Tác giả:

Lạc Dương, đại tuyết bay tán loạn, đại viện Tề gia thành đông lại giăng đèn kết hoa, náo nhiệt phi thường. Hôm nay là ngày lành Tề lão gia Tề Lôi lấy vợ kế, Tề gia nhiều thế hệ làm quan, gia thế hiển hách, đến thế hệ Tề Lôi, ba thứ nam Tề gia cùng kế tục quan chức của tổ tiên, trưởng nam Tề gia là Tề Lôi lại khí văn tập vũ (bỏ văn tập võ), xông xáo ở trên giang hồ rất có tiếng tăm. Chỉ tiếc nhân khẩu Tề gia ít ỏi, vợ cả Tề Lôi mất sớm, dưới gối chỉ có một đứa con, cho nên trong đầu mới nảy ra ý niệm lấy vợ mới. Người trong triều đình lẫn trong chốn giang hồ tiến đến chúc mừng nối liền không dứt, khiến cho đại viện Tề gia chật kín người, tất cả phó dịch ở tiền thính vô cùng bận rộn, ai cũng không chú ý đến thiếu gia duy nhất của Tề gia – Tề Nghiêm, năm nay vừa mới mười hai, tất cả mọi người đều cho rằng diện mạo hắn tập họp tất cả ưu điểm của Tề lão gia cùng phu nhân quá cố, khuôn mặt anh tuấn hữu hình hoàn toàn thừa hưởng từ Tề Lôi, nhưng mi nhãn tị thần (mày mắt mũi môi) lại hoàn…

Chương 33

Tiểu Bạch Thụ Phiến KíTác giả: Phong Chi Phi NhiTruyện Cổ Đại, Truyện Đam MỹLạc Dương, đại tuyết bay tán loạn, đại viện Tề gia thành đông lại giăng đèn kết hoa, náo nhiệt phi thường. Hôm nay là ngày lành Tề lão gia Tề Lôi lấy vợ kế, Tề gia nhiều thế hệ làm quan, gia thế hiển hách, đến thế hệ Tề Lôi, ba thứ nam Tề gia cùng kế tục quan chức của tổ tiên, trưởng nam Tề gia là Tề Lôi lại khí văn tập vũ (bỏ văn tập võ), xông xáo ở trên giang hồ rất có tiếng tăm. Chỉ tiếc nhân khẩu Tề gia ít ỏi, vợ cả Tề Lôi mất sớm, dưới gối chỉ có một đứa con, cho nên trong đầu mới nảy ra ý niệm lấy vợ mới. Người trong triều đình lẫn trong chốn giang hồ tiến đến chúc mừng nối liền không dứt, khiến cho đại viện Tề gia chật kín người, tất cả phó dịch ở tiền thính vô cùng bận rộn, ai cũng không chú ý đến thiếu gia duy nhất của Tề gia – Tề Nghiêm, năm nay vừa mới mười hai, tất cả mọi người đều cho rằng diện mạo hắn tập họp tất cả ưu điểm của Tề lão gia cùng phu nhân quá cố, khuôn mặt anh tuấn hữu hình hoàn toàn thừa hưởng từ Tề Lôi, nhưng mi nhãn tị thần (mày mắt mũi môi) lại hoàn… Càng là loại lời nói không thể tưởng tượng được, nếu là từ miệng một nữ nhân e sợ thiên hạ bất loạn nói ra, thì càng không phải chỉ là một lời nói đùa vu vơ.Khi ta giải quyết nốt đĩa bơ sáp cuối cùng, cảm thấy mỹ mãn vỗ về cái bụng tròn vo no căng mỹ thực, cũng là thời điểm lòng cảnh giác hạ xuống mức thấp nhất, mẫu thân thân thiết hòa ái hỏi: “Ăn có no không?”Ta tạm thời không bắt bẻ này nọ, ngoan ngoãn đáp: “ân.”“Con có cảm thấy lạnh không?”“Không lạnh a.” cả thân người đều lười biếng, vô cùng thoải mái.“Vậy là tốt rồi, tục ngữ nói ‘no ấm nghĩ d*m d*c’.” trên mặt mẫu thân phóng ra kiên định cùng mẫu tính chói lọi không dính nửa ngại ngần: “1 khắc đêm xuân giá nghìn vàng, không nên lãng phí thời gian.”Trong lòng ta hô to không ổn, trực tiếp muốn bỏ chạy ngay, nhưng mà vừa rồi ăn quả thật hơi bị nhiều, giọng nói trong đầu tuy rằng truyền tín hiệu cho hai chân, nhưng chúng nó lại giống như đeo chì, vẫn không nhúc nhích. Ta cuối cùng cũng hiểu được lí do vì sao trước khi đồ tể giết heo sẽ cho nó ăn no thật no, bởi vì như thế, cho dù nó muốn chạy trốn, cũng đã đánh mất năng lực đó rồi. >_

Càng là loại lời nói không thể tưởng tượng được, nếu là từ miệng một nữ nhân e sợ thiên hạ bất loạn nói ra, thì càng không phải chỉ là một lời nói đùa vu vơ.

Khi ta giải quyết nốt đĩa bơ sáp cuối cùng, cảm thấy mỹ mãn vỗ về cái bụng tròn vo no căng mỹ thực, cũng là thời điểm lòng cảnh giác hạ xuống mức thấp nhất, mẫu thân thân thiết hòa ái hỏi: “Ăn có no không?”

Ta tạm thời không bắt bẻ này nọ, ngoan ngoãn đáp: “ân.”

“Con có cảm thấy lạnh không?”

“Không lạnh a.” cả thân người đều lười biếng, vô cùng thoải mái.

“Vậy là tốt rồi, tục ngữ nói ‘no ấm nghĩ d*m d*c’.” trên mặt mẫu thân phóng ra kiên định cùng mẫu tính chói lọi không dính nửa ngại ngần: “1 khắc đêm xuân giá nghìn vàng, không nên lãng phí thời gian.”

Trong lòng ta hô to không ổn, trực tiếp muốn bỏ chạy ngay, nhưng mà vừa rồi ăn quả thật hơi bị nhiều, giọng nói trong đầu tuy rằng truyền tín hiệu cho hai chân, nhưng chúng nó lại giống như đeo chì, vẫn không nhúc nhích. Ta cuối cùng cũng hiểu được lí do vì sao trước khi đồ tể giết heo sẽ cho nó ăn no thật no, bởi vì như thế, cho dù nó muốn chạy trốn, cũng đã đánh mất năng lực đó rồi. >_

Tiểu Bạch Thụ Phiến KíTác giả: Phong Chi Phi NhiTruyện Cổ Đại, Truyện Đam MỹLạc Dương, đại tuyết bay tán loạn, đại viện Tề gia thành đông lại giăng đèn kết hoa, náo nhiệt phi thường. Hôm nay là ngày lành Tề lão gia Tề Lôi lấy vợ kế, Tề gia nhiều thế hệ làm quan, gia thế hiển hách, đến thế hệ Tề Lôi, ba thứ nam Tề gia cùng kế tục quan chức của tổ tiên, trưởng nam Tề gia là Tề Lôi lại khí văn tập vũ (bỏ văn tập võ), xông xáo ở trên giang hồ rất có tiếng tăm. Chỉ tiếc nhân khẩu Tề gia ít ỏi, vợ cả Tề Lôi mất sớm, dưới gối chỉ có một đứa con, cho nên trong đầu mới nảy ra ý niệm lấy vợ mới. Người trong triều đình lẫn trong chốn giang hồ tiến đến chúc mừng nối liền không dứt, khiến cho đại viện Tề gia chật kín người, tất cả phó dịch ở tiền thính vô cùng bận rộn, ai cũng không chú ý đến thiếu gia duy nhất của Tề gia – Tề Nghiêm, năm nay vừa mới mười hai, tất cả mọi người đều cho rằng diện mạo hắn tập họp tất cả ưu điểm của Tề lão gia cùng phu nhân quá cố, khuôn mặt anh tuấn hữu hình hoàn toàn thừa hưởng từ Tề Lôi, nhưng mi nhãn tị thần (mày mắt mũi môi) lại hoàn… Càng là loại lời nói không thể tưởng tượng được, nếu là từ miệng một nữ nhân e sợ thiên hạ bất loạn nói ra, thì càng không phải chỉ là một lời nói đùa vu vơ.Khi ta giải quyết nốt đĩa bơ sáp cuối cùng, cảm thấy mỹ mãn vỗ về cái bụng tròn vo no căng mỹ thực, cũng là thời điểm lòng cảnh giác hạ xuống mức thấp nhất, mẫu thân thân thiết hòa ái hỏi: “Ăn có no không?”Ta tạm thời không bắt bẻ này nọ, ngoan ngoãn đáp: “ân.”“Con có cảm thấy lạnh không?”“Không lạnh a.” cả thân người đều lười biếng, vô cùng thoải mái.“Vậy là tốt rồi, tục ngữ nói ‘no ấm nghĩ d*m d*c’.” trên mặt mẫu thân phóng ra kiên định cùng mẫu tính chói lọi không dính nửa ngại ngần: “1 khắc đêm xuân giá nghìn vàng, không nên lãng phí thời gian.”Trong lòng ta hô to không ổn, trực tiếp muốn bỏ chạy ngay, nhưng mà vừa rồi ăn quả thật hơi bị nhiều, giọng nói trong đầu tuy rằng truyền tín hiệu cho hai chân, nhưng chúng nó lại giống như đeo chì, vẫn không nhúc nhích. Ta cuối cùng cũng hiểu được lí do vì sao trước khi đồ tể giết heo sẽ cho nó ăn no thật no, bởi vì như thế, cho dù nó muốn chạy trốn, cũng đã đánh mất năng lực đó rồi. >_

Chương 33