Chuyến xe khách lặng lẽ bon bon trên trên đường. Hai bên đường tối om nếu ko có đèn của những chiếc xe khác trong đêm thì đúng là một sự cô đơn đến nao lòng, trời gần sáng se lạnh,mọi thứ đều im lặng chỉ còn tiếng xe, tiếng ngáy đều đều của lão già ghế bên cạnh. Nó buồn ngủ, nhưng chẳng thích ngủ tí nào, nằm dựa vào kính xe nhìn ra bên ngoài mặc dù chẳng thấy gì. Dòng suy nghĩ cứ ùa về, có một chút lo lắng, một chút hồi hợp và cả háo hức nửa chứ. Sắp làm sinh viên có khác, cảm giác thiệt là lung tung hết, trong đầu tưởng tượng ra đủ mọi viễn cảnh, nào là mỳ tôm, nào là anh em chiến hữu, nào là giảng đường, nào là những mối tình sinh viên ngọt ngào....Không biết có giống như những gì nó được nghe, được kể, ko biết mọi thứ có thú vị như trong phim, trong truyện nó được coi về cuộc sống sinh viên ko nửa. Suy nghĩ, dự tính là vậy chứ cũng lo lắm chứ, cơm áo gạo tiền, dù gì đồng lương giáo viên ít ỏi của mẹ nó làm sao đủ cho nó sống ở cái đất Sài Gòn nghe nói đắt đỏ, tốn kém dữ lắm. Mà…
Quyển 1 - Chương 25
Ngày Hôm Qua... Đã Từng (My life)Tác giả: Nguyễn MonTruyện Ngôn TìnhChuyến xe khách lặng lẽ bon bon trên trên đường. Hai bên đường tối om nếu ko có đèn của những chiếc xe khác trong đêm thì đúng là một sự cô đơn đến nao lòng, trời gần sáng se lạnh,mọi thứ đều im lặng chỉ còn tiếng xe, tiếng ngáy đều đều của lão già ghế bên cạnh. Nó buồn ngủ, nhưng chẳng thích ngủ tí nào, nằm dựa vào kính xe nhìn ra bên ngoài mặc dù chẳng thấy gì. Dòng suy nghĩ cứ ùa về, có một chút lo lắng, một chút hồi hợp và cả háo hức nửa chứ. Sắp làm sinh viên có khác, cảm giác thiệt là lung tung hết, trong đầu tưởng tượng ra đủ mọi viễn cảnh, nào là mỳ tôm, nào là anh em chiến hữu, nào là giảng đường, nào là những mối tình sinh viên ngọt ngào....Không biết có giống như những gì nó được nghe, được kể, ko biết mọi thứ có thú vị như trong phim, trong truyện nó được coi về cuộc sống sinh viên ko nửa. Suy nghĩ, dự tính là vậy chứ cũng lo lắm chứ, cơm áo gạo tiền, dù gì đồng lương giáo viên ít ỏi của mẹ nó làm sao đủ cho nó sống ở cái đất Sài Gòn nghe nói đắt đỏ, tốn kém dữ lắm. Mà… Nó cũng chẳng quan tâm, nằm nhắm mắt suy nghĩ...Con nhỏ ngồi ôm chân thu lu 1 góc nhìn vào cái máy tính...nhỏ mở 1 đoạn phim hài ra...tiếng phim hài nho nhỏ...nhưng chẳng làm dc đứa nào cười. Thực sự..rất khó đoán dc cảm xúc của nó lúc này dành cho con nhỏ, cảm giác ấm áp vì sự quan tâm chăm sóc của nhỏ, một chút ác cảm vẫn còn, chẳng biết con nhỏ nghĩ gì về nó, đối với nó như thế nào khi nó chẳng nói gì chẳng quan tâm gì tới con nhỏ...vậy mà con nhỏ lại dành một sự chú ý đặc biệt cho nó như vậy...Ngay cả việc lúc chiều rõ ràng con nhỏ đã dứt khoát cắt đứt quan hệ bạn bè với mấy đứa kia chỉ vì nó bị đánh...thật kỳ lạ. Rồi những giọt nước mắt của con nhỏ nửa, nhỏ đâu cần thiết phải rơi nước mắt vì 1 thằng nhóc xa lạ như nó chứ...Chợt nó quay qua nhìn con nhỏ...sax...nước mắt đang rơi trên mắt con nhỏ...gương mặt con nhỏ đã mất đi vẻ kiêu kì thường ngày...nó vội ngồi dậy chọt chọt vào vai con nhỏ- Nè nè...sao tự nhiên khóc...nè nè..Con nhỏ ko nói gì...nó đưa tay lau nước mắt trên mặt con nhỏ....Chợt con nhỏ quay qua ôm chầm lấy...gục đầu lên vai nó....nó nói trong tiếng nấc nghẹn ngào:- Em chịu thua anh....anh....huhu xin anh đừng...lạnh nhạt với em như vậy...em ko biết mình đang nghĩ gì nửa...nhưng...anh đừng như vậy nửa...mỗi lần anh nhìn em bằng anh mắt thờ ơ đó...em...em chịu ko nổi...huhu....mình đừng như vậy nửa nha anh.....huhuNó im lặng...chẳng nói lên lời..chỉ im lặng...bất ngờ vì những gì con nhỏ nói...môi nó nở 1 nụ cười...nụ cười thật nhẹ...ngập ngừng đưa tay lên bờ vai của nhỏ...nó thầm thì- Ngủ đi...mọi chuyện qua rồi....ngủ nhaCon nhỏ siết chặt lấy nó gật gật đầu rồi buông người xuống, đầu áp lên ngực nó..im lặng....Đêm Sài Gòn...bình yên đến lạ...nhỏ ngủ ngon lành trong lòng nó...và nó cũng mĩm cười...đôi mắt đã bớt lạnh lùng hơn.....giấc ngủ đến nhẹ nhàng..ngọt ngào lắm JTiếng chuông điện thoại báo thức....người đau ê ẩm...cái vai trái của nó gần như tê dại đi...Hôm nay là ngày nó hẹn với chị. Thiệt tình, giờ mặt mũi cả người đau thế này ko biết lếch đi nổi ko...Nhưng biết sao dc, đã thất hẹn một lần rồi. Thôi cố gắng đi gặp chị vậy, chắc chị cũng hok trách gì nó đâu. Con nhỏ vẫn nằm ngủ ngon lành trong lòng nó. Gương mặt con nhỏ như thiên thần, đêm qua chắc con nhỏ mệt mõi kiệt sức lắm rồi...Khẽ nâng đầu con nhỏ đặt xuống gối...Nó cố hết sức đi thay bộ quần áo khác...Nhìn lại con nhỏ, đẹp quá...thực sự nó chẳng hiểu tại sao nó ko làm gì mà vẫn tiếp cận dc với con nhỏ...có lẽ...cuộc sống này tộn tại cái từ “duyên”. Khẽ chạm ngón tay vào đôi môi con nhỏ...nó mĩm cười, coi vậy mau nước mắt quá..son phấn nhòe đi vì nước mắt rùi...Con nhỏ khẽ cựa mình nũng nịu...- Uhmmm ư...đừng phá để ngta ngủ...Nó bật chiếc quạt lên, kéo cái mền phủ lên đôi chân trần của con nhỏ...cầm lấy điện thoại con nhỏ nó nhấn nút thu âm:- “Nè đi qua gặp bà chị chút trưa hoặc 5h mới về...ngủ dậy gọi bà 2 kế bên mở cửa cho ra ngoài xong đóng cửa gửi chìa khóa dùm luôn nghen”Xong xuôi nó khép cửa sổ, khóa luôn cửa chính gửi chìa khóa cho bà 2 kế bên...bà 2 ở ngay trước cửa phòng nó ở nhà suốt ngày vì nhà bà bán tạp hóa nhỏ, bà cũng già chẳng đi đâu bao giờ...Phải đóng cửa chính đề phòng con nhỏ nằm 1 mình giữa nhà, cơ thể hừng hực của con nhỏ ai nhìn mà chịu cho nổi, rủi thằng nào nó vào làm gì con nhỏ thì chết, với lại phòng giờ có laptop, điện thoại và máy quạt nửa...Ngồi trên xe bus...lòng nó suy nghĩ linh tinh cả lên.Mới lên SG mà đã vướng quá nhiều mối quan hệ khá phức tạp. Lúc quyết định lên đây nó đã cắt đứt mọi quan hệ trai gái này nọ...đã đời cái vòng lẩn quẩn ấy vẫn đeo lấy nó và mức độ phức tap cũng tăng lên theo sắc đẹp của đối phương...dù sao nó cũng chỉ mới là thằng nhóc con...liệu nó theo dc dài lâu với những mối quan hệ có dấu hiệu của người lớn này ko nửa.
Nó cũng chẳng quan tâm, nằm nhắm mắt suy nghĩ...Con nhỏ ngồi ôm chân thu lu 1 góc nhìn vào cái máy tính...nhỏ mở 1 đoạn phim hài ra...tiếng phim hài nho nhỏ...nhưng chẳng làm dc đứa nào cười. Thực sự..rất khó đoán dc cảm xúc của nó lúc này dành cho con nhỏ, cảm giác ấm áp vì sự quan tâm chăm sóc của nhỏ, một chút ác cảm vẫn còn, chẳng biết con nhỏ nghĩ gì về nó, đối với nó như thế nào khi nó chẳng nói gì chẳng quan tâm gì tới con nhỏ...vậy mà con nhỏ lại dành một sự chú ý đặc biệt cho nó như vậy...Ngay cả việc lúc chiều rõ ràng con nhỏ đã dứt khoát cắt đứt quan hệ bạn bè với mấy đứa kia chỉ vì nó bị đánh...thật kỳ lạ. Rồi những giọt nước mắt của con nhỏ nửa, nhỏ đâu cần thiết phải rơi nước mắt vì 1 thằng nhóc xa lạ như nó chứ...Chợt nó quay qua nhìn con nhỏ...sax...nước mắt đang rơi trên mắt con nhỏ...gương mặt con nhỏ đã mất đi vẻ kiêu kì thường ngày...nó vội ngồi dậy chọt chọt vào vai con nhỏ
- Nè nè...sao tự nhiên khóc...nè nè..
Con nhỏ ko nói gì...nó đưa tay lau nước mắt trên mặt con nhỏ....Chợt con nhỏ quay qua ôm chầm lấy...gục đầu lên vai nó....nó nói trong tiếng nấc nghẹn ngào:
- Em chịu thua anh....anh....huhu xin anh đừng...lạnh nhạt với em như vậy...em ko biết mình đang nghĩ gì nửa...nhưng...anh đừng như vậy nửa...mỗi lần anh nhìn em bằng anh mắt thờ ơ đó...em...em chịu ko nổi...huhu....mình đừng như vậy nửa nha anh.....huhu
Nó im lặng...chẳng nói lên lời..chỉ im lặng...bất ngờ vì những gì con nhỏ nói...môi nó nở 1 nụ cười...nụ cười thật nhẹ...ngập ngừng đưa tay lên bờ vai của nhỏ...nó thầm thì
- Ngủ đi...mọi chuyện qua rồi....ngủ nha
Con nhỏ siết chặt lấy nó gật gật đầu rồi buông người xuống, đầu áp lên ngực nó..im lặng....Đêm Sài Gòn...bình yên đến lạ...nhỏ ngủ ngon lành trong lòng nó...và nó cũng mĩm cười...đôi mắt đã bớt lạnh lùng hơn.....giấc ngủ đến nhẹ nhàng..ngọt ngào lắm J
Tiếng chuông điện thoại báo thức....người đau ê ẩm...cái vai trái của nó gần như tê dại đi...Hôm nay là ngày nó hẹn với chị. Thiệt tình, giờ mặt mũi cả người đau thế này ko biết lếch đi nổi ko...Nhưng biết sao dc, đã thất hẹn một lần rồi. Thôi cố gắng đi gặp chị vậy, chắc chị cũng hok trách gì nó đâu. Con nhỏ vẫn nằm ngủ ngon lành trong lòng nó. Gương mặt con nhỏ như thiên thần, đêm qua chắc con nhỏ mệt mõi kiệt sức lắm rồi...Khẽ nâng đầu con nhỏ đặt xuống gối...Nó cố hết sức đi thay bộ quần áo khác...Nhìn lại con nhỏ, đẹp quá...thực sự nó chẳng hiểu tại sao nó ko làm gì mà vẫn tiếp cận dc với con nhỏ...có lẽ...cuộc sống này tộn tại cái từ “duyên”. Khẽ chạm ngón tay vào đôi môi con nhỏ...nó mĩm cười, coi vậy mau nước mắt quá..son phấn nhòe đi vì nước mắt rùi...Con nhỏ khẽ cựa mình nũng nịu...
- Uhmmm ư...đừng phá để ngta ngủ...
Nó bật chiếc quạt lên, kéo cái mền phủ lên đôi chân trần của con nhỏ...cầm lấy điện thoại con nhỏ nó nhấn nút thu âm:
- “Nè đi qua gặp bà chị chút trưa hoặc 5h mới về...ngủ dậy gọi bà 2 kế bên mở cửa cho ra ngoài xong đóng cửa gửi chìa khóa dùm luôn nghen”
Xong xuôi nó khép cửa sổ, khóa luôn cửa chính gửi chìa khóa cho bà 2 kế bên...bà 2 ở ngay trước cửa phòng nó ở nhà suốt ngày vì nhà bà bán tạp hóa nhỏ, bà cũng già chẳng đi đâu bao giờ...Phải đóng cửa chính đề phòng con nhỏ nằm 1 mình giữa nhà, cơ thể hừng hực của con nhỏ ai nhìn mà chịu cho nổi, rủi thằng nào nó vào làm gì con nhỏ thì chết, với lại phòng giờ có laptop, điện thoại và máy quạt nửa...
Ngồi trên xe bus...lòng nó suy nghĩ linh tinh cả lên.Mới lên SG mà đã vướng quá nhiều mối quan hệ khá phức tạp. Lúc quyết định lên đây nó đã cắt đứt mọi quan hệ trai gái này nọ...đã đời cái vòng lẩn quẩn ấy vẫn đeo lấy nó và mức độ phức tap cũng tăng lên theo sắc đẹp của đối phương...dù sao nó cũng chỉ mới là thằng nhóc con...liệu nó theo dc dài lâu với những mối quan hệ có dấu hiệu của người lớn này ko nửa.
Ngày Hôm Qua... Đã Từng (My life)Tác giả: Nguyễn MonTruyện Ngôn TìnhChuyến xe khách lặng lẽ bon bon trên trên đường. Hai bên đường tối om nếu ko có đèn của những chiếc xe khác trong đêm thì đúng là một sự cô đơn đến nao lòng, trời gần sáng se lạnh,mọi thứ đều im lặng chỉ còn tiếng xe, tiếng ngáy đều đều của lão già ghế bên cạnh. Nó buồn ngủ, nhưng chẳng thích ngủ tí nào, nằm dựa vào kính xe nhìn ra bên ngoài mặc dù chẳng thấy gì. Dòng suy nghĩ cứ ùa về, có một chút lo lắng, một chút hồi hợp và cả háo hức nửa chứ. Sắp làm sinh viên có khác, cảm giác thiệt là lung tung hết, trong đầu tưởng tượng ra đủ mọi viễn cảnh, nào là mỳ tôm, nào là anh em chiến hữu, nào là giảng đường, nào là những mối tình sinh viên ngọt ngào....Không biết có giống như những gì nó được nghe, được kể, ko biết mọi thứ có thú vị như trong phim, trong truyện nó được coi về cuộc sống sinh viên ko nửa. Suy nghĩ, dự tính là vậy chứ cũng lo lắm chứ, cơm áo gạo tiền, dù gì đồng lương giáo viên ít ỏi của mẹ nó làm sao đủ cho nó sống ở cái đất Sài Gòn nghe nói đắt đỏ, tốn kém dữ lắm. Mà… Nó cũng chẳng quan tâm, nằm nhắm mắt suy nghĩ...Con nhỏ ngồi ôm chân thu lu 1 góc nhìn vào cái máy tính...nhỏ mở 1 đoạn phim hài ra...tiếng phim hài nho nhỏ...nhưng chẳng làm dc đứa nào cười. Thực sự..rất khó đoán dc cảm xúc của nó lúc này dành cho con nhỏ, cảm giác ấm áp vì sự quan tâm chăm sóc của nhỏ, một chút ác cảm vẫn còn, chẳng biết con nhỏ nghĩ gì về nó, đối với nó như thế nào khi nó chẳng nói gì chẳng quan tâm gì tới con nhỏ...vậy mà con nhỏ lại dành một sự chú ý đặc biệt cho nó như vậy...Ngay cả việc lúc chiều rõ ràng con nhỏ đã dứt khoát cắt đứt quan hệ bạn bè với mấy đứa kia chỉ vì nó bị đánh...thật kỳ lạ. Rồi những giọt nước mắt của con nhỏ nửa, nhỏ đâu cần thiết phải rơi nước mắt vì 1 thằng nhóc xa lạ như nó chứ...Chợt nó quay qua nhìn con nhỏ...sax...nước mắt đang rơi trên mắt con nhỏ...gương mặt con nhỏ đã mất đi vẻ kiêu kì thường ngày...nó vội ngồi dậy chọt chọt vào vai con nhỏ- Nè nè...sao tự nhiên khóc...nè nè..Con nhỏ ko nói gì...nó đưa tay lau nước mắt trên mặt con nhỏ....Chợt con nhỏ quay qua ôm chầm lấy...gục đầu lên vai nó....nó nói trong tiếng nấc nghẹn ngào:- Em chịu thua anh....anh....huhu xin anh đừng...lạnh nhạt với em như vậy...em ko biết mình đang nghĩ gì nửa...nhưng...anh đừng như vậy nửa...mỗi lần anh nhìn em bằng anh mắt thờ ơ đó...em...em chịu ko nổi...huhu....mình đừng như vậy nửa nha anh.....huhuNó im lặng...chẳng nói lên lời..chỉ im lặng...bất ngờ vì những gì con nhỏ nói...môi nó nở 1 nụ cười...nụ cười thật nhẹ...ngập ngừng đưa tay lên bờ vai của nhỏ...nó thầm thì- Ngủ đi...mọi chuyện qua rồi....ngủ nhaCon nhỏ siết chặt lấy nó gật gật đầu rồi buông người xuống, đầu áp lên ngực nó..im lặng....Đêm Sài Gòn...bình yên đến lạ...nhỏ ngủ ngon lành trong lòng nó...và nó cũng mĩm cười...đôi mắt đã bớt lạnh lùng hơn.....giấc ngủ đến nhẹ nhàng..ngọt ngào lắm JTiếng chuông điện thoại báo thức....người đau ê ẩm...cái vai trái của nó gần như tê dại đi...Hôm nay là ngày nó hẹn với chị. Thiệt tình, giờ mặt mũi cả người đau thế này ko biết lếch đi nổi ko...Nhưng biết sao dc, đã thất hẹn một lần rồi. Thôi cố gắng đi gặp chị vậy, chắc chị cũng hok trách gì nó đâu. Con nhỏ vẫn nằm ngủ ngon lành trong lòng nó. Gương mặt con nhỏ như thiên thần, đêm qua chắc con nhỏ mệt mõi kiệt sức lắm rồi...Khẽ nâng đầu con nhỏ đặt xuống gối...Nó cố hết sức đi thay bộ quần áo khác...Nhìn lại con nhỏ, đẹp quá...thực sự nó chẳng hiểu tại sao nó ko làm gì mà vẫn tiếp cận dc với con nhỏ...có lẽ...cuộc sống này tộn tại cái từ “duyên”. Khẽ chạm ngón tay vào đôi môi con nhỏ...nó mĩm cười, coi vậy mau nước mắt quá..son phấn nhòe đi vì nước mắt rùi...Con nhỏ khẽ cựa mình nũng nịu...- Uhmmm ư...đừng phá để ngta ngủ...Nó bật chiếc quạt lên, kéo cái mền phủ lên đôi chân trần của con nhỏ...cầm lấy điện thoại con nhỏ nó nhấn nút thu âm:- “Nè đi qua gặp bà chị chút trưa hoặc 5h mới về...ngủ dậy gọi bà 2 kế bên mở cửa cho ra ngoài xong đóng cửa gửi chìa khóa dùm luôn nghen”Xong xuôi nó khép cửa sổ, khóa luôn cửa chính gửi chìa khóa cho bà 2 kế bên...bà 2 ở ngay trước cửa phòng nó ở nhà suốt ngày vì nhà bà bán tạp hóa nhỏ, bà cũng già chẳng đi đâu bao giờ...Phải đóng cửa chính đề phòng con nhỏ nằm 1 mình giữa nhà, cơ thể hừng hực của con nhỏ ai nhìn mà chịu cho nổi, rủi thằng nào nó vào làm gì con nhỏ thì chết, với lại phòng giờ có laptop, điện thoại và máy quạt nửa...Ngồi trên xe bus...lòng nó suy nghĩ linh tinh cả lên.Mới lên SG mà đã vướng quá nhiều mối quan hệ khá phức tạp. Lúc quyết định lên đây nó đã cắt đứt mọi quan hệ trai gái này nọ...đã đời cái vòng lẩn quẩn ấy vẫn đeo lấy nó và mức độ phức tap cũng tăng lên theo sắc đẹp của đối phương...dù sao nó cũng chỉ mới là thằng nhóc con...liệu nó theo dc dài lâu với những mối quan hệ có dấu hiệu của người lớn này ko nửa.