Tác giả:

Pr: Ni Nhi A… Nóng quá… Vì sao lại nóng thế này. Cơ thể như muốn xé rách ra, làm ơn, ai cứu ta với. Reng reng reng… Ta khó chịu mà lăn qua lăn lại, ồn quá, cái đồng hồ báo thức chết tiệt này, hôm nay là cuối tuần cũng không để cho ta ngủ ngon một giấc là sao. Chán thật, vươn tay tắt đi đồng hồ đang reng inh ỏi, nghiêng người tiếp tục đi gặp chu công, bỗng nhiên chăn trên người bị ai đó kéo một chút, làm ta thoáng tỉnh lại. “Ba, ngươi làm gì mà kéo chăn của ta a.” Ta bất mãn nhìn người đàn ông mặc tạp dề hình Kitty đang đứng trước mặt ta, thật là, một nam nhân đã  hơn 40 tuổi rồi mà còn thích mặt đồ mèo Kitty. “Ngươi quên rồi sao, hôm nay chúng ta phải dọn nhà a, mau dậy ăn sáng đi.” Lão ba đem y phục ném cho ta, xoay người đi xuống lầu, tiếp tục công việc thu dọn. Ta vươn vươn thắt lưng, đúng rồi, hôm nay là ngày dọn nhà của ta và ba ba, nói là dọn nhà, kỳ thực là lão ba ta muốn tái hôn. Chúng ta phải dọn đến sống cùng với người mẹ mới của ta, nói thật, nghĩ mình sắp có thêm một người…

Chương 12

Chúng Ta Một Nhà Đều Là Quỷ Hút MáuTác giả: Tập Tiểu VũTruyện Đam MỹPr: Ni Nhi A… Nóng quá… Vì sao lại nóng thế này. Cơ thể như muốn xé rách ra, làm ơn, ai cứu ta với. Reng reng reng… Ta khó chịu mà lăn qua lăn lại, ồn quá, cái đồng hồ báo thức chết tiệt này, hôm nay là cuối tuần cũng không để cho ta ngủ ngon một giấc là sao. Chán thật, vươn tay tắt đi đồng hồ đang reng inh ỏi, nghiêng người tiếp tục đi gặp chu công, bỗng nhiên chăn trên người bị ai đó kéo một chút, làm ta thoáng tỉnh lại. “Ba, ngươi làm gì mà kéo chăn của ta a.” Ta bất mãn nhìn người đàn ông mặc tạp dề hình Kitty đang đứng trước mặt ta, thật là, một nam nhân đã  hơn 40 tuổi rồi mà còn thích mặt đồ mèo Kitty. “Ngươi quên rồi sao, hôm nay chúng ta phải dọn nhà a, mau dậy ăn sáng đi.” Lão ba đem y phục ném cho ta, xoay người đi xuống lầu, tiếp tục công việc thu dọn. Ta vươn vươn thắt lưng, đúng rồi, hôm nay là ngày dọn nhà của ta và ba ba, nói là dọn nhà, kỳ thực là lão ba ta muốn tái hôn. Chúng ta phải dọn đến sống cùng với người mẹ mới của ta, nói thật, nghĩ mình sắp có thêm một người… Pr: Ni NhiCheck: Q Chan“Hiểu… Đẩy ra Nghiêm Hiểu bên cạnh, Nghiêm Thần từ trên giường ngồi dậy.“Chuyện gì?”“Ngươi có nghe thấy âm thanh gì không?”“Âm thanh?”“Đúng a, hình như là từ dưới lầu.” Mặc dù âm thanh không lớn, Nghiêm Thần vẫn khẳng định chính mình nghe được âm thanh đó.“Chúng ta xuống lầu nhìn xem.” Nghiêm Thần cùng Nghiêm Hiểu mặc vào quần áo, lặng lẽ đi xuống lầu.Càng đi xuống, âm thanh càng rõ hơn.Nghiêm Thần cùng Nghiêm Hiểu xông ào vào phòng bếp chuẩn bị thi thố tài năng, lại phát hiện trong phòng bếp làm gì có trộm a, chỉ có Thành Nặc một người đang… ăn… gì đó.Nghiêm Thần trợn mặt: “Ta nói Tiểu Nặc a, nửa đêm canh ba người không ngủ được, trong này bảy ăn tám ăn cái gì a? Con chuột đều bị người hù chết.”Ai, có thể nửa đêm thức dậy chạy đến phòng bếp tìm đồ ăn, chỉ sợ người ta không biết đại khái chỉ có mỗi Thành Nặc đi.Cho rằng Thành Nặc sẽ phản bác, không nghĩ đến hắn lại ngoan ngoãn tiếp tục ăn. Thật sự là mặt trời mọc từ hướng Tây a.“Tiểu Nặc, ngươi không sao chứ.” Nghiêm Thần quan tâm hỏi.“Không cần ngươi lo.” Lại cắn một miếng bánh ngọt.“Ta nói Tiểu Nặc a, có phải ngươi mỗi buổi tối đều chạy đến phòng bếp ăn phải không?” Khó trách phòng bếp gần đây thiếu nhiều thức ăn như vậy, chính mình còn tưởng rằng có con chuột nha?Nguyên lại đều do Thành Nặc trộm ăn.Nhéo nhéo khuôn mặt rõ ràng tròn thêm một vòng của Thành Nặc: “Ngươi nếu còn ăn, coi chừng thành tiểu trư đó.”Thành Nặc ảo não ném đi dĩa ăn: “Vậy làm sao bây giờ a? Ta buổi tối ngủ không được, ngủ không được nửa đêm sẽ đói a.”“Không phải chứ, ngươi trước kia không phải ngủ giống như tiểu trư sao.”“Ta…” Thành Nặc khuôn mặt nhỏ nhắn thoáng cái hồng như quả táo, cũng không thể nói mình mấy ngày nay vì không có Nghiêm Hi nên ngủ không yên a, thật sự rất mất thể diện.“Tiểu Nặc, sẽ không phải vì, vì thiếu Nghiêm Hi a.”Nhìn Tiểu Nặc trợn tròn mắt, Nghiêm Thần liền biết mình đã đoán đúng.Thành Nặc cúi đầu xuống, có rõ ràng như vậy sao?Đột nhiên trước mặt Thành Nặc xuống hiện một cái chìa khóa: “Tiểu Nặc a, đây là chìa khóa phòng của Nghiêm Hi nha, ngươi biết nên làm như thế nào đi?”Nghiêm Thần nhìn Tiểu Nặc kích động chạy lên trên lầu, tên tiểu tử này thật sự biết rõ nên làm gì sao?Mặc kệ, ngủ trước nói sau.Thành Nặc nhẹ nhàng mở ra cửa phòng của Nghiêm Hi, trong phòng tối như mực, hắn mò tới giường, sau đó c** q**n áo ra chậm rãi bò lên.A… Nghiêm Hi có thói quen quấn lấy mền, trước kia ngủ cùng một chỗ hắn đều ôm lấy chính mình. Nhưng bây giờ, Nghiêm Hi đều quấn lấy mền, co lại ở một bên, hảo lãnh a, lại không dám đi kéo cái mền của Nghiêm Hi.Thành Nặc ủy khuất hít hít cái mũi, nước mắt tranh nhau chảy xuống.Liền tại lúc Thành Nặc khóc, Nghiêm Hi thân thể động động, một cái xoay người đem Thành Nặc ôm vào trong ngực.Ân? Nghiêm Hi tỉnh? Thành Nặc dọa người ngay cả động một chút cũng không dám.Nửa ngày không có phản ứng, Thành Nặc mới xác định Nghiêm Hi hình như không có tỉnh, Nghiêm Hi lúc ngủ một mình cử động liền lớn như vậy sao?Bất quá được Nghiêm Hi ôm vào trong ngực cảm giác thật sự hảo hảo a, Thành Nặc vươn tay tiến vào trong áo ngủ nửa mở của Nghiêm Hi, đầu cũng chen vào trong cái cổ của Nghiêm Hi.Nhẹ nhàng l**m, bốn phía tràn đầy hương vị của Nghiêm Hi, Thành Nặc thoáng cái liền an tâm, không đến vài phút, tiểu tử kia tìm cái vị trí thoải mái liền đi tìm Chu Công.Sáng mai, ta nhất định phải dậy sớm hơn Nghiêm Hi mới được, trước khi hắn dậy phải về phòng của mình.Biết rõ Thành Nặc đang ngủ, Nghiêm Hi mới mở hai mắt ra.Thành Nặc vừa tiến vào Nghiêm Hi liền tỉnh, trên thực tế không tỉnh cũng khó, nếu như một người đang ngủ, có lẽ có người mở cửa sẽ không biết, nếu như một người đang ngủ sâu hơn một chút, có người leo đến bên cạnh ngươi, ngươi có lẽ cũng sẽ không biết, nhưng dù ngủ thế nào, nhân gia đều ngồi cạnh ngươi khóc, nếu không tỉnh ngươi có thể thành người chết được rồi đấy.Thật sự là một tiểu ngu ngốc, tới ngủ sẽ không mang theo mền a, không mang theo mền vội vã c** q**n áo như vậy làm cái gì? Đúng là ngu ngốc.Trời lạnh như vậy, Nghiêm Hi thật đúng là sợ Thành Nặc đông lạnh ra bệnh, một cái xoay người sẽ đem Thành Nặc nhét vào trong ngực của mình.Lúc Thành Nặc vươn tay thăm dò vào trong áo ngủ của Nghiêm Hi, Nghiêm Hi phi thường tinh tường nghe được âm thanh hít một ngụm lãnh khí của mình, tiểu đông tây này rõ ràng đến khiêu chiến sức chịu đựng của mình mà.Nghiêm Hi bắt đầu lo lắng thời gian trừng phạt Thành Nặc có nên rút ngắn một chút, nếu không mình rất có thể bởi vì chưa được thỏa mãn d*c v*ng mà sẽ phát điên mất.Sáng ngày thứ hai, Nghiêm Hi rất sớm liền tỉnh lại, nhìn xem tiểu thiên sứ còn đang ngủ say trong lòng, Nghiêm Hi nhịn không được vụng trộm hôn Thành Nặc một cái, ân, hương vị thật sự rất tốt.Bất quá tiểu đông tây này nếu không tỉnh, tất cả mọi người sẽ bị muộn, Nghiêm Hi nhẹ nhàng đẩy Thành Nặc.Thành Nặc dụi dụi con mắt. Ân? Trời đã sáng a. Nên về phòng của mình, còn có thể ngủ lại một chút.Thành Nặc mơ hồ kéo quần áo của mình, nghênh ngang đi ra khỏi phòng.Nghiêm Hi nhìn nhìn thật to lắc đầu, vật nhỏ này, ngay cả cửa phòng cũng quên đóng lại.Thật sự không có hy vọng.

Pr: Ni Nhi

Check: Q Chan

“Hiểu… Đẩy ra Nghiêm Hiểu bên cạnh, Nghiêm Thần từ trên giường ngồi dậy.

“Chuyện gì?”

“Ngươi có nghe thấy âm thanh gì không?”

“Âm thanh?”

“Đúng a, hình như là từ dưới lầu.” Mặc dù âm thanh không lớn, Nghiêm Thần vẫn khẳng định chính mình nghe được âm thanh đó.

“Chúng ta xuống lầu nhìn xem.” Nghiêm Thần cùng Nghiêm Hiểu mặc vào quần áo, lặng lẽ đi xuống lầu.

Càng đi xuống, âm thanh càng rõ hơn.

Nghiêm Thần cùng Nghiêm Hiểu xông ào vào phòng bếp chuẩn bị thi thố tài năng, lại phát hiện trong phòng bếp làm gì có trộm a, chỉ có Thành Nặc một người đang… ăn… gì đó.

Nghiêm Thần trợn mặt: “Ta nói Tiểu Nặc a, nửa đêm canh ba người không ngủ được, trong này bảy ăn tám ăn cái gì a? Con chuột đều bị người hù chết.”

Ai, có thể nửa đêm thức dậy chạy đến phòng bếp tìm đồ ăn, chỉ sợ người ta không biết đại khái chỉ có mỗi Thành Nặc đi.

Cho rằng Thành Nặc sẽ phản bác, không nghĩ đến hắn lại ngoan ngoãn tiếp tục ăn. Thật sự là mặt trời mọc từ hướng Tây a.

“Tiểu Nặc, ngươi không sao chứ.” Nghiêm Thần quan tâm hỏi.

“Không cần ngươi lo.” Lại cắn một miếng bánh ngọt.

“Ta nói Tiểu Nặc a, có phải ngươi mỗi buổi tối đều chạy đến phòng bếp ăn phải không?” Khó trách phòng bếp gần đây thiếu nhiều thức ăn như vậy, chính mình còn tưởng rằng có con chuột nha?

Nguyên lại đều do Thành Nặc trộm ăn.

Nhéo nhéo khuôn mặt rõ ràng tròn thêm một vòng của Thành Nặc: “Ngươi nếu còn ăn, coi chừng thành tiểu trư đó.”

Thành Nặc ảo não ném đi dĩa ăn: “Vậy làm sao bây giờ a? Ta buổi tối ngủ không được, ngủ không được nửa đêm sẽ đói a.”

“Không phải chứ, ngươi trước kia không phải ngủ giống như tiểu trư sao.”

“Ta…” Thành Nặc khuôn mặt nhỏ nhắn thoáng cái hồng như quả táo, cũng không thể nói mình mấy ngày nay vì không có Nghiêm Hi nên ngủ không yên a, thật sự rất mất thể diện.

“Tiểu Nặc, sẽ không phải vì, vì thiếu Nghiêm Hi a.”

Nhìn Tiểu Nặc trợn tròn mắt, Nghiêm Thần liền biết mình đã đoán đúng.

Thành Nặc cúi đầu xuống, có rõ ràng như vậy sao?

Đột nhiên trước mặt Thành Nặc xuống hiện một cái chìa khóa: “Tiểu Nặc a, đây là chìa khóa phòng của Nghiêm Hi nha, ngươi biết nên làm như thế nào đi?”

Nghiêm Thần nhìn Tiểu Nặc kích động chạy lên trên lầu, tên tiểu tử này thật sự biết rõ nên làm gì sao?

Mặc kệ, ngủ trước nói sau.

Thành Nặc nhẹ nhàng mở ra cửa phòng của Nghiêm Hi, trong phòng tối như mực, hắn mò tới giường, sau đó c** q**n áo ra chậm rãi bò lên.

A… Nghiêm Hi có thói quen quấn lấy mền, trước kia ngủ cùng một chỗ hắn đều ôm lấy chính mình. Nhưng bây giờ, Nghiêm Hi đều quấn lấy mền, co lại ở một bên, hảo lãnh a, lại không dám đi kéo cái mền của Nghiêm Hi.

Thành Nặc ủy khuất hít hít cái mũi, nước mắt tranh nhau chảy xuống.

Liền tại lúc Thành Nặc khóc, Nghiêm Hi thân thể động động, một cái xoay người đem Thành Nặc ôm vào trong ngực.

Ân? Nghiêm Hi tỉnh? Thành Nặc dọa người ngay cả động một chút cũng không dám.

Nửa ngày không có phản ứng, Thành Nặc mới xác định Nghiêm Hi hình như không có tỉnh, Nghiêm Hi lúc ngủ một mình cử động liền lớn như vậy sao?

Bất quá được Nghiêm Hi ôm vào trong ngực cảm giác thật sự hảo hảo a, Thành Nặc vươn tay tiến vào trong áo ngủ nửa mở của Nghiêm Hi, đầu cũng chen vào trong cái cổ của Nghiêm Hi.

Nhẹ nhàng l**m, bốn phía tràn đầy hương vị của Nghiêm Hi, Thành Nặc thoáng cái liền an tâm, không đến vài phút, tiểu tử kia tìm cái vị trí thoải mái liền đi tìm Chu Công.

Sáng mai, ta nhất định phải dậy sớm hơn Nghiêm Hi mới được, trước khi hắn dậy phải về phòng của mình.

Biết rõ Thành Nặc đang ngủ, Nghiêm Hi mới mở hai mắt ra.

Thành Nặc vừa tiến vào Nghiêm Hi liền tỉnh, trên thực tế không tỉnh cũng khó, nếu như một người đang ngủ, có lẽ có người mở cửa sẽ không biết, nếu như một người đang ngủ sâu hơn một chút, có người leo đến bên cạnh ngươi, ngươi có lẽ cũng sẽ không biết, nhưng dù ngủ thế nào, nhân gia đều ngồi cạnh ngươi khóc, nếu không tỉnh ngươi có thể thành người chết được rồi đấy.

Thật sự là một tiểu ngu ngốc, tới ngủ sẽ không mang theo mền a, không mang theo mền vội vã c** q**n áo như vậy làm cái gì? Đúng là ngu ngốc.

Trời lạnh như vậy, Nghiêm Hi thật đúng là sợ Thành Nặc đông lạnh ra bệnh, một cái xoay người sẽ đem Thành Nặc nhét vào trong ngực của mình.

Lúc Thành Nặc vươn tay thăm dò vào trong áo ngủ của Nghiêm Hi, Nghiêm Hi phi thường tinh tường nghe được âm thanh hít một ngụm lãnh khí của mình, tiểu đông tây này rõ ràng đến khiêu chiến sức chịu đựng của mình mà.

Nghiêm Hi bắt đầu lo lắng thời gian trừng phạt Thành Nặc có nên rút ngắn một chút, nếu không mình rất có thể bởi vì chưa được thỏa mãn d*c v*ng mà sẽ phát điên mất.

Sáng ngày thứ hai, Nghiêm Hi rất sớm liền tỉnh lại, nhìn xem tiểu thiên sứ còn đang ngủ say trong lòng, Nghiêm Hi nhịn không được vụng trộm hôn Thành Nặc một cái, ân, hương vị thật sự rất tốt.

Bất quá tiểu đông tây này nếu không tỉnh, tất cả mọi người sẽ bị muộn, Nghiêm Hi nhẹ nhàng đẩy Thành Nặc.

Thành Nặc dụi dụi con mắt. Ân? Trời đã sáng a. Nên về phòng của mình, còn có thể ngủ lại một chút.

Thành Nặc mơ hồ kéo quần áo của mình, nghênh ngang đi ra khỏi phòng.

Nghiêm Hi nhìn nhìn thật to lắc đầu, vật nhỏ này, ngay cả cửa phòng cũng quên đóng lại.

Thật sự không có hy vọng.

Chúng Ta Một Nhà Đều Là Quỷ Hút MáuTác giả: Tập Tiểu VũTruyện Đam MỹPr: Ni Nhi A… Nóng quá… Vì sao lại nóng thế này. Cơ thể như muốn xé rách ra, làm ơn, ai cứu ta với. Reng reng reng… Ta khó chịu mà lăn qua lăn lại, ồn quá, cái đồng hồ báo thức chết tiệt này, hôm nay là cuối tuần cũng không để cho ta ngủ ngon một giấc là sao. Chán thật, vươn tay tắt đi đồng hồ đang reng inh ỏi, nghiêng người tiếp tục đi gặp chu công, bỗng nhiên chăn trên người bị ai đó kéo một chút, làm ta thoáng tỉnh lại. “Ba, ngươi làm gì mà kéo chăn của ta a.” Ta bất mãn nhìn người đàn ông mặc tạp dề hình Kitty đang đứng trước mặt ta, thật là, một nam nhân đã  hơn 40 tuổi rồi mà còn thích mặt đồ mèo Kitty. “Ngươi quên rồi sao, hôm nay chúng ta phải dọn nhà a, mau dậy ăn sáng đi.” Lão ba đem y phục ném cho ta, xoay người đi xuống lầu, tiếp tục công việc thu dọn. Ta vươn vươn thắt lưng, đúng rồi, hôm nay là ngày dọn nhà của ta và ba ba, nói là dọn nhà, kỳ thực là lão ba ta muốn tái hôn. Chúng ta phải dọn đến sống cùng với người mẹ mới của ta, nói thật, nghĩ mình sắp có thêm một người… Pr: Ni NhiCheck: Q Chan“Hiểu… Đẩy ra Nghiêm Hiểu bên cạnh, Nghiêm Thần từ trên giường ngồi dậy.“Chuyện gì?”“Ngươi có nghe thấy âm thanh gì không?”“Âm thanh?”“Đúng a, hình như là từ dưới lầu.” Mặc dù âm thanh không lớn, Nghiêm Thần vẫn khẳng định chính mình nghe được âm thanh đó.“Chúng ta xuống lầu nhìn xem.” Nghiêm Thần cùng Nghiêm Hiểu mặc vào quần áo, lặng lẽ đi xuống lầu.Càng đi xuống, âm thanh càng rõ hơn.Nghiêm Thần cùng Nghiêm Hiểu xông ào vào phòng bếp chuẩn bị thi thố tài năng, lại phát hiện trong phòng bếp làm gì có trộm a, chỉ có Thành Nặc một người đang… ăn… gì đó.Nghiêm Thần trợn mặt: “Ta nói Tiểu Nặc a, nửa đêm canh ba người không ngủ được, trong này bảy ăn tám ăn cái gì a? Con chuột đều bị người hù chết.”Ai, có thể nửa đêm thức dậy chạy đến phòng bếp tìm đồ ăn, chỉ sợ người ta không biết đại khái chỉ có mỗi Thành Nặc đi.Cho rằng Thành Nặc sẽ phản bác, không nghĩ đến hắn lại ngoan ngoãn tiếp tục ăn. Thật sự là mặt trời mọc từ hướng Tây a.“Tiểu Nặc, ngươi không sao chứ.” Nghiêm Thần quan tâm hỏi.“Không cần ngươi lo.” Lại cắn một miếng bánh ngọt.“Ta nói Tiểu Nặc a, có phải ngươi mỗi buổi tối đều chạy đến phòng bếp ăn phải không?” Khó trách phòng bếp gần đây thiếu nhiều thức ăn như vậy, chính mình còn tưởng rằng có con chuột nha?Nguyên lại đều do Thành Nặc trộm ăn.Nhéo nhéo khuôn mặt rõ ràng tròn thêm một vòng của Thành Nặc: “Ngươi nếu còn ăn, coi chừng thành tiểu trư đó.”Thành Nặc ảo não ném đi dĩa ăn: “Vậy làm sao bây giờ a? Ta buổi tối ngủ không được, ngủ không được nửa đêm sẽ đói a.”“Không phải chứ, ngươi trước kia không phải ngủ giống như tiểu trư sao.”“Ta…” Thành Nặc khuôn mặt nhỏ nhắn thoáng cái hồng như quả táo, cũng không thể nói mình mấy ngày nay vì không có Nghiêm Hi nên ngủ không yên a, thật sự rất mất thể diện.“Tiểu Nặc, sẽ không phải vì, vì thiếu Nghiêm Hi a.”Nhìn Tiểu Nặc trợn tròn mắt, Nghiêm Thần liền biết mình đã đoán đúng.Thành Nặc cúi đầu xuống, có rõ ràng như vậy sao?Đột nhiên trước mặt Thành Nặc xuống hiện một cái chìa khóa: “Tiểu Nặc a, đây là chìa khóa phòng của Nghiêm Hi nha, ngươi biết nên làm như thế nào đi?”Nghiêm Thần nhìn Tiểu Nặc kích động chạy lên trên lầu, tên tiểu tử này thật sự biết rõ nên làm gì sao?Mặc kệ, ngủ trước nói sau.Thành Nặc nhẹ nhàng mở ra cửa phòng của Nghiêm Hi, trong phòng tối như mực, hắn mò tới giường, sau đó c** q**n áo ra chậm rãi bò lên.A… Nghiêm Hi có thói quen quấn lấy mền, trước kia ngủ cùng một chỗ hắn đều ôm lấy chính mình. Nhưng bây giờ, Nghiêm Hi đều quấn lấy mền, co lại ở một bên, hảo lãnh a, lại không dám đi kéo cái mền của Nghiêm Hi.Thành Nặc ủy khuất hít hít cái mũi, nước mắt tranh nhau chảy xuống.Liền tại lúc Thành Nặc khóc, Nghiêm Hi thân thể động động, một cái xoay người đem Thành Nặc ôm vào trong ngực.Ân? Nghiêm Hi tỉnh? Thành Nặc dọa người ngay cả động một chút cũng không dám.Nửa ngày không có phản ứng, Thành Nặc mới xác định Nghiêm Hi hình như không có tỉnh, Nghiêm Hi lúc ngủ một mình cử động liền lớn như vậy sao?Bất quá được Nghiêm Hi ôm vào trong ngực cảm giác thật sự hảo hảo a, Thành Nặc vươn tay tiến vào trong áo ngủ nửa mở của Nghiêm Hi, đầu cũng chen vào trong cái cổ của Nghiêm Hi.Nhẹ nhàng l**m, bốn phía tràn đầy hương vị của Nghiêm Hi, Thành Nặc thoáng cái liền an tâm, không đến vài phút, tiểu tử kia tìm cái vị trí thoải mái liền đi tìm Chu Công.Sáng mai, ta nhất định phải dậy sớm hơn Nghiêm Hi mới được, trước khi hắn dậy phải về phòng của mình.Biết rõ Thành Nặc đang ngủ, Nghiêm Hi mới mở hai mắt ra.Thành Nặc vừa tiến vào Nghiêm Hi liền tỉnh, trên thực tế không tỉnh cũng khó, nếu như một người đang ngủ, có lẽ có người mở cửa sẽ không biết, nếu như một người đang ngủ sâu hơn một chút, có người leo đến bên cạnh ngươi, ngươi có lẽ cũng sẽ không biết, nhưng dù ngủ thế nào, nhân gia đều ngồi cạnh ngươi khóc, nếu không tỉnh ngươi có thể thành người chết được rồi đấy.Thật sự là một tiểu ngu ngốc, tới ngủ sẽ không mang theo mền a, không mang theo mền vội vã c** q**n áo như vậy làm cái gì? Đúng là ngu ngốc.Trời lạnh như vậy, Nghiêm Hi thật đúng là sợ Thành Nặc đông lạnh ra bệnh, một cái xoay người sẽ đem Thành Nặc nhét vào trong ngực của mình.Lúc Thành Nặc vươn tay thăm dò vào trong áo ngủ của Nghiêm Hi, Nghiêm Hi phi thường tinh tường nghe được âm thanh hít một ngụm lãnh khí của mình, tiểu đông tây này rõ ràng đến khiêu chiến sức chịu đựng của mình mà.Nghiêm Hi bắt đầu lo lắng thời gian trừng phạt Thành Nặc có nên rút ngắn một chút, nếu không mình rất có thể bởi vì chưa được thỏa mãn d*c v*ng mà sẽ phát điên mất.Sáng ngày thứ hai, Nghiêm Hi rất sớm liền tỉnh lại, nhìn xem tiểu thiên sứ còn đang ngủ say trong lòng, Nghiêm Hi nhịn không được vụng trộm hôn Thành Nặc một cái, ân, hương vị thật sự rất tốt.Bất quá tiểu đông tây này nếu không tỉnh, tất cả mọi người sẽ bị muộn, Nghiêm Hi nhẹ nhàng đẩy Thành Nặc.Thành Nặc dụi dụi con mắt. Ân? Trời đã sáng a. Nên về phòng của mình, còn có thể ngủ lại một chút.Thành Nặc mơ hồ kéo quần áo của mình, nghênh ngang đi ra khỏi phòng.Nghiêm Hi nhìn nhìn thật to lắc đầu, vật nhỏ này, ngay cả cửa phòng cũng quên đóng lại.Thật sự không có hy vọng.

Chương 12