Tôi nghe nói, một người phải đi con đường rất rất dài mới gặp được người kia. Ngày Lâm Lang chào đời là lập đông năm 1988, thời tiết cuối thu điển hình, mẹ Lâm thích nhất gốc hải đường bốn mùa nở hoa yêu kiều trên bệ cửa sổ, sắc màu tươi đẹp thấm tận đáy lòng. Ba Lâm hoang mang đẩy mẹ Lâm ra cửa, ngẩng đầu lên là bầu trời ngập nắng chiều, ánh tà dương quyến rũ mà thê lương. Lâm Lang mới sinh chỉ nặng có hai ký hai, theo lời ba Lâm là cánh tay cẳng chân nhỏ xíu xiu, nom đáng thương vô cùng. Trước Lâm Lang, nhà họ Lâm đã có hai con trai, đôi vợ chồng một lòng muốn áo bông nhỏ tri kỷ (con gái), đời này xem như trọn vẹn. Thế nên, khi mẹ Lâm biết lần này lại mang thai con trai, chẳng những không vui sướng, ngược lại còn tính phá bỏ Lâm Lang. Chung quy đối với hai vợ chồng bán mặt cho đất bán lưng cho trời mà nói, ba con trai quả thực có chút đáng sợ. Thời khắc quan trọng, vẫn là bà nội Lâm lên tiếng, bà cụ tư tưởng truyền thống, nói sao cũng không nhẫn tâm vứt bỏ cháu trai nhỏ đã thành…
Chương 33: Lửa dục
Gã Đàn Ông Xấu XaTác giả: Công Tử CaTruyện Đam Mỹ, Truyện SủngTôi nghe nói, một người phải đi con đường rất rất dài mới gặp được người kia. Ngày Lâm Lang chào đời là lập đông năm 1988, thời tiết cuối thu điển hình, mẹ Lâm thích nhất gốc hải đường bốn mùa nở hoa yêu kiều trên bệ cửa sổ, sắc màu tươi đẹp thấm tận đáy lòng. Ba Lâm hoang mang đẩy mẹ Lâm ra cửa, ngẩng đầu lên là bầu trời ngập nắng chiều, ánh tà dương quyến rũ mà thê lương. Lâm Lang mới sinh chỉ nặng có hai ký hai, theo lời ba Lâm là cánh tay cẳng chân nhỏ xíu xiu, nom đáng thương vô cùng. Trước Lâm Lang, nhà họ Lâm đã có hai con trai, đôi vợ chồng một lòng muốn áo bông nhỏ tri kỷ (con gái), đời này xem như trọn vẹn. Thế nên, khi mẹ Lâm biết lần này lại mang thai con trai, chẳng những không vui sướng, ngược lại còn tính phá bỏ Lâm Lang. Chung quy đối với hai vợ chồng bán mặt cho đất bán lưng cho trời mà nói, ba con trai quả thực có chút đáng sợ. Thời khắc quan trọng, vẫn là bà nội Lâm lên tiếng, bà cụ tư tưởng truyền thống, nói sao cũng không nhẫn tâm vứt bỏ cháu trai nhỏ đã thành… "Hả?" Lâm Lang đần mặt, lập tức lắc đầu nguầy nguậy: "Không được!"Đường đường đàn ông con trai sao lại thốt ra loại lời buồn nôn thế kia chứ, cậu cũng đâu phải con gái, mà dù là con gái cũng không phải bạn gái hắn, ai làm nổi việc đó.Hàn Tuấn lãnh đạm nhìn cậu, lại khôi phục dáng vẻ nghiêm túc. Lâm Lang kiên quyết không chịu thoái nhượng, cúi đầu tự ăn phần mình.Đến tận khi cậu ăn hết, Hàn Tuấn vẫn ngồi im trên ghế. Lâm Lang thầm thấy buồn cười, mặt mũi lại ra vẻ tức giận: "Anh không ăn thì nguội ráng chịu."Người nọ nhìn cậu chăm chú, trên mặt thoáng hiện ý cười bỡn cợt: "Cậu xung phong tới đây chăm sóc tôi, tí việc nhỏ ấy cũng không muốn làm là sao?""Chuyện anh làm không được, tôi có thể giúp anh, nhưng bây giờ chính anh cũng tự ăn được, sao tôi phải giúp?"Dứt lời, Lâm Lang liền đứng lên dọn thức ăn vào bếp. Trong lúc rửa chén, cậu đột nhiên hối hận, cảm giác mình cự tuyệt quá trực tiếp, nói sao thì Hàn Tuấn vẫn là người bệnh, cậu có phản đối cũng nên uyển chuyển một chút mới đúng. Cậu lau tay, ra phòng khách nhìn thì chẳng thấy bóng dáng Hàn Tuấn đâu, chén cháo trên bàn vẫn còn nguyên xi. Cậu đi tìm quanh đó mới thấy hắn trước cửa phòng tắm. Hàn Tuấn đang c** q**n áo, Lâm Lang vội chạy tới: "Đừng lộn xộn."Hàn Tuấn không biết ăn trúng thuốc gì mà hung dữ nói: "Tôi không cử động thì c** đ* đi tắm kiểu gì."Lâm Lang nghe mà dở khóc dở cười: "Anh còn muốn tắm á?""Chẳng lẽ tôi một tháng không gỡ bó bột thì khỏi tắm một tháng luôn hả?"Nhìn giọng điệu với vẻ mặt kia mà xem, cứ y như con nít ấy, dáng dấp thành thục chững chạc ngày xưa nay còn đâu. Lâm Lang nhất thời á khẩu hết trả lời nổi, đè lại cánh tay hắn: "Tôi giúp anh."Hàn Tuấn cũng không lên tiếng, Lâm Lang tức tốc cởi áo hộ hắn, hai người dựa vào nhau rất gần, cậu thậm chí thấy được phần lông quanh co trên bụng Hàn Tuấn. Thân thể Hàn Tuấn cao lớn rắn chắc, đã vậy còn nóng hôi hổi, mặt Lâm Lang bị hun đến nóng lên. Lâm Lang cố giả bộ bình tĩnh, tự an ủi mình rằng đều là đàn ông cả, chỉ là khác biệt giữa thành niên và chưa thành niên thôi mà, có gì đáng sợ đâu.Nhưng giữa thành niên và chưa thành niên có nhiều chỗ chênh lệch một trời một vực. Lột quần xong, Lâm Lang bắt đầu khó xử, cậu nghĩ một hồi, vẫn cảm thấy mình không chống đỡ nổi, đành nhỏ giọng nói: "Anh tắm đi, cần gì nhớ gọi tôi."Vừa bước ra một bước đã bị Hàn Tuấn bắt được: "Cậu đừng đi, cậu đi rồi tôi biết tắm thế nào?"Lâm Lang đỏ mặt, không cẩn thận liếc đến cái mông được bao chặt trong q**n l*t của Hàn Tuấn, vội ngoảnh đi: "Tôi không quen nhìn người khác tắm, anh tự tắm đi, chỉ cần không xối trúng cánh tay là được."Người nọ lại dùng thân mình chặn cậu, nhìn cậu bảo: "Tôi muốn cậu giúp."Đại não Lâm Lang thoáng cái chập mạch, đỉnh đầu cậu vừa tới cổ Hàn Tuấn, có cảm giác bị áp bách rất mãnh liệt. Đã nói đến nước này, cậu làm gì còn lý do từ chối nữa, chống đối mãi kể cũng hơi già mồm. Hàn Tuấn kéo q**n l*t xuống, lộ ra vật khổng lồ đang ngủ đông giữa háng. Lâm Lang thoáng thấy một lùm đen đen, tim đập liên hồi. Cậu cố hết sức không cúi đầu nhìn, ánh mắt lại rơi xuống cơ ngực nở nang của hắn. Nước từ vòi sen bắn tung tóe làm ướt quần áo Lâm Lang, Hàn Tuấn cất giọng trầm thấp: "Đừng chỉ xoa phía trên."Trong đầu Lâm Lang nổ cái "bùm", đành phải từ từ nhắm mắt mò xuống. Mu bàn tay bỗng chạm phải một mảng lông rậm, Hàn Tuấn đột nhiên th* d*c, Lâm Lang sợ hết hồn, tưởng đụng trúng tay hắn, luống cuống mở mắt ra: "Sao vậy?"Hô hấp Hàn Tuấn chưa ổn định, khàn giọng nói: "Cậu đừng sờ lung tung.""Tôi đâu có..." Mặt Lâm Lang đỏ lên, mắt chợt nhìn thấy vật giữa háng Hàn Tuấn đã hơi hơi ngẩng đầu, tuy mới vùng dậy một nửa, song kích thước đã to lớn kinh người, màu sắc cũng đậm hơn cậu rất nhiều, trông vô cùng dữ tợn. Lòng cậu rối bời, chẳng dám thở mạnh. Hàn Tuấn lại thở gấp: "Tại cậu gây họa đấy."Lâm Lang quên béng phản bác, đầu cậu trống rỗng. Thân thể trưởng thành mà mạnh mẽ của người nọ bất ngờ áp qua, Hàn Tuấn ôm lấy cậu, khàn tiếng gọi: "Lâm Lang!"
"Hả?" Lâm Lang đần mặt, lập tức lắc đầu nguầy nguậy: "Không được!"
Đường đường đàn ông con trai sao lại thốt ra loại lời buồn nôn thế kia chứ, cậu cũng đâu phải con gái, mà dù là con gái cũng không phải bạn gái hắn, ai làm nổi việc đó.
Hàn Tuấn lãnh đạm nhìn cậu, lại khôi phục dáng vẻ nghiêm túc. Lâm Lang kiên quyết không chịu thoái nhượng, cúi đầu tự ăn phần mình.
Đến tận khi cậu ăn hết, Hàn Tuấn vẫn ngồi im trên ghế. Lâm Lang thầm thấy buồn cười, mặt mũi lại ra vẻ tức giận: "Anh không ăn thì nguội ráng chịu."
Người nọ nhìn cậu chăm chú, trên mặt thoáng hiện ý cười bỡn cợt: "Cậu xung phong tới đây chăm sóc tôi, tí việc nhỏ ấy cũng không muốn làm là sao?"
"Chuyện anh làm không được, tôi có thể giúp anh, nhưng bây giờ chính anh cũng tự ăn được, sao tôi phải giúp?"
Dứt lời, Lâm Lang liền đứng lên dọn thức ăn vào bếp. Trong lúc rửa chén, cậu đột nhiên hối hận, cảm giác mình cự tuyệt quá trực tiếp, nói sao thì Hàn Tuấn vẫn là người bệnh, cậu có phản đối cũng nên uyển chuyển một chút mới đúng. Cậu lau tay, ra phòng khách nhìn thì chẳng thấy bóng dáng Hàn Tuấn đâu, chén cháo trên bàn vẫn còn nguyên xi. Cậu đi tìm quanh đó mới thấy hắn trước cửa phòng tắm. Hàn Tuấn đang c** q**n áo, Lâm Lang vội chạy tới: "Đừng lộn xộn."
Hàn Tuấn không biết ăn trúng thuốc gì mà hung dữ nói: "Tôi không cử động thì c** đ* đi tắm kiểu gì."
Lâm Lang nghe mà dở khóc dở cười: "Anh còn muốn tắm á?"
"Chẳng lẽ tôi một tháng không gỡ bó bột thì khỏi tắm một tháng luôn hả?"
Nhìn giọng điệu với vẻ mặt kia mà xem, cứ y như con nít ấy, dáng dấp thành thục chững chạc ngày xưa nay còn đâu. Lâm Lang nhất thời á khẩu hết trả lời nổi, đè lại cánh tay hắn: "Tôi giúp anh."
Hàn Tuấn cũng không lên tiếng, Lâm Lang tức tốc cởi áo hộ hắn, hai người dựa vào nhau rất gần, cậu thậm chí thấy được phần lông quanh co trên bụng Hàn Tuấn. Thân thể Hàn Tuấn cao lớn rắn chắc, đã vậy còn nóng hôi hổi, mặt Lâm Lang bị hun đến nóng lên. Lâm Lang cố giả bộ bình tĩnh, tự an ủi mình rằng đều là đàn ông cả, chỉ là khác biệt giữa thành niên và chưa thành niên thôi mà, có gì đáng sợ đâu.
Nhưng giữa thành niên và chưa thành niên có nhiều chỗ chênh lệch một trời một vực. Lột quần xong, Lâm Lang bắt đầu khó xử, cậu nghĩ một hồi, vẫn cảm thấy mình không chống đỡ nổi, đành nhỏ giọng nói: "Anh tắm đi, cần gì nhớ gọi tôi."
Vừa bước ra một bước đã bị Hàn Tuấn bắt được: "Cậu đừng đi, cậu đi rồi tôi biết tắm thế nào?"
Lâm Lang đỏ mặt, không cẩn thận liếc đến cái mông được bao chặt trong q**n l*t của Hàn Tuấn, vội ngoảnh đi: "Tôi không quen nhìn người khác tắm, anh tự tắm đi, chỉ cần không xối trúng cánh tay là được."
Người nọ lại dùng thân mình chặn cậu, nhìn cậu bảo: "Tôi muốn cậu giúp."
Đại não Lâm Lang thoáng cái chập mạch, đỉnh đầu cậu vừa tới cổ Hàn Tuấn, có cảm giác bị áp bách rất mãnh liệt. Đã nói đến nước này, cậu làm gì còn lý do từ chối nữa, chống đối mãi kể cũng hơi già mồm. Hàn Tuấn kéo q**n l*t xuống, lộ ra vật khổng lồ đang ngủ đông giữa háng. Lâm Lang thoáng thấy một lùm đen đen, tim đập liên hồi. Cậu cố hết sức không cúi đầu nhìn, ánh mắt lại rơi xuống cơ ngực nở nang của hắn. Nước từ vòi sen bắn tung tóe làm ướt quần áo Lâm Lang, Hàn Tuấn cất giọng trầm thấp: "Đừng chỉ xoa phía trên."
Trong đầu Lâm Lang nổ cái "bùm", đành phải từ từ nhắm mắt mò xuống. Mu bàn tay bỗng chạm phải một mảng lông rậm, Hàn Tuấn đột nhiên th* d*c, Lâm Lang sợ hết hồn, tưởng đụng trúng tay hắn, luống cuống mở mắt ra: "Sao vậy?"
Hô hấp Hàn Tuấn chưa ổn định, khàn giọng nói: "Cậu đừng sờ lung tung."
"Tôi đâu có..." Mặt Lâm Lang đỏ lên, mắt chợt nhìn thấy vật giữa háng Hàn Tuấn đã hơi hơi ngẩng đầu, tuy mới vùng dậy một nửa, song kích thước đã to lớn kinh người, màu sắc cũng đậm hơn cậu rất nhiều, trông vô cùng dữ tợn. Lòng cậu rối bời, chẳng dám thở mạnh. Hàn Tuấn lại thở gấp: "Tại cậu gây họa đấy."
Lâm Lang quên béng phản bác, đầu cậu trống rỗng. Thân thể trưởng thành mà mạnh mẽ của người nọ bất ngờ áp qua, Hàn Tuấn ôm lấy cậu, khàn tiếng gọi: "Lâm Lang!"
Gã Đàn Ông Xấu XaTác giả: Công Tử CaTruyện Đam Mỹ, Truyện SủngTôi nghe nói, một người phải đi con đường rất rất dài mới gặp được người kia. Ngày Lâm Lang chào đời là lập đông năm 1988, thời tiết cuối thu điển hình, mẹ Lâm thích nhất gốc hải đường bốn mùa nở hoa yêu kiều trên bệ cửa sổ, sắc màu tươi đẹp thấm tận đáy lòng. Ba Lâm hoang mang đẩy mẹ Lâm ra cửa, ngẩng đầu lên là bầu trời ngập nắng chiều, ánh tà dương quyến rũ mà thê lương. Lâm Lang mới sinh chỉ nặng có hai ký hai, theo lời ba Lâm là cánh tay cẳng chân nhỏ xíu xiu, nom đáng thương vô cùng. Trước Lâm Lang, nhà họ Lâm đã có hai con trai, đôi vợ chồng một lòng muốn áo bông nhỏ tri kỷ (con gái), đời này xem như trọn vẹn. Thế nên, khi mẹ Lâm biết lần này lại mang thai con trai, chẳng những không vui sướng, ngược lại còn tính phá bỏ Lâm Lang. Chung quy đối với hai vợ chồng bán mặt cho đất bán lưng cho trời mà nói, ba con trai quả thực có chút đáng sợ. Thời khắc quan trọng, vẫn là bà nội Lâm lên tiếng, bà cụ tư tưởng truyền thống, nói sao cũng không nhẫn tâm vứt bỏ cháu trai nhỏ đã thành… "Hả?" Lâm Lang đần mặt, lập tức lắc đầu nguầy nguậy: "Không được!"Đường đường đàn ông con trai sao lại thốt ra loại lời buồn nôn thế kia chứ, cậu cũng đâu phải con gái, mà dù là con gái cũng không phải bạn gái hắn, ai làm nổi việc đó.Hàn Tuấn lãnh đạm nhìn cậu, lại khôi phục dáng vẻ nghiêm túc. Lâm Lang kiên quyết không chịu thoái nhượng, cúi đầu tự ăn phần mình.Đến tận khi cậu ăn hết, Hàn Tuấn vẫn ngồi im trên ghế. Lâm Lang thầm thấy buồn cười, mặt mũi lại ra vẻ tức giận: "Anh không ăn thì nguội ráng chịu."Người nọ nhìn cậu chăm chú, trên mặt thoáng hiện ý cười bỡn cợt: "Cậu xung phong tới đây chăm sóc tôi, tí việc nhỏ ấy cũng không muốn làm là sao?""Chuyện anh làm không được, tôi có thể giúp anh, nhưng bây giờ chính anh cũng tự ăn được, sao tôi phải giúp?"Dứt lời, Lâm Lang liền đứng lên dọn thức ăn vào bếp. Trong lúc rửa chén, cậu đột nhiên hối hận, cảm giác mình cự tuyệt quá trực tiếp, nói sao thì Hàn Tuấn vẫn là người bệnh, cậu có phản đối cũng nên uyển chuyển một chút mới đúng. Cậu lau tay, ra phòng khách nhìn thì chẳng thấy bóng dáng Hàn Tuấn đâu, chén cháo trên bàn vẫn còn nguyên xi. Cậu đi tìm quanh đó mới thấy hắn trước cửa phòng tắm. Hàn Tuấn đang c** q**n áo, Lâm Lang vội chạy tới: "Đừng lộn xộn."Hàn Tuấn không biết ăn trúng thuốc gì mà hung dữ nói: "Tôi không cử động thì c** đ* đi tắm kiểu gì."Lâm Lang nghe mà dở khóc dở cười: "Anh còn muốn tắm á?""Chẳng lẽ tôi một tháng không gỡ bó bột thì khỏi tắm một tháng luôn hả?"Nhìn giọng điệu với vẻ mặt kia mà xem, cứ y như con nít ấy, dáng dấp thành thục chững chạc ngày xưa nay còn đâu. Lâm Lang nhất thời á khẩu hết trả lời nổi, đè lại cánh tay hắn: "Tôi giúp anh."Hàn Tuấn cũng không lên tiếng, Lâm Lang tức tốc cởi áo hộ hắn, hai người dựa vào nhau rất gần, cậu thậm chí thấy được phần lông quanh co trên bụng Hàn Tuấn. Thân thể Hàn Tuấn cao lớn rắn chắc, đã vậy còn nóng hôi hổi, mặt Lâm Lang bị hun đến nóng lên. Lâm Lang cố giả bộ bình tĩnh, tự an ủi mình rằng đều là đàn ông cả, chỉ là khác biệt giữa thành niên và chưa thành niên thôi mà, có gì đáng sợ đâu.Nhưng giữa thành niên và chưa thành niên có nhiều chỗ chênh lệch một trời một vực. Lột quần xong, Lâm Lang bắt đầu khó xử, cậu nghĩ một hồi, vẫn cảm thấy mình không chống đỡ nổi, đành nhỏ giọng nói: "Anh tắm đi, cần gì nhớ gọi tôi."Vừa bước ra một bước đã bị Hàn Tuấn bắt được: "Cậu đừng đi, cậu đi rồi tôi biết tắm thế nào?"Lâm Lang đỏ mặt, không cẩn thận liếc đến cái mông được bao chặt trong q**n l*t của Hàn Tuấn, vội ngoảnh đi: "Tôi không quen nhìn người khác tắm, anh tự tắm đi, chỉ cần không xối trúng cánh tay là được."Người nọ lại dùng thân mình chặn cậu, nhìn cậu bảo: "Tôi muốn cậu giúp."Đại não Lâm Lang thoáng cái chập mạch, đỉnh đầu cậu vừa tới cổ Hàn Tuấn, có cảm giác bị áp bách rất mãnh liệt. Đã nói đến nước này, cậu làm gì còn lý do từ chối nữa, chống đối mãi kể cũng hơi già mồm. Hàn Tuấn kéo q**n l*t xuống, lộ ra vật khổng lồ đang ngủ đông giữa háng. Lâm Lang thoáng thấy một lùm đen đen, tim đập liên hồi. Cậu cố hết sức không cúi đầu nhìn, ánh mắt lại rơi xuống cơ ngực nở nang của hắn. Nước từ vòi sen bắn tung tóe làm ướt quần áo Lâm Lang, Hàn Tuấn cất giọng trầm thấp: "Đừng chỉ xoa phía trên."Trong đầu Lâm Lang nổ cái "bùm", đành phải từ từ nhắm mắt mò xuống. Mu bàn tay bỗng chạm phải một mảng lông rậm, Hàn Tuấn đột nhiên th* d*c, Lâm Lang sợ hết hồn, tưởng đụng trúng tay hắn, luống cuống mở mắt ra: "Sao vậy?"Hô hấp Hàn Tuấn chưa ổn định, khàn giọng nói: "Cậu đừng sờ lung tung.""Tôi đâu có..." Mặt Lâm Lang đỏ lên, mắt chợt nhìn thấy vật giữa háng Hàn Tuấn đã hơi hơi ngẩng đầu, tuy mới vùng dậy một nửa, song kích thước đã to lớn kinh người, màu sắc cũng đậm hơn cậu rất nhiều, trông vô cùng dữ tợn. Lòng cậu rối bời, chẳng dám thở mạnh. Hàn Tuấn lại thở gấp: "Tại cậu gây họa đấy."Lâm Lang quên béng phản bác, đầu cậu trống rỗng. Thân thể trưởng thành mà mạnh mẽ của người nọ bất ngờ áp qua, Hàn Tuấn ôm lấy cậu, khàn tiếng gọi: "Lâm Lang!"