“Cảnh Hiên.” Trong giấc mộng cô gái dịu dàng gọi anh, đó là một đôi mắt say đắm yêu thương, tình yêu đó khiến cho cô mạnh mẽ. Cho dù đau khổ cũng sẽ chịu đựng, là cô gái cứ một lòng xoa dịu người khác nói mình không có chuyện gì. Đó không phải là giấc mộng, là sự thật đã xảy ra, giọng nói trong trẻo của người từng nằm bên dưới mình uyển chuyển cất lên. Lương Cảnh Hiên bị giấc mộng kia làm tỉnh lại một lần nữa, thà nói bị giật mình tỉnh, không bằng nói bởi vì áy náy mà cứ liên tục trắng đêm khó ngủ. Đã qua lâu như vậy mà vẫn còn khó quên, thật sự là bí mật vĩnh viễn của cả đời mình. Lần đầu tiên nhìn thấy đôi mắt to kia là sau khi thi đại học trở về nhà anh trai. Tuy nói là nhà của anh trai, không bằng nói thẳng chỉ có nơi này mới là nhà của mình. Người mẹ ham hư danh nghĩ cách leo lên giường cha, sau khi không đạt được lợi ích gì thì trực tiếp ném anh ở lại như một món đồ vật đáng ghét. Người anh trai lớn hơn 15 tuổi là người duy nhất đối xử tốt với anh thật lòng, với anh mà nói vừa…
Chương 19
Ông Chú Nhỏ Của TôiTác giả: Yêu Cơ Vô SongTruyện Ngôn Tình“Cảnh Hiên.” Trong giấc mộng cô gái dịu dàng gọi anh, đó là một đôi mắt say đắm yêu thương, tình yêu đó khiến cho cô mạnh mẽ. Cho dù đau khổ cũng sẽ chịu đựng, là cô gái cứ một lòng xoa dịu người khác nói mình không có chuyện gì. Đó không phải là giấc mộng, là sự thật đã xảy ra, giọng nói trong trẻo của người từng nằm bên dưới mình uyển chuyển cất lên. Lương Cảnh Hiên bị giấc mộng kia làm tỉnh lại một lần nữa, thà nói bị giật mình tỉnh, không bằng nói bởi vì áy náy mà cứ liên tục trắng đêm khó ngủ. Đã qua lâu như vậy mà vẫn còn khó quên, thật sự là bí mật vĩnh viễn của cả đời mình. Lần đầu tiên nhìn thấy đôi mắt to kia là sau khi thi đại học trở về nhà anh trai. Tuy nói là nhà của anh trai, không bằng nói thẳng chỉ có nơi này mới là nhà của mình. Người mẹ ham hư danh nghĩ cách leo lên giường cha, sau khi không đạt được lợi ích gì thì trực tiếp ném anh ở lại như một món đồ vật đáng ghét. Người anh trai lớn hơn 15 tuổi là người duy nhất đối xử tốt với anh thật lòng, với anh mà nói vừa… Editor : Kimiko"Cảnh Hiên, muốn em... Em muốn anh..." Hôn lên Lương Cảnh Hiên, tay nhỏ bé vội vàng sờ lên cây gậy sưng to như cũ, di chuyển lên xuống."Đừng nóng vội, bảo bối, anh cũng cho em." Lương Cảnh Hiên sợ làm bé con bị thương, dịu dàng tiến vào trong cơ thể Thịnh Lâm Hàm, từng chút từng chút thỏa mãn cô, trong cuộc h**n ** của nam nữ này, người nào là người cuối cùng chiến thắng đây?Hôn lễ Thịnh Lâm Hàm đơn giản lại ấm áp, không có nhiều người ngoài. Lương Cảnh Phong cùng Thịnh Tịnh Hà hài lòng nhìn hai người trẻ đi vào lễ đường hôn nhân.Em đồng ý, em đồng ý gả cho anh, cùng sinh cùng tử, dù nghèo khó hay giàu có, dù trẻ hay già, anh là người em yêu cả đời này. anh đồng ý, anh đồng ý cưới em, dùng hết sức lực che chở em cả đời, không quan tâm người khác ra sao, vì em che gió che mưa, em là tình yêu đích thực kiếp này của anh."Chú rể có thể hôn cô dâu." Cha xứ tuyên bố.Lương Cảnh Hiên nhấc khăn voan lên, ánh mắt Thịnh Lâm Hàm không muốn xa rời khiến cho anh say mê, từ lúc anh 18 tuổi nhìn thấy đôi mắt sáng như ngọc này, có lẽ linh hồn của anh đã thuộc về Thịnh Lâm Hàm."Tiểu Hàm, tại sao em lại kết hôn trễ như vậy, nếu em kết hôn sớm một chút thì chúng ta đã có thể cùng nhau tổ chức đám cưới, em xem bây giờ chị còn không làm dâu phụ nổi." Bụng Dương Ái Viện đã 3 tháng, đứng ở hôn lễ Thịnh Lâm Hàm co chân nhảy, cũng không lo lắng đứa trẻ sẽ bị rơi ra, Thượng Trác Đằng bên cạnh khẩn trương kéo cô."thật ra thì không muộn, em cảm thấy cũng rất sớm." Dương Ái Viện còn chưa kịp ứng phó ép hỏi tình hình của bọn họ thìbây giờ họ đã kết hôn khiến cô rất kinh ngạc.thật không rõ cùng là phụ nữ có thai, chẳng lẽ chỉ kém một tháng, sức lực lại kém nhiều như vậy sao? Hai tháng bụng còn chưa rõ, vậy mà bụng Viện Viện ba tháng đã rất to rồi.Nhìn Viện Viện vui vẻ như cũ vẫn làm cho người ta không bớt lo lắng, không nghĩ tới cô ấy còn làm mẹ sớm hơn cô nữa, con của hai cô lại có thể làm thanh mai trúc mã.Lương Cảnh Hiên cảm thấy Thịnh Lâm Hàm mặc áo cưới đặc biệt rất đẹp, bụng cũng dần to do mang thai con của mình. Nguyện vọng một thời khao khát của mình rốt cuộc đã thực hiện, bà xã của anh, con của anh, anh không kìm lòng được hôn lên đôi môi thoa son, cẩn thận để không làm trôi lớp trang điểm của cô dâu.Thượng Trác Đằng ở một bên nhìn huýt sáo, ôm lấy bà xã của mình trao một nụ hôn nóng bỏng, giành lấy danh tiếng của chú rể.Tình nhân trong mắt chỉ có nhau, dù trốn tránh thế nào, cuối cùng hai người cũng sẽ bị ràng buộc mà đi cùng nhau cả đời."Thằng nhóc chết tiệt, sao con cứ khóc mãi thế? Tiểu tổ tông của ba sao vậy?" Thịnh Lâm Hàm đã sinh con trai buồn cười nhìn Lương Cảnh Hiên đang dỗ dành. Mặc dù nói Lương Cảnh Hiên 34 tuổi làm cha hơi trễ, nhưng độ tuổi 25 của cô lại vừa thích hợp làm mẹ. Đứa bé này có sức ảnh hưởng cực kỳ lớn với nhà họ Lương, số lần người làm mẹ như cô có thể ôm bé con chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.
Editor : Kimiko
"Cảnh Hiên, muốn em... Em muốn anh..." Hôn lên Lương Cảnh Hiên, tay nhỏ bé vội vàng sờ lên cây gậy sưng to như cũ, di chuyển lên xuống.
"Đừng nóng vội, bảo bối, anh cũng cho em." Lương Cảnh Hiên sợ làm bé con bị thương, dịu dàng tiến vào trong cơ thể Thịnh Lâm Hàm, từng chút từng chút thỏa mãn cô, trong cuộc h**n ** của nam nữ này, người nào là người cuối cùng chiến thắng đây?
Hôn lễ Thịnh Lâm Hàm đơn giản lại ấm áp, không có nhiều người ngoài. Lương Cảnh Phong cùng Thịnh Tịnh Hà hài lòng nhìn hai người trẻ đi vào lễ đường hôn nhân.
Em đồng ý, em đồng ý gả cho anh, cùng sinh cùng tử, dù nghèo khó hay giàu có, dù trẻ hay già, anh là người em yêu cả đời này.
anh đồng ý, anh đồng ý cưới em, dùng hết sức lực che chở em cả đời, không quan tâm người khác ra sao, vì em che gió che mưa, em là tình yêu đích thực kiếp này của anh.
"Chú rể có thể hôn cô dâu." Cha xứ tuyên bố.
Lương Cảnh Hiên nhấc khăn voan lên, ánh mắt Thịnh Lâm Hàm không muốn xa rời khiến cho anh say mê, từ lúc anh 18 tuổi nhìn thấy đôi mắt sáng như ngọc này, có lẽ linh hồn của anh đã thuộc về Thịnh Lâm Hàm.
"Tiểu Hàm, tại sao em lại kết hôn trễ như vậy, nếu em kết hôn sớm một chút thì chúng ta đã có thể cùng nhau tổ chức đám cưới, em xem bây giờ chị còn không làm dâu phụ nổi." Bụng Dương Ái Viện đã 3 tháng, đứng ở hôn lễ Thịnh Lâm Hàm co chân nhảy, cũng không lo lắng đứa trẻ sẽ bị rơi ra, Thượng Trác Đằng bên cạnh khẩn trương kéo cô.
"thật ra thì không muộn, em cảm thấy cũng rất sớm." Dương Ái Viện còn chưa kịp ứng phó ép hỏi tình hình của bọn họ thìbây giờ họ đã kết hôn khiến cô rất kinh ngạc.
thật không rõ cùng là phụ nữ có thai, chẳng lẽ chỉ kém một tháng, sức lực lại kém nhiều như vậy sao? Hai tháng bụng còn chưa rõ, vậy mà bụng Viện Viện ba tháng đã rất to rồi.
Nhìn Viện Viện vui vẻ như cũ vẫn làm cho người ta không bớt lo lắng, không nghĩ tới cô ấy còn làm mẹ sớm hơn cô nữa, con của hai cô lại có thể làm thanh mai trúc mã.
Lương Cảnh Hiên cảm thấy Thịnh Lâm Hàm mặc áo cưới đặc biệt rất đẹp, bụng cũng dần to do mang thai con của mình. Nguyện vọng một thời khao khát của mình rốt cuộc đã thực hiện, bà xã của anh, con của anh, anh không kìm lòng được hôn lên đôi môi thoa son, cẩn thận để không làm trôi lớp trang điểm của cô dâu.
Thượng Trác Đằng ở một bên nhìn huýt sáo, ôm lấy bà xã của mình trao một nụ hôn nóng bỏng, giành lấy danh tiếng của chú rể.
Tình nhân trong mắt chỉ có nhau, dù trốn tránh thế nào, cuối cùng hai người cũng sẽ bị ràng buộc mà đi cùng nhau cả đời.
"Thằng nhóc chết tiệt, sao con cứ khóc mãi thế? Tiểu tổ tông của ba sao vậy?" Thịnh Lâm Hàm đã sinh con trai buồn cười nhìn Lương Cảnh Hiên đang dỗ dành. Mặc dù nói Lương Cảnh Hiên 34 tuổi làm cha hơi trễ, nhưng độ tuổi 25 của cô lại vừa thích hợp làm mẹ. Đứa bé này có sức ảnh hưởng cực kỳ lớn với nhà họ Lương, số lần người làm mẹ như cô có thể ôm bé con chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.
Ông Chú Nhỏ Của TôiTác giả: Yêu Cơ Vô SongTruyện Ngôn Tình“Cảnh Hiên.” Trong giấc mộng cô gái dịu dàng gọi anh, đó là một đôi mắt say đắm yêu thương, tình yêu đó khiến cho cô mạnh mẽ. Cho dù đau khổ cũng sẽ chịu đựng, là cô gái cứ một lòng xoa dịu người khác nói mình không có chuyện gì. Đó không phải là giấc mộng, là sự thật đã xảy ra, giọng nói trong trẻo của người từng nằm bên dưới mình uyển chuyển cất lên. Lương Cảnh Hiên bị giấc mộng kia làm tỉnh lại một lần nữa, thà nói bị giật mình tỉnh, không bằng nói bởi vì áy náy mà cứ liên tục trắng đêm khó ngủ. Đã qua lâu như vậy mà vẫn còn khó quên, thật sự là bí mật vĩnh viễn của cả đời mình. Lần đầu tiên nhìn thấy đôi mắt to kia là sau khi thi đại học trở về nhà anh trai. Tuy nói là nhà của anh trai, không bằng nói thẳng chỉ có nơi này mới là nhà của mình. Người mẹ ham hư danh nghĩ cách leo lên giường cha, sau khi không đạt được lợi ích gì thì trực tiếp ném anh ở lại như một món đồ vật đáng ghét. Người anh trai lớn hơn 15 tuổi là người duy nhất đối xử tốt với anh thật lòng, với anh mà nói vừa… Editor : Kimiko"Cảnh Hiên, muốn em... Em muốn anh..." Hôn lên Lương Cảnh Hiên, tay nhỏ bé vội vàng sờ lên cây gậy sưng to như cũ, di chuyển lên xuống."Đừng nóng vội, bảo bối, anh cũng cho em." Lương Cảnh Hiên sợ làm bé con bị thương, dịu dàng tiến vào trong cơ thể Thịnh Lâm Hàm, từng chút từng chút thỏa mãn cô, trong cuộc h**n ** của nam nữ này, người nào là người cuối cùng chiến thắng đây?Hôn lễ Thịnh Lâm Hàm đơn giản lại ấm áp, không có nhiều người ngoài. Lương Cảnh Phong cùng Thịnh Tịnh Hà hài lòng nhìn hai người trẻ đi vào lễ đường hôn nhân.Em đồng ý, em đồng ý gả cho anh, cùng sinh cùng tử, dù nghèo khó hay giàu có, dù trẻ hay già, anh là người em yêu cả đời này. anh đồng ý, anh đồng ý cưới em, dùng hết sức lực che chở em cả đời, không quan tâm người khác ra sao, vì em che gió che mưa, em là tình yêu đích thực kiếp này của anh."Chú rể có thể hôn cô dâu." Cha xứ tuyên bố.Lương Cảnh Hiên nhấc khăn voan lên, ánh mắt Thịnh Lâm Hàm không muốn xa rời khiến cho anh say mê, từ lúc anh 18 tuổi nhìn thấy đôi mắt sáng như ngọc này, có lẽ linh hồn của anh đã thuộc về Thịnh Lâm Hàm."Tiểu Hàm, tại sao em lại kết hôn trễ như vậy, nếu em kết hôn sớm một chút thì chúng ta đã có thể cùng nhau tổ chức đám cưới, em xem bây giờ chị còn không làm dâu phụ nổi." Bụng Dương Ái Viện đã 3 tháng, đứng ở hôn lễ Thịnh Lâm Hàm co chân nhảy, cũng không lo lắng đứa trẻ sẽ bị rơi ra, Thượng Trác Đằng bên cạnh khẩn trương kéo cô."thật ra thì không muộn, em cảm thấy cũng rất sớm." Dương Ái Viện còn chưa kịp ứng phó ép hỏi tình hình của bọn họ thìbây giờ họ đã kết hôn khiến cô rất kinh ngạc.thật không rõ cùng là phụ nữ có thai, chẳng lẽ chỉ kém một tháng, sức lực lại kém nhiều như vậy sao? Hai tháng bụng còn chưa rõ, vậy mà bụng Viện Viện ba tháng đã rất to rồi.Nhìn Viện Viện vui vẻ như cũ vẫn làm cho người ta không bớt lo lắng, không nghĩ tới cô ấy còn làm mẹ sớm hơn cô nữa, con của hai cô lại có thể làm thanh mai trúc mã.Lương Cảnh Hiên cảm thấy Thịnh Lâm Hàm mặc áo cưới đặc biệt rất đẹp, bụng cũng dần to do mang thai con của mình. Nguyện vọng một thời khao khát của mình rốt cuộc đã thực hiện, bà xã của anh, con của anh, anh không kìm lòng được hôn lên đôi môi thoa son, cẩn thận để không làm trôi lớp trang điểm của cô dâu.Thượng Trác Đằng ở một bên nhìn huýt sáo, ôm lấy bà xã của mình trao một nụ hôn nóng bỏng, giành lấy danh tiếng của chú rể.Tình nhân trong mắt chỉ có nhau, dù trốn tránh thế nào, cuối cùng hai người cũng sẽ bị ràng buộc mà đi cùng nhau cả đời."Thằng nhóc chết tiệt, sao con cứ khóc mãi thế? Tiểu tổ tông của ba sao vậy?" Thịnh Lâm Hàm đã sinh con trai buồn cười nhìn Lương Cảnh Hiên đang dỗ dành. Mặc dù nói Lương Cảnh Hiên 34 tuổi làm cha hơi trễ, nhưng độ tuổi 25 của cô lại vừa thích hợp làm mẹ. Đứa bé này có sức ảnh hưởng cực kỳ lớn với nhà họ Lương, số lần người làm mẹ như cô có thể ôm bé con chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.