Tôi nghe nói, một người phải đi con đường rất rất dài mới gặp được người kia. Ngày Lâm Lang chào đời là lập đông năm 1988, thời tiết cuối thu điển hình, mẹ Lâm thích nhất gốc hải đường bốn mùa nở hoa yêu kiều trên bệ cửa sổ, sắc màu tươi đẹp thấm tận đáy lòng. Ba Lâm hoang mang đẩy mẹ Lâm ra cửa, ngẩng đầu lên là bầu trời ngập nắng chiều, ánh tà dương quyến rũ mà thê lương. Lâm Lang mới sinh chỉ nặng có hai ký hai, theo lời ba Lâm là cánh tay cẳng chân nhỏ xíu xiu, nom đáng thương vô cùng. Trước Lâm Lang, nhà họ Lâm đã có hai con trai, đôi vợ chồng một lòng muốn áo bông nhỏ tri kỷ (con gái), đời này xem như trọn vẹn. Thế nên, khi mẹ Lâm biết lần này lại mang thai con trai, chẳng những không vui sướng, ngược lại còn tính phá bỏ Lâm Lang. Chung quy đối với hai vợ chồng bán mặt cho đất bán lưng cho trời mà nói, ba con trai quả thực có chút đáng sợ. Thời khắc quan trọng, vẫn là bà nội Lâm lên tiếng, bà cụ tư tưởng truyền thống, nói sao cũng không nhẫn tâm vứt bỏ cháu trai nhỏ đã thành…
Chương 102: Lưỡng tình tương duyệt
Gã Đàn Ông Xấu XaTác giả: Công Tử CaTruyện Đam Mỹ, Truyện SủngTôi nghe nói, một người phải đi con đường rất rất dài mới gặp được người kia. Ngày Lâm Lang chào đời là lập đông năm 1988, thời tiết cuối thu điển hình, mẹ Lâm thích nhất gốc hải đường bốn mùa nở hoa yêu kiều trên bệ cửa sổ, sắc màu tươi đẹp thấm tận đáy lòng. Ba Lâm hoang mang đẩy mẹ Lâm ra cửa, ngẩng đầu lên là bầu trời ngập nắng chiều, ánh tà dương quyến rũ mà thê lương. Lâm Lang mới sinh chỉ nặng có hai ký hai, theo lời ba Lâm là cánh tay cẳng chân nhỏ xíu xiu, nom đáng thương vô cùng. Trước Lâm Lang, nhà họ Lâm đã có hai con trai, đôi vợ chồng một lòng muốn áo bông nhỏ tri kỷ (con gái), đời này xem như trọn vẹn. Thế nên, khi mẹ Lâm biết lần này lại mang thai con trai, chẳng những không vui sướng, ngược lại còn tính phá bỏ Lâm Lang. Chung quy đối với hai vợ chồng bán mặt cho đất bán lưng cho trời mà nói, ba con trai quả thực có chút đáng sợ. Thời khắc quan trọng, vẫn là bà nội Lâm lên tiếng, bà cụ tư tưởng truyền thống, nói sao cũng không nhẫn tâm vứt bỏ cháu trai nhỏ đã thành… Lâm Lang toan cãi lại thì bị hắn ôm vào phòng tắm, tới hồi bước ra lần nữa, chân cũng muốn nhũn luôn. Người nọ bắn ba lượt, ấy mà vẫn chưa thỏa mãn, thở dài nói: "Aiz, nhìn được mà không ăn được, chạm cái cũng chẳng xong."Lâm Lang bị đùa bỡn đến mức cả người kiệt sức, toàn thân ửng hồng, nhắm nghiền mắt xin tha: "Tôi thực sự không được, anh đừng chọc tôi nữa.""Vậy em phải kêu mấy tiếng dễ nghe ban nãy tôi dạy, tôi mới thả em đi."Lâm Lang làm cách nào cũng không thốt nên lời, mắt thấy tay hắn lại duỗi xuống th*n d*** của mình, cậu vội vàng lấy tay ngăn cản, ngượng tới nỗi giọng run run: "... Tuấn... Tuấn..." Cậu chỉ có thể gọi đến đây thôi, yêu cầu kia của hắn, cậu thực tình gọi không nổi.Hàn Tuấn vân vê n*m v* của cậu một cách ác liệt, ngón tay gảy nhẹ, phát hiện Lâm Lang không nén được tiếng rên khẽ, bèn thấp giọng thở dài: "Sao lại nhạy cảm thế chứ."Lúc này, hắn nào còn bộ dạng chín chắn thường ngày, mà là một tên lưu manh chính hiệu trong xã hội, vừa háo sắc vừa hạ lưu, hệt như biến thành người khác vậy. Máu trên người Lâm Lang bị dồn hết lên đầu, rốt cuộc nhịn không được bật khóc. Hàn Tuấn sợ quýnh, vội vàng đặt cậu lên giường, thầm an ủi: "Ngoan, ngoan, không chạm em nữa, đừng khóc mà."Lâm Lang rốt cuộc túm được cơ hội, trở mình vung một đấm vào ngay giữa bụng hắn: "Đồ cuồng t*nh d*c, cút đi!"Hắn đương nhiên không chịu đi, mặt dày y như tường thành, còn quay người nằm xuống cạnh cậu. Lâm Lang quấn chặt chăn, vừa dịch đến mép giường đã bị ôm lại: "Bảo bối, chừng nào em mới chịu cho tôi..."Lâm Lang bị ngộp toát mồ hôi đầy người, hung hăng quát: "Khỏi phải mơ tưởng, lần này đã là khai ân trái luật rồi!" Nói đoạn, cậu đột nhiên kéo chăn xuống, ló đầu ra: "Nói cho anh biết, tôi chỉ thích Hàn Tuấn ngày thường, chứ không phải cái tên đầu sỏ lưu manh như anh bây giờ đâu."Hàn Tuấn sửng sốt, đần mặt nhìn cậu.Lâm Lang cũng sững người, ngại ngùng chui tọt vào chăn, lại bị hắn xách ra: "Em mới bảo gì cơ?"Mặt Lâm Lang đỏ bừng: "Nói... nói... tôi có nói gì đâu." Vốn là vô tình nói ra, đừng mong cậu lặp lại lần nữa.Hàn Tuấn nhìn cậu, bỗng dưng nở nụ cười, ánh mắt đong đầy dịu dàng và vui sướng, cất giọng than thở: "Lâm Lâm, Lâm Lâm, đây là lần đầu tiên em nói thích tôi."Dứt lời, hắn lập tức hôn xuống, Lâm Lang tránh không thoát, đành phải nhắm mắt thừa nhận hậu quả "nhỡ mồm". Song nụ hôn giờ phút này lại vô cùng nhẹ nhàng, trong trẻo mà tinh tế. Lâm Lang từ phản kháng biến thành phối hợp, nhưng vẫn sợ mình không chịu thấu một hồi tình cảm mãnh liệt nữa, bèn nói nhỏ: "Tôi... tôi thực tình không...""Suỵt." Người nọ ngậm cánh môi cậu, cười nhẹ, trong mắt lấp lánh ánh sáng: "Tôi ôm em ngủ."
Lâm Lang toan cãi lại thì bị hắn ôm vào phòng tắm, tới hồi bước ra lần nữa, chân cũng muốn nhũn luôn. Người nọ bắn ba lượt, ấy mà vẫn chưa thỏa mãn, thở dài nói: "Aiz, nhìn được mà không ăn được, chạm cái cũng chẳng xong."
Lâm Lang bị đùa bỡn đến mức cả người kiệt sức, toàn thân ửng hồng, nhắm nghiền mắt xin tha: "Tôi thực sự không được, anh đừng chọc tôi nữa."
"Vậy em phải kêu mấy tiếng dễ nghe ban nãy tôi dạy, tôi mới thả em đi."
Lâm Lang làm cách nào cũng không thốt nên lời, mắt thấy tay hắn lại duỗi xuống th*n d*** của mình, cậu vội vàng lấy tay ngăn cản, ngượng tới nỗi giọng run run: "... Tuấn... Tuấn..." Cậu chỉ có thể gọi đến đây thôi, yêu cầu kia của hắn, cậu thực tình gọi không nổi.
Hàn Tuấn vân vê n*m v* của cậu một cách ác liệt, ngón tay gảy nhẹ, phát hiện Lâm Lang không nén được tiếng rên khẽ, bèn thấp giọng thở dài: "Sao lại nhạy cảm thế chứ."
Lúc này, hắn nào còn bộ dạng chín chắn thường ngày, mà là một tên lưu manh chính hiệu trong xã hội, vừa háo sắc vừa hạ lưu, hệt như biến thành người khác vậy. Máu trên người Lâm Lang bị dồn hết lên đầu, rốt cuộc nhịn không được bật khóc. Hàn Tuấn sợ quýnh, vội vàng đặt cậu lên giường, thầm an ủi: "Ngoan, ngoan, không chạm em nữa, đừng khóc mà."
Lâm Lang rốt cuộc túm được cơ hội, trở mình vung một đấm vào ngay giữa bụng hắn: "Đồ cuồng t*nh d*c, cút đi!"
Hắn đương nhiên không chịu đi, mặt dày y như tường thành, còn quay người nằm xuống cạnh cậu. Lâm Lang quấn chặt chăn, vừa dịch đến mép giường đã bị ôm lại: "Bảo bối, chừng nào em mới chịu cho tôi..."
Lâm Lang bị ngộp toát mồ hôi đầy người, hung hăng quát: "Khỏi phải mơ tưởng, lần này đã là khai ân trái luật rồi!" Nói đoạn, cậu đột nhiên kéo chăn xuống, ló đầu ra: "Nói cho anh biết, tôi chỉ thích Hàn Tuấn ngày thường, chứ không phải cái tên đầu sỏ lưu manh như anh bây giờ đâu."
Hàn Tuấn sửng sốt, đần mặt nhìn cậu.
Lâm Lang cũng sững người, ngại ngùng chui tọt vào chăn, lại bị hắn xách ra: "Em mới bảo gì cơ?"
Mặt Lâm Lang đỏ bừng: "Nói... nói... tôi có nói gì đâu." Vốn là vô tình nói ra, đừng mong cậu lặp lại lần nữa.
Hàn Tuấn nhìn cậu, bỗng dưng nở nụ cười, ánh mắt đong đầy dịu dàng và vui sướng, cất giọng than thở: "Lâm Lâm, Lâm Lâm, đây là lần đầu tiên em nói thích tôi."
Dứt lời, hắn lập tức hôn xuống, Lâm Lang tránh không thoát, đành phải nhắm mắt thừa nhận hậu quả "nhỡ mồm". Song nụ hôn giờ phút này lại vô cùng nhẹ nhàng, trong trẻo mà tinh tế. Lâm Lang từ phản kháng biến thành phối hợp, nhưng vẫn sợ mình không chịu thấu một hồi tình cảm mãnh liệt nữa, bèn nói nhỏ: "Tôi... tôi thực tình không..."
"Suỵt." Người nọ ngậm cánh môi cậu, cười nhẹ, trong mắt lấp lánh ánh sáng: "Tôi ôm em ngủ."
Gã Đàn Ông Xấu XaTác giả: Công Tử CaTruyện Đam Mỹ, Truyện SủngTôi nghe nói, một người phải đi con đường rất rất dài mới gặp được người kia. Ngày Lâm Lang chào đời là lập đông năm 1988, thời tiết cuối thu điển hình, mẹ Lâm thích nhất gốc hải đường bốn mùa nở hoa yêu kiều trên bệ cửa sổ, sắc màu tươi đẹp thấm tận đáy lòng. Ba Lâm hoang mang đẩy mẹ Lâm ra cửa, ngẩng đầu lên là bầu trời ngập nắng chiều, ánh tà dương quyến rũ mà thê lương. Lâm Lang mới sinh chỉ nặng có hai ký hai, theo lời ba Lâm là cánh tay cẳng chân nhỏ xíu xiu, nom đáng thương vô cùng. Trước Lâm Lang, nhà họ Lâm đã có hai con trai, đôi vợ chồng một lòng muốn áo bông nhỏ tri kỷ (con gái), đời này xem như trọn vẹn. Thế nên, khi mẹ Lâm biết lần này lại mang thai con trai, chẳng những không vui sướng, ngược lại còn tính phá bỏ Lâm Lang. Chung quy đối với hai vợ chồng bán mặt cho đất bán lưng cho trời mà nói, ba con trai quả thực có chút đáng sợ. Thời khắc quan trọng, vẫn là bà nội Lâm lên tiếng, bà cụ tư tưởng truyền thống, nói sao cũng không nhẫn tâm vứt bỏ cháu trai nhỏ đã thành… Lâm Lang toan cãi lại thì bị hắn ôm vào phòng tắm, tới hồi bước ra lần nữa, chân cũng muốn nhũn luôn. Người nọ bắn ba lượt, ấy mà vẫn chưa thỏa mãn, thở dài nói: "Aiz, nhìn được mà không ăn được, chạm cái cũng chẳng xong."Lâm Lang bị đùa bỡn đến mức cả người kiệt sức, toàn thân ửng hồng, nhắm nghiền mắt xin tha: "Tôi thực sự không được, anh đừng chọc tôi nữa.""Vậy em phải kêu mấy tiếng dễ nghe ban nãy tôi dạy, tôi mới thả em đi."Lâm Lang làm cách nào cũng không thốt nên lời, mắt thấy tay hắn lại duỗi xuống th*n d*** của mình, cậu vội vàng lấy tay ngăn cản, ngượng tới nỗi giọng run run: "... Tuấn... Tuấn..." Cậu chỉ có thể gọi đến đây thôi, yêu cầu kia của hắn, cậu thực tình gọi không nổi.Hàn Tuấn vân vê n*m v* của cậu một cách ác liệt, ngón tay gảy nhẹ, phát hiện Lâm Lang không nén được tiếng rên khẽ, bèn thấp giọng thở dài: "Sao lại nhạy cảm thế chứ."Lúc này, hắn nào còn bộ dạng chín chắn thường ngày, mà là một tên lưu manh chính hiệu trong xã hội, vừa háo sắc vừa hạ lưu, hệt như biến thành người khác vậy. Máu trên người Lâm Lang bị dồn hết lên đầu, rốt cuộc nhịn không được bật khóc. Hàn Tuấn sợ quýnh, vội vàng đặt cậu lên giường, thầm an ủi: "Ngoan, ngoan, không chạm em nữa, đừng khóc mà."Lâm Lang rốt cuộc túm được cơ hội, trở mình vung một đấm vào ngay giữa bụng hắn: "Đồ cuồng t*nh d*c, cút đi!"Hắn đương nhiên không chịu đi, mặt dày y như tường thành, còn quay người nằm xuống cạnh cậu. Lâm Lang quấn chặt chăn, vừa dịch đến mép giường đã bị ôm lại: "Bảo bối, chừng nào em mới chịu cho tôi..."Lâm Lang bị ngộp toát mồ hôi đầy người, hung hăng quát: "Khỏi phải mơ tưởng, lần này đã là khai ân trái luật rồi!" Nói đoạn, cậu đột nhiên kéo chăn xuống, ló đầu ra: "Nói cho anh biết, tôi chỉ thích Hàn Tuấn ngày thường, chứ không phải cái tên đầu sỏ lưu manh như anh bây giờ đâu."Hàn Tuấn sửng sốt, đần mặt nhìn cậu.Lâm Lang cũng sững người, ngại ngùng chui tọt vào chăn, lại bị hắn xách ra: "Em mới bảo gì cơ?"Mặt Lâm Lang đỏ bừng: "Nói... nói... tôi có nói gì đâu." Vốn là vô tình nói ra, đừng mong cậu lặp lại lần nữa.Hàn Tuấn nhìn cậu, bỗng dưng nở nụ cười, ánh mắt đong đầy dịu dàng và vui sướng, cất giọng than thở: "Lâm Lâm, Lâm Lâm, đây là lần đầu tiên em nói thích tôi."Dứt lời, hắn lập tức hôn xuống, Lâm Lang tránh không thoát, đành phải nhắm mắt thừa nhận hậu quả "nhỡ mồm". Song nụ hôn giờ phút này lại vô cùng nhẹ nhàng, trong trẻo mà tinh tế. Lâm Lang từ phản kháng biến thành phối hợp, nhưng vẫn sợ mình không chịu thấu một hồi tình cảm mãnh liệt nữa, bèn nói nhỏ: "Tôi... tôi thực tình không...""Suỵt." Người nọ ngậm cánh môi cậu, cười nhẹ, trong mắt lấp lánh ánh sáng: "Tôi ôm em ngủ."