Chuyến xe khách lặng lẽ bon bon trên trên đường. Hai bên đường tối om nếu ko có đèn của những chiếc xe khác trong đêm thì đúng là một sự cô đơn đến nao lòng, trời gần sáng se lạnh,mọi thứ đều im lặng chỉ còn tiếng xe, tiếng ngáy đều đều của lão già ghế bên cạnh. Nó buồn ngủ, nhưng chẳng thích ngủ tí nào, nằm dựa vào kính xe nhìn ra bên ngoài mặc dù chẳng thấy gì. Dòng suy nghĩ cứ ùa về, có một chút lo lắng, một chút hồi hợp và cả háo hức nửa chứ. Sắp làm sinh viên có khác, cảm giác thiệt là lung tung hết, trong đầu tưởng tượng ra đủ mọi viễn cảnh, nào là mỳ tôm, nào là anh em chiến hữu, nào là giảng đường, nào là những mối tình sinh viên ngọt ngào....Không biết có giống như những gì nó được nghe, được kể, ko biết mọi thứ có thú vị như trong phim, trong truyện nó được coi về cuộc sống sinh viên ko nửa. Suy nghĩ, dự tính là vậy chứ cũng lo lắm chứ, cơm áo gạo tiền, dù gì đồng lương giáo viên ít ỏi của mẹ nó làm sao đủ cho nó sống ở cái đất Sài Gòn nghe nói đắt đỏ, tốn kém dữ lắm. Mà…
Quyển 1 - Chương 60
Ngày Hôm Qua... Đã Từng (My life)Tác giả: Nguyễn MonTruyện Ngôn TìnhChuyến xe khách lặng lẽ bon bon trên trên đường. Hai bên đường tối om nếu ko có đèn của những chiếc xe khác trong đêm thì đúng là một sự cô đơn đến nao lòng, trời gần sáng se lạnh,mọi thứ đều im lặng chỉ còn tiếng xe, tiếng ngáy đều đều của lão già ghế bên cạnh. Nó buồn ngủ, nhưng chẳng thích ngủ tí nào, nằm dựa vào kính xe nhìn ra bên ngoài mặc dù chẳng thấy gì. Dòng suy nghĩ cứ ùa về, có một chút lo lắng, một chút hồi hợp và cả háo hức nửa chứ. Sắp làm sinh viên có khác, cảm giác thiệt là lung tung hết, trong đầu tưởng tượng ra đủ mọi viễn cảnh, nào là mỳ tôm, nào là anh em chiến hữu, nào là giảng đường, nào là những mối tình sinh viên ngọt ngào....Không biết có giống như những gì nó được nghe, được kể, ko biết mọi thứ có thú vị như trong phim, trong truyện nó được coi về cuộc sống sinh viên ko nửa. Suy nghĩ, dự tính là vậy chứ cũng lo lắm chứ, cơm áo gạo tiền, dù gì đồng lương giáo viên ít ỏi của mẹ nó làm sao đủ cho nó sống ở cái đất Sài Gòn nghe nói đắt đỏ, tốn kém dữ lắm. Mà… Nhỏ nhân viên cười chỉ tay ra ngoài cửa chô nhỏ Hân ngồi...@@Đứng hình cả phút....nó mới tần ngần đi ra cửa....nhìn nhỏ thắc mắc... Chưa kịp nói nên lời thì nhỏ nhăn mặt- Tính đứng tới tối lun hả...bộ quần áo đó...coi như thưởng công vụ hùi nảy..dc chưa...giờ chở tui đi uống trà sữa đi- Hả hả..trà sữa...- Chứ muốn sao...mua đồ dùm...giờ hok cho ngta uống nước hả.Nó bật cười....- Ừ..rồi thì đi làm gì dzữ vậy...Vào trà sữa...nó ngồi phịch xuống ghế nằm dài ra...lần nào vào trà sữa có máy lạnh người cũng phê tới óc hết chỉ muốn nằm ngủ thôi.- Người gì vô duyên..chưa gì hết nằm dài ra rồi...uống gì kiu kìaNó lại cầm cái quyển menu lật qua lật lại cho có lệ rồi kiu...- Cho mình một trà sữa kiki gì đó....Hình như nó kiu trà sữa có gì đó mắc cười lắm sao mà thấy thằng phục vụ với nhỏ Hân bịt miệng cười..quê à...nhớ man mán hum trước nhỏ Thy gọi món đó cho nó giờ kiu đại chứ bít gì đâu...- Đồ khùng trà sữa nào kiki....hihi...anh cho em 1 trà sữa hương kiwi với 1 hương táo bỏ thạch trân châu đầy đủ nha.Nghe xong nó thở phì...à thì ra là kiwi chứ hok phải kiki...chà..suýt tí là thằng phục vụ nó lấy li trà sữa pha với tiết canh cún chó nó uống thì chí nguy=))...Nhỏ vẫn ko thôi cười...thiệt tình...tự nhiên cái làm trò hề cho nhỏ cười à..quê dễ sợ....Nó hok dám nói gì nửa..nằm dài ra nhắm mắt hưởng thụ cái máy lạnh.- Tự nhiên trả tiền quần áo chi dzậy...- Uhm..khỏi lo...đợi con Thy về tui bắt nó mua đồ lại bù...Bó tay...thôi kệ...ai làm gì làm...đầu nó giờ chỉ nhớ tới cái máy lạnh thôi....- Nè...yêu con Thy nhìu hokSax..tự nhiên hỏi vụ này chi nhỉ- Ờ ờ- Trả lời ngập ngừng...haizz.con trai mấy người....tính quen qua đường chứ gì....- Ờ ờNó mĩm cười...chẳng trả lời chẳng giải thích chi..tính nó vậy.- Bộ lúc nào...cũng im im bất cần như vậy hả....haizz vậy mà con Thy nó yêu mấy người cũng lạ thiệt...mà nhìn người nhỏ xíu vậy...cũng liều thiệt...coi chừng mai mốt thiệt thòi về mình đó nghen....haizzVà hình ảnh quen thuộc lại diễn ra...một người nói, còn một người thì nằm im gật gù hoặc chỉ trả lời cho có...Nó luôn vậy, rất dở 8 chuyện..nó chỉ giỏi lắng nghe thôi. Nhỏ Hân cũng chịu khó nói thiệt, ngồi nói vu vơ tùm lum chuyện, kể tùm lum về nhỏ với Thy...cứ như vậy...2 tiếng đồng hồ trôi qua...chắc cũng đến lúc về..nên nó ngồi thẳng lại, chống tay lên bàn ngồi nhìn nhỏ Hân. Công nhân khả năng nói chuyện của nhỏ siêu thiệt...nhưng trong lời nói nhỏ..có điều gì đó buồn buồn...có lẽ cô gái này cũng mang nhiều tâm sự lắm đây...ừ cũng phải thôi, nghe nhỏ nói hôm trước là mới chia tay người yêu mà...Phù...mệt óc thiệt...- Chừng nào diễn- Tối mai...- Diễn ở đâu- Ừ bên cơ sở chính Q10 ấy...- Vậy à..mấy giờ...coi bửa đó tui rảnh tui đi xem- 7h..ở số “...”...hix thôi đi chi...diễn có chút xong liền..có gì đâu mà coi- Kệ tui...để coi hứng thì tui ghé coi..ko thui..dc chưa..hổng ai chọc mấy ng đâu...vậy hen.Phù...lại mệt óc nửa....hix kiểu này dũng khí đâu mà đứng hát trên sân khấu chứ...nhỏ nghe xong...về kể lại cho cái đám bạn nhìu chiện của nhỏ Hân thì..đúng là...trốn luôn quá...Cái cảnh mệt óc này cuối cùng cũng kết thúc...Nhỏ cũng chịu về để đi công chuyện gì đó..Chở nhỏ về nhà xong, nó lấy xe đạp cọc cạch về nhà...lúc đi thì thảnh thơi đường nào cũng đi dc, lúc về thì đi lạc, hỏi đường về nhà muốn rả họng...Nằm nghĩ dc chút rồi chạy qua quán làm. Mấy nay lo tùm lum chiện chưa có thực hiện cái tưởng trang trí lại quán hôm trước nói với ông chủ nửa. Qua cái 20-11 này rồi bắt tay làm luôn cho xong.Quán đã có một lượng khách biết đến nhất định cho nên càng ngày càng đông khách, nhất là vào các buổi tôi cho nên công việc cũng nhiều, ít có cơ hội để nhìn ngắm người này người nọ hơn. Cũng chẳng có ai để nó nhìn nửa vì nhỏ Thy hổng có ở đây. Hôm nay thứ 7, khách đông, chủ yếu là các cặp tình nhân hẹn hò...nhưng hôm nay cũng có MU đá...vậy là vừa đóng cửa quán nó phi xe nhanh về tắm rửa để đi coi đá bóng cho kịp...rủ rê mãi mà ông Kha cứ từ chối đây đẩy...chắc hẹn hò với em nào chắc lun. Đành đi xem một mình....Chuẩn bị xách xe đạp đi thì nhỏ Thy gọi- Đang làm gì dzạ- Ờ mới làm về..giờ đi coi đá bóng nè- Giờ này còn đi coi đá bóng...tính thức khuya hả- Uhm..tuần có trận mà...ừ ngoại sao rùi- Hix ngoại nhớ, làm bộ bệnh để em về thăm chứ hổng có bị bệnh- Uhm...vậy đỡ lo...giờ sao chưa ngủ nửa- Ngủ hổng dc...ngoài này gió lớn ghê- Ừ mặc ấm vào..- Cảm ơn nhìu...mà coi xong về ngủ liền đó- Biết rùi..vậy giờ ngủ đi đừng thức nửa- Uhm..nhớ...nhớ hộp kem quá- Tự nhiên nhớ hộp kem- Kệ em...ngủ ngon ha- Uhm..ngủ ngon
Nhỏ nhân viên cười chỉ tay ra ngoài cửa chô nhỏ Hân ngồi...@@Đứng hình cả phút....nó mới tần ngần đi ra cửa....nhìn nhỏ thắc mắc... Chưa kịp nói nên lời thì nhỏ nhăn mặt
- Tính đứng tới tối lun hả...bộ quần áo đó...coi như thưởng công vụ hùi nảy..dc chưa...giờ chở tui đi uống trà sữa đi
- Hả hả..trà sữa...
- Chứ muốn sao...mua đồ dùm...giờ hok cho ngta uống nước hả.
Nó bật cười....
- Ừ..rồi thì đi làm gì dzữ vậy...
Vào trà sữa...nó ngồi phịch xuống ghế nằm dài ra...lần nào vào trà sữa có máy lạnh người cũng phê tới óc hết chỉ muốn nằm ngủ thôi.
- Người gì vô duyên..chưa gì hết nằm dài ra rồi...uống gì kiu kìa
Nó lại cầm cái quyển menu lật qua lật lại cho có lệ rồi kiu...
- Cho mình một trà sữa kiki gì đó....
Hình như nó kiu trà sữa có gì đó mắc cười lắm sao mà thấy thằng phục vụ với nhỏ Hân bịt miệng cười..quê à...nhớ man mán hum trước nhỏ Thy gọi món đó cho nó giờ kiu đại chứ bít gì đâu...
- Đồ khùng trà sữa nào kiki....hihi...anh cho em 1 trà sữa hương kiwi với 1 hương táo bỏ thạch trân châu đầy đủ nha.
Nghe xong nó thở phì...à thì ra là kiwi chứ hok phải kiki...chà..suýt tí là thằng phục vụ nó lấy li trà sữa pha với tiết canh cún chó nó uống thì chí nguy=))...Nhỏ vẫn ko thôi cười...thiệt tình...tự nhiên cái làm trò hề cho nhỏ cười à..quê dễ sợ....Nó hok dám nói gì nửa..nằm dài ra nhắm mắt hưởng thụ cái máy lạnh.
- Tự nhiên trả tiền quần áo chi dzậy...
- Uhm..khỏi lo...đợi con Thy về tui bắt nó mua đồ lại bù...
Bó tay...thôi kệ...ai làm gì làm...đầu nó giờ chỉ nhớ tới cái máy lạnh thôi....
- Nè...yêu con Thy nhìu hok
Sax..tự nhiên hỏi vụ này chi nhỉ
- Ờ ờ
- Trả lời ngập ngừng...haizz.con trai mấy người....tính quen qua đường chứ gì....
- Ờ ờ
Nó mĩm cười...chẳng trả lời chẳng giải thích chi..tính nó vậy.
- Bộ lúc nào...cũng im im bất cần như vậy hả....haizz vậy mà con Thy nó yêu mấy người cũng lạ thiệt...mà nhìn người nhỏ xíu vậy...cũng liều thiệt...coi chừng mai mốt thiệt thòi về mình đó nghen....haizz
Và hình ảnh quen thuộc lại diễn ra...một người nói, còn một người thì nằm im gật gù hoặc chỉ trả lời cho có...Nó luôn vậy, rất dở 8 chuyện..nó chỉ giỏi lắng nghe thôi. Nhỏ Hân cũng chịu khó nói thiệt, ngồi nói vu vơ tùm lum chuyện, kể tùm lum về nhỏ với Thy...cứ như vậy...2 tiếng đồng hồ trôi qua...chắc cũng đến lúc về..nên nó ngồi thẳng lại, chống tay lên bàn ngồi nhìn nhỏ Hân. Công nhân khả năng nói chuyện của nhỏ siêu thiệt...nhưng trong lời nói nhỏ..có điều gì đó buồn buồn...có lẽ cô gái này cũng mang nhiều tâm sự lắm đây...ừ cũng phải thôi, nghe nhỏ nói hôm trước là mới chia tay người yêu mà...Phù...mệt óc thiệt...
- Chừng nào diễn
- Tối mai...
- Diễn ở đâu
- Ừ bên cơ sở chính Q10 ấy...
- Vậy à..mấy giờ...coi bửa đó tui rảnh tui đi xem
- 7h..ở số “...”...hix thôi đi chi...diễn có chút xong liền..có gì đâu mà coi
- Kệ tui...để coi hứng thì tui ghé coi..ko thui..dc chưa..hổng ai chọc mấy ng đâu...vậy hen.
Phù...lại mệt óc nửa....hix kiểu này dũng khí đâu mà đứng hát trên sân khấu chứ...nhỏ nghe xong...về kể lại cho cái đám bạn nhìu chiện của nhỏ Hân thì..đúng là...trốn luôn quá...Cái cảnh mệt óc này cuối cùng cũng kết thúc...Nhỏ cũng chịu về để đi công chuyện gì đó..Chở nhỏ về nhà xong, nó lấy xe đạp cọc cạch về nhà...lúc đi thì thảnh thơi đường nào cũng đi dc, lúc về thì đi lạc, hỏi đường về nhà muốn rả họng...Nằm nghĩ dc chút rồi chạy qua quán làm. Mấy nay lo tùm lum chiện chưa có thực hiện cái tưởng trang trí lại quán hôm trước nói với ông chủ nửa. Qua cái 20-11 này rồi bắt tay làm luôn cho xong.
Quán đã có một lượng khách biết đến nhất định cho nên càng ngày càng đông khách, nhất là vào các buổi tôi cho nên công việc cũng nhiều, ít có cơ hội để nhìn ngắm người này người nọ hơn. Cũng chẳng có ai để nó nhìn nửa vì nhỏ Thy hổng có ở đây. Hôm nay thứ 7, khách đông, chủ yếu là các cặp tình nhân hẹn hò...nhưng hôm nay cũng có MU đá...vậy là vừa đóng cửa quán nó phi xe nhanh về tắm rửa để đi coi đá bóng cho kịp...rủ rê mãi mà ông Kha cứ từ chối đây đẩy...chắc hẹn hò với em nào chắc lun. Đành đi xem một mình....Chuẩn bị xách xe đạp đi thì nhỏ Thy gọi
- Đang làm gì dzạ
- Ờ mới làm về..giờ đi coi đá bóng nè
- Giờ này còn đi coi đá bóng...tính thức khuya hả
- Uhm..tuần có trận mà...ừ ngoại sao rùi
- Hix ngoại nhớ, làm bộ bệnh để em về thăm chứ hổng có bị bệnh
- Uhm...vậy đỡ lo...giờ sao chưa ngủ nửa
- Ngủ hổng dc...ngoài này gió lớn ghê
- Ừ mặc ấm vào..
- Cảm ơn nhìu...mà coi xong về ngủ liền đó
- Biết rùi..vậy giờ ngủ đi đừng thức nửa
- Uhm..nhớ...nhớ hộp kem quá
- Tự nhiên nhớ hộp kem
- Kệ em...ngủ ngon ha
- Uhm..ngủ ngon
Ngày Hôm Qua... Đã Từng (My life)Tác giả: Nguyễn MonTruyện Ngôn TìnhChuyến xe khách lặng lẽ bon bon trên trên đường. Hai bên đường tối om nếu ko có đèn của những chiếc xe khác trong đêm thì đúng là một sự cô đơn đến nao lòng, trời gần sáng se lạnh,mọi thứ đều im lặng chỉ còn tiếng xe, tiếng ngáy đều đều của lão già ghế bên cạnh. Nó buồn ngủ, nhưng chẳng thích ngủ tí nào, nằm dựa vào kính xe nhìn ra bên ngoài mặc dù chẳng thấy gì. Dòng suy nghĩ cứ ùa về, có một chút lo lắng, một chút hồi hợp và cả háo hức nửa chứ. Sắp làm sinh viên có khác, cảm giác thiệt là lung tung hết, trong đầu tưởng tượng ra đủ mọi viễn cảnh, nào là mỳ tôm, nào là anh em chiến hữu, nào là giảng đường, nào là những mối tình sinh viên ngọt ngào....Không biết có giống như những gì nó được nghe, được kể, ko biết mọi thứ có thú vị như trong phim, trong truyện nó được coi về cuộc sống sinh viên ko nửa. Suy nghĩ, dự tính là vậy chứ cũng lo lắm chứ, cơm áo gạo tiền, dù gì đồng lương giáo viên ít ỏi của mẹ nó làm sao đủ cho nó sống ở cái đất Sài Gòn nghe nói đắt đỏ, tốn kém dữ lắm. Mà… Nhỏ nhân viên cười chỉ tay ra ngoài cửa chô nhỏ Hân ngồi...@@Đứng hình cả phút....nó mới tần ngần đi ra cửa....nhìn nhỏ thắc mắc... Chưa kịp nói nên lời thì nhỏ nhăn mặt- Tính đứng tới tối lun hả...bộ quần áo đó...coi như thưởng công vụ hùi nảy..dc chưa...giờ chở tui đi uống trà sữa đi- Hả hả..trà sữa...- Chứ muốn sao...mua đồ dùm...giờ hok cho ngta uống nước hả.Nó bật cười....- Ừ..rồi thì đi làm gì dzữ vậy...Vào trà sữa...nó ngồi phịch xuống ghế nằm dài ra...lần nào vào trà sữa có máy lạnh người cũng phê tới óc hết chỉ muốn nằm ngủ thôi.- Người gì vô duyên..chưa gì hết nằm dài ra rồi...uống gì kiu kìaNó lại cầm cái quyển menu lật qua lật lại cho có lệ rồi kiu...- Cho mình một trà sữa kiki gì đó....Hình như nó kiu trà sữa có gì đó mắc cười lắm sao mà thấy thằng phục vụ với nhỏ Hân bịt miệng cười..quê à...nhớ man mán hum trước nhỏ Thy gọi món đó cho nó giờ kiu đại chứ bít gì đâu...- Đồ khùng trà sữa nào kiki....hihi...anh cho em 1 trà sữa hương kiwi với 1 hương táo bỏ thạch trân châu đầy đủ nha.Nghe xong nó thở phì...à thì ra là kiwi chứ hok phải kiki...chà..suýt tí là thằng phục vụ nó lấy li trà sữa pha với tiết canh cún chó nó uống thì chí nguy=))...Nhỏ vẫn ko thôi cười...thiệt tình...tự nhiên cái làm trò hề cho nhỏ cười à..quê dễ sợ....Nó hok dám nói gì nửa..nằm dài ra nhắm mắt hưởng thụ cái máy lạnh.- Tự nhiên trả tiền quần áo chi dzậy...- Uhm..khỏi lo...đợi con Thy về tui bắt nó mua đồ lại bù...Bó tay...thôi kệ...ai làm gì làm...đầu nó giờ chỉ nhớ tới cái máy lạnh thôi....- Nè...yêu con Thy nhìu hokSax..tự nhiên hỏi vụ này chi nhỉ- Ờ ờ- Trả lời ngập ngừng...haizz.con trai mấy người....tính quen qua đường chứ gì....- Ờ ờNó mĩm cười...chẳng trả lời chẳng giải thích chi..tính nó vậy.- Bộ lúc nào...cũng im im bất cần như vậy hả....haizz vậy mà con Thy nó yêu mấy người cũng lạ thiệt...mà nhìn người nhỏ xíu vậy...cũng liều thiệt...coi chừng mai mốt thiệt thòi về mình đó nghen....haizzVà hình ảnh quen thuộc lại diễn ra...một người nói, còn một người thì nằm im gật gù hoặc chỉ trả lời cho có...Nó luôn vậy, rất dở 8 chuyện..nó chỉ giỏi lắng nghe thôi. Nhỏ Hân cũng chịu khó nói thiệt, ngồi nói vu vơ tùm lum chuyện, kể tùm lum về nhỏ với Thy...cứ như vậy...2 tiếng đồng hồ trôi qua...chắc cũng đến lúc về..nên nó ngồi thẳng lại, chống tay lên bàn ngồi nhìn nhỏ Hân. Công nhân khả năng nói chuyện của nhỏ siêu thiệt...nhưng trong lời nói nhỏ..có điều gì đó buồn buồn...có lẽ cô gái này cũng mang nhiều tâm sự lắm đây...ừ cũng phải thôi, nghe nhỏ nói hôm trước là mới chia tay người yêu mà...Phù...mệt óc thiệt...- Chừng nào diễn- Tối mai...- Diễn ở đâu- Ừ bên cơ sở chính Q10 ấy...- Vậy à..mấy giờ...coi bửa đó tui rảnh tui đi xem- 7h..ở số “...”...hix thôi đi chi...diễn có chút xong liền..có gì đâu mà coi- Kệ tui...để coi hứng thì tui ghé coi..ko thui..dc chưa..hổng ai chọc mấy ng đâu...vậy hen.Phù...lại mệt óc nửa....hix kiểu này dũng khí đâu mà đứng hát trên sân khấu chứ...nhỏ nghe xong...về kể lại cho cái đám bạn nhìu chiện của nhỏ Hân thì..đúng là...trốn luôn quá...Cái cảnh mệt óc này cuối cùng cũng kết thúc...Nhỏ cũng chịu về để đi công chuyện gì đó..Chở nhỏ về nhà xong, nó lấy xe đạp cọc cạch về nhà...lúc đi thì thảnh thơi đường nào cũng đi dc, lúc về thì đi lạc, hỏi đường về nhà muốn rả họng...Nằm nghĩ dc chút rồi chạy qua quán làm. Mấy nay lo tùm lum chiện chưa có thực hiện cái tưởng trang trí lại quán hôm trước nói với ông chủ nửa. Qua cái 20-11 này rồi bắt tay làm luôn cho xong.Quán đã có một lượng khách biết đến nhất định cho nên càng ngày càng đông khách, nhất là vào các buổi tôi cho nên công việc cũng nhiều, ít có cơ hội để nhìn ngắm người này người nọ hơn. Cũng chẳng có ai để nó nhìn nửa vì nhỏ Thy hổng có ở đây. Hôm nay thứ 7, khách đông, chủ yếu là các cặp tình nhân hẹn hò...nhưng hôm nay cũng có MU đá...vậy là vừa đóng cửa quán nó phi xe nhanh về tắm rửa để đi coi đá bóng cho kịp...rủ rê mãi mà ông Kha cứ từ chối đây đẩy...chắc hẹn hò với em nào chắc lun. Đành đi xem một mình....Chuẩn bị xách xe đạp đi thì nhỏ Thy gọi- Đang làm gì dzạ- Ờ mới làm về..giờ đi coi đá bóng nè- Giờ này còn đi coi đá bóng...tính thức khuya hả- Uhm..tuần có trận mà...ừ ngoại sao rùi- Hix ngoại nhớ, làm bộ bệnh để em về thăm chứ hổng có bị bệnh- Uhm...vậy đỡ lo...giờ sao chưa ngủ nửa- Ngủ hổng dc...ngoài này gió lớn ghê- Ừ mặc ấm vào..- Cảm ơn nhìu...mà coi xong về ngủ liền đó- Biết rùi..vậy giờ ngủ đi đừng thức nửa- Uhm..nhớ...nhớ hộp kem quá- Tự nhiên nhớ hộp kem- Kệ em...ngủ ngon ha- Uhm..ngủ ngon