Mở đầu Tôi là quản gia nhà họ Lăng, ở nhà họ Lăng đã nhiều năm, nhiệm vụ chủ yếu nhất của tôi chính là chăm sóc thiếu gia duy nhất của nhà họ Lăng, Lăng Thiệu;Lăng thiếu gia thuở nhỏ thân thể yếu ớt, bệnh nặng, bệnh vặt liên tục, bởi vì quanh năm ngã bệnh, thân thể của anh rất gầy yếu, cũng rất ít ra khỏi cửa. Sắc mặt của anh tái nhợt, trên môi gần như không có huyết sắc; hành động của anh vô cùng bất tiện, khi hơi đi được hơn một đoạn, sẽ mệt mỏi, trừ khi không thể không xuất hiện ở công ty, phần lớn anh sẽ ở trong nhà, ngồi trên xe lăn đọc sách, ngẩn người. Thiếu gia không có bạn bè, người thân duy nhất, mẹ của anh, cũng ở nước ngoài, cho nên cũng gần như không có đối tượng có thể trò chuyện; mỗi lần nhìn thấy anh ngơ ngác nhìn phương xa, trên mặt lúc nào cũng lộ ra thần sắc mê man khiến tôi luôn cảm thấy rất đau lòng; nhưng khi anh nổi giận thì rất cáu kỉnh, vẻ mặt âm u sẽ làm cả đám người hầu nhà họ Lăng đều không dám nói một câu. Cho mãi đến một ngày, thiếu gia đột nhiên hỏi tôi…
Chương 10-5
Sủng Em Đến NghiệnTác giả: Lăng Hề HềTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhMở đầu Tôi là quản gia nhà họ Lăng, ở nhà họ Lăng đã nhiều năm, nhiệm vụ chủ yếu nhất của tôi chính là chăm sóc thiếu gia duy nhất của nhà họ Lăng, Lăng Thiệu;Lăng thiếu gia thuở nhỏ thân thể yếu ớt, bệnh nặng, bệnh vặt liên tục, bởi vì quanh năm ngã bệnh, thân thể của anh rất gầy yếu, cũng rất ít ra khỏi cửa. Sắc mặt của anh tái nhợt, trên môi gần như không có huyết sắc; hành động của anh vô cùng bất tiện, khi hơi đi được hơn một đoạn, sẽ mệt mỏi, trừ khi không thể không xuất hiện ở công ty, phần lớn anh sẽ ở trong nhà, ngồi trên xe lăn đọc sách, ngẩn người. Thiếu gia không có bạn bè, người thân duy nhất, mẹ của anh, cũng ở nước ngoài, cho nên cũng gần như không có đối tượng có thể trò chuyện; mỗi lần nhìn thấy anh ngơ ngác nhìn phương xa, trên mặt lúc nào cũng lộ ra thần sắc mê man khiến tôi luôn cảm thấy rất đau lòng; nhưng khi anh nổi giận thì rất cáu kỉnh, vẻ mặt âm u sẽ làm cả đám người hầu nhà họ Lăng đều không dám nói một câu. Cho mãi đến một ngày, thiếu gia đột nhiên hỏi tôi… Ba năm sau.die»ndٿanl«equ»yd«onLô Nguyệt Nguyệt coi như là người hết sức die»ndٿanl«equ»yd«onkhiêm tốn ở trong trường học, nhưng cũng là một nhân vật quan trọng trong trường học, thànhdie»ndٿanl«equ»yd«on tích của cô thì không phản đối, cho dù gả vào nhà họ Lăng giàu có, nhưng vẫn hòa thuận với mọi người, không có nửa phần kiêu ngạo; mà công ty Lăng thị, trong badie»ndٿanl«equ»yd«on năm đã phát triển tốt hơn, còn thu mua rất nhiều công ty, trở thành xí nghiệp lớn số một số hai ở Đài Loan!Nhưng cho dù là như thế, bản thân Lăng Thiệu vẫndie»ndٿanl«equ»yd«on là một người bí ẩn như cũ, anh không xuất hiện trước phóng viên, cũng không xuất hiện ở bất kỳ tiệc rượu, tiệc tối hay từ thiện nào, báo chí truyền thông cũng không có bất kỳ thông tin cá nhân nào của anh, ngay cả tấm hình cũng không có.Hôm nay là buổi lễ tốt nghiệp của đại học S,die»ndٿanl«equ»yd«on cùng với Lô Nguyệt Nguyệt, hầu như toàn trường đều đứng ở cổng trường học, die»ndٿanl«equ»yd«onngẩng đầu mong đợi die»ndٿanl«equ»yd«onLăng đại thiếu gia, suy đoán rằng hôm nay anh sẽ tới trường học một chuyến hay không, bởi vì trong truyền thuyết, Lăng thiếu gia yêu Lô Nguyệt Nguyệt đến tận xương tủy,die»ndٿanl«equ»yd«on nhưng phương pháp yêu thương cụ thể như thế nào, ai cũng không rõ ràng.Sự thật chứng minh, mọi người ngửi thấy bát quái,die»ndٿanl«equ»yd«on đều hết sức bén nhạy! (3T: Chỗ bát quái là hóng chuyện ấy, taz k biết xử lý làm s cả,die»ndٿanl«equ»yd«on thỉnh thông cảm *lau mồ hôi-ing*)Thời gian vừa đến, một chiếc màu đen xe nổidie»ndٿanl«equ»yd«on tiếng chậm rãi dừng lại ở cổng đại học S, cửa xe mở ra, một đôi giày da bóng loáng xuất hiện trước tầm mắt của mọi người, tiếp đó, một người đàn ông tuất tú xuất hiện, die»ndٿanl«equ»yd«onanh đeo mắt kính màu đậm, lại không che lấp được khí thế trên người cùng với ngũ quan khéo léo của anh.Có người suy đoán, đây chính là Đại Thiếu die»ndٿanl«equ»yd«onGia nhà họ Lăng, nhưng lại có người phản bác, Đại Thiếu Gia nhà họ Lăng không phải là người què sao? Sao có thể đi được?Trong tay Lăng Thiệu ôm một em bé tuyệt đẹp,die»ndٿanl«equ»yd«on hành động như vậy nhưng không phá hư hình tượng anh tuấn của anh, anh đi từng bước die»ndٿanl«equ»yd«ontừng bước tới trước mặt Lô Nguyệt Nguyệt, đưa đứa bé trong tay cho cô, cúi đầu hôn gương mặt của cô, "Em dị ứng với mùi thơm quá nồng, cho nên đành phải đưa em bé cho em." (3T: Chỗ này taz k hiểu >>.
Ba năm sau.die»ndٿanl«equ»yd«on
Lô Nguyệt Nguyệt coi như là người hết sức die»ndٿanl«equ»yd«onkhiêm tốn ở trong trường học, nhưng cũng là một nhân vật quan trọng trong trường học, thànhdie»ndٿanl«equ»yd«on tích của cô thì không phản đối, cho dù gả vào nhà họ Lăng giàu có, nhưng vẫn hòa thuận với mọi người, không có nửa phần kiêu ngạo; mà công ty Lăng thị, trong badie»ndٿanl«equ»yd«on năm đã phát triển tốt hơn, còn thu mua rất nhiều công ty, trở thành xí nghiệp lớn số một số hai ở Đài Loan!
Nhưng cho dù là như thế, bản thân Lăng Thiệu vẫndie»ndٿanl«equ»yd«on là một người bí ẩn như cũ, anh không xuất hiện trước phóng viên, cũng không xuất hiện ở bất kỳ tiệc rượu, tiệc tối hay từ thiện nào, báo chí truyền thông cũng không có bất kỳ thông tin cá nhân nào của anh, ngay cả tấm hình cũng không có.
Hôm nay là buổi lễ tốt nghiệp của đại học S,die»ndٿanl«equ»yd«on cùng với Lô Nguyệt Nguyệt, hầu như toàn trường đều đứng ở cổng trường học, die»ndٿanl«equ»yd«onngẩng đầu mong đợi die»ndٿanl«equ»yd«onLăng đại thiếu gia, suy đoán rằng hôm nay anh sẽ tới trường học một chuyến hay không, bởi vì trong truyền thuyết, Lăng thiếu gia yêu Lô Nguyệt Nguyệt đến tận xương tủy,die»ndٿanl«equ»yd«on nhưng phương pháp yêu thương cụ thể như thế nào, ai cũng không rõ ràng.
Sự thật chứng minh, mọi người ngửi thấy bát quái,die»ndٿanl«equ»yd«on đều hết sức bén nhạy! (3T: Chỗ bát quái là hóng chuyện ấy, taz k biết xử lý làm s cả,die»ndٿanl«equ»yd«on thỉnh thông cảm *lau mồ hôi-ing*)
Thời gian vừa đến, một chiếc màu đen xe nổidie»ndٿanl«equ»yd«on tiếng chậm rãi dừng lại ở cổng đại học S, cửa xe mở ra, một đôi giày da bóng loáng xuất hiện trước tầm mắt của mọi người, tiếp đó, một người đàn ông tuất tú xuất hiện, die»ndٿanl«equ»yd«onanh đeo mắt kính màu đậm, lại không che lấp được khí thế trên người cùng với ngũ quan khéo léo của anh.
Có người suy đoán, đây chính là Đại Thiếu die»ndٿanl«equ»yd«onGia nhà họ Lăng, nhưng lại có người phản bác, Đại Thiếu Gia nhà họ Lăng không phải là người què sao? Sao có thể đi được?
Trong tay Lăng Thiệu ôm một em bé tuyệt đẹp,die»ndٿanl«equ»yd«on hành động như vậy nhưng không phá hư hình tượng anh tuấn của anh, anh đi từng bước die»ndٿanl«equ»yd«ontừng bước tới trước mặt Lô Nguyệt Nguyệt, đưa đứa bé trong tay cho cô, cúi đầu hôn gương mặt của cô, "Em dị ứng với mùi thơm quá nồng, cho nên đành phải đưa em bé cho em." (3T: Chỗ này taz k hiểu >>.
Sủng Em Đến NghiệnTác giả: Lăng Hề HềTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhMở đầu Tôi là quản gia nhà họ Lăng, ở nhà họ Lăng đã nhiều năm, nhiệm vụ chủ yếu nhất của tôi chính là chăm sóc thiếu gia duy nhất của nhà họ Lăng, Lăng Thiệu;Lăng thiếu gia thuở nhỏ thân thể yếu ớt, bệnh nặng, bệnh vặt liên tục, bởi vì quanh năm ngã bệnh, thân thể của anh rất gầy yếu, cũng rất ít ra khỏi cửa. Sắc mặt của anh tái nhợt, trên môi gần như không có huyết sắc; hành động của anh vô cùng bất tiện, khi hơi đi được hơn một đoạn, sẽ mệt mỏi, trừ khi không thể không xuất hiện ở công ty, phần lớn anh sẽ ở trong nhà, ngồi trên xe lăn đọc sách, ngẩn người. Thiếu gia không có bạn bè, người thân duy nhất, mẹ của anh, cũng ở nước ngoài, cho nên cũng gần như không có đối tượng có thể trò chuyện; mỗi lần nhìn thấy anh ngơ ngác nhìn phương xa, trên mặt lúc nào cũng lộ ra thần sắc mê man khiến tôi luôn cảm thấy rất đau lòng; nhưng khi anh nổi giận thì rất cáu kỉnh, vẻ mặt âm u sẽ làm cả đám người hầu nhà họ Lăng đều không dám nói một câu. Cho mãi đến một ngày, thiếu gia đột nhiên hỏi tôi… Ba năm sau.die»ndٿanl«equ»yd«onLô Nguyệt Nguyệt coi như là người hết sức die»ndٿanl«equ»yd«onkhiêm tốn ở trong trường học, nhưng cũng là một nhân vật quan trọng trong trường học, thànhdie»ndٿanl«equ»yd«on tích của cô thì không phản đối, cho dù gả vào nhà họ Lăng giàu có, nhưng vẫn hòa thuận với mọi người, không có nửa phần kiêu ngạo; mà công ty Lăng thị, trong badie»ndٿanl«equ»yd«on năm đã phát triển tốt hơn, còn thu mua rất nhiều công ty, trở thành xí nghiệp lớn số một số hai ở Đài Loan!Nhưng cho dù là như thế, bản thân Lăng Thiệu vẫndie»ndٿanl«equ»yd«on là một người bí ẩn như cũ, anh không xuất hiện trước phóng viên, cũng không xuất hiện ở bất kỳ tiệc rượu, tiệc tối hay từ thiện nào, báo chí truyền thông cũng không có bất kỳ thông tin cá nhân nào của anh, ngay cả tấm hình cũng không có.Hôm nay là buổi lễ tốt nghiệp của đại học S,die»ndٿanl«equ»yd«on cùng với Lô Nguyệt Nguyệt, hầu như toàn trường đều đứng ở cổng trường học, die»ndٿanl«equ»yd«onngẩng đầu mong đợi die»ndٿanl«equ»yd«onLăng đại thiếu gia, suy đoán rằng hôm nay anh sẽ tới trường học một chuyến hay không, bởi vì trong truyền thuyết, Lăng thiếu gia yêu Lô Nguyệt Nguyệt đến tận xương tủy,die»ndٿanl«equ»yd«on nhưng phương pháp yêu thương cụ thể như thế nào, ai cũng không rõ ràng.Sự thật chứng minh, mọi người ngửi thấy bát quái,die»ndٿanl«equ»yd«on đều hết sức bén nhạy! (3T: Chỗ bát quái là hóng chuyện ấy, taz k biết xử lý làm s cả,die»ndٿanl«equ»yd«on thỉnh thông cảm *lau mồ hôi-ing*)Thời gian vừa đến, một chiếc màu đen xe nổidie»ndٿanl«equ»yd«on tiếng chậm rãi dừng lại ở cổng đại học S, cửa xe mở ra, một đôi giày da bóng loáng xuất hiện trước tầm mắt của mọi người, tiếp đó, một người đàn ông tuất tú xuất hiện, die»ndٿanl«equ»yd«onanh đeo mắt kính màu đậm, lại không che lấp được khí thế trên người cùng với ngũ quan khéo léo của anh.Có người suy đoán, đây chính là Đại Thiếu die»ndٿanl«equ»yd«onGia nhà họ Lăng, nhưng lại có người phản bác, Đại Thiếu Gia nhà họ Lăng không phải là người què sao? Sao có thể đi được?Trong tay Lăng Thiệu ôm một em bé tuyệt đẹp,die»ndٿanl«equ»yd«on hành động như vậy nhưng không phá hư hình tượng anh tuấn của anh, anh đi từng bước die»ndٿanl«equ»yd«ontừng bước tới trước mặt Lô Nguyệt Nguyệt, đưa đứa bé trong tay cho cô, cúi đầu hôn gương mặt của cô, "Em dị ứng với mùi thơm quá nồng, cho nên đành phải đưa em bé cho em." (3T: Chỗ này taz k hiểu >>.