Mở đầu Tôi là quản gia nhà họ Lăng, ở nhà họ Lăng đã nhiều năm, nhiệm vụ chủ yếu nhất của tôi chính là chăm sóc thiếu gia duy nhất của nhà họ Lăng, Lăng Thiệu;Lăng thiếu gia thuở nhỏ thân thể yếu ớt, bệnh nặng, bệnh vặt liên tục, bởi vì quanh năm ngã bệnh, thân thể của anh rất gầy yếu, cũng rất ít ra khỏi cửa. Sắc mặt của anh tái nhợt, trên môi gần như không có huyết sắc; hành động của anh vô cùng bất tiện, khi hơi đi được hơn một đoạn, sẽ mệt mỏi, trừ khi không thể không xuất hiện ở công ty, phần lớn anh sẽ ở trong nhà, ngồi trên xe lăn đọc sách, ngẩn người. Thiếu gia không có bạn bè, người thân duy nhất, mẹ của anh, cũng ở nước ngoài, cho nên cũng gần như không có đối tượng có thể trò chuyện; mỗi lần nhìn thấy anh ngơ ngác nhìn phương xa, trên mặt lúc nào cũng lộ ra thần sắc mê man khiến tôi luôn cảm thấy rất đau lòng; nhưng khi anh nổi giận thì rất cáu kỉnh, vẻ mặt âm u sẽ làm cả đám người hầu nhà họ Lăng đều không dám nói một câu. Cho mãi đến một ngày, thiếu gia đột nhiên hỏi tôi…
Chương 2-3
Sủng Em Đến NghiệnTác giả: Lăng Hề HềTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhMở đầu Tôi là quản gia nhà họ Lăng, ở nhà họ Lăng đã nhiều năm, nhiệm vụ chủ yếu nhất của tôi chính là chăm sóc thiếu gia duy nhất của nhà họ Lăng, Lăng Thiệu;Lăng thiếu gia thuở nhỏ thân thể yếu ớt, bệnh nặng, bệnh vặt liên tục, bởi vì quanh năm ngã bệnh, thân thể của anh rất gầy yếu, cũng rất ít ra khỏi cửa. Sắc mặt của anh tái nhợt, trên môi gần như không có huyết sắc; hành động của anh vô cùng bất tiện, khi hơi đi được hơn một đoạn, sẽ mệt mỏi, trừ khi không thể không xuất hiện ở công ty, phần lớn anh sẽ ở trong nhà, ngồi trên xe lăn đọc sách, ngẩn người. Thiếu gia không có bạn bè, người thân duy nhất, mẹ của anh, cũng ở nước ngoài, cho nên cũng gần như không có đối tượng có thể trò chuyện; mỗi lần nhìn thấy anh ngơ ngác nhìn phương xa, trên mặt lúc nào cũng lộ ra thần sắc mê man khiến tôi luôn cảm thấy rất đau lòng; nhưng khi anh nổi giận thì rất cáu kỉnh, vẻ mặt âm u sẽ làm cả đám người hầu nhà họ Lăng đều không dám nói một câu. Cho mãi đến một ngày, thiếu gia đột nhiên hỏi tôi… Sau khi Lô Nguyệt Nguyệt tạm biệt Lăng Thiệu, liền nhanh chóng chạy đi gặp mẹ, gần đây thời tiết có chút lạnh, cô mua cho bà một cái khăn quàng cổ, mẹ nhất định sẽ rất thích; sau khi vào đại học, cô làm việc ngoài giờ, dành dụm được ít tiền, cuối cùng cũng có thể tặng mẹ một món quà.๖ۣۜDiễn đàn ๖ۣۜLê Quý ĐônMẹ một thân một mình nuôi nấng cô lớn lên, công việc rất vất vả, vì để cho cô có thể học đại học, còn nhận thêm vài phần công việc; hôm nay vào nhà họ Lăng làm đầu bếp, tiền lương không những cao, còn không cần phải cực khổ làm việc.๖ۣۜDiễn đàn ๖ۣۜLê Quý ĐônĐi tới khu người giúp việc ở, Lô Nguyệt Nguyệt quét dọn phòng một chút, đem quần áo đã được ủi xếp vào trong tủ quần áo, rồi đem quần áo bẩn đi giặt, Lô Nguyệt Nguyệt muốn chia sẻ công việc với bà; sau khi cô dọn dẹp xong, thì mẹ vào phòng, thấy con gái bảo bối, thì vô cùng vui vẻ.๖ۣۜDiễn đàn ๖ۣۜLê Quý ĐônBà lôi kéo tay con gái, nói với cô một ít chuyện, hỏi việc học gần đây của cô như thế nào, nghe được câu trả lời của Lô Nguyệt Nguyệt, rất yên tâm, cũng rất thỏa mãn; thấy cô dọn dẹp xong phòng, có chút đau lòng,"Nguyệt Nguyệt, con cực khổ rồi, làm việc ở đây, còn phải giúp mẹ. . . . . ."๖ۣۜDiễn đàn ๖ۣۜLê Quý Đôn"Mẹ mới khổ cực! Công việc này có mệt lắm không?" Lô Nguyệt Nguyệt cười, ngồi ở bên cạnh mẹ, lấy khăn tay ra thay bà lau mồ hôi."Không mệt, không mệt! Làm đầu bếp rất dễ dàng, hơn nữa, tất cả mọi người rất thích món ăn mẹ làm." Lúc nói xong câu này, vẻ mặt bà rất là tự hào."Đó là đương nhiên, món ăn mẹ làm là ngon nhất!" Lô Nguyệt Nguyệt gục đầu vào bả vai mẹ, như khi còn bé rúc vào trong lòng bà làm nũng.๖ۣۜDiễn đàn ๖ۣۜLê Quý Đôn"Mẹ đi phòng bếp xem một chút, mới vừa chưng bánh Quế Hoa Cao con thích ăn nhất! Không biết chín chưa nữa?"Lô Nguyệt Nguyệt cảm thấy thật hạnh phúc, trong mắt nén lệ, gật đầu một cái, "Mẹ. . . . . ."Mỗi lần mẹ đều làm đồ ăn cô thích nhất, Lô Nguyệt Nguyệt hít vào một hơi, cô phải tốt nghiệp sớm, sau đó kiếm thật nhiều, thật nhiều tiền, chăm sóc chu đáo cho mẹ, không để cho bà khổ cực như vậy nữa.๖ۣۜDiễn đàn ๖ۣۜLê Quý ĐônLúc Lô Nguyệt Nguyệt rời khỏi, trong lòng có chút lưu luyến, mẹ cười đảm bảo với cô, ở nơi này mình sống rất tốt, thân thể cũng rất khỏe mạnh, cuối cùng cô mới yên lòng, rưng rưng tạm biệt mẹ.Trở lại túc xá, Tô Tô gấp không thể chờ được mà hỏi cô:"Hôm nay mẹ của cậu làm gì cho cậu ăn vậy?"๖ۣۜDiễn đàn ๖ۣۜLê Quý ĐônLô Nguyệt Nguyệt lấy ra bánh Quế Hoa Cao mà mẹ làm, chia cho Tô Tô, từ nhỏ Lô Nguyệt Nguyệt cùng Tô Tô là bạn tốt, gắn bó như keo như sơn; hôm nay học cùng Trường Đại Học, quan hệ tốt như cũ, còn ở chung phòng kí túc xá.๖ۣۜDiễn đàn ๖ۣۜLê Quý ĐônLô Nguyệt Nguyệt có chuyện gì, đều nói cho Tô Tô biết, vì vậy liền đem chuyện gặp Lăng Thiệu ở nhà họ Lăng kể cho Tô Tô nghe; Tô Tô vừa nghe xong, cặp mắt liền sáng lên, "Oa! Anh ta khẳng định chính là chân mệnh thiên tử của cậu a!"๖ۣۜDiễn đàn ๖ۣۜLê Quý Đôn"Đừng nói lung tung! Thiệu tiên sinh là người tốt, lần trước còn giúp đỡ tớ, bây giờ tớ không biết làm sao để cảm tạ anh ta đây.""Đúng đúng, lấy thân báo đáp đi!" Tô Tô vui mừng kêu lên, ngay sau đó thì dừng lại, "Cậu nói thân thể anh ta không tốt? Chậc, không được rồi. . . . . . Nếu lúc lên giường làm cái chuyện kia, chỉ sợ anh ta hôn mê bất tỉnh, vậy phải làm sao đây a?"๖ۣۜDiễn đàn ๖ۣۜLê Quý Đôn (3T: Đó cũng là điều em lo sợ a!!!!)"Cậu nói cái gì đó?" Lô Nguyệt Nguyệt cũng không biết nên nói cái gì với Tô Tô! Tô Tô là một cô gái tốt, ở trong mắt người ngoài, Tô Tô có vóc người đẹp, cử chỉ ưu nhã, hào phóng; nhưng ở trước mặt cô, những lời vừa nói ra khiến người ta kinh ngạc đến chết thì sẽ không buông tha a, nói cái gì cũng dám nói! Cũng như lúc này, cô cùng Thiệu Lăng ko6ng có cái gì cả, Tô Tô lại nghĩ đến việc lên giường làm cái chuyện kia….. thật là….."Ha ha, có người đỏ mặt a!" Tô Tô nhìn gò má mềm mại của cô, tay để ở bả vai cô, " Nguyệt Nguyệt ngoan, đang suy nghĩ cái gì vậy ?"Lô Nguyệt Nguyệt xoay người sang chỗ khác, đưa lưng về phía Tô Tô, chọn một ít sách,nói, "Đi, chúng ta đi thư viện đọc sách!""Ừm!" Tô Tô cười he he, trong lòng nghĩ, lời tiên tri của mình, một ngày nào đó sẽ đúng!
Sau khi Lô Nguyệt Nguyệt tạm biệt Lăng Thiệu, liền nhanh chóng chạy đi gặp mẹ, gần đây thời tiết có chút lạnh, cô mua cho bà một cái khăn quàng cổ, mẹ nhất định sẽ rất thích; sau khi vào đại học, cô làm việc ngoài giờ, dành dụm được ít tiền, cuối cùng cũng có thể tặng mẹ một món quà.๖ۣۜDiễn đàn ๖ۣۜLê Quý Đôn
Mẹ một thân một mình nuôi nấng cô lớn lên, công việc rất vất vả, vì để cho cô có thể học đại học, còn nhận thêm vài phần công việc; hôm nay vào nhà họ Lăng làm đầu bếp, tiền lương không những cao, còn không cần phải cực khổ làm việc.๖ۣۜDiễn đàn ๖ۣۜLê Quý Đôn
Đi tới khu người giúp việc ở, Lô Nguyệt Nguyệt quét dọn phòng một chút, đem quần áo đã được ủi xếp vào trong tủ quần áo, rồi đem quần áo bẩn đi giặt, Lô Nguyệt Nguyệt muốn chia sẻ công việc với bà; sau khi cô dọn dẹp xong, thì mẹ vào phòng, thấy con gái bảo bối, thì vô cùng vui vẻ.๖ۣۜDiễn đàn ๖ۣۜLê Quý Đôn
Bà lôi kéo tay con gái, nói với cô một ít chuyện, hỏi việc học gần đây của cô như thế nào, nghe được câu trả lời của Lô Nguyệt Nguyệt, rất yên tâm, cũng rất thỏa mãn; thấy cô dọn dẹp xong phòng, có chút đau lòng,"Nguyệt Nguyệt, con cực khổ rồi, làm việc ở đây, còn phải giúp mẹ. . . . . ."๖ۣۜDiễn đàn ๖ۣۜLê Quý Đôn
"Mẹ mới khổ cực! Công việc này có mệt lắm không?" Lô Nguyệt Nguyệt cười, ngồi ở bên cạnh mẹ, lấy khăn tay ra thay bà lau mồ hôi.
"Không mệt, không mệt! Làm đầu bếp rất dễ dàng, hơn nữa, tất cả mọi người rất thích món ăn mẹ làm." Lúc nói xong câu này, vẻ mặt bà rất là tự hào.
"Đó là đương nhiên, món ăn mẹ làm là ngon nhất!" Lô Nguyệt Nguyệt gục đầu vào bả vai mẹ, như khi còn bé rúc vào trong lòng bà làm nũng.๖ۣۜDiễn đàn ๖ۣۜLê Quý Đôn
"Mẹ đi phòng bếp xem một chút, mới vừa chưng bánh Quế Hoa Cao con thích ăn nhất! Không biết chín chưa nữa?"
Lô Nguyệt Nguyệt cảm thấy thật hạnh phúc, trong mắt nén lệ, gật đầu một cái, "Mẹ. . . . . ."
Mỗi lần mẹ đều làm đồ ăn cô thích nhất, Lô Nguyệt Nguyệt hít vào một hơi, cô phải tốt nghiệp sớm, sau đó kiếm thật nhiều, thật nhiều tiền, chăm sóc chu đáo cho mẹ, không để cho bà khổ cực như vậy nữa.๖ۣۜDiễn đàn ๖ۣۜLê Quý Đôn
Lúc Lô Nguyệt Nguyệt rời khỏi, trong lòng có chút lưu luyến, mẹ cười đảm bảo với cô, ở nơi này mình sống rất tốt, thân thể cũng rất khỏe mạnh, cuối cùng cô mới yên lòng, rưng rưng tạm biệt mẹ.
Trở lại túc xá, Tô Tô gấp không thể chờ được mà hỏi cô:"Hôm nay mẹ của cậu làm gì cho cậu ăn vậy?"๖ۣۜDiễn đàn ๖ۣۜLê Quý Đôn
Lô Nguyệt Nguyệt lấy ra bánh Quế Hoa Cao mà mẹ làm, chia cho Tô Tô, từ nhỏ Lô Nguyệt Nguyệt cùng Tô Tô là bạn tốt, gắn bó như keo như sơn; hôm nay học cùng Trường Đại Học, quan hệ tốt như cũ, còn ở chung phòng kí túc xá.๖ۣۜDiễn đàn ๖ۣۜLê Quý Đôn
Lô Nguyệt Nguyệt có chuyện gì, đều nói cho Tô Tô biết, vì vậy liền đem chuyện gặp Lăng Thiệu ở nhà họ Lăng kể cho Tô Tô nghe; Tô Tô vừa nghe xong, cặp mắt liền sáng lên, "Oa! Anh ta khẳng định chính là chân mệnh thiên tử của cậu a!"๖ۣۜDiễn đàn ๖ۣۜLê Quý Đôn
"Đừng nói lung tung! Thiệu tiên sinh là người tốt, lần trước còn giúp đỡ tớ, bây giờ tớ không biết làm sao để cảm tạ anh ta đây."
"Đúng đúng, lấy thân báo đáp đi!" Tô Tô vui mừng kêu lên, ngay sau đó thì dừng lại, "Cậu nói thân thể anh ta không tốt? Chậc, không được rồi. . . . . . Nếu lúc lên giường làm cái chuyện kia, chỉ sợ anh ta hôn mê bất tỉnh, vậy phải làm sao đây a?"๖ۣۜDiễn đàn ๖ۣۜLê Quý Đôn (3T: Đó cũng là điều em lo sợ a!!!!)
"Cậu nói cái gì đó?" Lô Nguyệt Nguyệt cũng không biết nên nói cái gì với Tô Tô! Tô Tô là một cô gái tốt, ở trong mắt người ngoài, Tô Tô có vóc người đẹp, cử chỉ ưu nhã, hào phóng; nhưng ở trước mặt cô, những lời vừa nói ra khiến người ta kinh ngạc đến chết thì sẽ không buông tha a, nói cái gì cũng dám nói! Cũng như lúc này, cô cùng Thiệu Lăng ko6ng có cái gì cả, Tô Tô lại nghĩ đến việc lên giường làm cái chuyện kia….. thật là…..
"Ha ha, có người đỏ mặt a!" Tô Tô nhìn gò má mềm mại của cô, tay để ở bả vai cô, " Nguyệt Nguyệt ngoan, đang suy nghĩ cái gì vậy ?"
Lô Nguyệt Nguyệt xoay người sang chỗ khác, đưa lưng về phía Tô Tô, chọn một ít sách,nói, "Đi, chúng ta đi thư viện đọc sách!"
"Ừm!" Tô Tô cười he he, trong lòng nghĩ, lời tiên tri của mình, một ngày nào đó sẽ đúng!
Sủng Em Đến NghiệnTác giả: Lăng Hề HềTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhMở đầu Tôi là quản gia nhà họ Lăng, ở nhà họ Lăng đã nhiều năm, nhiệm vụ chủ yếu nhất của tôi chính là chăm sóc thiếu gia duy nhất của nhà họ Lăng, Lăng Thiệu;Lăng thiếu gia thuở nhỏ thân thể yếu ớt, bệnh nặng, bệnh vặt liên tục, bởi vì quanh năm ngã bệnh, thân thể của anh rất gầy yếu, cũng rất ít ra khỏi cửa. Sắc mặt của anh tái nhợt, trên môi gần như không có huyết sắc; hành động của anh vô cùng bất tiện, khi hơi đi được hơn một đoạn, sẽ mệt mỏi, trừ khi không thể không xuất hiện ở công ty, phần lớn anh sẽ ở trong nhà, ngồi trên xe lăn đọc sách, ngẩn người. Thiếu gia không có bạn bè, người thân duy nhất, mẹ của anh, cũng ở nước ngoài, cho nên cũng gần như không có đối tượng có thể trò chuyện; mỗi lần nhìn thấy anh ngơ ngác nhìn phương xa, trên mặt lúc nào cũng lộ ra thần sắc mê man khiến tôi luôn cảm thấy rất đau lòng; nhưng khi anh nổi giận thì rất cáu kỉnh, vẻ mặt âm u sẽ làm cả đám người hầu nhà họ Lăng đều không dám nói một câu. Cho mãi đến một ngày, thiếu gia đột nhiên hỏi tôi… Sau khi Lô Nguyệt Nguyệt tạm biệt Lăng Thiệu, liền nhanh chóng chạy đi gặp mẹ, gần đây thời tiết có chút lạnh, cô mua cho bà một cái khăn quàng cổ, mẹ nhất định sẽ rất thích; sau khi vào đại học, cô làm việc ngoài giờ, dành dụm được ít tiền, cuối cùng cũng có thể tặng mẹ một món quà.๖ۣۜDiễn đàn ๖ۣۜLê Quý ĐônMẹ một thân một mình nuôi nấng cô lớn lên, công việc rất vất vả, vì để cho cô có thể học đại học, còn nhận thêm vài phần công việc; hôm nay vào nhà họ Lăng làm đầu bếp, tiền lương không những cao, còn không cần phải cực khổ làm việc.๖ۣۜDiễn đàn ๖ۣۜLê Quý ĐônĐi tới khu người giúp việc ở, Lô Nguyệt Nguyệt quét dọn phòng một chút, đem quần áo đã được ủi xếp vào trong tủ quần áo, rồi đem quần áo bẩn đi giặt, Lô Nguyệt Nguyệt muốn chia sẻ công việc với bà; sau khi cô dọn dẹp xong, thì mẹ vào phòng, thấy con gái bảo bối, thì vô cùng vui vẻ.๖ۣۜDiễn đàn ๖ۣۜLê Quý ĐônBà lôi kéo tay con gái, nói với cô một ít chuyện, hỏi việc học gần đây của cô như thế nào, nghe được câu trả lời của Lô Nguyệt Nguyệt, rất yên tâm, cũng rất thỏa mãn; thấy cô dọn dẹp xong phòng, có chút đau lòng,"Nguyệt Nguyệt, con cực khổ rồi, làm việc ở đây, còn phải giúp mẹ. . . . . ."๖ۣۜDiễn đàn ๖ۣۜLê Quý Đôn"Mẹ mới khổ cực! Công việc này có mệt lắm không?" Lô Nguyệt Nguyệt cười, ngồi ở bên cạnh mẹ, lấy khăn tay ra thay bà lau mồ hôi."Không mệt, không mệt! Làm đầu bếp rất dễ dàng, hơn nữa, tất cả mọi người rất thích món ăn mẹ làm." Lúc nói xong câu này, vẻ mặt bà rất là tự hào."Đó là đương nhiên, món ăn mẹ làm là ngon nhất!" Lô Nguyệt Nguyệt gục đầu vào bả vai mẹ, như khi còn bé rúc vào trong lòng bà làm nũng.๖ۣۜDiễn đàn ๖ۣۜLê Quý Đôn"Mẹ đi phòng bếp xem một chút, mới vừa chưng bánh Quế Hoa Cao con thích ăn nhất! Không biết chín chưa nữa?"Lô Nguyệt Nguyệt cảm thấy thật hạnh phúc, trong mắt nén lệ, gật đầu một cái, "Mẹ. . . . . ."Mỗi lần mẹ đều làm đồ ăn cô thích nhất, Lô Nguyệt Nguyệt hít vào một hơi, cô phải tốt nghiệp sớm, sau đó kiếm thật nhiều, thật nhiều tiền, chăm sóc chu đáo cho mẹ, không để cho bà khổ cực như vậy nữa.๖ۣۜDiễn đàn ๖ۣۜLê Quý ĐônLúc Lô Nguyệt Nguyệt rời khỏi, trong lòng có chút lưu luyến, mẹ cười đảm bảo với cô, ở nơi này mình sống rất tốt, thân thể cũng rất khỏe mạnh, cuối cùng cô mới yên lòng, rưng rưng tạm biệt mẹ.Trở lại túc xá, Tô Tô gấp không thể chờ được mà hỏi cô:"Hôm nay mẹ của cậu làm gì cho cậu ăn vậy?"๖ۣۜDiễn đàn ๖ۣۜLê Quý ĐônLô Nguyệt Nguyệt lấy ra bánh Quế Hoa Cao mà mẹ làm, chia cho Tô Tô, từ nhỏ Lô Nguyệt Nguyệt cùng Tô Tô là bạn tốt, gắn bó như keo như sơn; hôm nay học cùng Trường Đại Học, quan hệ tốt như cũ, còn ở chung phòng kí túc xá.๖ۣۜDiễn đàn ๖ۣۜLê Quý ĐônLô Nguyệt Nguyệt có chuyện gì, đều nói cho Tô Tô biết, vì vậy liền đem chuyện gặp Lăng Thiệu ở nhà họ Lăng kể cho Tô Tô nghe; Tô Tô vừa nghe xong, cặp mắt liền sáng lên, "Oa! Anh ta khẳng định chính là chân mệnh thiên tử của cậu a!"๖ۣۜDiễn đàn ๖ۣۜLê Quý Đôn"Đừng nói lung tung! Thiệu tiên sinh là người tốt, lần trước còn giúp đỡ tớ, bây giờ tớ không biết làm sao để cảm tạ anh ta đây.""Đúng đúng, lấy thân báo đáp đi!" Tô Tô vui mừng kêu lên, ngay sau đó thì dừng lại, "Cậu nói thân thể anh ta không tốt? Chậc, không được rồi. . . . . . Nếu lúc lên giường làm cái chuyện kia, chỉ sợ anh ta hôn mê bất tỉnh, vậy phải làm sao đây a?"๖ۣۜDiễn đàn ๖ۣۜLê Quý Đôn (3T: Đó cũng là điều em lo sợ a!!!!)"Cậu nói cái gì đó?" Lô Nguyệt Nguyệt cũng không biết nên nói cái gì với Tô Tô! Tô Tô là một cô gái tốt, ở trong mắt người ngoài, Tô Tô có vóc người đẹp, cử chỉ ưu nhã, hào phóng; nhưng ở trước mặt cô, những lời vừa nói ra khiến người ta kinh ngạc đến chết thì sẽ không buông tha a, nói cái gì cũng dám nói! Cũng như lúc này, cô cùng Thiệu Lăng ko6ng có cái gì cả, Tô Tô lại nghĩ đến việc lên giường làm cái chuyện kia….. thật là….."Ha ha, có người đỏ mặt a!" Tô Tô nhìn gò má mềm mại của cô, tay để ở bả vai cô, " Nguyệt Nguyệt ngoan, đang suy nghĩ cái gì vậy ?"Lô Nguyệt Nguyệt xoay người sang chỗ khác, đưa lưng về phía Tô Tô, chọn một ít sách,nói, "Đi, chúng ta đi thư viện đọc sách!""Ừm!" Tô Tô cười he he, trong lòng nghĩ, lời tiên tri của mình, một ngày nào đó sẽ đúng!