Tôi nghe nói, một người phải đi con đường rất rất dài mới gặp được người kia. Ngày Lâm Lang chào đời là lập đông năm 1988, thời tiết cuối thu điển hình, mẹ Lâm thích nhất gốc hải đường bốn mùa nở hoa yêu kiều trên bệ cửa sổ, sắc màu tươi đẹp thấm tận đáy lòng. Ba Lâm hoang mang đẩy mẹ Lâm ra cửa, ngẩng đầu lên là bầu trời ngập nắng chiều, ánh tà dương quyến rũ mà thê lương. Lâm Lang mới sinh chỉ nặng có hai ký hai, theo lời ba Lâm là cánh tay cẳng chân nhỏ xíu xiu, nom đáng thương vô cùng. Trước Lâm Lang, nhà họ Lâm đã có hai con trai, đôi vợ chồng một lòng muốn áo bông nhỏ tri kỷ (con gái), đời này xem như trọn vẹn. Thế nên, khi mẹ Lâm biết lần này lại mang thai con trai, chẳng những không vui sướng, ngược lại còn tính phá bỏ Lâm Lang. Chung quy đối với hai vợ chồng bán mặt cho đất bán lưng cho trời mà nói, ba con trai quả thực có chút đáng sợ. Thời khắc quan trọng, vẫn là bà nội Lâm lên tiếng, bà cụ tư tưởng truyền thống, nói sao cũng không nhẫn tâm vứt bỏ cháu trai nhỏ đã thành…
Chương 50: Trận tuyết đầu mùa
Gã Đàn Ông Xấu XaTác giả: Công Tử CaTruyện Đam Mỹ, Truyện SủngTôi nghe nói, một người phải đi con đường rất rất dài mới gặp được người kia. Ngày Lâm Lang chào đời là lập đông năm 1988, thời tiết cuối thu điển hình, mẹ Lâm thích nhất gốc hải đường bốn mùa nở hoa yêu kiều trên bệ cửa sổ, sắc màu tươi đẹp thấm tận đáy lòng. Ba Lâm hoang mang đẩy mẹ Lâm ra cửa, ngẩng đầu lên là bầu trời ngập nắng chiều, ánh tà dương quyến rũ mà thê lương. Lâm Lang mới sinh chỉ nặng có hai ký hai, theo lời ba Lâm là cánh tay cẳng chân nhỏ xíu xiu, nom đáng thương vô cùng. Trước Lâm Lang, nhà họ Lâm đã có hai con trai, đôi vợ chồng một lòng muốn áo bông nhỏ tri kỷ (con gái), đời này xem như trọn vẹn. Thế nên, khi mẹ Lâm biết lần này lại mang thai con trai, chẳng những không vui sướng, ngược lại còn tính phá bỏ Lâm Lang. Chung quy đối với hai vợ chồng bán mặt cho đất bán lưng cho trời mà nói, ba con trai quả thực có chút đáng sợ. Thời khắc quan trọng, vẫn là bà nội Lâm lên tiếng, bà cụ tư tưởng truyền thống, nói sao cũng không nhẫn tâm vứt bỏ cháu trai nhỏ đã thành… Khi trận tuyết đầu tiên của năm 2005 trút xuống, Lâm Lang vẫn đang trong lớp, giáo viên từ tốn giảng bài trên bục, sinh viên bên dưới lại nhốn nháo hết cả lên. Cậu ngắm bông tuyết rơi lả tả ngoài cửa sổ, mỉm cười khe khẽ, bi ai trong mắt vụt qua rồi biến mất. Lý Yến bên cạnh sáp tới hỏi: "Tuyết đầu mùa đó."Lâm Lang quay đầu cười, mặt Lý Yến lại đỏ lên, chớp chớp mắt to: "Mình nghe lớp trưởng nói bồ dọn ra ngoài hả?"Lâm Lang lắc đầu: "Chỉ tạm thời thôi, ký túc xá có người bị thương, tôi tạm thời chuyển ra chăm sóc."Từ ngày Lâm Lang cắt tóc, cậu phát giác thường xuyên có nữ sinh tiếp cận mình. Mới đầu chẳng chú ý mấy, dần dà rồi cũng nhìn ra, nam sinh trong lớp rất hay lôi chuyện này ra chọc cậu, lúc họp lớp cứ gọi "Lâm soái ca, Lâm soái ca" mãi. Lâm Lang dễ thẹn thùng, nhưng dù sao đang tuổi trọng hình thức, bụng dạ cũng có chút đắc ý, hiềm nỗi rất khó tránh ngại ngùng. Lý Yến là người địa phương, tính cách hoạt bát như con trai, trong đám nữ sinh, Lâm Lang quen thân với cô nhất, công việc gia sư lần trước cũng nhờ cô tìm giúp. Lâm Lang nhỏ tuổi nhất lớp, được cái không đến nỗi lùn, 1m7 xem như trung bình trong lớp, cộng thêm vẻ ngoài đẹp trai, nghe lớp trưởng bảo rất nhiều nữ sinh thích cậu.Dù Lâm Lang không định yêu đương trong trường đại học, nhưng trong lòng vẫn cao hứng. Tan học, Quan Bằng rủ cậu đi ăn, hai ngày này Hàn Tuấn đi công tác nên không có mặt ở thành phố F, Lâm Lang cũng vui vẻ đồng ý. Vả lại, lâu rồi cậu không đi ăn với Quan Bằng, hồi cấp ba hai người họ còn thường xuyên ăn chung cà mèn ấy chứ, Lâm Lang thật hoài niệm quãng ngày ấy.Quan Bằng mới nhận phí sinh hoạt, hắn dẫn cậu đến tiệm cơm nhỏ dưới ký túc xá. Nhắc đến tiệm cơm này, Lâm Lang thực tình chả dám khen tặng, không phải tại nấu dở, tay nghề đầu bếp còn rất khá, mỗi tội giá mắc cắt cổ, bình thường chỉ có sinh viên lắm tiền đến ăn, hơn nữa đa số thường là tình nhân đi chung. Lâm Lang không nỡ lãng phí, bắt chước Quan Bằng chỉ gọi nửa phần. Kết quả khi món ăn bưng lên, Quan Bằng liền trộn hai đĩa làm một, cười hì hì bảo: "Cơm tập thể!"Lâm Lang nhoẻn cười, cậu xem Quan Bằng như anh em ruột thịt, nên cũng không nhiều lời, hai người vừa ăn vừa tán dóc. Quan Bằng vẫn chọn hết thịt nạc cho cậu, còn mình tiêu diệt thịt mỡ. Cơm nước xong, Quan Bằng lau miệng, nhìn tuyết mỗi lúc mỗi lớn ngoài cửa kính: "Một tiếng nữa là chơi ném tuyết được rồi."Lâm Lang nghe vậy cũng nhìn ra ngoài, nhưng đứng dậy ngay sau đó. Người nọ diện áo khoác đen, mặt mũi lạnh tanh, đang đứng ngoài nhìn cậu qua cửa kính. Quan Bằng cũng thấy, nhăn mày hỏi: "Việc gì phải sợ anh ta thế?"Lâm Lang cười ngu: "Cậu nhìn kiểu gì vậy, đây không phải sợ, thôi không nói chuyện với cậu nữa, tớ về trước đây, mai bao cậu ăn cơm!"Quan Bằng nhướng mày nhìn cậu, ra chiều được cưng mà hãi. Lâm Lang cười gian trá: "Màn thầu căn tin, ăn thỏa thích nhé!"Lâm Lang chạy ra ngoài thì Hàn Tuấn đã đi xa. Cậu thở phì phò đuổi theo, gọi: "Anh về lúc nào vậy, sao không báo cho tôi biết, mà anh ăn chưa?"Người nọ đến cạnh xe, mở cửa nói: "Đi vào."Tình thế này, Lâm Lang nào dám nghe lời, dùng dằng đứng trên đường, nói quanh co: "Tôi... tôi còn tiết học."Hàn Tuấn lại cười nhẹ: "Tôi thuộc lòng thời khóa biểu của em rồi. Lên xe, phía sau có người đang nhìn đấy."Lâm Lang ngoảnh lại thấy Quan Bằng đang dòm sang đây, trong lòng căng thẳng, cuống quýt chui vào xe.Hàn Tuấn im lặng suốt đường đi, Lâm Lang nghĩ cứ thế này không phải cách hay, song cậu ăn nói vụng về, lại chẳng rõ chuyện gì xảy ra, đành phải thành thật rúc một bên, liên tục đưa mắt nhìn lén. Xe dừng trước nhà, người nọ mở cửa xe: "Đi ra."Lâm Lang vội tháo dây an toàn rồi xuống xe. Vừa vào nhà ngồi thì ngạc nhiên phát hiện trong phòng ấm áp lạ thường, mừng rỡ quay đầu hỏi: "Máy sưởi thông rồi hả?"Hàn Tuấn cởi áo khoác: "Đi nấu cơm cho tôi."Lâm Lang lập tức ngừng cười, tất tả chạy vào bếp. Cậu không tài nào hiểu nổi, tay nghề bếp núc của cậu nát như vậy, lăn qua lộn lại chỉ có từng đó, chính mình ăn còn thấy bối rối, sao hắn phải cố chấp thế chứ. Cậu nghĩ một hồi, sực nhớ Quách Đông Dương từng nói thần kinh Hàn Tuấn không bình thường, nhịn không được len lén bật cười. Mới đậy xong vung nồi, sau lưng đột nhiên vọng đến giọng nói lạnh lùng của người nọ: "Hôm nay trông em có vẻ vui nhỉ."Lâm Lang hoảng sợ, quay lại thấy Hàn Tuấn đang dựa cửa, trên mặt nở nụ cười âm hiểm.
Khi trận tuyết đầu tiên của năm 2005 trút xuống, Lâm Lang vẫn đang trong lớp, giáo viên từ tốn giảng bài trên bục, sinh viên bên dưới lại nhốn nháo hết cả lên. Cậu ngắm bông tuyết rơi lả tả ngoài cửa sổ, mỉm cười khe khẽ, bi ai trong mắt vụt qua rồi biến mất. Lý Yến bên cạnh sáp tới hỏi: "Tuyết đầu mùa đó."
Lâm Lang quay đầu cười, mặt Lý Yến lại đỏ lên, chớp chớp mắt to: "Mình nghe lớp trưởng nói bồ dọn ra ngoài hả?"
Lâm Lang lắc đầu: "Chỉ tạm thời thôi, ký túc xá có người bị thương, tôi tạm thời chuyển ra chăm sóc."
Từ ngày Lâm Lang cắt tóc, cậu phát giác thường xuyên có nữ sinh tiếp cận mình. Mới đầu chẳng chú ý mấy, dần dà rồi cũng nhìn ra, nam sinh trong lớp rất hay lôi chuyện này ra chọc cậu, lúc họp lớp cứ gọi "Lâm soái ca, Lâm soái ca" mãi. Lâm Lang dễ thẹn thùng, nhưng dù sao đang tuổi trọng hình thức, bụng dạ cũng có chút đắc ý, hiềm nỗi rất khó tránh ngại ngùng. Lý Yến là người địa phương, tính cách hoạt bát như con trai, trong đám nữ sinh, Lâm Lang quen thân với cô nhất, công việc gia sư lần trước cũng nhờ cô tìm giúp. Lâm Lang nhỏ tuổi nhất lớp, được cái không đến nỗi lùn, 1m7 xem như trung bình trong lớp, cộng thêm vẻ ngoài đẹp trai, nghe lớp trưởng bảo rất nhiều nữ sinh thích cậu.
Dù Lâm Lang không định yêu đương trong trường đại học, nhưng trong lòng vẫn cao hứng. Tan học, Quan Bằng rủ cậu đi ăn, hai ngày này Hàn Tuấn đi công tác nên không có mặt ở thành phố F, Lâm Lang cũng vui vẻ đồng ý. Vả lại, lâu rồi cậu không đi ăn với Quan Bằng, hồi cấp ba hai người họ còn thường xuyên ăn chung cà mèn ấy chứ, Lâm Lang thật hoài niệm quãng ngày ấy.
Quan Bằng mới nhận phí sinh hoạt, hắn dẫn cậu đến tiệm cơm nhỏ dưới ký túc xá. Nhắc đến tiệm cơm này, Lâm Lang thực tình chả dám khen tặng, không phải tại nấu dở, tay nghề đầu bếp còn rất khá, mỗi tội giá mắc cắt cổ, bình thường chỉ có sinh viên lắm tiền đến ăn, hơn nữa đa số thường là tình nhân đi chung. Lâm Lang không nỡ lãng phí, bắt chước Quan Bằng chỉ gọi nửa phần. Kết quả khi món ăn bưng lên, Quan Bằng liền trộn hai đĩa làm một, cười hì hì bảo: "Cơm tập thể!"
Lâm Lang nhoẻn cười, cậu xem Quan Bằng như anh em ruột thịt, nên cũng không nhiều lời, hai người vừa ăn vừa tán dóc. Quan Bằng vẫn chọn hết thịt nạc cho cậu, còn mình tiêu diệt thịt mỡ. Cơm nước xong, Quan Bằng lau miệng, nhìn tuyết mỗi lúc mỗi lớn ngoài cửa kính: "Một tiếng nữa là chơi ném tuyết được rồi."
Lâm Lang nghe vậy cũng nhìn ra ngoài, nhưng đứng dậy ngay sau đó. Người nọ diện áo khoác đen, mặt mũi lạnh tanh, đang đứng ngoài nhìn cậu qua cửa kính. Quan Bằng cũng thấy, nhăn mày hỏi: "Việc gì phải sợ anh ta thế?"
Lâm Lang cười ngu: "Cậu nhìn kiểu gì vậy, đây không phải sợ, thôi không nói chuyện với cậu nữa, tớ về trước đây, mai bao cậu ăn cơm!"
Quan Bằng nhướng mày nhìn cậu, ra chiều được cưng mà hãi. Lâm Lang cười gian trá: "Màn thầu căn tin, ăn thỏa thích nhé!"
Lâm Lang chạy ra ngoài thì Hàn Tuấn đã đi xa. Cậu thở phì phò đuổi theo, gọi: "Anh về lúc nào vậy, sao không báo cho tôi biết, mà anh ăn chưa?"
Người nọ đến cạnh xe, mở cửa nói: "Đi vào."
Tình thế này, Lâm Lang nào dám nghe lời, dùng dằng đứng trên đường, nói quanh co: "Tôi... tôi còn tiết học."
Hàn Tuấn lại cười nhẹ: "Tôi thuộc lòng thời khóa biểu của em rồi. Lên xe, phía sau có người đang nhìn đấy."
Lâm Lang ngoảnh lại thấy Quan Bằng đang dòm sang đây, trong lòng căng thẳng, cuống quýt chui vào xe.
Hàn Tuấn im lặng suốt đường đi, Lâm Lang nghĩ cứ thế này không phải cách hay, song cậu ăn nói vụng về, lại chẳng rõ chuyện gì xảy ra, đành phải thành thật rúc một bên, liên tục đưa mắt nhìn lén. Xe dừng trước nhà, người nọ mở cửa xe: "Đi ra."
Lâm Lang vội tháo dây an toàn rồi xuống xe. Vừa vào nhà ngồi thì ngạc nhiên phát hiện trong phòng ấm áp lạ thường, mừng rỡ quay đầu hỏi: "Máy sưởi thông rồi hả?"
Hàn Tuấn cởi áo khoác: "Đi nấu cơm cho tôi."
Lâm Lang lập tức ngừng cười, tất tả chạy vào bếp. Cậu không tài nào hiểu nổi, tay nghề bếp núc của cậu nát như vậy, lăn qua lộn lại chỉ có từng đó, chính mình ăn còn thấy bối rối, sao hắn phải cố chấp thế chứ. Cậu nghĩ một hồi, sực nhớ Quách Đông Dương từng nói thần kinh Hàn Tuấn không bình thường, nhịn không được len lén bật cười. Mới đậy xong vung nồi, sau lưng đột nhiên vọng đến giọng nói lạnh lùng của người nọ: "Hôm nay trông em có vẻ vui nhỉ."
Lâm Lang hoảng sợ, quay lại thấy Hàn Tuấn đang dựa cửa, trên mặt nở nụ cười âm hiểm.
Gã Đàn Ông Xấu XaTác giả: Công Tử CaTruyện Đam Mỹ, Truyện SủngTôi nghe nói, một người phải đi con đường rất rất dài mới gặp được người kia. Ngày Lâm Lang chào đời là lập đông năm 1988, thời tiết cuối thu điển hình, mẹ Lâm thích nhất gốc hải đường bốn mùa nở hoa yêu kiều trên bệ cửa sổ, sắc màu tươi đẹp thấm tận đáy lòng. Ba Lâm hoang mang đẩy mẹ Lâm ra cửa, ngẩng đầu lên là bầu trời ngập nắng chiều, ánh tà dương quyến rũ mà thê lương. Lâm Lang mới sinh chỉ nặng có hai ký hai, theo lời ba Lâm là cánh tay cẳng chân nhỏ xíu xiu, nom đáng thương vô cùng. Trước Lâm Lang, nhà họ Lâm đã có hai con trai, đôi vợ chồng một lòng muốn áo bông nhỏ tri kỷ (con gái), đời này xem như trọn vẹn. Thế nên, khi mẹ Lâm biết lần này lại mang thai con trai, chẳng những không vui sướng, ngược lại còn tính phá bỏ Lâm Lang. Chung quy đối với hai vợ chồng bán mặt cho đất bán lưng cho trời mà nói, ba con trai quả thực có chút đáng sợ. Thời khắc quan trọng, vẫn là bà nội Lâm lên tiếng, bà cụ tư tưởng truyền thống, nói sao cũng không nhẫn tâm vứt bỏ cháu trai nhỏ đã thành… Khi trận tuyết đầu tiên của năm 2005 trút xuống, Lâm Lang vẫn đang trong lớp, giáo viên từ tốn giảng bài trên bục, sinh viên bên dưới lại nhốn nháo hết cả lên. Cậu ngắm bông tuyết rơi lả tả ngoài cửa sổ, mỉm cười khe khẽ, bi ai trong mắt vụt qua rồi biến mất. Lý Yến bên cạnh sáp tới hỏi: "Tuyết đầu mùa đó."Lâm Lang quay đầu cười, mặt Lý Yến lại đỏ lên, chớp chớp mắt to: "Mình nghe lớp trưởng nói bồ dọn ra ngoài hả?"Lâm Lang lắc đầu: "Chỉ tạm thời thôi, ký túc xá có người bị thương, tôi tạm thời chuyển ra chăm sóc."Từ ngày Lâm Lang cắt tóc, cậu phát giác thường xuyên có nữ sinh tiếp cận mình. Mới đầu chẳng chú ý mấy, dần dà rồi cũng nhìn ra, nam sinh trong lớp rất hay lôi chuyện này ra chọc cậu, lúc họp lớp cứ gọi "Lâm soái ca, Lâm soái ca" mãi. Lâm Lang dễ thẹn thùng, nhưng dù sao đang tuổi trọng hình thức, bụng dạ cũng có chút đắc ý, hiềm nỗi rất khó tránh ngại ngùng. Lý Yến là người địa phương, tính cách hoạt bát như con trai, trong đám nữ sinh, Lâm Lang quen thân với cô nhất, công việc gia sư lần trước cũng nhờ cô tìm giúp. Lâm Lang nhỏ tuổi nhất lớp, được cái không đến nỗi lùn, 1m7 xem như trung bình trong lớp, cộng thêm vẻ ngoài đẹp trai, nghe lớp trưởng bảo rất nhiều nữ sinh thích cậu.Dù Lâm Lang không định yêu đương trong trường đại học, nhưng trong lòng vẫn cao hứng. Tan học, Quan Bằng rủ cậu đi ăn, hai ngày này Hàn Tuấn đi công tác nên không có mặt ở thành phố F, Lâm Lang cũng vui vẻ đồng ý. Vả lại, lâu rồi cậu không đi ăn với Quan Bằng, hồi cấp ba hai người họ còn thường xuyên ăn chung cà mèn ấy chứ, Lâm Lang thật hoài niệm quãng ngày ấy.Quan Bằng mới nhận phí sinh hoạt, hắn dẫn cậu đến tiệm cơm nhỏ dưới ký túc xá. Nhắc đến tiệm cơm này, Lâm Lang thực tình chả dám khen tặng, không phải tại nấu dở, tay nghề đầu bếp còn rất khá, mỗi tội giá mắc cắt cổ, bình thường chỉ có sinh viên lắm tiền đến ăn, hơn nữa đa số thường là tình nhân đi chung. Lâm Lang không nỡ lãng phí, bắt chước Quan Bằng chỉ gọi nửa phần. Kết quả khi món ăn bưng lên, Quan Bằng liền trộn hai đĩa làm một, cười hì hì bảo: "Cơm tập thể!"Lâm Lang nhoẻn cười, cậu xem Quan Bằng như anh em ruột thịt, nên cũng không nhiều lời, hai người vừa ăn vừa tán dóc. Quan Bằng vẫn chọn hết thịt nạc cho cậu, còn mình tiêu diệt thịt mỡ. Cơm nước xong, Quan Bằng lau miệng, nhìn tuyết mỗi lúc mỗi lớn ngoài cửa kính: "Một tiếng nữa là chơi ném tuyết được rồi."Lâm Lang nghe vậy cũng nhìn ra ngoài, nhưng đứng dậy ngay sau đó. Người nọ diện áo khoác đen, mặt mũi lạnh tanh, đang đứng ngoài nhìn cậu qua cửa kính. Quan Bằng cũng thấy, nhăn mày hỏi: "Việc gì phải sợ anh ta thế?"Lâm Lang cười ngu: "Cậu nhìn kiểu gì vậy, đây không phải sợ, thôi không nói chuyện với cậu nữa, tớ về trước đây, mai bao cậu ăn cơm!"Quan Bằng nhướng mày nhìn cậu, ra chiều được cưng mà hãi. Lâm Lang cười gian trá: "Màn thầu căn tin, ăn thỏa thích nhé!"Lâm Lang chạy ra ngoài thì Hàn Tuấn đã đi xa. Cậu thở phì phò đuổi theo, gọi: "Anh về lúc nào vậy, sao không báo cho tôi biết, mà anh ăn chưa?"Người nọ đến cạnh xe, mở cửa nói: "Đi vào."Tình thế này, Lâm Lang nào dám nghe lời, dùng dằng đứng trên đường, nói quanh co: "Tôi... tôi còn tiết học."Hàn Tuấn lại cười nhẹ: "Tôi thuộc lòng thời khóa biểu của em rồi. Lên xe, phía sau có người đang nhìn đấy."Lâm Lang ngoảnh lại thấy Quan Bằng đang dòm sang đây, trong lòng căng thẳng, cuống quýt chui vào xe.Hàn Tuấn im lặng suốt đường đi, Lâm Lang nghĩ cứ thế này không phải cách hay, song cậu ăn nói vụng về, lại chẳng rõ chuyện gì xảy ra, đành phải thành thật rúc một bên, liên tục đưa mắt nhìn lén. Xe dừng trước nhà, người nọ mở cửa xe: "Đi ra."Lâm Lang vội tháo dây an toàn rồi xuống xe. Vừa vào nhà ngồi thì ngạc nhiên phát hiện trong phòng ấm áp lạ thường, mừng rỡ quay đầu hỏi: "Máy sưởi thông rồi hả?"Hàn Tuấn cởi áo khoác: "Đi nấu cơm cho tôi."Lâm Lang lập tức ngừng cười, tất tả chạy vào bếp. Cậu không tài nào hiểu nổi, tay nghề bếp núc của cậu nát như vậy, lăn qua lộn lại chỉ có từng đó, chính mình ăn còn thấy bối rối, sao hắn phải cố chấp thế chứ. Cậu nghĩ một hồi, sực nhớ Quách Đông Dương từng nói thần kinh Hàn Tuấn không bình thường, nhịn không được len lén bật cười. Mới đậy xong vung nồi, sau lưng đột nhiên vọng đến giọng nói lạnh lùng của người nọ: "Hôm nay trông em có vẻ vui nhỉ."Lâm Lang hoảng sợ, quay lại thấy Hàn Tuấn đang dựa cửa, trên mặt nở nụ cười âm hiểm.