Tác giả:

Chuyến xe khách lặng lẽ bon bon trên trên đường. Hai bên đường tối om nếu ko có đèn của những chiếc xe khác trong đêm thì đúng là một sự cô đơn đến nao lòng, trời gần sáng se lạnh,mọi thứ đều im lặng chỉ còn tiếng xe, tiếng ngáy đều đều của lão già ghế bên cạnh. Nó buồn ngủ, nhưng chẳng thích ngủ tí nào, nằm dựa vào kính xe nhìn ra bên ngoài mặc dù chẳng thấy gì. Dòng suy nghĩ cứ ùa về, có một chút lo lắng, một chút hồi hợp và cả háo hức nửa chứ. Sắp làm sinh viên có khác, cảm giác thiệt là lung tung hết, trong đầu tưởng tượng ra đủ mọi viễn cảnh, nào là mỳ tôm, nào là anh em chiến hữu, nào là giảng đường, nào là những mối tình sinh viên ngọt ngào....Không biết có giống như những gì nó được nghe, được kể, ko biết mọi thứ có thú vị như trong phim, trong truyện nó được coi về cuộc sống sinh viên ko nửa. Suy nghĩ, dự tính là vậy chứ cũng lo lắm chứ, cơm áo gạo tiền, dù gì đồng lương giáo viên ít ỏi của mẹ nó làm sao đủ cho nó sống ở cái đất Sài Gòn nghe nói đắt đỏ, tốn kém dữ lắm. Mà…

Quyển 1 - Chương 47

Ngày Hôm Qua... Đã Từng (My life)Tác giả: Nguyễn MonTruyện Ngôn TìnhChuyến xe khách lặng lẽ bon bon trên trên đường. Hai bên đường tối om nếu ko có đèn của những chiếc xe khác trong đêm thì đúng là một sự cô đơn đến nao lòng, trời gần sáng se lạnh,mọi thứ đều im lặng chỉ còn tiếng xe, tiếng ngáy đều đều của lão già ghế bên cạnh. Nó buồn ngủ, nhưng chẳng thích ngủ tí nào, nằm dựa vào kính xe nhìn ra bên ngoài mặc dù chẳng thấy gì. Dòng suy nghĩ cứ ùa về, có một chút lo lắng, một chút hồi hợp và cả háo hức nửa chứ. Sắp làm sinh viên có khác, cảm giác thiệt là lung tung hết, trong đầu tưởng tượng ra đủ mọi viễn cảnh, nào là mỳ tôm, nào là anh em chiến hữu, nào là giảng đường, nào là những mối tình sinh viên ngọt ngào....Không biết có giống như những gì nó được nghe, được kể, ko biết mọi thứ có thú vị như trong phim, trong truyện nó được coi về cuộc sống sinh viên ko nửa. Suy nghĩ, dự tính là vậy chứ cũng lo lắm chứ, cơm áo gạo tiền, dù gì đồng lương giáo viên ít ỏi của mẹ nó làm sao đủ cho nó sống ở cái đất Sài Gòn nghe nói đắt đỏ, tốn kém dữ lắm. Mà… Chạy xe qua quán...nó đi thẳng vào trong thay đồ để làm...Nhỏ Thy đề máy chạy đi luôn, chắc là về nhà...Vào quán ông Kha cằn nhằn vài tiếng rồi thôi...nó làm việc bình thường..có điều hôm nay quán hok có nhỏ Thy uống nước mà con bạn nhỏ Thy hôm qua làm lễ tân ngồi 1 đống cười tươi như hoa...cha chả...lão lùn này..nhanh tay thế chưa gì dzụ con nhỏ lại quán chơi hay thiệt. Dc dc để coi ổng làm ăn sao...Công việc tiếp tục bình thường...thi thoảng lấy dt ra nhắn tin với chị. Chẳng có gì quan trọng, trêu chọc, cãi nhau mấy vấn đề chẳng ăn nhập vô đâu cả vậy mà vui, quên cả mệt mõi...thời gian này nó với chị cũng ko có quá nhiều chuyện đáng nhớ với nhau, đơn giản vì cũng ít gặp, chị bận, nó cũng bận...với lại anh Phong vẫn còn ở VN và ng thân thiết với chị chẳng ai ngoài anh. Hết giờ làm..dọn quán xong long nhong đạp xe về nhà...Vừa chuẩn bị đi ngủ thì nhận dc tin nhắn “do toi ngu som di”...cha chả....hehe tính cha chả con điên nào nửa đêm chữi nó nhưng ko, chợt mĩm cười...”bắt dc em rồi nhé đồ ngốc”...nó nhắn lại 1 cái icon duy nhất “  “...Sài Gòn lại chìm vào giấc ngủ...thật bình yên vì...sóng gió..vẫn chưa bắt đầu.Sáng sớm...nổi hứng chạy bộ. Từ lúc bị thương tời giờ tùm lum chuyện, chẳng tập luyện thể lực gì cả lấy gì mà đi làm...Nói chứ cả tháng chắc tập dc 1 ngày là dzữ lắm. Đơn giản là mấy hôm nay tinh thần thoải mái, công việc làm ổn định nên ngủ đúng giờ, dậy sớm siêng tí cho có màu mè..với lại chạy bộ sáng biết đâu...gặp dc ý trung nhân nào đó thì sao (tham quá hehe). Chạy mấy vòng quanh công viên...toàn ông cả bà lão...thất vọng tràn trề..thôi về nha cho phẻ, kiếm gì ăn sáng 1 bửa cho hoành tráng...Sinh viên tiền bạc ko nhiều, ăn sáng là 1 cái gì đó khá xa xỉ thì phải...Về tới nhà thì nhỏ Thy đang ngồi trước cửa. Hix sáng sớm qua đây chi ko biết, lâu lâu nó dc nghĩ học có 1 bửa mà cũng ám là sao. Hôm nay mặc đồ cũng đẹp, quần jean đen, áo thun màu hồng đôi giày cao gót màu trắng...giờ mới thấy người bớt kiêu kỳ một chút rồi đó.- Đi ăn sángLại cái giọng đó...ngang chành....- Chờ chútNó nói xong mở cửa đi thẳng vào nhà tắm. Sáng mà tắm thì khỏe người lắm...vận xong cái quần jean đen, thêm áo thun màu trắng vậy là ok...Dạo này chưa biết sài keo gì đâu, toàn chải kiểu 7-3 nhưng ngược về bên trái. Bước ra thì thấy nhỏ Thy đi vòng vòng nhà, xem xét gì đó, bấm bấm gì đó vào điện thoại của nhỏ...Làm gì cũng thầm thầm khó hiểu. Quen với tính nhỏ rồi nên nó cũng chẳng thèm hỏi nhiều chi. Lấy đôi giày trắng mang vào (chả hiểu tự nhiên mang giày làm gì @@) là vừa kịp lúc nhỏ quay ra.- ĐiNó leo lên xe cầm lái, nhỏ khóa cửa xong ngồi lên rồi nói lun- Ra chợ hen- Chợ nào?- Uhm...chợ “...”- Xa hok- Xa- Sao hok đi chợ gần- Thích-...Nó rít ga đi...chẳng biết đường xá...toàn chạy từ từ cho con nhỏ chỉ đường. Tới chợ gửi xe xong nó với nhỏ Thy dẫn nhau đi ăn sáng...Ko biết ăn gì..thôi ghé vào tiệm ăn phở cho lành....Phở làm dở ẹc, lạt, chẳng mùi vị gì hết...thua xa phở dưới trường nó, nhất là chị bán phở cũng xynh...Ăn xong nhỏ đòi đi mua ăn kem. Hix hum trước ăn kem giữa đêm, giờ thì đòi ăn lúc sáng sớm...hix toàn giờ khác người...Đúng là cái máy xay kem, ăn gì 3 cốc kem to mà chưa chịu nghỉ, nó vật lộn mún chết mới hết dc 1 cốc kem...ngồi nhâm nhi café nhìn vu vơ ra đường. Nhớ lại lúc ấy đúng khùng, đứa model đẹp ngồi kế bên ko nhìn, toàn ngó đi đâu đâu ngắm ai ai ko à...Một buổi sáng khá bình lặng...Ăn đã, con nhỏ bắt nó dẫn đi ăn ốc...mèn ơi...ăn cho tùm lum thứ chút về giành WC với nó là có án mạng à...Kiếm dc ái chỗ bán ốc vào buổi sáng thế này cũng mệt rã người...ngồi nhìn con nhỏ ăn mà lòng cũng chột dạ...hix từ qua giờ sài cũng khá nhìu tiền...haizz...bởi vậy đã dằn lòng là đừng dzính vào gái mà chẳng chịu nghe...dính đi rồi thấy cảnh mỳ tôm chan nước mắt...Nó ko thích ăn nhưng cũng phải ăn chung cho có lệ. Xong chầu ốc...chắc đã vừa lòng hả dạ nên mặt nhỏ coi bộ phơi phới lắm....Trời cũng đứng nắng. Giờ này ngta vẫn còn cho xe chạy vào chợ nên nhỏ bắt nó đi lấy xe để mua 1 số đồ đạc gì đó...Dừng trước cổng chợ khu bán đồ vật dụng sinh hoạt. Nhỏ kiu nó ngồi chờ trước cửa, còn con nhỏ thì đi vào trong....Đứng, ngồi, nằm dài trên xe cả tiếng đồng hồ mà chưa thấy ra...hix sốt ruột chết đi dc, show hàng cả tiếng trước chợ, bao nhiu cặp mắt chị em đi qua đi lại nhìn vào mất màu hết sao. Ko biết đẹp quá đi vào đó có thằng nào nó trói lại ko nửa....Cuối cùng cũng ra tới, ko phải một mình mà kiếm đâu ra dc một ông coi bộ cao to đẹp trai quá...sax ko lẽ đi kua trai nảy giờ...hix...thì ra là đang phụ nhỏ khiêng 1 cái giỏ xách ra..có vẻ nặng...đứng dậy đỡ phụ lên trước xe...thằng cha đó cười cười...đi vào, con nhỏ quay ra nhìn nó- Về- Đồ gì nhìu dzữ- Hỏi nhìuSax...hix nghe tiếng là nổi điên rùi...Nhưng nhìn chắc là đồ đạc gì đó mua cho nhà nhỏ...hix thôi xong... định đi chơi game 1 buổi mà thành ra trở thành tài xế bất đắc dĩ cho chị 2 này, vậy là đi tong cả buổi sáng của nó...lại còn mất 1 số bác đáng kể cho vụ ăn uống nửa chứ....haizz Ngậm ngùi lái xe về nhà mà lòng đau như cắt....Tới nhà nó leo xuống xe hỏi- Nè chở dc mấy cái này về hok- Hok- Hix vậy giờ sao- Rinh vô nhà đi chứ sao- Rinh vô nhà chi- Nói nhìu

Chạy xe qua quán...nó đi thẳng vào trong thay đồ để làm...Nhỏ Thy đề máy chạy đi luôn, chắc là về nhà...Vào quán ông Kha cằn nhằn vài tiếng rồi thôi...nó làm việc bình thường..có điều hôm nay quán hok có nhỏ Thy uống nước mà con bạn nhỏ Thy hôm qua làm lễ tân ngồi 1 đống cười tươi như hoa...cha chả...lão lùn này..nhanh tay thế chưa gì dzụ con nhỏ lại quán chơi hay thiệt. Dc dc để coi ổng làm ăn sao...Công việc tiếp tục bình thường...thi thoảng lấy dt ra nhắn tin với chị. Chẳng có gì quan trọng, trêu chọc, cãi nhau mấy vấn đề chẳng ăn nhập vô đâu cả vậy mà vui, quên cả mệt mõi...thời gian này nó với chị cũng ko có quá nhiều chuyện đáng nhớ với nhau, đơn giản vì cũng ít gặp, chị bận, nó cũng bận...với lại anh Phong vẫn còn ở VN và ng thân thiết với chị chẳng ai ngoài anh. Hết giờ làm..dọn quán xong long nhong đạp xe về nhà...Vừa chuẩn bị đi ngủ thì nhận dc tin nhắn “do toi ngu som di”...cha chả....hehe tính cha chả con điên nào nửa đêm chữi nó nhưng ko, chợt mĩm cười...”bắt dc em rồi nhé đồ ngốc”...nó nhắn lại 1 cái icon duy nhất “  “...Sài Gòn lại chìm vào giấc ngủ...thật bình yên vì...sóng gió..vẫn chưa bắt đầu.

Sáng sớm...nổi hứng chạy bộ. Từ lúc bị thương tời giờ tùm lum chuyện, chẳng tập luyện thể lực gì cả lấy gì mà đi làm...Nói chứ cả tháng chắc tập dc 1 ngày là dzữ lắm. Đơn giản là mấy hôm nay tinh thần thoải mái, công việc làm ổn định nên ngủ đúng giờ, dậy sớm siêng tí cho có màu mè..với lại chạy bộ sáng biết đâu...gặp dc ý trung nhân nào đó thì sao (tham quá hehe). Chạy mấy vòng quanh công viên...toàn ông cả bà lão...thất vọng tràn trề..thôi về nha cho phẻ, kiếm gì ăn sáng 1 bửa cho hoành tráng...Sinh viên tiền bạc ko nhiều, ăn sáng là 1 cái gì đó khá xa xỉ thì phải...Về tới nhà thì nhỏ Thy đang ngồi trước cửa. Hix sáng sớm qua đây chi ko biết, lâu lâu nó dc nghĩ học có 1 bửa mà cũng ám là sao. Hôm nay mặc đồ cũng đẹp, quần jean đen, áo thun màu hồng đôi giày cao gót màu trắng...giờ mới thấy người bớt kiêu kỳ một chút rồi đó.

- Đi ăn sáng

Lại cái giọng đó...ngang chành....

- Chờ chút

Nó nói xong mở cửa đi thẳng vào nhà tắm. Sáng mà tắm thì khỏe người lắm...vận xong cái quần jean đen, thêm áo thun màu trắng vậy là ok...Dạo này chưa biết sài keo gì đâu, toàn chải kiểu 7-3 nhưng ngược về bên trái. Bước ra thì thấy nhỏ Thy đi vòng vòng nhà, xem xét gì đó, bấm bấm gì đó vào điện thoại của nhỏ...Làm gì cũng thầm thầm khó hiểu. Quen với tính nhỏ rồi nên nó cũng chẳng thèm hỏi nhiều chi. Lấy đôi giày trắng mang vào (chả hiểu tự nhiên mang giày làm gì @@) là vừa kịp lúc nhỏ quay ra.

- Đi

Nó leo lên xe cầm lái, nhỏ khóa cửa xong ngồi lên rồi nói lun

- Ra chợ hen

- Chợ nào?

- Uhm...chợ “...”

- Xa hok

- Xa

- Sao hok đi chợ gần

- Thích

-...

Nó rít ga đi...chẳng biết đường xá...toàn chạy từ từ cho con nhỏ chỉ đường. Tới chợ gửi xe xong nó với nhỏ Thy dẫn nhau đi ăn sáng...Ko biết ăn gì..thôi ghé vào tiệm ăn phở cho lành....Phở làm dở ẹc, lạt, chẳng mùi vị gì hết...thua xa phở dưới trường nó, nhất là chị bán phở cũng xynh...Ăn xong nhỏ đòi đi mua ăn kem. Hix hum trước ăn kem giữa đêm, giờ thì đòi ăn lúc sáng sớm...hix toàn giờ khác người...Đúng là cái máy xay kem, ăn gì 3 cốc kem to mà chưa chịu nghỉ, nó vật lộn mún chết mới hết dc 1 cốc kem...ngồi nhâm nhi café nhìn vu vơ ra đường. Nhớ lại lúc ấy đúng khùng, đứa model đẹp ngồi kế bên ko nhìn, toàn ngó đi đâu đâu ngắm ai ai ko à...Một buổi sáng khá bình lặng...

Ăn đã, con nhỏ bắt nó dẫn đi ăn ốc...mèn ơi...ăn cho tùm lum thứ chút về giành WC với nó là có án mạng à...Kiếm dc ái chỗ bán ốc vào buổi sáng thế này cũng mệt rã người...ngồi nhìn con nhỏ ăn mà lòng cũng chột dạ...hix từ qua giờ sài cũng khá nhìu tiền...haizz...bởi vậy đã dằn lòng là đừng dzính vào gái mà chẳng chịu nghe...dính đi rồi thấy cảnh mỳ tôm chan nước mắt...Nó ko thích ăn nhưng cũng phải ăn chung cho có lệ. Xong chầu ốc...chắc đã vừa lòng hả dạ nên mặt nhỏ coi bộ phơi phới lắm....Trời cũng đứng nắng. Giờ này ngta vẫn còn cho xe chạy vào chợ nên nhỏ bắt nó đi lấy xe để mua 1 số đồ đạc gì đó...Dừng trước cổng chợ khu bán đồ vật dụng sinh hoạt. Nhỏ kiu nó ngồi chờ trước cửa, còn con nhỏ thì đi vào trong....Đứng, ngồi, nằm dài trên xe cả tiếng đồng hồ mà chưa thấy ra...hix sốt ruột chết đi dc, show hàng cả tiếng trước chợ, bao nhiu cặp mắt chị em đi qua đi lại nhìn vào mất màu hết sao. Ko biết đẹp quá đi vào đó có thằng nào nó trói lại ko nửa....Cuối cùng cũng ra tới, ko phải một mình mà kiếm đâu ra dc một ông coi bộ cao to đẹp trai quá...sax ko lẽ đi kua trai nảy giờ...hix...thì ra là đang phụ nhỏ khiêng 1 cái giỏ xách ra..có vẻ nặng...đứng dậy đỡ phụ lên trước xe...thằng cha đó cười cười...đi vào, con nhỏ quay ra nhìn nó

- Về

- Đồ gì nhìu dzữ

- Hỏi nhìu

Sax...hix nghe tiếng là nổi điên rùi...Nhưng nhìn chắc là đồ đạc gì đó mua cho nhà nhỏ...hix thôi xong... định đi chơi game 1 buổi mà thành ra trở thành tài xế bất đắc dĩ cho chị 2 này, vậy là đi tong cả buổi sáng của nó...lại còn mất 1 số bác đáng kể cho vụ ăn uống nửa chứ....haizz Ngậm ngùi lái xe về nhà mà lòng đau như cắt....Tới nhà nó leo xuống xe hỏi

- Nè chở dc mấy cái này về hok

- Hok

- Hix vậy giờ sao

- Rinh vô nhà đi chứ sao

- Rinh vô nhà chi

- Nói nhìu

Ngày Hôm Qua... Đã Từng (My life)Tác giả: Nguyễn MonTruyện Ngôn TìnhChuyến xe khách lặng lẽ bon bon trên trên đường. Hai bên đường tối om nếu ko có đèn của những chiếc xe khác trong đêm thì đúng là một sự cô đơn đến nao lòng, trời gần sáng se lạnh,mọi thứ đều im lặng chỉ còn tiếng xe, tiếng ngáy đều đều của lão già ghế bên cạnh. Nó buồn ngủ, nhưng chẳng thích ngủ tí nào, nằm dựa vào kính xe nhìn ra bên ngoài mặc dù chẳng thấy gì. Dòng suy nghĩ cứ ùa về, có một chút lo lắng, một chút hồi hợp và cả háo hức nửa chứ. Sắp làm sinh viên có khác, cảm giác thiệt là lung tung hết, trong đầu tưởng tượng ra đủ mọi viễn cảnh, nào là mỳ tôm, nào là anh em chiến hữu, nào là giảng đường, nào là những mối tình sinh viên ngọt ngào....Không biết có giống như những gì nó được nghe, được kể, ko biết mọi thứ có thú vị như trong phim, trong truyện nó được coi về cuộc sống sinh viên ko nửa. Suy nghĩ, dự tính là vậy chứ cũng lo lắm chứ, cơm áo gạo tiền, dù gì đồng lương giáo viên ít ỏi của mẹ nó làm sao đủ cho nó sống ở cái đất Sài Gòn nghe nói đắt đỏ, tốn kém dữ lắm. Mà… Chạy xe qua quán...nó đi thẳng vào trong thay đồ để làm...Nhỏ Thy đề máy chạy đi luôn, chắc là về nhà...Vào quán ông Kha cằn nhằn vài tiếng rồi thôi...nó làm việc bình thường..có điều hôm nay quán hok có nhỏ Thy uống nước mà con bạn nhỏ Thy hôm qua làm lễ tân ngồi 1 đống cười tươi như hoa...cha chả...lão lùn này..nhanh tay thế chưa gì dzụ con nhỏ lại quán chơi hay thiệt. Dc dc để coi ổng làm ăn sao...Công việc tiếp tục bình thường...thi thoảng lấy dt ra nhắn tin với chị. Chẳng có gì quan trọng, trêu chọc, cãi nhau mấy vấn đề chẳng ăn nhập vô đâu cả vậy mà vui, quên cả mệt mõi...thời gian này nó với chị cũng ko có quá nhiều chuyện đáng nhớ với nhau, đơn giản vì cũng ít gặp, chị bận, nó cũng bận...với lại anh Phong vẫn còn ở VN và ng thân thiết với chị chẳng ai ngoài anh. Hết giờ làm..dọn quán xong long nhong đạp xe về nhà...Vừa chuẩn bị đi ngủ thì nhận dc tin nhắn “do toi ngu som di”...cha chả....hehe tính cha chả con điên nào nửa đêm chữi nó nhưng ko, chợt mĩm cười...”bắt dc em rồi nhé đồ ngốc”...nó nhắn lại 1 cái icon duy nhất “  “...Sài Gòn lại chìm vào giấc ngủ...thật bình yên vì...sóng gió..vẫn chưa bắt đầu.Sáng sớm...nổi hứng chạy bộ. Từ lúc bị thương tời giờ tùm lum chuyện, chẳng tập luyện thể lực gì cả lấy gì mà đi làm...Nói chứ cả tháng chắc tập dc 1 ngày là dzữ lắm. Đơn giản là mấy hôm nay tinh thần thoải mái, công việc làm ổn định nên ngủ đúng giờ, dậy sớm siêng tí cho có màu mè..với lại chạy bộ sáng biết đâu...gặp dc ý trung nhân nào đó thì sao (tham quá hehe). Chạy mấy vòng quanh công viên...toàn ông cả bà lão...thất vọng tràn trề..thôi về nha cho phẻ, kiếm gì ăn sáng 1 bửa cho hoành tráng...Sinh viên tiền bạc ko nhiều, ăn sáng là 1 cái gì đó khá xa xỉ thì phải...Về tới nhà thì nhỏ Thy đang ngồi trước cửa. Hix sáng sớm qua đây chi ko biết, lâu lâu nó dc nghĩ học có 1 bửa mà cũng ám là sao. Hôm nay mặc đồ cũng đẹp, quần jean đen, áo thun màu hồng đôi giày cao gót màu trắng...giờ mới thấy người bớt kiêu kỳ một chút rồi đó.- Đi ăn sángLại cái giọng đó...ngang chành....- Chờ chútNó nói xong mở cửa đi thẳng vào nhà tắm. Sáng mà tắm thì khỏe người lắm...vận xong cái quần jean đen, thêm áo thun màu trắng vậy là ok...Dạo này chưa biết sài keo gì đâu, toàn chải kiểu 7-3 nhưng ngược về bên trái. Bước ra thì thấy nhỏ Thy đi vòng vòng nhà, xem xét gì đó, bấm bấm gì đó vào điện thoại của nhỏ...Làm gì cũng thầm thầm khó hiểu. Quen với tính nhỏ rồi nên nó cũng chẳng thèm hỏi nhiều chi. Lấy đôi giày trắng mang vào (chả hiểu tự nhiên mang giày làm gì @@) là vừa kịp lúc nhỏ quay ra.- ĐiNó leo lên xe cầm lái, nhỏ khóa cửa xong ngồi lên rồi nói lun- Ra chợ hen- Chợ nào?- Uhm...chợ “...”- Xa hok- Xa- Sao hok đi chợ gần- Thích-...Nó rít ga đi...chẳng biết đường xá...toàn chạy từ từ cho con nhỏ chỉ đường. Tới chợ gửi xe xong nó với nhỏ Thy dẫn nhau đi ăn sáng...Ko biết ăn gì..thôi ghé vào tiệm ăn phở cho lành....Phở làm dở ẹc, lạt, chẳng mùi vị gì hết...thua xa phở dưới trường nó, nhất là chị bán phở cũng xynh...Ăn xong nhỏ đòi đi mua ăn kem. Hix hum trước ăn kem giữa đêm, giờ thì đòi ăn lúc sáng sớm...hix toàn giờ khác người...Đúng là cái máy xay kem, ăn gì 3 cốc kem to mà chưa chịu nghỉ, nó vật lộn mún chết mới hết dc 1 cốc kem...ngồi nhâm nhi café nhìn vu vơ ra đường. Nhớ lại lúc ấy đúng khùng, đứa model đẹp ngồi kế bên ko nhìn, toàn ngó đi đâu đâu ngắm ai ai ko à...Một buổi sáng khá bình lặng...Ăn đã, con nhỏ bắt nó dẫn đi ăn ốc...mèn ơi...ăn cho tùm lum thứ chút về giành WC với nó là có án mạng à...Kiếm dc ái chỗ bán ốc vào buổi sáng thế này cũng mệt rã người...ngồi nhìn con nhỏ ăn mà lòng cũng chột dạ...hix từ qua giờ sài cũng khá nhìu tiền...haizz...bởi vậy đã dằn lòng là đừng dzính vào gái mà chẳng chịu nghe...dính đi rồi thấy cảnh mỳ tôm chan nước mắt...Nó ko thích ăn nhưng cũng phải ăn chung cho có lệ. Xong chầu ốc...chắc đã vừa lòng hả dạ nên mặt nhỏ coi bộ phơi phới lắm....Trời cũng đứng nắng. Giờ này ngta vẫn còn cho xe chạy vào chợ nên nhỏ bắt nó đi lấy xe để mua 1 số đồ đạc gì đó...Dừng trước cổng chợ khu bán đồ vật dụng sinh hoạt. Nhỏ kiu nó ngồi chờ trước cửa, còn con nhỏ thì đi vào trong....Đứng, ngồi, nằm dài trên xe cả tiếng đồng hồ mà chưa thấy ra...hix sốt ruột chết đi dc, show hàng cả tiếng trước chợ, bao nhiu cặp mắt chị em đi qua đi lại nhìn vào mất màu hết sao. Ko biết đẹp quá đi vào đó có thằng nào nó trói lại ko nửa....Cuối cùng cũng ra tới, ko phải một mình mà kiếm đâu ra dc một ông coi bộ cao to đẹp trai quá...sax ko lẽ đi kua trai nảy giờ...hix...thì ra là đang phụ nhỏ khiêng 1 cái giỏ xách ra..có vẻ nặng...đứng dậy đỡ phụ lên trước xe...thằng cha đó cười cười...đi vào, con nhỏ quay ra nhìn nó- Về- Đồ gì nhìu dzữ- Hỏi nhìuSax...hix nghe tiếng là nổi điên rùi...Nhưng nhìn chắc là đồ đạc gì đó mua cho nhà nhỏ...hix thôi xong... định đi chơi game 1 buổi mà thành ra trở thành tài xế bất đắc dĩ cho chị 2 này, vậy là đi tong cả buổi sáng của nó...lại còn mất 1 số bác đáng kể cho vụ ăn uống nửa chứ....haizz Ngậm ngùi lái xe về nhà mà lòng đau như cắt....Tới nhà nó leo xuống xe hỏi- Nè chở dc mấy cái này về hok- Hok- Hix vậy giờ sao- Rinh vô nhà đi chứ sao- Rinh vô nhà chi- Nói nhìu

Quyển 1 - Chương 47