Tác giả:

Hơn hai trăm năm về trước, thiên đế cùng toàn thể thiên đình chào đón nàng thiên nữ duy nhất được sinh ra. Tiểu thiên nữ vừa sinh ra đã hấp thu được tinh hoa của trời đất, chúng sinh, mang hào quang lấp lánh vàng đặc trưng của đế thiên. Thiên đế vui lắm, ngài ôm chặt con trong vòng tay, ban điều chúc tốt lành nhất thế gian cho tiểu thiên nữ. Đứa con này mai sau sẽ kế thừa vị trí thiên đế, lần đầu tiên trong lịch sử của thiên đình. Không chỉ ngài chắc chắn như vậy mà tất cả chúng tiên khác đều đinh ninh một lòng. Tiểu thiên nữ vẫn khóc oa oa, rồi chợt ngừng hẳn cười khúc khích, lại ngủ đi trong vòng tay của thiên mẫu. Ánh sáng ấy bao bọc tiểu thiên nữ một màu nhàn nhạt rõ nét. Chúng tiên thiên đình lần lượt đến bên tiểu thiên nữ, cầu chúc những điều tốt đẹp nhất. ----------;)------ Hai trăm năm sau ở dưới hạ giới. Ta là người nổi tiếng nha, không không xin đính chính lại, ta rất rất nổi tiếng. Ai ai cũng biết đến tên ta: Vũ Thiên Vân. Ta nổi vì gì ư? Ta nổi từ lúc mới sinh ra. Ta không…

Chương 14: Nam tử đen thui thui

Thất Thiên Nữ ĐếTác giả: Linh HuyênTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngHơn hai trăm năm về trước, thiên đế cùng toàn thể thiên đình chào đón nàng thiên nữ duy nhất được sinh ra. Tiểu thiên nữ vừa sinh ra đã hấp thu được tinh hoa của trời đất, chúng sinh, mang hào quang lấp lánh vàng đặc trưng của đế thiên. Thiên đế vui lắm, ngài ôm chặt con trong vòng tay, ban điều chúc tốt lành nhất thế gian cho tiểu thiên nữ. Đứa con này mai sau sẽ kế thừa vị trí thiên đế, lần đầu tiên trong lịch sử của thiên đình. Không chỉ ngài chắc chắn như vậy mà tất cả chúng tiên khác đều đinh ninh một lòng. Tiểu thiên nữ vẫn khóc oa oa, rồi chợt ngừng hẳn cười khúc khích, lại ngủ đi trong vòng tay của thiên mẫu. Ánh sáng ấy bao bọc tiểu thiên nữ một màu nhàn nhạt rõ nét. Chúng tiên thiên đình lần lượt đến bên tiểu thiên nữ, cầu chúc những điều tốt đẹp nhất. ----------;)------ Hai trăm năm sau ở dưới hạ giới. Ta là người nổi tiếng nha, không không xin đính chính lại, ta rất rất nổi tiếng. Ai ai cũng biết đến tên ta: Vũ Thiên Vân. Ta nổi vì gì ư? Ta nổi từ lúc mới sinh ra. Ta không… Một thân đen thui cứ như vậy ôm Thanh Vân ta cũng không khỏi ngượng ngùng và khó chịu đi. Nói gì thì nói ta bây giờ là một cô nương trong trắng, thanh bạch lại rạng ngời tỏa nắng như thế này cơ mà. Đúng không? Vậy mà hắn là kẻ nào lại dám ôm ta chứ! Hừ!!!Ta cố đẩy hắn ra, miệng kêu oai oái:- Này, này, này... Buông ta ra chứ,... Hừ, nam nữ thụ thụ bất thân, lễ nghĩa cơ bản này ngươi cũng không biết hả???Ta nói quá chuẩn, tự mình gật đầu tán thưởng. Hắn chẳng biết suy nghĩ lung tung thế nào, lấy tay gõ đầu ta nói- Muội nói cái quái gì vậy? Ngày xưa là ai cứ bám theo ta đòi ôm bằng được? Nam nữ thụ thụ bất thân cái CMN... Hừ...Dung tục. Quá dung tục. Vô sỉ. Cùng cực vô sỉ a. Ta mà đòi hắn ôm á. Ta nhổ vào. Hừ. Hừ...- Này có buông ta ra không thì bảo hả. Nếu không ta...- Ta làm sao? Muội nói xem nào.Ta đen mặt la:- Ta bảo con ta đánh chết ngươi. Huyền Đức, mẹ con bị người khi dễ.Ta xấu hổ nha, ai bảo ta thiếu nữ mỏng manh, chân yếu tay mềm, yếu liễu đào tơ,... Tóm lại là sức mình không bằng thì nhờ kẻ khác giúp hộ. Hai đấu một không chột cũng què. Ta tha thiết nhìn con trai đang ngẩn người bên đó.- Này, con trai a, mẹ bị người khinh bạc nha...Trời ạ, nó còn gãi đầu làm gì chứ, xông lên đi...- Mẹ, người này là... Ách không phải là người con đấu lại được đâu, hì hì cũng chẳng phải là người con muốn đánh. Ách... Con lui trước...Một ý nghĩ lóe lên trong đầu ta như ánh sao băng chợt vút qua. À tất nhiên là nó không hề đẹp như vậy... QUÁ HÈN NHÁT. Chậc chậc, mẹ nó phi phàm tài năng sánh ngang vũ trụ, nhân tài hiếm có, ngay thẳng, chính trực, mạnh mẽ (==" ai vừa bảo yếu liễu đào tơ a) như vầy. Cha nó... Ừm Huyền Vũ có gì hay nhỉ? A cha nó hùng dũng, anh tuấn... Hihi.. Như thế mà sao con lại nhát gan chừng này hả? Chưa lâm trận đã lo bỏ chạy, để lại mẹ già đơn côi trong tay kẻ địch. Bất hiếu quá...- Ách xì, ách xì,...Hắt hơi đi, đáng đời con. Hừ hừ.Hình như ta đã bỏ quên mất một vị đen thui lui chân đầu như một đang ôm ta đây. Hắn nhíu mày nhìn ta vẻ vừa ngạc nhiên vừa tức giận lại có đôi phần buồn cười.- Nhìn gì mà nhìn, mĩ nhân ngươi chưa từng gặp qua à. Này nài, mĩ nhân trông trẻ trẻ rạng ngời thế thôi cũng đã có bốn chồng một con, ý lộn, bốn con một chồng rồi đấy, muốn làm gì nên suy nghĩ kĩ nha. Buông ta ra ngay a.Hắn siết mạnh vai ta. Đau quá đi mất.- Bốn con một chồng? Muội... Muội... Ta tức chết với muội thôi. Hắn là ai? Tên chết dẫm đó là ai? CMN, mới không lưu ý một chút muội lại bị kẻ kia nhúng chàm hả? Nói.Ta:- Xin mời a. Ngươi chết ta càng sướng.Hắn:- Thật không?Ta:- Thật.Ngay thẳng nha.- Thiên Thanh VânỦa nghe giọng quen nha. Cái kiểu gọi tên này quen quen. Hình như, không rõ ràng là trước kia có người gọi ta như vầy...Hắn là ai?- Cái tên kia, ngươi cho ta biết chỗ của cha ngươi ở đâu?Hắn hỏi Huyền Đức nha. Ta không đáng tin đến thế cơ à?- Uy uy, ta ta...- Câm miệng, ta không có hỏi nàng.Ách, mẫu thiên ta nói đúng ha, nam tử hay ghen không dễ chọc, tiểu nhân vô lại phải cúi đầu mà. Ủa ta với hắn là gì với nhau đâu. Ghen? Nực cười.- Ở đây a.Huyền Đức, đây là núi lửa nha, đừng đùa với hắn nữa. Hắn thiêu chết con đấy.-Đây? Đâu? Sao ta không rõ ràng?Hắn siết tay. Huhu đau. Nếu nếu ta không bị giảm thần lực tiên khí ta sẽ cho hắn biết tay ta.- Là ngươi a. Người là phụ thiên của con còn gì. Người là Huyền Vũ.- Cái gì???Cái này không phải hắn kêu mà là ta nói nha. Đùa hả...- Đừng nói với ta là muội không biết ta là ai?Ta ==".- Hắc hắc đâu có a, ta từ nãy đùa huynh một tí thôi mà. Ta sao không nhận ra huynh chứ.Có trời mới nhận ra huynh, ế, trời đâu nhận ra huynh bởi ta là trời mà. Hừ có vũ trụ mới nhận ra huynh. Đen như con trâu ý, ai nhận ra hừ.- Không nhận ra ta thì cũng nhận ra giọng ta chứ?- Muội bảo nhận ra mà. >

Một thân đen thui cứ như vậy ôm Thanh Vân ta cũng không khỏi ngượng ngùng và khó chịu đi. Nói gì thì nói ta bây giờ là một cô nương trong trắng, thanh bạch lại rạng ngời tỏa nắng như thế này cơ mà. Đúng không? Vậy mà hắn là kẻ nào lại dám ôm ta chứ! Hừ!!!

Ta cố đẩy hắn ra, miệng kêu oai oái:

- Này, này, này... Buông ta ra chứ,... Hừ, nam nữ thụ thụ bất thân, lễ nghĩa cơ bản này ngươi cũng không biết hả???

Ta nói quá chuẩn, tự mình gật đầu tán thưởng. Hắn chẳng biết suy nghĩ lung tung thế nào, lấy tay gõ đầu ta nói

- Muội nói cái quái gì vậy? Ngày xưa là ai cứ bám theo ta đòi ôm bằng được? Nam nữ thụ thụ bất thân cái CMN... Hừ...

Dung tục. Quá dung tục. Vô sỉ. Cùng cực vô sỉ a. Ta mà đòi hắn ôm á. Ta nhổ vào. Hừ. Hừ...

- Này có buông ta ra không thì bảo hả. Nếu không ta...

- Ta làm sao? Muội nói xem nào.

Ta đen mặt la:

- Ta bảo con ta đánh chết ngươi. Huyền Đức, mẹ con bị người khi dễ.

Ta xấu hổ nha, ai bảo ta thiếu nữ mỏng manh, chân yếu tay mềm, yếu liễu đào tơ,... Tóm lại là sức mình không bằng thì nhờ kẻ khác giúp hộ. Hai đấu một không chột cũng què. Ta tha thiết nhìn con trai đang ngẩn người bên đó.

- Này, con trai a, mẹ bị người khinh bạc nha...

Trời ạ, nó còn gãi đầu làm gì chứ, xông lên đi...

- Mẹ, người này là... Ách không phải là người con đấu lại được đâu, hì hì cũng chẳng phải là người con muốn đánh. Ách... Con lui trước...

Một ý nghĩ lóe lên trong đầu ta như ánh sao băng chợt vút qua. À tất nhiên là nó không hề đẹp như vậy... QUÁ HÈN NHÁT. Chậc chậc, mẹ nó phi phàm tài năng sánh ngang vũ trụ, nhân tài hiếm có, ngay thẳng, chính trực, mạnh mẽ (==" ai vừa bảo yếu liễu đào tơ a) như vầy. Cha nó... Ừm Huyền Vũ có gì hay nhỉ? A cha nó hùng dũng, anh tuấn... Hihi.. Như thế mà sao con lại nhát gan chừng này hả? Chưa lâm trận đã lo bỏ chạy, để lại mẹ già đơn côi trong tay kẻ địch. Bất hiếu quá...

- Ách xì, ách xì,...

Hắt hơi đi, đáng đời con. Hừ hừ.

Hình như ta đã bỏ quên mất một vị đen thui lui chân đầu như một đang ôm ta đây. Hắn nhíu mày nhìn ta vẻ vừa ngạc nhiên vừa tức giận lại có đôi phần buồn cười.

- Nhìn gì mà nhìn, mĩ nhân ngươi chưa từng gặp qua à. Này nài, mĩ nhân trông trẻ trẻ rạng ngời thế thôi cũng đã có bốn chồng một con, ý lộn, bốn con một chồng rồi đấy, muốn làm gì nên suy nghĩ kĩ nha. Buông ta ra ngay a.

Hắn siết mạnh vai ta. Đau quá đi mất.

- Bốn con một chồng? Muội... Muội... Ta tức chết với muội thôi. Hắn là ai? Tên chết dẫm đó là ai? CMN, mới không lưu ý một chút muội lại bị kẻ kia nhúng chàm hả? Nói.

Ta:

- Xin mời a. Ngươi chết ta càng sướng.

Hắn:

- Thật không?

Ta:

- Thật.

Ngay thẳng nha.

- Thiên Thanh Vân

Ủa nghe giọng quen nha. Cái kiểu gọi tên này quen quen. Hình như, không rõ ràng là trước kia có người gọi ta như vầy...

Hắn là ai?

- Cái tên kia, ngươi cho ta biết chỗ của cha ngươi ở đâu?

Hắn hỏi Huyền Đức nha. Ta không đáng tin đến thế cơ à?

- Uy uy, ta ta...

- Câm miệng, ta không có hỏi nàng.

Ách, mẫu thiên ta nói đúng ha, nam tử hay ghen không dễ chọc, tiểu nhân vô lại phải cúi đầu mà. Ủa ta với hắn là gì với nhau đâu. Ghen? Nực cười.

- Ở đây a.

Huyền Đức, đây là núi lửa nha, đừng đùa với hắn nữa. Hắn thiêu chết con đấy.

-Đây? Đâu? Sao ta không rõ ràng?

Hắn siết tay. Huhu đau. Nếu nếu ta không bị giảm thần lực tiên khí ta sẽ cho hắn biết tay ta.

- Là ngươi a. Người là phụ thiên của con còn gì. Người là Huyền Vũ.

- Cái gì???

Cái này không phải hắn kêu mà là ta nói nha. Đùa hả...

- Đừng nói với ta là muội không biết ta là ai?

Ta ==".

- Hắc hắc đâu có a, ta từ nãy đùa huynh một tí thôi mà. Ta sao không nhận ra huynh chứ.

Có trời mới nhận ra huynh, ế, trời đâu nhận ra huynh bởi ta là trời mà. Hừ có vũ trụ mới nhận ra huynh. Đen như con trâu ý, ai nhận ra hừ.

- Không nhận ra ta thì cũng nhận ra giọng ta chứ?

- Muội bảo nhận ra mà. >

Thất Thiên Nữ ĐếTác giả: Linh HuyênTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngHơn hai trăm năm về trước, thiên đế cùng toàn thể thiên đình chào đón nàng thiên nữ duy nhất được sinh ra. Tiểu thiên nữ vừa sinh ra đã hấp thu được tinh hoa của trời đất, chúng sinh, mang hào quang lấp lánh vàng đặc trưng của đế thiên. Thiên đế vui lắm, ngài ôm chặt con trong vòng tay, ban điều chúc tốt lành nhất thế gian cho tiểu thiên nữ. Đứa con này mai sau sẽ kế thừa vị trí thiên đế, lần đầu tiên trong lịch sử của thiên đình. Không chỉ ngài chắc chắn như vậy mà tất cả chúng tiên khác đều đinh ninh một lòng. Tiểu thiên nữ vẫn khóc oa oa, rồi chợt ngừng hẳn cười khúc khích, lại ngủ đi trong vòng tay của thiên mẫu. Ánh sáng ấy bao bọc tiểu thiên nữ một màu nhàn nhạt rõ nét. Chúng tiên thiên đình lần lượt đến bên tiểu thiên nữ, cầu chúc những điều tốt đẹp nhất. ----------;)------ Hai trăm năm sau ở dưới hạ giới. Ta là người nổi tiếng nha, không không xin đính chính lại, ta rất rất nổi tiếng. Ai ai cũng biết đến tên ta: Vũ Thiên Vân. Ta nổi vì gì ư? Ta nổi từ lúc mới sinh ra. Ta không… Một thân đen thui cứ như vậy ôm Thanh Vân ta cũng không khỏi ngượng ngùng và khó chịu đi. Nói gì thì nói ta bây giờ là một cô nương trong trắng, thanh bạch lại rạng ngời tỏa nắng như thế này cơ mà. Đúng không? Vậy mà hắn là kẻ nào lại dám ôm ta chứ! Hừ!!!Ta cố đẩy hắn ra, miệng kêu oai oái:- Này, này, này... Buông ta ra chứ,... Hừ, nam nữ thụ thụ bất thân, lễ nghĩa cơ bản này ngươi cũng không biết hả???Ta nói quá chuẩn, tự mình gật đầu tán thưởng. Hắn chẳng biết suy nghĩ lung tung thế nào, lấy tay gõ đầu ta nói- Muội nói cái quái gì vậy? Ngày xưa là ai cứ bám theo ta đòi ôm bằng được? Nam nữ thụ thụ bất thân cái CMN... Hừ...Dung tục. Quá dung tục. Vô sỉ. Cùng cực vô sỉ a. Ta mà đòi hắn ôm á. Ta nhổ vào. Hừ. Hừ...- Này có buông ta ra không thì bảo hả. Nếu không ta...- Ta làm sao? Muội nói xem nào.Ta đen mặt la:- Ta bảo con ta đánh chết ngươi. Huyền Đức, mẹ con bị người khi dễ.Ta xấu hổ nha, ai bảo ta thiếu nữ mỏng manh, chân yếu tay mềm, yếu liễu đào tơ,... Tóm lại là sức mình không bằng thì nhờ kẻ khác giúp hộ. Hai đấu một không chột cũng què. Ta tha thiết nhìn con trai đang ngẩn người bên đó.- Này, con trai a, mẹ bị người khinh bạc nha...Trời ạ, nó còn gãi đầu làm gì chứ, xông lên đi...- Mẹ, người này là... Ách không phải là người con đấu lại được đâu, hì hì cũng chẳng phải là người con muốn đánh. Ách... Con lui trước...Một ý nghĩ lóe lên trong đầu ta như ánh sao băng chợt vút qua. À tất nhiên là nó không hề đẹp như vậy... QUÁ HÈN NHÁT. Chậc chậc, mẹ nó phi phàm tài năng sánh ngang vũ trụ, nhân tài hiếm có, ngay thẳng, chính trực, mạnh mẽ (==" ai vừa bảo yếu liễu đào tơ a) như vầy. Cha nó... Ừm Huyền Vũ có gì hay nhỉ? A cha nó hùng dũng, anh tuấn... Hihi.. Như thế mà sao con lại nhát gan chừng này hả? Chưa lâm trận đã lo bỏ chạy, để lại mẹ già đơn côi trong tay kẻ địch. Bất hiếu quá...- Ách xì, ách xì,...Hắt hơi đi, đáng đời con. Hừ hừ.Hình như ta đã bỏ quên mất một vị đen thui lui chân đầu như một đang ôm ta đây. Hắn nhíu mày nhìn ta vẻ vừa ngạc nhiên vừa tức giận lại có đôi phần buồn cười.- Nhìn gì mà nhìn, mĩ nhân ngươi chưa từng gặp qua à. Này nài, mĩ nhân trông trẻ trẻ rạng ngời thế thôi cũng đã có bốn chồng một con, ý lộn, bốn con một chồng rồi đấy, muốn làm gì nên suy nghĩ kĩ nha. Buông ta ra ngay a.Hắn siết mạnh vai ta. Đau quá đi mất.- Bốn con một chồng? Muội... Muội... Ta tức chết với muội thôi. Hắn là ai? Tên chết dẫm đó là ai? CMN, mới không lưu ý một chút muội lại bị kẻ kia nhúng chàm hả? Nói.Ta:- Xin mời a. Ngươi chết ta càng sướng.Hắn:- Thật không?Ta:- Thật.Ngay thẳng nha.- Thiên Thanh VânỦa nghe giọng quen nha. Cái kiểu gọi tên này quen quen. Hình như, không rõ ràng là trước kia có người gọi ta như vầy...Hắn là ai?- Cái tên kia, ngươi cho ta biết chỗ của cha ngươi ở đâu?Hắn hỏi Huyền Đức nha. Ta không đáng tin đến thế cơ à?- Uy uy, ta ta...- Câm miệng, ta không có hỏi nàng.Ách, mẫu thiên ta nói đúng ha, nam tử hay ghen không dễ chọc, tiểu nhân vô lại phải cúi đầu mà. Ủa ta với hắn là gì với nhau đâu. Ghen? Nực cười.- Ở đây a.Huyền Đức, đây là núi lửa nha, đừng đùa với hắn nữa. Hắn thiêu chết con đấy.-Đây? Đâu? Sao ta không rõ ràng?Hắn siết tay. Huhu đau. Nếu nếu ta không bị giảm thần lực tiên khí ta sẽ cho hắn biết tay ta.- Là ngươi a. Người là phụ thiên của con còn gì. Người là Huyền Vũ.- Cái gì???Cái này không phải hắn kêu mà là ta nói nha. Đùa hả...- Đừng nói với ta là muội không biết ta là ai?Ta ==".- Hắc hắc đâu có a, ta từ nãy đùa huynh một tí thôi mà. Ta sao không nhận ra huynh chứ.Có trời mới nhận ra huynh, ế, trời đâu nhận ra huynh bởi ta là trời mà. Hừ có vũ trụ mới nhận ra huynh. Đen như con trâu ý, ai nhận ra hừ.- Không nhận ra ta thì cũng nhận ra giọng ta chứ?- Muội bảo nhận ra mà. >

Chương 14: Nam tử đen thui thui