Chuyến xe khách lặng lẽ bon bon trên trên đường. Hai bên đường tối om nếu ko có đèn của những chiếc xe khác trong đêm thì đúng là một sự cô đơn đến nao lòng, trời gần sáng se lạnh,mọi thứ đều im lặng chỉ còn tiếng xe, tiếng ngáy đều đều của lão già ghế bên cạnh. Nó buồn ngủ, nhưng chẳng thích ngủ tí nào, nằm dựa vào kính xe nhìn ra bên ngoài mặc dù chẳng thấy gì. Dòng suy nghĩ cứ ùa về, có một chút lo lắng, một chút hồi hợp và cả háo hức nửa chứ. Sắp làm sinh viên có khác, cảm giác thiệt là lung tung hết, trong đầu tưởng tượng ra đủ mọi viễn cảnh, nào là mỳ tôm, nào là anh em chiến hữu, nào là giảng đường, nào là những mối tình sinh viên ngọt ngào....Không biết có giống như những gì nó được nghe, được kể, ko biết mọi thứ có thú vị như trong phim, trong truyện nó được coi về cuộc sống sinh viên ko nửa. Suy nghĩ, dự tính là vậy chứ cũng lo lắm chứ, cơm áo gạo tiền, dù gì đồng lương giáo viên ít ỏi của mẹ nó làm sao đủ cho nó sống ở cái đất Sài Gòn nghe nói đắt đỏ, tốn kém dữ lắm. Mà…
Quyển 1 - Chương 45
Ngày Hôm Qua... Đã Từng (My life)Tác giả: Nguyễn MonTruyện Ngôn TìnhChuyến xe khách lặng lẽ bon bon trên trên đường. Hai bên đường tối om nếu ko có đèn của những chiếc xe khác trong đêm thì đúng là một sự cô đơn đến nao lòng, trời gần sáng se lạnh,mọi thứ đều im lặng chỉ còn tiếng xe, tiếng ngáy đều đều của lão già ghế bên cạnh. Nó buồn ngủ, nhưng chẳng thích ngủ tí nào, nằm dựa vào kính xe nhìn ra bên ngoài mặc dù chẳng thấy gì. Dòng suy nghĩ cứ ùa về, có một chút lo lắng, một chút hồi hợp và cả háo hức nửa chứ. Sắp làm sinh viên có khác, cảm giác thiệt là lung tung hết, trong đầu tưởng tượng ra đủ mọi viễn cảnh, nào là mỳ tôm, nào là anh em chiến hữu, nào là giảng đường, nào là những mối tình sinh viên ngọt ngào....Không biết có giống như những gì nó được nghe, được kể, ko biết mọi thứ có thú vị như trong phim, trong truyện nó được coi về cuộc sống sinh viên ko nửa. Suy nghĩ, dự tính là vậy chứ cũng lo lắm chứ, cơm áo gạo tiền, dù gì đồng lương giáo viên ít ỏi của mẹ nó làm sao đủ cho nó sống ở cái đất Sài Gòn nghe nói đắt đỏ, tốn kém dữ lắm. Mà… Đá hết hiệp...chán...mệt, người cũng bầm dập...nó chẳng đá nửa ra ngồi kế con nhỏ thở...lầm bầm chửi cái lũ ngu...mặt đỏ bừng vì nóng, nhễ nhại mồ hôi. Con nhỏ đưa khăn giấy cho nó rồi đi mua nước suối...uống gần hết chai nó nói- Bực!- Uhm- Nắng ko- Uhm koCon nhỏ tiếp lời luôn- Về chưaQuăng cái khăn vào góc, nhìn chầm chầm ra sân....nó đứng dậy kéo tay con nhỏ- VềĐi ngang đám con gái, tụi nó lao nhao hỏi này nọ, thắc mắc đi đâu tùm lum...nó chẳng nói gì, nắm tay con nhỏ đi thẳng...Lấy xe về...chưa lần nào đá bóng bực như lần này...trời lại trưa nóng nửa chứ...chạy dc xíu con nhỏ đề nghị- Uống trà sữa nha- Ừ- Đường này – con nhỏ chỉ tay.Chạy một hồi lên tuốt -18 độ ở trên Sư Vạn Hạnh..Đang bực mà còn kéo đi xa tít mù...- Trà sữa gì xa dzữ- ThíchBước vào quán, đi tới đâu là dc phục vụ gật đầu chào...khà khà đi làm toàn phải chào khách, bữa nay dc chào, cũng oai oai....Nhưng cái oai đánh mất đi nhanh chóng....lên cầu thang con nhỏ đã cao, lại còn đi trước, nó lùn đi sau cứ y như thằng nhóc loi choi dc chị 2 dẫn đi trà sữa ấy. Rút kinh nghiệm lần sau đi đâu lên cầu thang phải dành đi trước mới dc.Trời nóng...vào trà sữa có máy lạnh...người cứ lâng lâng phê phê...Cái đầu đang bốc nhiệt của nó cũng bình tĩnh trở lại...Con nhỏ chọn 1 góc gần cửa kính có thể nhìn xuống đường. Nó ngồi phịch xuống ngả lưng thở...sảng khoái thiệt....Phục vụ mang menu lại...cầm menu lật qua lật lại...biết gì đâu mà gọi món....Lần đầu tiên trong đời đi uống trà sữa làm gì biết cái nào ngon mà gọi...đang tính gọi café cho nó lành thì con nhỏ giật cuốn menu gọi luôn- 1 trà sữa cam và 1 trà sữa hương kiwi thạch trái cây trân châu đầy đủPhục vụ đi rồi con nhỏ mới quay qua nói với nó- Kiwi ngon lắm uống thử đi.Nói chi nửa trời, quyết định gọi hok thèm hỏi ý 1 tiếng...còn bày đặt nói nó chi nửa...Nhưng nghĩ thì nghĩ vậy kể từ đó đến nay khi vào trà sữa nó luôn gọi món trà sữa kiwi, chưa bao giờ thay đổi và chẳng bao giờ nó muốn thay đổi.- Đói bụng hok- Ừ đói – nó gật đầuCon nhỏ gọi phục vụ lại gọi thêm 2 phần bò bit-tết vì con nhỏ biết nó thích món này...Nó giờ gần như nằm dài ra ghế mặc kệ sự đời, hưởng cái không khí mát lạnh này đã rồi tính...Xung quanh cũng có nhìu người nhìn con nhỏ..nó biết điều này, nhưng chẳng quan tâm...chỉ thích cái máy lạnh thôi ^^.. Con nhỏ gọi điện thoại cho ai đó...chắc là hẹn bạn ra chơi đây mà....Dc một lúc thì phục vụ mang trà sữa ra, cảm ơn xong con nhỏ tự nhiên nhảy qua ngồi bên cạnh nó..đang nằm thiu thiu ngon lành bị phá nó cằn nhằn- Bộ thiếu chỗ ngồi lắm hả- Cho ngồi xíu, bên kia chút bạn ngồi..Phì...mệt...uống trước rồi tính...nó lấy ly trà sữa uống 1 hơi hơn nửa ly...rồi lại nằm phịch ra nhắm mắt hưởng thụ. Cũng ko tệ, mùi có hơi lạ miệng nhưng nói chung dễ uống...ra trà sữa là như vậy. Nằm im dc chút thì bạn con nhỏ tới thì phải, hí hí con mắt nhìn, cha chả 2 đứa này les hay sao, ngang nhiên giữa thanh thiên bạch nhật mà ôm nhau thắm thiết, lại còn bày đặt hun 2 bên má, chu mỏ ra hun môi nhau nửa mới ghê =.=. Bà cô mới lại chắc là bạn thân gì với con nhỏ đây, đẹp, mặc cái quần jean ngắn cũn khoe đôi chân dài, cái áo y như cái khăn trải bàn..đúng là chung bọn với con nhỏ có khác, áo mỏng nhìn thấy cả bên trong, thôi khỏi mặc cho rồi....Ngẩng đầu dậy nhìn đánh giá xong đối phương nó lại ngả đầu ra nhắm mắt nghĩ về cái máy lạnh tiếp, kệ ai làm gì làm..hổng liên quan.- Con quỷ cả tháng hổng thấy đi diễn mậy – tiếng bà cô oang oang- Tau bận- Bận tán trai hả- Xì tau hổng có mê trai như mày đâu ha- Chứ trai nào nằm đây....Vừa nói nhỏ mới lại vừa gọi món vừa chỉ tay vào nó.- Cho em trà sữa hương táo nha....ê bửa nay bày đặt làm máy bay nửa hen...trai nào đây...hay là em út gì...chà dễ thương quá
Đá hết hiệp...chán...mệt, người cũng bầm dập...nó chẳng đá nửa ra ngồi kế con nhỏ thở...lầm bầm chửi cái lũ ngu...mặt đỏ bừng vì nóng, nhễ nhại mồ hôi. Con nhỏ đưa khăn giấy cho nó rồi đi mua nước suối...uống gần hết chai nó nói
- Bực!
- Uhm
- Nắng ko
- Uhm ko
Con nhỏ tiếp lời luôn
- Về chưa
Quăng cái khăn vào góc, nhìn chầm chầm ra sân....nó đứng dậy kéo tay con nhỏ
- Về
Đi ngang đám con gái, tụi nó lao nhao hỏi này nọ, thắc mắc đi đâu tùm lum...nó chẳng nói gì, nắm tay con nhỏ đi thẳng...Lấy xe về...chưa lần nào đá bóng bực như lần này...trời lại trưa nóng nửa chứ...chạy dc xíu con nhỏ đề nghị
- Uống trà sữa nha
- Ừ
- Đường này – con nhỏ chỉ tay.
Chạy một hồi lên tuốt -18 độ ở trên Sư Vạn Hạnh..Đang bực mà còn kéo đi xa tít mù...
- Trà sữa gì xa dzữ
- Thích
Bước vào quán, đi tới đâu là dc phục vụ gật đầu chào...khà khà đi làm toàn phải chào khách, bữa nay dc chào, cũng oai oai....Nhưng cái oai đánh mất đi nhanh chóng....lên cầu thang con nhỏ đã cao, lại còn đi trước, nó lùn đi sau cứ y như thằng nhóc loi choi dc chị 2 dẫn đi trà sữa ấy. Rút kinh nghiệm lần sau đi đâu lên cầu thang phải dành đi trước mới dc.
Trời nóng...vào trà sữa có máy lạnh...người cứ lâng lâng phê phê...Cái đầu đang bốc nhiệt của nó cũng bình tĩnh trở lại...Con nhỏ chọn 1 góc gần cửa kính có thể nhìn xuống đường. Nó ngồi phịch xuống ngả lưng thở...sảng khoái thiệt....Phục vụ mang menu lại...cầm menu lật qua lật lại...biết gì đâu mà gọi món....Lần đầu tiên trong đời đi uống trà sữa làm gì biết cái nào ngon mà gọi...đang tính gọi café cho nó lành thì con nhỏ giật cuốn menu gọi luôn
- 1 trà sữa cam và 1 trà sữa hương kiwi thạch trái cây trân châu đầy đủ
Phục vụ đi rồi con nhỏ mới quay qua nói với nó
- Kiwi ngon lắm uống thử đi.
Nói chi nửa trời, quyết định gọi hok thèm hỏi ý 1 tiếng...còn bày đặt nói nó chi nửa...Nhưng nghĩ thì nghĩ vậy kể từ đó đến nay khi vào trà sữa nó luôn gọi món trà sữa kiwi, chưa bao giờ thay đổi và chẳng bao giờ nó muốn thay đổi.
- Đói bụng hok
- Ừ đói – nó gật đầu
Con nhỏ gọi phục vụ lại gọi thêm 2 phần bò bit-tết vì con nhỏ biết nó thích món này...Nó giờ gần như nằm dài ra ghế mặc kệ sự đời, hưởng cái không khí mát lạnh này đã rồi tính...Xung quanh cũng có nhìu người nhìn con nhỏ..nó biết điều này, nhưng chẳng quan tâm...chỉ thích cái máy lạnh thôi ^^.. Con nhỏ gọi điện thoại cho ai đó...chắc là hẹn bạn ra chơi đây mà....Dc một lúc thì phục vụ mang trà sữa ra, cảm ơn xong con nhỏ tự nhiên nhảy qua ngồi bên cạnh nó..đang nằm thiu thiu ngon lành bị phá nó cằn nhằn
- Bộ thiếu chỗ ngồi lắm hả
- Cho ngồi xíu, bên kia chút bạn ngồi
..Phì...mệt...uống trước rồi tính...nó lấy ly trà sữa uống 1 hơi hơn nửa ly...rồi lại nằm phịch ra nhắm mắt hưởng thụ. Cũng ko tệ, mùi có hơi lạ miệng nhưng nói chung dễ uống...ra trà sữa là như vậy. Nằm im dc chút thì bạn con nhỏ tới thì phải, hí hí con mắt nhìn, cha chả 2 đứa này les hay sao, ngang nhiên giữa thanh thiên bạch nhật mà ôm nhau thắm thiết, lại còn bày đặt hun 2 bên má, chu mỏ ra hun môi nhau nửa mới ghê =.=. Bà cô mới lại chắc là bạn thân gì với con nhỏ đây, đẹp, mặc cái quần jean ngắn cũn khoe đôi chân dài, cái áo y như cái khăn trải bàn..đúng là chung bọn với con nhỏ có khác, áo mỏng nhìn thấy cả bên trong, thôi khỏi mặc cho rồi....Ngẩng đầu dậy nhìn đánh giá xong đối phương nó lại ngả đầu ra nhắm mắt nghĩ về cái máy lạnh tiếp, kệ ai làm gì làm..hổng liên quan.
- Con quỷ cả tháng hổng thấy đi diễn mậy – tiếng bà cô oang oang
- Tau bận
- Bận tán trai hả
- Xì tau hổng có mê trai như mày đâu ha
- Chứ trai nào nằm đây....
Vừa nói nhỏ mới lại vừa gọi món vừa chỉ tay vào nó.
- Cho em trà sữa hương táo nha....ê bửa nay bày đặt làm máy bay nửa hen...trai nào đây...hay là em út gì...chà dễ thương quá
Ngày Hôm Qua... Đã Từng (My life)Tác giả: Nguyễn MonTruyện Ngôn TìnhChuyến xe khách lặng lẽ bon bon trên trên đường. Hai bên đường tối om nếu ko có đèn của những chiếc xe khác trong đêm thì đúng là một sự cô đơn đến nao lòng, trời gần sáng se lạnh,mọi thứ đều im lặng chỉ còn tiếng xe, tiếng ngáy đều đều của lão già ghế bên cạnh. Nó buồn ngủ, nhưng chẳng thích ngủ tí nào, nằm dựa vào kính xe nhìn ra bên ngoài mặc dù chẳng thấy gì. Dòng suy nghĩ cứ ùa về, có một chút lo lắng, một chút hồi hợp và cả háo hức nửa chứ. Sắp làm sinh viên có khác, cảm giác thiệt là lung tung hết, trong đầu tưởng tượng ra đủ mọi viễn cảnh, nào là mỳ tôm, nào là anh em chiến hữu, nào là giảng đường, nào là những mối tình sinh viên ngọt ngào....Không biết có giống như những gì nó được nghe, được kể, ko biết mọi thứ có thú vị như trong phim, trong truyện nó được coi về cuộc sống sinh viên ko nửa. Suy nghĩ, dự tính là vậy chứ cũng lo lắm chứ, cơm áo gạo tiền, dù gì đồng lương giáo viên ít ỏi của mẹ nó làm sao đủ cho nó sống ở cái đất Sài Gòn nghe nói đắt đỏ, tốn kém dữ lắm. Mà… Đá hết hiệp...chán...mệt, người cũng bầm dập...nó chẳng đá nửa ra ngồi kế con nhỏ thở...lầm bầm chửi cái lũ ngu...mặt đỏ bừng vì nóng, nhễ nhại mồ hôi. Con nhỏ đưa khăn giấy cho nó rồi đi mua nước suối...uống gần hết chai nó nói- Bực!- Uhm- Nắng ko- Uhm koCon nhỏ tiếp lời luôn- Về chưaQuăng cái khăn vào góc, nhìn chầm chầm ra sân....nó đứng dậy kéo tay con nhỏ- VềĐi ngang đám con gái, tụi nó lao nhao hỏi này nọ, thắc mắc đi đâu tùm lum...nó chẳng nói gì, nắm tay con nhỏ đi thẳng...Lấy xe về...chưa lần nào đá bóng bực như lần này...trời lại trưa nóng nửa chứ...chạy dc xíu con nhỏ đề nghị- Uống trà sữa nha- Ừ- Đường này – con nhỏ chỉ tay.Chạy một hồi lên tuốt -18 độ ở trên Sư Vạn Hạnh..Đang bực mà còn kéo đi xa tít mù...- Trà sữa gì xa dzữ- ThíchBước vào quán, đi tới đâu là dc phục vụ gật đầu chào...khà khà đi làm toàn phải chào khách, bữa nay dc chào, cũng oai oai....Nhưng cái oai đánh mất đi nhanh chóng....lên cầu thang con nhỏ đã cao, lại còn đi trước, nó lùn đi sau cứ y như thằng nhóc loi choi dc chị 2 dẫn đi trà sữa ấy. Rút kinh nghiệm lần sau đi đâu lên cầu thang phải dành đi trước mới dc.Trời nóng...vào trà sữa có máy lạnh...người cứ lâng lâng phê phê...Cái đầu đang bốc nhiệt của nó cũng bình tĩnh trở lại...Con nhỏ chọn 1 góc gần cửa kính có thể nhìn xuống đường. Nó ngồi phịch xuống ngả lưng thở...sảng khoái thiệt....Phục vụ mang menu lại...cầm menu lật qua lật lại...biết gì đâu mà gọi món....Lần đầu tiên trong đời đi uống trà sữa làm gì biết cái nào ngon mà gọi...đang tính gọi café cho nó lành thì con nhỏ giật cuốn menu gọi luôn- 1 trà sữa cam và 1 trà sữa hương kiwi thạch trái cây trân châu đầy đủPhục vụ đi rồi con nhỏ mới quay qua nói với nó- Kiwi ngon lắm uống thử đi.Nói chi nửa trời, quyết định gọi hok thèm hỏi ý 1 tiếng...còn bày đặt nói nó chi nửa...Nhưng nghĩ thì nghĩ vậy kể từ đó đến nay khi vào trà sữa nó luôn gọi món trà sữa kiwi, chưa bao giờ thay đổi và chẳng bao giờ nó muốn thay đổi.- Đói bụng hok- Ừ đói – nó gật đầuCon nhỏ gọi phục vụ lại gọi thêm 2 phần bò bit-tết vì con nhỏ biết nó thích món này...Nó giờ gần như nằm dài ra ghế mặc kệ sự đời, hưởng cái không khí mát lạnh này đã rồi tính...Xung quanh cũng có nhìu người nhìn con nhỏ..nó biết điều này, nhưng chẳng quan tâm...chỉ thích cái máy lạnh thôi ^^.. Con nhỏ gọi điện thoại cho ai đó...chắc là hẹn bạn ra chơi đây mà....Dc một lúc thì phục vụ mang trà sữa ra, cảm ơn xong con nhỏ tự nhiên nhảy qua ngồi bên cạnh nó..đang nằm thiu thiu ngon lành bị phá nó cằn nhằn- Bộ thiếu chỗ ngồi lắm hả- Cho ngồi xíu, bên kia chút bạn ngồi..Phì...mệt...uống trước rồi tính...nó lấy ly trà sữa uống 1 hơi hơn nửa ly...rồi lại nằm phịch ra nhắm mắt hưởng thụ. Cũng ko tệ, mùi có hơi lạ miệng nhưng nói chung dễ uống...ra trà sữa là như vậy. Nằm im dc chút thì bạn con nhỏ tới thì phải, hí hí con mắt nhìn, cha chả 2 đứa này les hay sao, ngang nhiên giữa thanh thiên bạch nhật mà ôm nhau thắm thiết, lại còn bày đặt hun 2 bên má, chu mỏ ra hun môi nhau nửa mới ghê =.=. Bà cô mới lại chắc là bạn thân gì với con nhỏ đây, đẹp, mặc cái quần jean ngắn cũn khoe đôi chân dài, cái áo y như cái khăn trải bàn..đúng là chung bọn với con nhỏ có khác, áo mỏng nhìn thấy cả bên trong, thôi khỏi mặc cho rồi....Ngẩng đầu dậy nhìn đánh giá xong đối phương nó lại ngả đầu ra nhắm mắt nghĩ về cái máy lạnh tiếp, kệ ai làm gì làm..hổng liên quan.- Con quỷ cả tháng hổng thấy đi diễn mậy – tiếng bà cô oang oang- Tau bận- Bận tán trai hả- Xì tau hổng có mê trai như mày đâu ha- Chứ trai nào nằm đây....Vừa nói nhỏ mới lại vừa gọi món vừa chỉ tay vào nó.- Cho em trà sữa hương táo nha....ê bửa nay bày đặt làm máy bay nửa hen...trai nào đây...hay là em út gì...chà dễ thương quá