*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Diệp Ân Linh - 25 tuổi - 1m64 Sát thủ số một của thế giới, được Nam Ân thủ lĩnh ban nhóm sát thủ FD nhận làm con nuôi năm 6 tuổi và được đào tạo khắc nhiệt, cô là một sát thủ máu lạnh, ngay cả cha nuôi cô cũng phải nể vài ba phần. Năm 12 tuổi thông thạo đấu kiếm, bắn súng, dùng bom....Năm 15 tuổi bắt đầu gia nhập tổ chức, trở thành một phần trong nhóm tứ trụ. Năm 17 tuổi, xếp hạng trong nhóm 10 người bị cảnh sát thế giới truy đuổi. Năm 18 tuổi, rời khỏi tổ chức, thi hành đơn. Năm 21 tuổi xây dựng và trở thành người đứng đầu tổ chức sát thủ số một thế giới CG. Lâm Nhược Linh - 23 tuổi - 1m63 Năm 12 tuổi, mẹ mất sớm, cô sống với cha. Năm 16, cha mang về nhà Cung Linh Ân cùng với con gái của bà ta làm cô tức giận bỏ nhà ra đi. Năm 17 tuổi, tốt nghiệp trước cấp tại trường đại học London Fashion. Năm 20, cô sáng lập ra công ty NR, trở thành tổng giám đốc công ty.…
Chương 16: Chìa khóa cho nỗi buồn!
Nữ Chính, Nam Chủ Của Ngươi Ta Không Quản!Tác giả: Nhật Linh *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Diệp Ân Linh - 25 tuổi - 1m64 Sát thủ số một của thế giới, được Nam Ân thủ lĩnh ban nhóm sát thủ FD nhận làm con nuôi năm 6 tuổi và được đào tạo khắc nhiệt, cô là một sát thủ máu lạnh, ngay cả cha nuôi cô cũng phải nể vài ba phần. Năm 12 tuổi thông thạo đấu kiếm, bắn súng, dùng bom....Năm 15 tuổi bắt đầu gia nhập tổ chức, trở thành một phần trong nhóm tứ trụ. Năm 17 tuổi, xếp hạng trong nhóm 10 người bị cảnh sát thế giới truy đuổi. Năm 18 tuổi, rời khỏi tổ chức, thi hành đơn. Năm 21 tuổi xây dựng và trở thành người đứng đầu tổ chức sát thủ số một thế giới CG. Lâm Nhược Linh - 23 tuổi - 1m63 Năm 12 tuổi, mẹ mất sớm, cô sống với cha. Năm 16, cha mang về nhà Cung Linh Ân cùng với con gái của bà ta làm cô tức giận bỏ nhà ra đi. Năm 17 tuổi, tốt nghiệp trước cấp tại trường đại học London Fashion. Năm 20, cô sáng lập ra công ty NR, trở thành tổng giám đốc công ty.… ""Cô là?""Thấy không khí có chút ngợp ngạt, Vân lão phu nhân dịu dàng lên tiếng""Cháu là Lâm Ngân Ngân""Hôm nay, Lâm Ngân Ngân cũng là nghe lời Lâm Ân Thiên tới đây để lấy lòng Vân Ánh Hiên, nếu được thì dự án sắp tới của Lâm thị cũng không cần mất nhiều không sức nữa a~. Vậy mà vừa tới lại thấy Lâm Nhược Linh ở đây còn có bộ váy lại giống cô đến vậy làm cô ta rất tức giận, vốn định trở về nhưng lại không thể không hoàn thành nhiệm vụ mà Lâm Ân Thiên giao. Nhưng cô ta lại không thể nào kiểm soát nổi bản thân tới gây sự với Lâm Nhược Linh, mỗi lần nhìn thấy Lâm Nhược Linh cô lại như phát điên, tại sao, tại sao cô ta có thể hạnh phúc như vậy, còn cô thì sao, tại sao, như thế rõ là không công bằng với cô màVừa nghe thấy, Vân lão phu nhân lập tức nhận định người con gái đang đứng trước mặt bà chính là con riêng của Lâm Ân Thiên, bà từ dịu dàng triển sang chán ghét. Lâm Nhược Linh một bên không để ý ""Vân lão phu nhân, nếu mọi người đã tò mò thì cứ để họ biết, cháu không ngại a~""Nghe vậy, Vân lão phu nhân cũng từ từ mở chiếc hộp ra, từ bên trong, bà lấy ra một cuốn sách nhỏ, mọi người vừa nhìn lập tức vang lên lời bàn tán""Không ngờ Lâm tổng lại tặng sách a~""""Thứ như vậy, có đáng bao nhiêu chứ""""Theo ta nghĩ Lâm Ngân Ngân vậy mà vẫn rất tinh ý á, Vân lão phu nhân được biết là một trong những nhà sưu tầm rượu nổi tiếng mà""""Đúng vậy, ta cũng nghe nói bà ấy rất thích rượu""""Lâm tổng cũng là quá sơ sài đi""Lâm lão phu nhân cũng không nói gì, bà một thoáng im lặng bỗng nở nụ cười tươi, hướng về phía Lâm Nhược Linh lên tiếng ""Linh nhi, con thật sự đã trưởng thành rồi"". Ít ai biết được, người thích rượu là chồng của bà chứ không phải bà, khi ông mất, bà bắt đầu sưu tầm rượu, đó cũng toàn là những loại rượu mà ông ấy thích. Lâm Nhược Linh vậy mà hiểu được nỗi lòng của bà, cuốn sách cô tặng bà chính là chiếc chìa khóa bao lâu nay cho bà "Cách tìm được mặt trời, tình yêu, sức khỏe dấu trong nụ cười", bà không cần những món quà đắt giá kia, thứ bà lâu nay tìm kiếm lại đơn giản như vậy, là niềm vui trong cuộc sống. Có lẽ từ khi chồng bà ra đi bà đã quên mất thế nào là niềm vui rồi, công việc có thể làm bà quên đi tất cả, người chồng bà hay đứa con trai không một lần hỏi bà có khỏe không, có mệt không, bà thật sự muốn quên đi tất cả, những đau khổ, nỗi buồn khi. Nhưng bây giờ bà chợt nhận ra rằng, không phải bà bị nhấn chìm bởi nỗi đau mà vì bà chưa bao giờ tìm kiếm nụ cười
""Cô là?""Thấy không khí có chút ngợp ngạt, Vân lão phu nhân dịu dàng lên tiếng
""Cháu là Lâm Ngân Ngân""
Hôm nay, Lâm Ngân Ngân cũng là nghe lời Lâm Ân Thiên tới đây để lấy lòng Vân Ánh Hiên, nếu được thì dự án sắp tới của Lâm thị cũng không cần mất nhiều không sức nữa a~. Vậy mà vừa tới lại thấy Lâm Nhược Linh ở đây còn có bộ váy lại giống cô đến vậy làm cô ta rất tức giận, vốn định trở về nhưng lại không thể không hoàn thành nhiệm vụ mà Lâm Ân Thiên giao. Nhưng cô ta lại không thể nào kiểm soát nổi bản thân tới gây sự với Lâm Nhược Linh, mỗi lần nhìn thấy Lâm Nhược Linh cô lại như phát điên, tại sao, tại sao cô ta có thể hạnh phúc như vậy, còn cô thì sao, tại sao, như thế rõ là không công bằng với cô mà
Vừa nghe thấy, Vân lão phu nhân lập tức nhận định người con gái đang đứng trước mặt bà chính là con riêng của Lâm Ân Thiên, bà từ dịu dàng triển sang chán ghét. Lâm Nhược Linh một bên không để ý ""Vân lão phu nhân, nếu mọi người đã tò mò thì cứ để họ biết, cháu không ngại a~""
Nghe vậy, Vân lão phu nhân cũng từ từ mở chiếc hộp ra, từ bên trong, bà lấy ra một cuốn sách nhỏ, mọi người vừa nhìn lập tức vang lên lời bàn tán
""Không ngờ Lâm tổng lại tặng sách a~""
""Thứ như vậy, có đáng bao nhiêu chứ""
""Theo ta nghĩ Lâm Ngân Ngân vậy mà vẫn rất tinh ý á, Vân lão phu nhân được biết là một trong những nhà sưu tầm rượu nổi tiếng mà""
""Đúng vậy, ta cũng nghe nói bà ấy rất thích rượu""
""Lâm tổng cũng là quá sơ sài đi""
Lâm lão phu nhân cũng không nói gì, bà một thoáng im lặng bỗng nở nụ cười tươi, hướng về phía Lâm Nhược Linh lên tiếng ""Linh nhi, con thật sự đã trưởng thành rồi"". Ít ai biết được, người thích rượu là chồng của bà chứ không phải bà, khi ông mất, bà bắt đầu sưu tầm rượu, đó cũng toàn là những loại rượu mà ông ấy thích. Lâm Nhược Linh vậy mà hiểu được nỗi lòng của bà, cuốn sách cô tặng bà chính là chiếc chìa khóa bao lâu nay cho bà "Cách tìm được mặt trời, tình yêu, sức khỏe dấu trong nụ cười", bà không cần những món quà đắt giá kia, thứ bà lâu nay tìm kiếm lại đơn giản như vậy, là niềm vui trong cuộc sống. Có lẽ từ khi chồng bà ra đi bà đã quên mất thế nào là niềm vui rồi, công việc có thể làm bà quên đi tất cả, người chồng bà hay đứa con trai không một lần hỏi bà có khỏe không, có mệt không, bà thật sự muốn quên đi tất cả, những đau khổ, nỗi buồn khi. Nhưng bây giờ bà chợt nhận ra rằng, không phải bà bị nhấn chìm bởi nỗi đau mà vì bà chưa bao giờ tìm kiếm nụ cười
Nữ Chính, Nam Chủ Của Ngươi Ta Không Quản!Tác giả: Nhật Linh *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Diệp Ân Linh - 25 tuổi - 1m64 Sát thủ số một của thế giới, được Nam Ân thủ lĩnh ban nhóm sát thủ FD nhận làm con nuôi năm 6 tuổi và được đào tạo khắc nhiệt, cô là một sát thủ máu lạnh, ngay cả cha nuôi cô cũng phải nể vài ba phần. Năm 12 tuổi thông thạo đấu kiếm, bắn súng, dùng bom....Năm 15 tuổi bắt đầu gia nhập tổ chức, trở thành một phần trong nhóm tứ trụ. Năm 17 tuổi, xếp hạng trong nhóm 10 người bị cảnh sát thế giới truy đuổi. Năm 18 tuổi, rời khỏi tổ chức, thi hành đơn. Năm 21 tuổi xây dựng và trở thành người đứng đầu tổ chức sát thủ số một thế giới CG. Lâm Nhược Linh - 23 tuổi - 1m63 Năm 12 tuổi, mẹ mất sớm, cô sống với cha. Năm 16, cha mang về nhà Cung Linh Ân cùng với con gái của bà ta làm cô tức giận bỏ nhà ra đi. Năm 17 tuổi, tốt nghiệp trước cấp tại trường đại học London Fashion. Năm 20, cô sáng lập ra công ty NR, trở thành tổng giám đốc công ty.… ""Cô là?""Thấy không khí có chút ngợp ngạt, Vân lão phu nhân dịu dàng lên tiếng""Cháu là Lâm Ngân Ngân""Hôm nay, Lâm Ngân Ngân cũng là nghe lời Lâm Ân Thiên tới đây để lấy lòng Vân Ánh Hiên, nếu được thì dự án sắp tới của Lâm thị cũng không cần mất nhiều không sức nữa a~. Vậy mà vừa tới lại thấy Lâm Nhược Linh ở đây còn có bộ váy lại giống cô đến vậy làm cô ta rất tức giận, vốn định trở về nhưng lại không thể không hoàn thành nhiệm vụ mà Lâm Ân Thiên giao. Nhưng cô ta lại không thể nào kiểm soát nổi bản thân tới gây sự với Lâm Nhược Linh, mỗi lần nhìn thấy Lâm Nhược Linh cô lại như phát điên, tại sao, tại sao cô ta có thể hạnh phúc như vậy, còn cô thì sao, tại sao, như thế rõ là không công bằng với cô màVừa nghe thấy, Vân lão phu nhân lập tức nhận định người con gái đang đứng trước mặt bà chính là con riêng của Lâm Ân Thiên, bà từ dịu dàng triển sang chán ghét. Lâm Nhược Linh một bên không để ý ""Vân lão phu nhân, nếu mọi người đã tò mò thì cứ để họ biết, cháu không ngại a~""Nghe vậy, Vân lão phu nhân cũng từ từ mở chiếc hộp ra, từ bên trong, bà lấy ra một cuốn sách nhỏ, mọi người vừa nhìn lập tức vang lên lời bàn tán""Không ngờ Lâm tổng lại tặng sách a~""""Thứ như vậy, có đáng bao nhiêu chứ""""Theo ta nghĩ Lâm Ngân Ngân vậy mà vẫn rất tinh ý á, Vân lão phu nhân được biết là một trong những nhà sưu tầm rượu nổi tiếng mà""""Đúng vậy, ta cũng nghe nói bà ấy rất thích rượu""""Lâm tổng cũng là quá sơ sài đi""Lâm lão phu nhân cũng không nói gì, bà một thoáng im lặng bỗng nở nụ cười tươi, hướng về phía Lâm Nhược Linh lên tiếng ""Linh nhi, con thật sự đã trưởng thành rồi"". Ít ai biết được, người thích rượu là chồng của bà chứ không phải bà, khi ông mất, bà bắt đầu sưu tầm rượu, đó cũng toàn là những loại rượu mà ông ấy thích. Lâm Nhược Linh vậy mà hiểu được nỗi lòng của bà, cuốn sách cô tặng bà chính là chiếc chìa khóa bao lâu nay cho bà "Cách tìm được mặt trời, tình yêu, sức khỏe dấu trong nụ cười", bà không cần những món quà đắt giá kia, thứ bà lâu nay tìm kiếm lại đơn giản như vậy, là niềm vui trong cuộc sống. Có lẽ từ khi chồng bà ra đi bà đã quên mất thế nào là niềm vui rồi, công việc có thể làm bà quên đi tất cả, người chồng bà hay đứa con trai không một lần hỏi bà có khỏe không, có mệt không, bà thật sự muốn quên đi tất cả, những đau khổ, nỗi buồn khi. Nhưng bây giờ bà chợt nhận ra rằng, không phải bà bị nhấn chìm bởi nỗi đau mà vì bà chưa bao giờ tìm kiếm nụ cười