chiếc xe đạp Martin, đạp đi. Vừa ra đường cái, á á! Mới 6:00 mà kẹt xe rồi trời. Lội trong cái dòng người đông đúc, cuối cùng mới thấy một con hẻm ra đường X, cũng may trường Hoàng Đức chỉ cần chạy ra đường X, quẹo hẻm Z là tới trường THPT Kiên Phong. Vừa mới tới bãi đổ xe đã thấy full, xem bảng giá để xe còn muốn đột quỵ luôn đó trời. Đắt gì mà giữ, xe đạp 5k, xe máy 10k, xe tay ga 15k, xe hơi 20k ( au: giá để xe đạp như vậy mắc lắm hả anh? Hoàng Đức: mắc lắm mày ơi, bên cấp 2, có 2 ngàn rưỡi à! au *cạn lời*), vừa bước vô… 5 năm sau.Tại nhà thờ, mọi người tấp nập ra vào, chuẩn bị mọi thứ cho lễ cưới. Hôm nay là 1 ngày trọng đại, đó là ngày đám cưới, ngày cả 2 nhà kết thông gia. Trong phòng cô dâu, có 2 người con trai trong bộ váy cưới tinh khôi ( au: con trai c*̃ng được mặc váy cưới đấy), 1 thằng mái tóc đỏ hơi ngả hồng cái mẹt đang nổi điên vì mức độ quá rườm rà của cái váy, 1 thằng méo nói câu nào chỉ đỏ mặt. Trời sinh chúng nó đã vậy rồi..." bực quá! Thằng chó Hào chết tiệt, kêu mặc vest không chịu, kêu mặc váy cho đúng, má mậy, kì này cưới xong làm bạn sôpha với muỗi đi. "" sao ông cứ than quài vậy hả? Đám cưới là 1 buổi lễ quan trọng đấy. "Lớp phó kỉ luật lên tiếng, thằng bạn này sắp làm vợ của đại ma vương rồi mà chưa bỏ cái tính chợ búa. Tự nhiên Đức quay qua nói nhỏ:" ê..đi bỏ trốn không? "" bộ mày muốn bị đâm cho thông luôn hả? "" thử hông? "Cả hai quay qua ngó nghiêng ngó dọc, cười rồi lột bộ váy ra, mặc bộ đồ thoải mái vào, rồi leo qua cửa sổ ( au: xác định kì này nát cúc nha 2 anh). Cả 2 bỏ đi khá xa, còn ở nhà thờ thì... hỗn loạn. Vương Chấn Hào đang triệu tập cả quân đoàn của Vương gia." ai tìm được 2 chàng trai này tiền lương tháng này gấp đôi. "Ai nghe xong cũng chia nhau đi kiếm, với mục đích...tiền lương gấp đôi. Kết hợp bên quân của lớp phó học tập cộng thêm bên lớp trưởng, lớp phó lao động, văn nghệ và lớp phó bình dân. Cũng may là trưa mới làm. Giờ mới có 8:00. Quay qua 2 thằng đang bỏ trốn,nó đi bỏ trốn hay đi du lịch thì méo biết. Đi ghé vô chỗ bán mochi ăn, bò xiên vừng, bún bò huế, cơm sườn 2 trứng,... mấy thánh này phải gọi là gì ấy nhở? Thôi dẹp mẹ đi. Qua bên kia, tìm rã rời mà méo ai tìm được 2 " cô dâu "bỏ trốn,đang tìm tự nhiên cả bọn gồm lớp trưởng, lớp phó lao động, văn nghệ và bình dân ghé vô mua bánh mochi ăn cho đỡ buồn miệng, mà lạ thay, cái đứa bán nhìn y chang bà nội chưa gì thăng thiên lớp phó mĩ thuật. Nhỏ lớp trưởng quất mẹ nó 2 hộp mochi đậu xanh và matcha, lớp phó văn nghệ và lao động quất có 1 thùng là mochi đậu xanh, nhỏ bình dân quất ít lắm, có 9 thùng à. Xong công cuộc, đi tìm tiếp. Nhỏ bình dân tự nhiên la lên chỉ vào 2 thằng đội nón mũ trai đen, áo khoác đen, xác định luôn. Tụi nó chạy đi tóm gọn, 2 thằng chạy trốn. Xin lỗi, chưa kịp chạy là có đứa vác lên vai đem đi, bước qua lỗ không gian, không ai khác chồng hai đứa nó, Hào và lớp phó học tập.Vâng, đám cưới vẫn được tổ chức nhưng Đức và lớp phó học tập méo lết được xuống giường.

5 năm sau.

Tại nhà thờ, mọi người tấp nập ra vào, chuẩn bị mọi thứ cho lễ cưới. Hôm nay là 1 ngày trọng đại, đó là ngày đám cưới, ngày cả 2 nhà kết thông gia. Trong phòng cô dâu, có 2 người con trai trong bộ váy cưới tinh khôi ( au: con trai c*̃ng được mặc váy cưới đấy), 1 thằng mái tóc đỏ hơi ngả hồng cái mẹt đang nổi điên vì mức độ quá rườm rà của cái váy, 1 thằng méo nói câu nào chỉ đỏ mặt. Trời sinh chúng nó đã vậy rồi...

" bực quá! Thằng chó Hào chết tiệt, kêu mặc vest không chịu, kêu mặc váy cho đúng, má mậy, kì này cưới xong làm bạn sôpha với muỗi đi. "

" sao ông cứ than quài vậy hả? Đám cưới là 1 buổi lễ quan trọng đấy. "

Lớp phó kỉ luật lên tiếng, thằng bạn này sắp làm vợ của đại ma vương rồi mà chưa bỏ cái tính chợ búa. Tự nhiên Đức quay qua nói nhỏ:

" ê..đi bỏ trốn không? "

" bộ mày muốn bị đâm cho thông luôn hả? "

" thử hông? "

Cả hai quay qua ngó nghiêng ngó dọc, cười rồi lột bộ váy ra, mặc bộ đồ thoải mái vào, rồi leo qua cửa sổ ( au: xác định kì này nát cúc nha 2 anh). 

Cả 2 bỏ đi khá xa, còn ở nhà thờ thì... hỗn loạn. Vương Chấn Hào đang triệu tập cả quân đoàn của Vương gia.

" ai tìm được 2 chàng trai này tiền lương tháng này gấp đôi. "

Ai nghe xong cũng chia nhau đi kiếm, với mục đích...tiền lương gấp đôi. Kết hợp bên quân của lớp phó học tập cộng thêm bên lớp trưởng, lớp phó lao động, văn nghệ và lớp phó bình dân. Cũng may là trưa mới làm. Giờ mới có 8:00. Quay qua 2 thằng đang bỏ trốn,nó đi bỏ trốn hay đi du lịch thì méo biết. Đi ghé vô chỗ bán mochi ăn, bò xiên vừng, bún bò huế, cơm sườn 2 trứng,... mấy thánh này phải gọi là gì ấy nhở? Thôi dẹp mẹ đi. Qua bên kia, tìm rã rời mà méo ai tìm được 2 " cô dâu "bỏ trốn,đang tìm tự nhiên cả bọn gồm lớp trưởng, lớp phó lao động, văn nghệ và bình dân ghé vô mua bánh mochi ăn cho đỡ buồn miệng, mà lạ thay, cái đứa bán nhìn y chang bà nội chưa gì thăng thiên lớp phó mĩ thuật. Nhỏ lớp trưởng quất mẹ nó 2 hộp mochi đậu xanh và matcha, lớp phó văn nghệ và lao động quất có 1 thùng là mochi đậu xanh, nhỏ bình dân quất ít lắm, có 9 thùng à. Xong công cuộc, đi tìm tiếp. Nhỏ bình dân tự nhiên la lên chỉ vào 2 thằng đội nón mũ trai đen, áo khoác đen, xác định luôn. Tụi nó chạy đi tóm gọn, 2 thằng chạy trốn. Xin lỗi, chưa kịp chạy là có đứa vác lên vai đem đi, bước qua lỗ không gian, không ai khác chồng hai đứa nó, Hào và lớp phó học tập.

Vâng, đám cưới vẫn được tổ chức nhưng Đức và lớp phó học tập méo lết được xuống giường.

Muốn Trốn Đâu Có DễTác giả: Over timeTruyện Đam MỹNguyễn Phan Hoàng Đức, 1 học sinh đi trễ mọi ngày và mọi năm, 5 năm cấp 1 và 4 năm cấp 2 đi trễ, trèo tường vô riết. Năm nay đã lên cấp 3 rồi, quyết tâm dậy sớm, nếu được. Hôm nay là thứ hai, đang ngủ ngon lành bỗng nhiên mẹ lây dậy. " đầu năm khai giảng mày làm ơn đừng có đi trễ nha con. " " dạ, dạ con dậy ngay" Làm vscn, nhìn lại đồng hồ, bỗng chạy với tốc độ tên lửa, xách cặp chạy xuống nhà, đi qua phòng ăn chỉ kịp vơ lấy mấy cái bánh mì vuông, chạy ra sân giắt chiếc xe đạp Martin, đạp đi. Vừa ra đường cái, á á! Mới 6:00 mà kẹt xe rồi trời. Lội trong cái dòng người đông đúc, cuối cùng mới thấy một con hẻm ra đường X, cũng may trường Hoàng Đức chỉ cần chạy ra đường X, quẹo hẻm Z là tới trường THPT Kiên Phong. Vừa mới tới bãi đổ xe đã thấy full, xem bảng giá để xe còn muốn đột quỵ luôn đó trời. Đắt gì mà giữ, xe đạp 5k, xe máy 10k, xe tay ga 15k, xe hơi 20k ( au: giá để xe đạp như vậy mắc lắm hả anh? Hoàng Đức: mắc lắm mày ơi, bên cấp 2, có 2 ngàn rưỡi à! au *cạn lời*), vừa bước vô… 5 năm sau.Tại nhà thờ, mọi người tấp nập ra vào, chuẩn bị mọi thứ cho lễ cưới. Hôm nay là 1 ngày trọng đại, đó là ngày đám cưới, ngày cả 2 nhà kết thông gia. Trong phòng cô dâu, có 2 người con trai trong bộ váy cưới tinh khôi ( au: con trai c*̃ng được mặc váy cưới đấy), 1 thằng mái tóc đỏ hơi ngả hồng cái mẹt đang nổi điên vì mức độ quá rườm rà của cái váy, 1 thằng méo nói câu nào chỉ đỏ mặt. Trời sinh chúng nó đã vậy rồi..." bực quá! Thằng chó Hào chết tiệt, kêu mặc vest không chịu, kêu mặc váy cho đúng, má mậy, kì này cưới xong làm bạn sôpha với muỗi đi. "" sao ông cứ than quài vậy hả? Đám cưới là 1 buổi lễ quan trọng đấy. "Lớp phó kỉ luật lên tiếng, thằng bạn này sắp làm vợ của đại ma vương rồi mà chưa bỏ cái tính chợ búa. Tự nhiên Đức quay qua nói nhỏ:" ê..đi bỏ trốn không? "" bộ mày muốn bị đâm cho thông luôn hả? "" thử hông? "Cả hai quay qua ngó nghiêng ngó dọc, cười rồi lột bộ váy ra, mặc bộ đồ thoải mái vào, rồi leo qua cửa sổ ( au: xác định kì này nát cúc nha 2 anh). Cả 2 bỏ đi khá xa, còn ở nhà thờ thì... hỗn loạn. Vương Chấn Hào đang triệu tập cả quân đoàn của Vương gia." ai tìm được 2 chàng trai này tiền lương tháng này gấp đôi. "Ai nghe xong cũng chia nhau đi kiếm, với mục đích...tiền lương gấp đôi. Kết hợp bên quân của lớp phó học tập cộng thêm bên lớp trưởng, lớp phó lao động, văn nghệ và lớp phó bình dân. Cũng may là trưa mới làm. Giờ mới có 8:00. Quay qua 2 thằng đang bỏ trốn,nó đi bỏ trốn hay đi du lịch thì méo biết. Đi ghé vô chỗ bán mochi ăn, bò xiên vừng, bún bò huế, cơm sườn 2 trứng,... mấy thánh này phải gọi là gì ấy nhở? Thôi dẹp mẹ đi. Qua bên kia, tìm rã rời mà méo ai tìm được 2 " cô dâu "bỏ trốn,đang tìm tự nhiên cả bọn gồm lớp trưởng, lớp phó lao động, văn nghệ và bình dân ghé vô mua bánh mochi ăn cho đỡ buồn miệng, mà lạ thay, cái đứa bán nhìn y chang bà nội chưa gì thăng thiên lớp phó mĩ thuật. Nhỏ lớp trưởng quất mẹ nó 2 hộp mochi đậu xanh và matcha, lớp phó văn nghệ và lao động quất có 1 thùng là mochi đậu xanh, nhỏ bình dân quất ít lắm, có 9 thùng à. Xong công cuộc, đi tìm tiếp. Nhỏ bình dân tự nhiên la lên chỉ vào 2 thằng đội nón mũ trai đen, áo khoác đen, xác định luôn. Tụi nó chạy đi tóm gọn, 2 thằng chạy trốn. Xin lỗi, chưa kịp chạy là có đứa vác lên vai đem đi, bước qua lỗ không gian, không ai khác chồng hai đứa nó, Hào và lớp phó học tập.Vâng, đám cưới vẫn được tổ chức nhưng Đức và lớp phó học tập méo lết được xuống giường.

Chương 25: End