Tác giả:

Mở đầu Tôi là quản gia nhà họ Lăng, ở nhà họ Lăng đã nhiều năm, nhiệm vụ chủ yếu nhất của tôi chính là chăm sóc thiếu gia duy nhất của nhà họ Lăng, Lăng Thiệu;Lăng thiếu gia thuở nhỏ thân thể yếu ớt, bệnh nặng, bệnh vặt liên tục, bởi vì quanh năm ngã bệnh, thân thể của anh rất gầy yếu, cũng rất ít ra khỏi cửa. Sắc mặt của anh tái nhợt, trên môi gần như không có huyết sắc; hành động của anh vô cùng bất tiện, khi hơi đi được hơn một đoạn, sẽ mệt mỏi, trừ khi không thể không xuất hiện ở công ty, phần lớn anh sẽ ở trong nhà, ngồi trên xe lăn đọc sách, ngẩn người. Thiếu gia không có bạn bè, người thân duy nhất, mẹ của anh, cũng ở nước ngoài, cho nên cũng gần như không có đối tượng có thể trò chuyện; mỗi lần nhìn thấy anh ngơ ngác nhìn phương xa, trên mặt lúc nào cũng lộ ra thần sắc mê man khiến tôi luôn cảm thấy rất đau lòng; nhưng khi anh nổi giận thì rất cáu kỉnh, vẻ mặt âm u sẽ làm cả đám người hầu nhà họ Lăng đều không dám nói một câu. Cho mãi đến một ngày, thiếu gia đột nhiên hỏi tôi…

Chương 6-1

Sủng Em Đến NghiệnTác giả: Lăng Hề HềTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhMở đầu Tôi là quản gia nhà họ Lăng, ở nhà họ Lăng đã nhiều năm, nhiệm vụ chủ yếu nhất của tôi chính là chăm sóc thiếu gia duy nhất của nhà họ Lăng, Lăng Thiệu;Lăng thiếu gia thuở nhỏ thân thể yếu ớt, bệnh nặng, bệnh vặt liên tục, bởi vì quanh năm ngã bệnh, thân thể của anh rất gầy yếu, cũng rất ít ra khỏi cửa. Sắc mặt của anh tái nhợt, trên môi gần như không có huyết sắc; hành động của anh vô cùng bất tiện, khi hơi đi được hơn một đoạn, sẽ mệt mỏi, trừ khi không thể không xuất hiện ở công ty, phần lớn anh sẽ ở trong nhà, ngồi trên xe lăn đọc sách, ngẩn người. Thiếu gia không có bạn bè, người thân duy nhất, mẹ của anh, cũng ở nước ngoài, cho nên cũng gần như không có đối tượng có thể trò chuyện; mỗi lần nhìn thấy anh ngơ ngác nhìn phương xa, trên mặt lúc nào cũng lộ ra thần sắc mê man khiến tôi luôn cảm thấy rất đau lòng; nhưng khi anh nổi giận thì rất cáu kỉnh, vẻ mặt âm u sẽ làm cả đám người hầu nhà họ Lăng đều không dám nói một câu. Cho mãi đến một ngày, thiếu gia đột nhiên hỏi tôi… "Thiếu gia, tối ngày hôm qua phu nhân đã trở về,die»ndٿanl«equ»yd«onnhưng người không ở nhà. . . . . ." Quản gia nhìn thấy Lăng Thiệu trở về nhà, mới thở dài một hơi; cũng thật đúng lúc, tối ngày hôm qua Lăng phu nhân trở về từ nước Mĩ, nhưng không gặp được Lăng Thiệu, bà rất giận dữ, dạy dỗ quản gia đến hai giờ!Rốt cuộc ông đã hiểu rõ, tính cách Lăng Thiệu rốt cuộc là giống ai. . . . . . Hoàn toàn giống với tính cách của phu nhân!die»ndٿanl«equ»yd«on"Thật sao?" Lăng Thiệu không có cảm xúc gì, lúc này, anh hoàn toàn nghĩ tới thân thể nhỏ nhắn của Lô Nguyệt Nguyệt, cả người đều nhẹ nhàng, anh chỉ muốn lên mạng học thêm một ít kỷ xảo,die»ndٿanl«equ»yd«onlần sau anh có thể làm tốt hơn một chút!"Thiếu gia!" Quản gia thấy mình nói với Lăng Thiệu lâu như vậy, Lăng Thiệu cũng không để ý nhiều, làm ông có chút cảm giác thất bại, "Thiếu gia, người nên đi gặp phu nhân."die»ndٿanl«equ»yd«on"Không cần." Lăng Thiệu từ tốn nói một câu, đứng dậy, đi vào bên trong.Quản gia thấy Lăng Thiệu đứng dậy đi bộ, trong lòng rất vui mừng, thân thể thiếu gia rất yếu, vẫn ngồi ở xe lăn, hôm nay có thói quen đi bộ, như vậy rất tốt!Lăng Thiệu chưa bước vào phòng, một giọng uy nghiêm của phụ nữ từ sau lưng truyền đến, mang theo tức giận, "Lăng Thiệu, tối hôm qua con ở đâu?"Lăng Thiệu mỉm cười, xoay người lại, nụ cười xa cách,die»ndٿanl«equ»yd«onlạnh nhạt, "Mẹ, người đã trở về.""Con phải chú ý thân thể mình, đừng có chạy lung tung, mẹ chỉ có một đứa con trai là con, ngàn vạn lần không được xảy ra chuyện gì,die»ndٿanl«equ»yd«oncon âm thầm đi ra ngoài, cũng không cho người khác đi theo, mẹ rất lo cho con!""Vâng, về sau con sẽ xin phép mẹ trước khi ra ngoài." Lăng Thiệu không nói tiếng nào khi bà đang nói chuyện, sau đó đáp một câu.Lăng phu nhân nói rất nhiều, lúc đi khỏi, bà hung hăng trợn mắt nhìn quản gia một cái, mặt quản gia ảo não nhìn Lăng Thiệu, "Thiếu gia."Lăng Thiệu cười cười,die»ndٿanl«equ»yd«on"Uất ức cho ông rồi, không cần ông chăm sóc mẹ tôi đâu, qua vài ngày, bà muốn đi nước Mỹ, cứ để cho bà ấy đi.""Thiếu gia, phu nhân thật lòng quan tâm người."die»ndٿanl«equ»yd«onQuản gia làm ở nhà họ Lăng đã lâu, đối với ân oán giữa thiếu gia cùng phu nhân, ông không rõ ràng lắm, ông chỉ biết, thiếu gia rất thù hận phu nhân."Được rồi, tôi mệt rồi, ông đi ra ngoài trước đi."Hình như Lăng Thiệu có chút mệt mỏi, phất tay để cho ông ra khỏi phòng.die»ndٿanl«equ»yd«onAnh không thích mẹ của mình, không thích chút nào, sau khi mẹ cùng cha anh ly hôn, cha luôn buồn bực không vui,die»ndٿanl«equ»yd«onrồi bị tai nạn xe cộ mà chết, từ đó về sau, quan hệ giữa anh và mẹ rất tồi tệ, hầu như là nói xấu nhau, sau lại là chiến tranh lạnh.Đến khi Lăng phu nhân đi nước Mĩ, quan hệ giữa hai người mới tốt hơn một chút, mỗi khi Lăng Thiệu nhìn thấy mẹ của anh,die»ndٿanl«equ»yd«ontrong lòng cảm thấy rất khó chịu, anh trở về phòng, si ngốc nhìn hình của cha, nhìn một lúc lâu, trong lòng khó chịu, đột nhiên nhớ tới Lô Nguyệt Nguyệt, trái tim căng thẳng, hận không thể lập tức dụi vào trong ngực của cô.Lăng Thiệu lấy điện thoại di động ra, gọi cho Lô Nguyệt Nguyệt, hình như cô đang bận, qua một lâu mới tiếp điện thoại.die»ndٿanl«equ»yd«on"Nguyệt Nguyệt, bây giờ em đang làm gì?" Lăng Thiệu đè thấp giọng nói của mình hỏi."Em đang  giặt quần áo, anh làm sao vậy?""Anh rất nhớ em."Hình như trêu chọc Lô Nguyệt Nguyệt là một việc làm cho anh vui vẻ, Lăng Thiệu nói với cô một lát, không vui trong lòng từ từ biến mất, anh ha ha mà cười lên, cảm thấy tâm trạng rất sung sướng;die»ndٿanl«equ»yd«onđột nhiên, anh rất muốn ôm cả người cô vào trong ngực, ý nghĩ của anh càng ngày càng sâu.Chỉ trong chốc lát, anh vội vàng lắc đầu một cái, cô còn nhỏ như vậy, mà thân thể của mình cũng không tiện. . . . . .die»ndٿanl«equ»yd«onLăng Thiệu nhớ tới những yếu tố này, lại bắt đầu ảo não, thân thể bây giờ của mình như vậy, có phải còn rất yếu?"Ơ, Tô Tô trở về! Em phải mang hành lý vào giúp cô ấy, em sẽ gọi điện thoại cho anh sau."Lô Nguyệt Nguyệt đi học, mới bắt đầu mấy ngày nay  có chút vội, Lăng Thiệu cũng không quấy rầy cô,die»ndٿanl«equ»yd«onchỉ có thể mỗi ngày nói chuyện với cô qua điện thoại, vì vậy tâm tình có chút không tốt; vừa lúc đó, Lăng phu nhân làm một việc khiến cho tâm tình của anh tệ hơn, bà mời Đại tiểu thư của nhà họ Hạ tới, Hạ Dung Dung.Hạ Dung Dung mới tốt nghiệp trường đại học S, cô luôn vui vẻ, dáng người thướt tha, mềm mại, rất khéo léo,die»ndٿanl«equ»yd«onlần đầu tiên cô nhìn thấy Lăng Thiệu, trong lòng rất bất mãn; Lăng Thiệu ngồi xe lăn, huống chi, bên ngoài còn có lời đồn đãi, thân thể của Đại Thiếu Gia nhà họ Lăng không được tốt, thân thể anh như vậy, làm sao xứng với cô? (3T: Đây không phải là tiểu tam chứ? Ừm, tiếp tục khinh thường đi, sau đó bỏ đi, để LT vs LNN bên nhau >..

"Thiếu gia, tối ngày hôm qua phu nhân đã trở về,die»ndٿanl«equ»yd«onnhưng người không ở nhà. . . . . ." Quản gia nhìn thấy Lăng Thiệu trở về nhà, mới thở dài một hơi; cũng thật đúng lúc, tối ngày hôm qua Lăng phu nhân trở về từ nước Mĩ, nhưng không gặp được Lăng Thiệu, bà rất giận dữ, dạy dỗ quản gia đến hai giờ!

Rốt cuộc ông đã hiểu rõ, tính cách Lăng Thiệu rốt cuộc là giống ai. . . . . . Hoàn toàn giống với tính cách của phu nhân!die»ndٿanl«equ»yd«on

"Thật sao?" Lăng Thiệu không có cảm xúc gì, lúc này, anh hoàn toàn nghĩ tới thân thể nhỏ nhắn của Lô Nguyệt Nguyệt, cả người đều nhẹ nhàng, anh chỉ muốn lên mạng học thêm một ít kỷ xảo,die»ndٿanl«equ»yd«onlần sau anh có thể làm tốt hơn một chút!

"Thiếu gia!" Quản gia thấy mình nói với Lăng Thiệu lâu như vậy, Lăng Thiệu cũng không để ý nhiều, làm ông có chút cảm giác thất bại, "Thiếu gia, người nên đi gặp phu nhân."die»ndٿanl«equ»yd«on

"Không cần." Lăng Thiệu từ tốn nói một câu, đứng dậy, đi vào bên trong.

Quản gia thấy Lăng Thiệu đứng dậy đi bộ, trong lòng rất vui mừng, thân thể thiếu gia rất yếu, vẫn ngồi ở xe lăn, hôm nay có thói quen đi bộ, như vậy rất tốt!

Lăng Thiệu chưa bước vào phòng, một giọng uy nghiêm của phụ nữ từ sau lưng truyền đến, mang theo tức giận, "Lăng Thiệu, tối hôm qua con ở đâu?"

Lăng Thiệu mỉm cười, xoay người lại, nụ cười xa cách,die»ndٿanl«equ»yd«onlạnh nhạt, "Mẹ, người đã trở về."

"Con phải chú ý thân thể mình, đừng có chạy lung tung, mẹ chỉ có một đứa con trai là con, ngàn vạn lần không được xảy ra chuyện gì,die»ndٿanl«equ»yd«oncon âm thầm đi ra ngoài, cũng không cho người khác đi theo, mẹ rất lo cho con!"

"Vâng, về sau con sẽ xin phép mẹ trước khi ra ngoài." Lăng Thiệu không nói tiếng nào khi bà đang nói chuyện, sau đó đáp một câu.

Lăng phu nhân nói rất nhiều, lúc đi khỏi, bà hung hăng trợn mắt nhìn quản gia một cái, mặt quản gia ảo não nhìn Lăng Thiệu, "Thiếu gia."

Lăng Thiệu cười cười,die»ndٿanl«equ»yd«on"Uất ức cho ông rồi, không cần ông chăm sóc mẹ tôi đâu, qua vài ngày, bà muốn đi nước Mỹ, cứ để cho bà ấy đi."

"Thiếu gia, phu nhân thật lòng quan tâm người."die»ndٿanl«equ»yd«onQuản gia làm ở nhà họ Lăng đã lâu, đối với ân oán giữa thiếu gia cùng phu nhân, ông không rõ ràng lắm, ông chỉ biết, thiếu gia rất thù hận phu nhân.

"Được rồi, tôi mệt rồi, ông đi ra ngoài trước đi."Hình như Lăng Thiệu có chút mệt mỏi, phất tay để cho ông ra khỏi phòng.die»ndٿanl«equ»yd«on

Anh không thích mẹ của mình, không thích chút nào, sau khi mẹ cùng cha anh ly hôn, cha luôn buồn bực không vui,die»ndٿanl«equ»yd«onrồi bị tai nạn xe cộ mà chết, từ đó về sau, quan hệ giữa anh và mẹ rất tồi tệ, hầu như là nói xấu nhau, sau lại là chiến tranh lạnh.

Đến khi Lăng phu nhân đi nước Mĩ, quan hệ giữa hai người mới tốt hơn một chút, mỗi khi Lăng Thiệu nhìn thấy mẹ của anh,die»ndٿanl«equ»yd«ontrong lòng cảm thấy rất khó chịu, anh trở về phòng, si ngốc nhìn hình của cha, nhìn một lúc lâu, trong lòng khó chịu, đột nhiên nhớ tới Lô Nguyệt Nguyệt, trái tim căng thẳng, hận không thể lập tức dụi vào trong ngực của cô.

Lăng Thiệu lấy điện thoại di động ra, gọi cho Lô Nguyệt Nguyệt, hình như cô đang bận, qua một lâu mới tiếp điện thoại.die»ndٿanl«equ»yd«on

"Nguyệt Nguyệt, bây giờ em đang làm gì?" Lăng Thiệu đè thấp giọng nói của mình hỏi.

"Em đang  giặt quần áo, anh làm sao vậy?"

"Anh rất nhớ em."

Hình như trêu chọc Lô Nguyệt Nguyệt là một việc làm cho anh vui vẻ, Lăng Thiệu nói với cô một lát, không vui trong lòng từ từ biến mất, anh ha ha mà cười lên, cảm thấy tâm trạng rất sung sướng;die»ndٿanl«equ»yd«onđột nhiên, anh rất muốn ôm cả người cô vào trong ngực, ý nghĩ của anh càng ngày càng sâu.

Chỉ trong chốc lát, anh vội vàng lắc đầu một cái, cô còn nhỏ như vậy, mà thân thể của mình cũng không tiện. . . . . .die»ndٿanl«equ»yd«on

Lăng Thiệu nhớ tới những yếu tố này, lại bắt đầu ảo não, thân thể bây giờ của mình như vậy, có phải còn rất yếu?

"Ơ, Tô Tô trở về! Em phải mang hành lý vào giúp cô ấy, em sẽ gọi điện thoại cho anh sau."

Lô Nguyệt Nguyệt đi học, mới bắt đầu mấy ngày nay  có chút vội, Lăng Thiệu cũng không quấy rầy cô,die»ndٿanl«equ»yd«onchỉ có thể mỗi ngày nói chuyện với cô qua điện thoại, vì vậy tâm tình có chút không tốt; vừa lúc đó, Lăng phu nhân làm một việc khiến cho tâm tình của anh tệ hơn, bà mời Đại tiểu thư của nhà họ Hạ tới, Hạ Dung Dung.

Hạ Dung Dung mới tốt nghiệp trường đại học S, cô luôn vui vẻ, dáng người thướt tha, mềm mại, rất khéo léo,die»ndٿanl«equ»yd«onlần đầu tiên cô nhìn thấy Lăng Thiệu, trong lòng rất bất mãn; Lăng Thiệu ngồi xe lăn, huống chi, bên ngoài còn có lời đồn đãi, thân thể của Đại Thiếu Gia nhà họ Lăng không được tốt, thân thể anh như vậy, làm sao xứng với cô? (3T: Đây không phải là tiểu tam chứ? Ừm, tiếp tục khinh thường đi, sau đó bỏ đi, để LT vs LNN bên nhau >..

Sủng Em Đến NghiệnTác giả: Lăng Hề HềTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhMở đầu Tôi là quản gia nhà họ Lăng, ở nhà họ Lăng đã nhiều năm, nhiệm vụ chủ yếu nhất của tôi chính là chăm sóc thiếu gia duy nhất của nhà họ Lăng, Lăng Thiệu;Lăng thiếu gia thuở nhỏ thân thể yếu ớt, bệnh nặng, bệnh vặt liên tục, bởi vì quanh năm ngã bệnh, thân thể của anh rất gầy yếu, cũng rất ít ra khỏi cửa. Sắc mặt của anh tái nhợt, trên môi gần như không có huyết sắc; hành động của anh vô cùng bất tiện, khi hơi đi được hơn một đoạn, sẽ mệt mỏi, trừ khi không thể không xuất hiện ở công ty, phần lớn anh sẽ ở trong nhà, ngồi trên xe lăn đọc sách, ngẩn người. Thiếu gia không có bạn bè, người thân duy nhất, mẹ của anh, cũng ở nước ngoài, cho nên cũng gần như không có đối tượng có thể trò chuyện; mỗi lần nhìn thấy anh ngơ ngác nhìn phương xa, trên mặt lúc nào cũng lộ ra thần sắc mê man khiến tôi luôn cảm thấy rất đau lòng; nhưng khi anh nổi giận thì rất cáu kỉnh, vẻ mặt âm u sẽ làm cả đám người hầu nhà họ Lăng đều không dám nói một câu. Cho mãi đến một ngày, thiếu gia đột nhiên hỏi tôi… "Thiếu gia, tối ngày hôm qua phu nhân đã trở về,die»ndٿanl«equ»yd«onnhưng người không ở nhà. . . . . ." Quản gia nhìn thấy Lăng Thiệu trở về nhà, mới thở dài một hơi; cũng thật đúng lúc, tối ngày hôm qua Lăng phu nhân trở về từ nước Mĩ, nhưng không gặp được Lăng Thiệu, bà rất giận dữ, dạy dỗ quản gia đến hai giờ!Rốt cuộc ông đã hiểu rõ, tính cách Lăng Thiệu rốt cuộc là giống ai. . . . . . Hoàn toàn giống với tính cách của phu nhân!die»ndٿanl«equ»yd«on"Thật sao?" Lăng Thiệu không có cảm xúc gì, lúc này, anh hoàn toàn nghĩ tới thân thể nhỏ nhắn của Lô Nguyệt Nguyệt, cả người đều nhẹ nhàng, anh chỉ muốn lên mạng học thêm một ít kỷ xảo,die»ndٿanl«equ»yd«onlần sau anh có thể làm tốt hơn một chút!"Thiếu gia!" Quản gia thấy mình nói với Lăng Thiệu lâu như vậy, Lăng Thiệu cũng không để ý nhiều, làm ông có chút cảm giác thất bại, "Thiếu gia, người nên đi gặp phu nhân."die»ndٿanl«equ»yd«on"Không cần." Lăng Thiệu từ tốn nói một câu, đứng dậy, đi vào bên trong.Quản gia thấy Lăng Thiệu đứng dậy đi bộ, trong lòng rất vui mừng, thân thể thiếu gia rất yếu, vẫn ngồi ở xe lăn, hôm nay có thói quen đi bộ, như vậy rất tốt!Lăng Thiệu chưa bước vào phòng, một giọng uy nghiêm của phụ nữ từ sau lưng truyền đến, mang theo tức giận, "Lăng Thiệu, tối hôm qua con ở đâu?"Lăng Thiệu mỉm cười, xoay người lại, nụ cười xa cách,die»ndٿanl«equ»yd«onlạnh nhạt, "Mẹ, người đã trở về.""Con phải chú ý thân thể mình, đừng có chạy lung tung, mẹ chỉ có một đứa con trai là con, ngàn vạn lần không được xảy ra chuyện gì,die»ndٿanl«equ»yd«oncon âm thầm đi ra ngoài, cũng không cho người khác đi theo, mẹ rất lo cho con!""Vâng, về sau con sẽ xin phép mẹ trước khi ra ngoài." Lăng Thiệu không nói tiếng nào khi bà đang nói chuyện, sau đó đáp một câu.Lăng phu nhân nói rất nhiều, lúc đi khỏi, bà hung hăng trợn mắt nhìn quản gia một cái, mặt quản gia ảo não nhìn Lăng Thiệu, "Thiếu gia."Lăng Thiệu cười cười,die»ndٿanl«equ»yd«on"Uất ức cho ông rồi, không cần ông chăm sóc mẹ tôi đâu, qua vài ngày, bà muốn đi nước Mỹ, cứ để cho bà ấy đi.""Thiếu gia, phu nhân thật lòng quan tâm người."die»ndٿanl«equ»yd«onQuản gia làm ở nhà họ Lăng đã lâu, đối với ân oán giữa thiếu gia cùng phu nhân, ông không rõ ràng lắm, ông chỉ biết, thiếu gia rất thù hận phu nhân."Được rồi, tôi mệt rồi, ông đi ra ngoài trước đi."Hình như Lăng Thiệu có chút mệt mỏi, phất tay để cho ông ra khỏi phòng.die»ndٿanl«equ»yd«onAnh không thích mẹ của mình, không thích chút nào, sau khi mẹ cùng cha anh ly hôn, cha luôn buồn bực không vui,die»ndٿanl«equ»yd«onrồi bị tai nạn xe cộ mà chết, từ đó về sau, quan hệ giữa anh và mẹ rất tồi tệ, hầu như là nói xấu nhau, sau lại là chiến tranh lạnh.Đến khi Lăng phu nhân đi nước Mĩ, quan hệ giữa hai người mới tốt hơn một chút, mỗi khi Lăng Thiệu nhìn thấy mẹ của anh,die»ndٿanl«equ»yd«ontrong lòng cảm thấy rất khó chịu, anh trở về phòng, si ngốc nhìn hình của cha, nhìn một lúc lâu, trong lòng khó chịu, đột nhiên nhớ tới Lô Nguyệt Nguyệt, trái tim căng thẳng, hận không thể lập tức dụi vào trong ngực của cô.Lăng Thiệu lấy điện thoại di động ra, gọi cho Lô Nguyệt Nguyệt, hình như cô đang bận, qua một lâu mới tiếp điện thoại.die»ndٿanl«equ»yd«on"Nguyệt Nguyệt, bây giờ em đang làm gì?" Lăng Thiệu đè thấp giọng nói của mình hỏi."Em đang  giặt quần áo, anh làm sao vậy?""Anh rất nhớ em."Hình như trêu chọc Lô Nguyệt Nguyệt là một việc làm cho anh vui vẻ, Lăng Thiệu nói với cô một lát, không vui trong lòng từ từ biến mất, anh ha ha mà cười lên, cảm thấy tâm trạng rất sung sướng;die»ndٿanl«equ»yd«onđột nhiên, anh rất muốn ôm cả người cô vào trong ngực, ý nghĩ của anh càng ngày càng sâu.Chỉ trong chốc lát, anh vội vàng lắc đầu một cái, cô còn nhỏ như vậy, mà thân thể của mình cũng không tiện. . . . . .die»ndٿanl«equ»yd«onLăng Thiệu nhớ tới những yếu tố này, lại bắt đầu ảo não, thân thể bây giờ của mình như vậy, có phải còn rất yếu?"Ơ, Tô Tô trở về! Em phải mang hành lý vào giúp cô ấy, em sẽ gọi điện thoại cho anh sau."Lô Nguyệt Nguyệt đi học, mới bắt đầu mấy ngày nay  có chút vội, Lăng Thiệu cũng không quấy rầy cô,die»ndٿanl«equ»yd«onchỉ có thể mỗi ngày nói chuyện với cô qua điện thoại, vì vậy tâm tình có chút không tốt; vừa lúc đó, Lăng phu nhân làm một việc khiến cho tâm tình của anh tệ hơn, bà mời Đại tiểu thư của nhà họ Hạ tới, Hạ Dung Dung.Hạ Dung Dung mới tốt nghiệp trường đại học S, cô luôn vui vẻ, dáng người thướt tha, mềm mại, rất khéo léo,die»ndٿanl«equ»yd«onlần đầu tiên cô nhìn thấy Lăng Thiệu, trong lòng rất bất mãn; Lăng Thiệu ngồi xe lăn, huống chi, bên ngoài còn có lời đồn đãi, thân thể của Đại Thiếu Gia nhà họ Lăng không được tốt, thân thể anh như vậy, làm sao xứng với cô? (3T: Đây không phải là tiểu tam chứ? Ừm, tiếp tục khinh thường đi, sau đó bỏ đi, để LT vs LNN bên nhau >..

Chương 6-1