Editor: AM Chung Tử Kỳ tỉnh dậy từ trong mơ hồ, phát hiện một chuyện cực kỳ không ổn, hắn xuất hiện ở một nơi xa lạ! Hắn nhớ rõ hôm qua mình đi dự đám cưới của bạn thân và cũng là người hắn thầm mến từ lâu, sau đó vì quá đau buồn mà uống đến say mèm, còn bày đặt nói mình có thể tự về nhà, cuối cùng nằm ngủ giữa đường, chẳng lẽ ai đó tốt bụng chở hắn về nhà? Nhưng mà, nhà người này nghèo thật, Chung Tử Kỳ trừng mắt nhìn cái màn đen thui không còn nhìn ra màu sắc, nhớ tới thân thể yếu ớt của mình hôm qua, không ngờ vừa cử động liền phát hiện cả người bủn rủn mệt mỏi, đầu cũng đau nhức không chịu được. Cửa gỗ vang lên tiếng "cọt kẹt". Tiếng bước chân dần dần tới gần, xuất hiện một gương mặt được trang điểm kỹ lưỡng, giữa ấn đường còn có một nốt ruồi son, tóc búi cao cao, mặc trường bào* màu lam, má ơi... Nam nhân? *Trang phục tiêu biểu của nam giới Trung Quốc. Chung Tử Kỳ cảm thấy đầu óc mình có hơi hoảng loạn một chút. Lúc này, người vừa đến phát hiện hắn đã tỉnh, lập tức véo thắt lưng…
Chương 9-2: Ngoại truyện: Triệu Chính An
Ngây Ngốc Làm RuộngTác giả: Cẩm Tú Vân NhiênTruyện Đam Mỹ, Truyện Điền VănEditor: AM Chung Tử Kỳ tỉnh dậy từ trong mơ hồ, phát hiện một chuyện cực kỳ không ổn, hắn xuất hiện ở một nơi xa lạ! Hắn nhớ rõ hôm qua mình đi dự đám cưới của bạn thân và cũng là người hắn thầm mến từ lâu, sau đó vì quá đau buồn mà uống đến say mèm, còn bày đặt nói mình có thể tự về nhà, cuối cùng nằm ngủ giữa đường, chẳng lẽ ai đó tốt bụng chở hắn về nhà? Nhưng mà, nhà người này nghèo thật, Chung Tử Kỳ trừng mắt nhìn cái màn đen thui không còn nhìn ra màu sắc, nhớ tới thân thể yếu ớt của mình hôm qua, không ngờ vừa cử động liền phát hiện cả người bủn rủn mệt mỏi, đầu cũng đau nhức không chịu được. Cửa gỗ vang lên tiếng "cọt kẹt". Tiếng bước chân dần dần tới gần, xuất hiện một gương mặt được trang điểm kỹ lưỡng, giữa ấn đường còn có một nốt ruồi son, tóc búi cao cao, mặc trường bào* màu lam, má ơi... Nam nhân? *Trang phục tiêu biểu của nam giới Trung Quốc. Chung Tử Kỳ cảm thấy đầu óc mình có hơi hoảng loạn một chút. Lúc này, người vừa đến phát hiện hắn đã tỉnh, lập tức véo thắt lưng… Editor: AMTừ khi té ngã, thằng ngốc Triệu Chính An vẫn luôn bị vây trong hoàn cảnh không ổn định, đừng thấy hắn ngốc, giống như Chung Tử Kỳ nói, suy nghĩ của hắn như hài tử bảy tám tuổi, cho nên khi mọi người xung quanh cười nhạo, vũ nhục, phụ mẫu ghét bỏ, đánh chửi, xa lánh, thật ra hắn đều cảm nhận được, chỉ là không thể hiện ra ngoài mà thôi.Thỉnh thoảng hắn sẽ chơi đùa với hài tử trong thôn, những hài tử đó nhìn thấy đại ca ca đột nhiên xuất hiện lại giống như hài tử, bọn họ rất vui, nhưng mà không phải tất cả hài tử đều muốn chơi với Triệu Chính An, có hài tử biết hắn là thằng ngốc sẽ chọc ghẹo hắn, mắng hắn.Đương nhiên cũng có hài tử không để ý đến việc này, vui vẻ đùa giỡn với Triệu Chính An.Nhưng Triệu Chính An cũng không có nhiều thời gian chơi đùa với bọn chúng, đa số thời gian của hắn đều dùng để làm việc trong nhà, vì muốn A phụ A mẫu cao hứng, chỉ là không như họ mong muốn, không biết khi nào hắn mới khỏi bệnh, hài tử chơi đùa với hắn cũng nói với hắn, nói A phụ A mẫu không cần hắn nữa, muốn đuổi hắn ra ngoài, còn nói sẽ thú thê cho hắn rồi đuổi cả hai đi.Hắn hơi nghi ngờ hỏi: "Nương tử là gì?"Tiểu hài tử trả lời: "Nương tử giống như A phụ A mẫu vậy, ngủ cùng nhau.""Còn có thể nấu cơm giặt quần áo cho ngươi."Tuy là Triệu Chính An ngây thơ nhưng vẫn nhớ kỹ, hình như nương tử còn thân thiết hơn A phụ A mẫu, hắn rất chờ mong và sợ hãi nương tử sẽ ghét hắn vì hắn là thằng ngốc giống như những người khác, tuy rằng hắn không hiểu thằng ngốc là gì.
Editor: AM
Từ khi té ngã, thằng ngốc Triệu Chính An vẫn luôn bị vây trong hoàn cảnh không ổn định, đừng thấy hắn ngốc, giống như Chung Tử Kỳ nói, suy nghĩ của hắn như hài tử bảy tám tuổi, cho nên khi mọi người xung quanh cười nhạo, vũ nhục, phụ mẫu ghét bỏ, đánh chửi, xa lánh, thật ra hắn đều cảm nhận được, chỉ là không thể hiện ra ngoài mà thôi.
Thỉnh thoảng hắn sẽ chơi đùa với hài tử trong thôn, những hài tử đó nhìn thấy đại ca ca đột nhiên xuất hiện lại giống như hài tử, bọn họ rất vui, nhưng mà không phải tất cả hài tử đều muốn chơi với Triệu Chính An, có hài tử biết hắn là thằng ngốc sẽ chọc ghẹo hắn, mắng hắn.
Đương nhiên cũng có hài tử không để ý đến việc này, vui vẻ đùa giỡn với Triệu Chính An.
Nhưng Triệu Chính An cũng không có nhiều thời gian chơi đùa với bọn chúng, đa số thời gian của hắn đều dùng để làm việc trong nhà, vì muốn A phụ A mẫu cao hứng, chỉ là không như họ mong muốn, không biết khi nào hắn mới khỏi bệnh, hài tử chơi đùa với hắn cũng nói với hắn, nói A phụ A mẫu không cần hắn nữa, muốn đuổi hắn ra ngoài, còn nói sẽ thú thê cho hắn rồi đuổi cả hai đi.
Hắn hơi nghi ngờ hỏi: "Nương tử là gì?"
Tiểu hài tử trả lời: "Nương tử giống như A phụ A mẫu vậy, ngủ cùng nhau."
"Còn có thể nấu cơm giặt quần áo cho ngươi."
Tuy là Triệu Chính An ngây thơ nhưng vẫn nhớ kỹ, hình như nương tử còn thân thiết hơn A phụ A mẫu, hắn rất chờ mong và sợ hãi nương tử sẽ ghét hắn vì hắn là thằng ngốc giống như những người khác, tuy rằng hắn không hiểu thằng ngốc là gì.
Ngây Ngốc Làm RuộngTác giả: Cẩm Tú Vân NhiênTruyện Đam Mỹ, Truyện Điền VănEditor: AM Chung Tử Kỳ tỉnh dậy từ trong mơ hồ, phát hiện một chuyện cực kỳ không ổn, hắn xuất hiện ở một nơi xa lạ! Hắn nhớ rõ hôm qua mình đi dự đám cưới của bạn thân và cũng là người hắn thầm mến từ lâu, sau đó vì quá đau buồn mà uống đến say mèm, còn bày đặt nói mình có thể tự về nhà, cuối cùng nằm ngủ giữa đường, chẳng lẽ ai đó tốt bụng chở hắn về nhà? Nhưng mà, nhà người này nghèo thật, Chung Tử Kỳ trừng mắt nhìn cái màn đen thui không còn nhìn ra màu sắc, nhớ tới thân thể yếu ớt của mình hôm qua, không ngờ vừa cử động liền phát hiện cả người bủn rủn mệt mỏi, đầu cũng đau nhức không chịu được. Cửa gỗ vang lên tiếng "cọt kẹt". Tiếng bước chân dần dần tới gần, xuất hiện một gương mặt được trang điểm kỹ lưỡng, giữa ấn đường còn có một nốt ruồi son, tóc búi cao cao, mặc trường bào* màu lam, má ơi... Nam nhân? *Trang phục tiêu biểu của nam giới Trung Quốc. Chung Tử Kỳ cảm thấy đầu óc mình có hơi hoảng loạn một chút. Lúc này, người vừa đến phát hiện hắn đã tỉnh, lập tức véo thắt lưng… Editor: AMTừ khi té ngã, thằng ngốc Triệu Chính An vẫn luôn bị vây trong hoàn cảnh không ổn định, đừng thấy hắn ngốc, giống như Chung Tử Kỳ nói, suy nghĩ của hắn như hài tử bảy tám tuổi, cho nên khi mọi người xung quanh cười nhạo, vũ nhục, phụ mẫu ghét bỏ, đánh chửi, xa lánh, thật ra hắn đều cảm nhận được, chỉ là không thể hiện ra ngoài mà thôi.Thỉnh thoảng hắn sẽ chơi đùa với hài tử trong thôn, những hài tử đó nhìn thấy đại ca ca đột nhiên xuất hiện lại giống như hài tử, bọn họ rất vui, nhưng mà không phải tất cả hài tử đều muốn chơi với Triệu Chính An, có hài tử biết hắn là thằng ngốc sẽ chọc ghẹo hắn, mắng hắn.Đương nhiên cũng có hài tử không để ý đến việc này, vui vẻ đùa giỡn với Triệu Chính An.Nhưng Triệu Chính An cũng không có nhiều thời gian chơi đùa với bọn chúng, đa số thời gian của hắn đều dùng để làm việc trong nhà, vì muốn A phụ A mẫu cao hứng, chỉ là không như họ mong muốn, không biết khi nào hắn mới khỏi bệnh, hài tử chơi đùa với hắn cũng nói với hắn, nói A phụ A mẫu không cần hắn nữa, muốn đuổi hắn ra ngoài, còn nói sẽ thú thê cho hắn rồi đuổi cả hai đi.Hắn hơi nghi ngờ hỏi: "Nương tử là gì?"Tiểu hài tử trả lời: "Nương tử giống như A phụ A mẫu vậy, ngủ cùng nhau.""Còn có thể nấu cơm giặt quần áo cho ngươi."Tuy là Triệu Chính An ngây thơ nhưng vẫn nhớ kỹ, hình như nương tử còn thân thiết hơn A phụ A mẫu, hắn rất chờ mong và sợ hãi nương tử sẽ ghét hắn vì hắn là thằng ngốc giống như những người khác, tuy rằng hắn không hiểu thằng ngốc là gì.