Tác giả:

Có nhữnggiây phút bạn lặng lẽ, yên lặng đến nỗi dường như là cam chịu. Có những giọt nước mắt mặn đắng lăn trên bờ môi, nhưng trái tim tình nguyện và thổn thức vì những cung bậc tình cảm. Ai rồi cũng sẽ khác, ai rồi cũng phải tự bước đi, tự trải nghiệm nhữnggì mà cuộc sống ban tặng. Người ta nói “ Để yêu một ai đó cần có một chữ duyên. Để kết hôn với một ai đó cần có một chữ nợ. Khi duyên và nợ gặp nhau, hôn nhân là kết tinh cho một mối tình” Con người ta giỏi nhất là gì? Chính là tự huyễn hoặc bản thân, tự xây đắp cho mình cả một lâu đài đầy ắp sự ảo tưởng về tương lai để rồi một ngày kia khi lâu đài ấy vỡ tan tành thì họ lại tìm cách níu kéo, bấu víu vào những thứ hư vô, không tồn tại. Phải chăng tình yêu là sự truy đuổi để tìm đến sự hoàn mỹ về cái đẹp còn hôn nhân là thực tại mà con người cần phải đối mặt lấy. An nghĩ rằng một cuộc hôn nhân không hạnh phúc không phải là một cuộc hôn nhân thiếu đi tình yêu mà có lẽ là một cuộc hôn nhân thiếu đi tình bạn. Khi người lớn cô đơn, họ sẽ…

Quyển 2 - Chương 4: Câu chuyện nhỏ 7

Câu Chuyện Mà Tôi Đang KểTác giả: Ám DạTruyện Ngôn TìnhCó nhữnggiây phút bạn lặng lẽ, yên lặng đến nỗi dường như là cam chịu. Có những giọt nước mắt mặn đắng lăn trên bờ môi, nhưng trái tim tình nguyện và thổn thức vì những cung bậc tình cảm. Ai rồi cũng sẽ khác, ai rồi cũng phải tự bước đi, tự trải nghiệm nhữnggì mà cuộc sống ban tặng. Người ta nói “ Để yêu một ai đó cần có một chữ duyên. Để kết hôn với một ai đó cần có một chữ nợ. Khi duyên và nợ gặp nhau, hôn nhân là kết tinh cho một mối tình” Con người ta giỏi nhất là gì? Chính là tự huyễn hoặc bản thân, tự xây đắp cho mình cả một lâu đài đầy ắp sự ảo tưởng về tương lai để rồi một ngày kia khi lâu đài ấy vỡ tan tành thì họ lại tìm cách níu kéo, bấu víu vào những thứ hư vô, không tồn tại. Phải chăng tình yêu là sự truy đuổi để tìm đến sự hoàn mỹ về cái đẹp còn hôn nhân là thực tại mà con người cần phải đối mặt lấy. An nghĩ rằng một cuộc hôn nhân không hạnh phúc không phải là một cuộc hôn nhân thiếu đi tình yêu mà có lẽ là một cuộc hôn nhân thiếu đi tình bạn. Khi người lớn cô đơn, họ sẽ… Suốt mấy tháng bị thầy Đạt “ chiếu cố” tôi cũng biết thế nào là mùi vị của địa ngục trần gian. Là khi tôi ăn, tôi nhìn trên chén cơm cũng có thể hình dung được gương mặtkhó đăm đăm của thầy. Là khi tôi ngủ, thầy luôn là nhân vật chính trong những giấc mơ khiến tôi toát hết mồ hôi!STRESS!Là trạng thái của tôi lúc ấy. Tôi nghĩ có lẽ mình sẽ điên trước khi kịp bước chân vào cổng trường đại học mất.Ngược lại với tôi, hắn ta rất được thầy ưu ái! Dù sao người ta cũng là dân nhà chuyên có khác. Đề bài thầy cho hắn chỉ ngoáy ngoáy bút vài dòng là xong, trong khi tôi hì hụt hết cả vài trang giấy nháp cũng chưa ra hồn .Tôi nghĩ dù gìhắn cũng rảnh rỗi, chi bằng tốn thời gian mà vẫn không thể làm được vậy hỏi hắn cho xong.Mọi người thông cảm đó là suy nghĩ của những đứa lười cho não vận động như tôi. Nên tôi mới mặt dày trượt một đường dài ra ngay đầu bàn, ngồi sát cạnh hắn, nhìn hắn tỏ ra vui vẻ, nói:- Bạn! bạn giúp mình bài này với. Mình giải được một ít nhưng tới đây thì không biết làm nữa.- Không biết tên tôi sao? Muốn hỏi cũng nên biết người mình định hỏi là ai chứ nhỉ!- Hả? À … Mình … mình biết chứ, sao không!- Vậy nói xem tôi tên là gì? – Hắn ta quay sang nhìn tôi, nét mặt bình thản như đấng cứu rỗi nhìn chúng sinh.Hắn làm khó tôi rồi. Dù nghe tên hắn nhiều lần nhưng mà tôi có thèm để tâm đến đâu làm sao mà nhớ nổi. Tôi liếc hắn, giả bộ ngó lơ câu hỏi vừa rồi, nói:- Hay là bạn nói hướng đi tiếp theo thôi. Phần còn lại tôi tự giải tiếp.- Thật sự là không biết tên tôi sao? Trời đất ơi! Chỉ cho một bài toán mà cũng lắm câu hỏi vậy hả trời. Tôi muốn bốc khói lên mất.Có lẽ do thấy nét mặt tôi hiện rõ lên nét mơ hồ nên hắn đoán được là tôi không biết tên hắn. Sau đó nghe hắn phán thêm một câu xanh rờn.-Tôi bận rồi! Cậu cố động não đi. – Hắn nói xong quay qua nhìn phía ngoài khung cửa sổ, lá bắt đầu đã ngã vàng, rơi rớt khắp sân nhà thầy.Tôi từng nghe câu “ Quân tử báo thù mười năm cũng chưa muộn”, được lắm tôi đây quân tử không so đo với hạn tiểu nhân như hắn.Dù thếvẫn cảm thấy tức tối, bực dọc. Nhưng rồi lại nghĩ, hắn tatên gì ấy nhỉ? Sao cứ nhất thiết phải bắt tôi nói tên hắn ra làm gì. Thật không hiểu nỗi con người này.

Suốt mấy tháng bị thầy Đạt “ chiếu cố” tôi cũng biết thế nào là mùi vị của địa ngục trần gian. Là khi tôi ăn, tôi nhìn trên chén cơm cũng có thể hình dung được gương mặtkhó đăm đăm của thầy. Là khi tôi ngủ, thầy luôn là nhân vật chính trong những giấc mơ khiến tôi toát hết mồ hôi!

STRESS!

Là trạng thái của tôi lúc ấy. Tôi nghĩ có lẽ mình sẽ điên trước khi kịp bước chân vào cổng trường đại học mất.

Ngược lại với tôi, hắn ta rất được thầy ưu ái! Dù sao người ta cũng là dân nhà chuyên có khác. Đề bài thầy cho hắn chỉ ngoáy ngoáy bút vài dòng là xong, trong khi tôi hì hụt hết cả vài trang giấy nháp cũng chưa ra hồn .

Tôi nghĩ dù gìhắn cũng rảnh rỗi, chi bằng tốn thời gian mà vẫn không thể làm được vậy hỏi hắn cho xong.Mọi người thông cảm đó là suy nghĩ của những đứa lười cho não vận động như tôi. Nên tôi mới mặt dày trượt một đường dài ra ngay đầu bàn, ngồi sát cạnh hắn, nhìn hắn tỏ ra vui vẻ, nói:

- Bạn! bạn giúp mình bài này với. Mình giải được một ít nhưng tới đây thì không biết làm nữa.

- Không biết tên tôi sao? Muốn hỏi cũng nên biết người mình định hỏi là ai chứ nhỉ!

- Hả? À … Mình … mình biết chứ, sao không!

- Vậy nói xem tôi tên là gì? – Hắn ta quay sang nhìn tôi, nét mặt bình thản như đấng cứu rỗi nhìn chúng sinh.

Hắn làm khó tôi rồi. Dù nghe tên hắn nhiều lần nhưng mà tôi có thèm để tâm đến đâu làm sao mà nhớ nổi. 

Tôi liếc hắn, giả bộ ngó lơ câu hỏi vừa rồi, nói:

- Hay là bạn nói hướng đi tiếp theo thôi. Phần còn lại tôi tự giải tiếp.

- Thật sự là không biết tên tôi sao? 

Trời đất ơi! Chỉ cho một bài toán mà cũng lắm câu hỏi vậy hả trời. Tôi muốn bốc khói lên mất.Có lẽ do thấy nét mặt tôi hiện rõ lên nét mơ hồ nên hắn đoán được là tôi không biết tên hắn. Sau đó nghe hắn phán thêm một câu xanh rờn.

-Tôi bận rồi! Cậu cố động não đi. – Hắn nói xong quay qua nhìn phía ngoài khung cửa sổ, lá bắt đầu đã ngã vàng, rơi rớt khắp sân nhà thầy.

Tôi từng nghe câu “ Quân tử báo thù mười năm cũng chưa muộn”, được lắm tôi đây quân tử không so đo với hạn tiểu nhân như hắn.

Dù thếvẫn cảm thấy tức tối, bực dọc. Nhưng rồi lại nghĩ, hắn tatên gì ấy nhỉ? Sao cứ nhất thiết phải bắt tôi nói tên hắn ra làm gì. Thật không hiểu nỗi con người này.

Câu Chuyện Mà Tôi Đang KểTác giả: Ám DạTruyện Ngôn TìnhCó nhữnggiây phút bạn lặng lẽ, yên lặng đến nỗi dường như là cam chịu. Có những giọt nước mắt mặn đắng lăn trên bờ môi, nhưng trái tim tình nguyện và thổn thức vì những cung bậc tình cảm. Ai rồi cũng sẽ khác, ai rồi cũng phải tự bước đi, tự trải nghiệm nhữnggì mà cuộc sống ban tặng. Người ta nói “ Để yêu một ai đó cần có một chữ duyên. Để kết hôn với một ai đó cần có một chữ nợ. Khi duyên và nợ gặp nhau, hôn nhân là kết tinh cho một mối tình” Con người ta giỏi nhất là gì? Chính là tự huyễn hoặc bản thân, tự xây đắp cho mình cả một lâu đài đầy ắp sự ảo tưởng về tương lai để rồi một ngày kia khi lâu đài ấy vỡ tan tành thì họ lại tìm cách níu kéo, bấu víu vào những thứ hư vô, không tồn tại. Phải chăng tình yêu là sự truy đuổi để tìm đến sự hoàn mỹ về cái đẹp còn hôn nhân là thực tại mà con người cần phải đối mặt lấy. An nghĩ rằng một cuộc hôn nhân không hạnh phúc không phải là một cuộc hôn nhân thiếu đi tình yêu mà có lẽ là một cuộc hôn nhân thiếu đi tình bạn. Khi người lớn cô đơn, họ sẽ… Suốt mấy tháng bị thầy Đạt “ chiếu cố” tôi cũng biết thế nào là mùi vị của địa ngục trần gian. Là khi tôi ăn, tôi nhìn trên chén cơm cũng có thể hình dung được gương mặtkhó đăm đăm của thầy. Là khi tôi ngủ, thầy luôn là nhân vật chính trong những giấc mơ khiến tôi toát hết mồ hôi!STRESS!Là trạng thái của tôi lúc ấy. Tôi nghĩ có lẽ mình sẽ điên trước khi kịp bước chân vào cổng trường đại học mất.Ngược lại với tôi, hắn ta rất được thầy ưu ái! Dù sao người ta cũng là dân nhà chuyên có khác. Đề bài thầy cho hắn chỉ ngoáy ngoáy bút vài dòng là xong, trong khi tôi hì hụt hết cả vài trang giấy nháp cũng chưa ra hồn .Tôi nghĩ dù gìhắn cũng rảnh rỗi, chi bằng tốn thời gian mà vẫn không thể làm được vậy hỏi hắn cho xong.Mọi người thông cảm đó là suy nghĩ của những đứa lười cho não vận động như tôi. Nên tôi mới mặt dày trượt một đường dài ra ngay đầu bàn, ngồi sát cạnh hắn, nhìn hắn tỏ ra vui vẻ, nói:- Bạn! bạn giúp mình bài này với. Mình giải được một ít nhưng tới đây thì không biết làm nữa.- Không biết tên tôi sao? Muốn hỏi cũng nên biết người mình định hỏi là ai chứ nhỉ!- Hả? À … Mình … mình biết chứ, sao không!- Vậy nói xem tôi tên là gì? – Hắn ta quay sang nhìn tôi, nét mặt bình thản như đấng cứu rỗi nhìn chúng sinh.Hắn làm khó tôi rồi. Dù nghe tên hắn nhiều lần nhưng mà tôi có thèm để tâm đến đâu làm sao mà nhớ nổi. Tôi liếc hắn, giả bộ ngó lơ câu hỏi vừa rồi, nói:- Hay là bạn nói hướng đi tiếp theo thôi. Phần còn lại tôi tự giải tiếp.- Thật sự là không biết tên tôi sao? Trời đất ơi! Chỉ cho một bài toán mà cũng lắm câu hỏi vậy hả trời. Tôi muốn bốc khói lên mất.Có lẽ do thấy nét mặt tôi hiện rõ lên nét mơ hồ nên hắn đoán được là tôi không biết tên hắn. Sau đó nghe hắn phán thêm một câu xanh rờn.-Tôi bận rồi! Cậu cố động não đi. – Hắn nói xong quay qua nhìn phía ngoài khung cửa sổ, lá bắt đầu đã ngã vàng, rơi rớt khắp sân nhà thầy.Tôi từng nghe câu “ Quân tử báo thù mười năm cũng chưa muộn”, được lắm tôi đây quân tử không so đo với hạn tiểu nhân như hắn.Dù thếvẫn cảm thấy tức tối, bực dọc. Nhưng rồi lại nghĩ, hắn tatên gì ấy nhỉ? Sao cứ nhất thiết phải bắt tôi nói tên hắn ra làm gì. Thật không hiểu nỗi con người này.

Quyển 2 - Chương 4: Câu chuyện nhỏ 7