"Rào... rào... rào..." Mưa rơi! Mưa đầu thu thật lớn! Đường phố đông đúc bỗng chốc trở nên yên tĩnh, không còn vẻ náo nhiệt lúc ban đầu, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp đều đều không dứt. Trong một tiệm cà phê cổ kính, có cô gái trẻ đang ngồi nhìn ra bầu trời u tối ngoài kia, tay không ngừng khuấy khuấy tách cà phê đã nguội. Thiên Thiên nhìn trời, than ngắn thở dài: "Sao lại xui thế chứ?" Hôm nay là ngày đầu tiên cô đến trường sau kì nghỉ hè dài đằng đẵng. Còn đang háo hức mong chờ ngày khai giảng thì cơn mưa bất chợt đổ ập tới, nghi thức chào khai giảng không thể tiến hành. Thật mất hứng mà! Vẫn còn ngồi tự kỉ, Thiên Thiên chợt nhìn ra ngoài trời mưa kia, cô thấy một bé trai khoảng chừng 5, 6 tuổi đang đi trên đường. Mưa ướt đẫm cậu bé làm cậu co rúm người vì lạnh, trông hết sức tội nghiệp! Tình thương yêu của cô bỗng trỗi dậy. Thiên Thiên tay cầm ô chạy ra đường lớn, vừa đi vừa không ngừng lẩm bẩm: "Trời à, ông bớt mưa đi có được không vậy? Thật chán chết mà!" Rất nhanh sau đó, cô…
Chương 11: Anh tàn nhẫn
Vợ! Xin Đừng Rời Xa AnhTác giả: Hà Tiểu NgưTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình"Rào... rào... rào..." Mưa rơi! Mưa đầu thu thật lớn! Đường phố đông đúc bỗng chốc trở nên yên tĩnh, không còn vẻ náo nhiệt lúc ban đầu, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp đều đều không dứt. Trong một tiệm cà phê cổ kính, có cô gái trẻ đang ngồi nhìn ra bầu trời u tối ngoài kia, tay không ngừng khuấy khuấy tách cà phê đã nguội. Thiên Thiên nhìn trời, than ngắn thở dài: "Sao lại xui thế chứ?" Hôm nay là ngày đầu tiên cô đến trường sau kì nghỉ hè dài đằng đẵng. Còn đang háo hức mong chờ ngày khai giảng thì cơn mưa bất chợt đổ ập tới, nghi thức chào khai giảng không thể tiến hành. Thật mất hứng mà! Vẫn còn ngồi tự kỉ, Thiên Thiên chợt nhìn ra ngoài trời mưa kia, cô thấy một bé trai khoảng chừng 5, 6 tuổi đang đi trên đường. Mưa ướt đẫm cậu bé làm cậu co rúm người vì lạnh, trông hết sức tội nghiệp! Tình thương yêu của cô bỗng trỗi dậy. Thiên Thiên tay cầm ô chạy ra đường lớn, vừa đi vừa không ngừng lẩm bẩm: "Trời à, ông bớt mưa đi có được không vậy? Thật chán chết mà!" Rất nhanh sau đó, cô… “Có chuyện gì xảy ra?”Đúng lúc Lâm Ngọc Lan đang không biết phải làm thế nào, Thế Minh xuất hiện như một đấng cứu thế của cô ta. Toàn thân anh toát ra hơi thở lạnh lẽo, giống như một vị thần chết đến đây bắt những linh hồn đi theo anh về địa ngục.Lâm Ngọc Lan rưng rưng khóe mắt, trong mắt lóe ra một chút sát khí, một chút vui mừng xen lẫn tia thú vị coi kịch. Cô thật mong chờ, Triệu Thiên Thiên sẽ làm thế nào để tránh khỏi móng vuốt sắc nhọn của anh.“Hức... Minh... không có gì đâu, chỉ là Tiểu Thiên bị mất bình tĩnh chút thôi. Em ấy còn nhỏ, xin anh đừng trách em ấy!”Mọi người trong đại sảnh nhất thời choáng váng. Gì đây? Thái độ thay đổi thật là nhanh. Bộ dáng hung hăng kia biến mất như chưa hề tồn tại, thay vào đó là khuôn mặt nhu nhược khiến người gặp người yêu. Thật đúng là diễn viên xuất sắc trong làng giải trí!Thế Minh nhếch môi cười lạnh, sát khí b*n r* tứ phía làm anh cũng cảm thấy một trận tê dại từ đằng chân lên đằng đầu. Boss của họ, lại tức giận rồi!“Nhỏ? Làm vợ rồi mà còn nhỏ sao? Nực cười thật! Đáng lý ra tôi không nên cho cô ta đến đây. Điều này làm ô uế mặt của tôi. Còn không mau... Cút!”Anh chỉ tay vào mặt Thiên Thiên, phun ra một câu không cảm xúc, bóng dáng lạnh lùng phản chiếu ngược trên nền đá cẩm thạch trơn bóng, hơi thở nguy hiểm của anh đang ngày càng lan xa.Thiên Thiên rùng mình, ánh mắt buồn khổ, sợ hãi xen lẫn chút đau thương nhìn người đàn ông mà mình yêu.“Thế Minh, anh đừng như vậy nữa, tốt sao? Nếu không vừa lòng em cái gì, anh cứ bảo em, em sẽ sửa. Xin anh... đừng hờ hững với em như một người dưng”Anh bước từng bước, chậm rãi, uy nghi. Đưa lên tay to màu đồng rắn chắc, Dương Thế Minh nâng mặt cô nhìn như đang đánh giá một món đồ. Anh ghé sát vào tai cô, đôi môi bạc thản nhiên mấp máy, mang đầy ý vị trào phúng:“Cô muốn thay đổi? Nhưng phải làm sao đây a, tôi lại không thích thay đổi? Cô như vậy, tôi mới có thể từ từ chơi đùa. Như vậy không phải sẽ càng thú vị hơn sao?”Cả người Thiên Thiên bỗng dưng trở nên lạnh toát. Cô cảm nhận được chân mình đang run run, mềm nhũn như bị mất đi điểm tựa, không còn đứng vững. Cô rất muốn rời khỏi nơi này, rất muốn chạy đến trong vòng tay ấm áp của Thiên Kỳ ca ca, rất muốn nghe anh dỗ ngọt đong đầy yêu thương. Nhưng... chân cô không thể cất bước được. Cô biết phải làm sao đây?Cô nhìn anh, người đàn ông đó vẫn là khuôn mặt ấy, ngàn năm không thay đổi, cực kì hờ hững, lạnh nhạt, tựa như mộy con ác quỷ vừa thoát ra từ địa ngục. Giọng nói anh trầm thấp không mang theo một tia cảm xúc, lạnh lùng xâm nhập xương tủy, hệt như một lưỡi dao sắc nhọn đâm thẳng vào trái tim nhỏ bé của cô.Thấy cô không một chút phản ứng, đôi mắt của Dương Thế Minh ngày càng nhuốm một màu đỏ tươi của sự khát máu. Cô ta lúc nào cũng vậy sao? Làm một bộ dáng đáng thương cho người người nhìn thấy nhằm che giấu đi sự thối nát của bản thân? Ngay cả khi trước mặt mình xuất hiện người biết rõ bộ mặt thật của cô ta? Hừ, anh mới không phải là người gặp cô ngày một ngày hai. Triệu Thiên Thiên cô ta đừng mong lừa gạt được anh!Thế Minh giật lấy cặp lồng cháo trong tay Thiên Thiên, đổ ụp lên người cô một cách không thương tiếc làm tất cả mọi người ở đây phải sũng sờ. Anh như vậy mà lại không để cho vợ mình một chút gì mặt mũi? Đây rốt cuộc là chuyện gì a?Thiên Thiên toàn thân cứng đờ,những giọt nước nóng hổi rơi từ đỉnh đầu cô tí tách nhỏ giọt xuống đến gót chân. Đau! Rát! Nhưng trái tim cô như bị ai đó xát muối, đau đớn gấp trăm nhàn lần vết thương nơi thể xác. Hốc mắt cô đỏ hoe như trực trào những giọt lệ, bàn tay nắm chặt đến bật máu. Anh... thật tàn nhẫn!Lâm Ngọc Lan nhìn thấy một màn này không khỏi nhếch môu cười thỏa mãn, ánh mắt xẹt qua ý vị khinh thường.Thiên Thiên cô sắp không chịu nổi nữa rồi. Trước mặt bao nhiêu người, anh giẫm đạp lên lòng tự tôn của cô. Máu trong người như bị rút cạn, khuôn mặt cô trắng bệch, thân thể ngày càng lạnh, đồng thời đầu ngón tay cũng không ngừng run rẩy.“Còn không mau cút!”Thế Minh cười lạnh, vẻ kiêu ngạo cùng lạnh lùng hiện lên trong đáy mắt. Anh lúc này như một vị vương oai nghi ngút trời đang nhìn xuống nhân loại nhỏ bé.Thiên Thiên nhìn anh, cắn cắn đôi môi hồng nhuận để ngăn lại tiếng nấc nghẹn ngào. Lông mi thật dài rung động khe khẽ, những viên hạt ngọc trân trâu từ khóe mắt cô rơi xuống không ngừng.Quay mặt đi để giấu những giọt nước mắt, cô cất bước một cách chậm chạp. Mỗi bước, mỗi bước cô đi như có hàng ngàn chiếc kim nhỏ bé đâm vào chân cô, đau đến bật máu.Bóng dáng cô đơn nhỏ bé ấy trải dài trên nền đá cẩm thạch, làm người ta muốn thương yêu, che chở. Cô như một thiên thần mất đi đôi cánh không thể trở về Thiên giới, mãi mãi lạc lõng trong không gian.Trên lầu cao, một người đàn ông to lớn đã chứng kiến hết thảy, trpng lòng không khỏi lóe lên tia thương cảm nhưng nhanh chóng đã được thay bởi vẻ hờ hững, bất cần. Trần Cảnh Đường anh không phải là một người thích lo chuyện bao đồng. Triệu Thiên Thiên là học trò của anh thì sao chứ? Người độc ác như cô ta đáng bị vậy, không biết tự lượng sức mình mà động đến bạn chí cốt của anh, cô ta chắc chắn sẽ không còn toàn mạng!Mà ở dưới đại sảnh, đôi mắt lạnh lùng của Thế Minh không ngừng dõi theo bước chân Thiên Thiên. Anh thật không hiểu, giả tạo như vậy, cô không thấy mệt sao? Ân, không sao hết, anh thích! Cô ta càng cố gắng kiên cường, anh sẽ có thể phá vỡ bức tường giả tạo đó ngày càng mạnh mẽ. Để coi, ai mới là người phải chịu khuất phục? Đôi môi bạc khẽ mở, mấp máy:“Triệu Thiên Thiên, cô cứ chờ đó! Mọi chuyện bây giờ... chỉ mới là bắt đầu thôi!”
“Có chuyện gì xảy ra?”
Đúng lúc Lâm Ngọc Lan đang không biết phải làm thế nào, Thế Minh xuất
hiện như một đấng cứu thế của cô ta. Toàn thân anh toát ra hơi thở lạnh
lẽo, giống như một vị thần chết đến đây bắt những linh hồn đi theo anh
về địa ngục.
Lâm Ngọc Lan rưng rưng khóe mắt, trong mắt lóe ra
một chút sát khí, một chút vui mừng xen lẫn tia thú vị coi kịch. Cô thật mong chờ, Triệu Thiên Thiên sẽ làm thế nào để tránh khỏi móng vuốt sắc
nhọn của anh.
“Hức... Minh... không có gì đâu, chỉ là Tiểu Thiên bị mất bình tĩnh chút thôi. Em ấy còn nhỏ, xin anh đừng trách em ấy!”
Mọi người trong đại sảnh nhất thời choáng váng. Gì đây? Thái độ thay
đổi thật là nhanh. Bộ dáng hung hăng kia biến mất như chưa hề tồn tại,
thay vào đó là khuôn mặt nhu nhược khiến người gặp người yêu. Thật đúng
là diễn viên xuất sắc trong làng giải trí!
Thế Minh nhếch môi
cười lạnh, sát khí b*n r* tứ phía làm anh cũng cảm thấy một trận tê dại
từ đằng chân lên đằng đầu. Boss của họ, lại tức giận rồi!
“Nhỏ?
Làm vợ rồi mà còn nhỏ sao? Nực cười thật! Đáng lý ra tôi không nên cho
cô ta đến đây. Điều này làm ô uế mặt của tôi. Còn không mau... Cút!”
Anh chỉ tay vào mặt Thiên Thiên, phun ra một câu không cảm xúc, bóng
dáng lạnh lùng phản chiếu ngược trên nền đá cẩm thạch trơn bóng, hơi thở nguy hiểm của anh đang ngày càng lan xa.
Thiên Thiên rùng mình, ánh mắt buồn khổ, sợ hãi xen lẫn chút đau thương nhìn người đàn ông mà mình yêu.
“Thế Minh, anh đừng như vậy nữa, tốt sao? Nếu không vừa lòng em cái gì, anh cứ bảo em, em sẽ sửa. Xin anh... đừng hờ hững với em như một người
dưng”
Anh bước từng bước, chậm rãi, uy nghi. Đưa lên tay to màu
đồng rắn chắc, Dương Thế Minh nâng mặt cô nhìn như đang đánh giá một món đồ. Anh ghé sát vào tai cô, đôi môi bạc thản nhiên mấp máy, mang đầy ý
vị trào phúng:
“Cô muốn thay đổi? Nhưng phải làm sao đây a, tôi
lại không thích thay đổi? Cô như vậy, tôi mới có thể từ từ chơi đùa. Như vậy không phải sẽ càng thú vị hơn sao?”
Cả người Thiên Thiên
bỗng dưng trở nên lạnh toát. Cô cảm nhận được chân mình đang run run,
mềm nhũn như bị mất đi điểm tựa, không còn đứng vững. Cô rất muốn rời
khỏi nơi này, rất muốn chạy đến trong vòng tay ấm áp của Thiên Kỳ ca ca, rất muốn nghe anh dỗ ngọt đong đầy yêu thương. Nhưng... chân cô không
thể cất bước được. Cô biết phải làm sao đây?
Cô nhìn anh, người
đàn ông đó vẫn là khuôn mặt ấy, ngàn năm không thay đổi, cực kì hờ hững, lạnh nhạt, tựa như mộy con ác quỷ vừa thoát ra từ địa ngục. Giọng nói
anh trầm thấp không mang theo một tia cảm xúc, lạnh lùng xâm nhập xương
tủy, hệt như một lưỡi dao sắc nhọn đâm thẳng vào trái tim nhỏ bé của cô.
Thấy cô không một chút phản ứng, đôi mắt của Dương Thế Minh ngày càng
nhuốm một màu đỏ tươi của sự khát máu. Cô ta lúc nào cũng vậy sao? Làm
một bộ dáng đáng thương cho người người nhìn thấy nhằm che giấu đi sự
thối nát của bản thân? Ngay cả khi trước mặt mình xuất hiện người biết
rõ bộ mặt thật của cô ta? Hừ, anh mới không phải là người gặp cô ngày
một ngày hai. Triệu Thiên Thiên cô ta đừng mong lừa gạt được anh!
Thế Minh giật lấy cặp lồng cháo trong tay Thiên Thiên, đổ ụp lên người
cô một cách không thương tiếc làm tất cả mọi người ở đây phải sũng sờ.
Anh như vậy mà lại không để cho vợ mình một chút gì mặt mũi? Đây rốt
cuộc là chuyện gì a?
Thiên Thiên toàn thân cứng đờ,những giọt
nước nóng hổi rơi từ đỉnh đầu cô tí tách nhỏ giọt xuống đến gót chân.
Đau! Rát! Nhưng trái tim cô như bị ai đó xát muối, đau đớn gấp trăm nhàn lần vết thương nơi thể xác. Hốc mắt cô đỏ hoe như trực trào những giọt
lệ, bàn tay nắm chặt đến bật máu. Anh... thật tàn nhẫn!
Lâm Ngọc Lan nhìn thấy một màn này không khỏi nhếch môu cười thỏa mãn, ánh mắt xẹt qua ý vị khinh thường.
Thiên Thiên cô sắp không chịu nổi nữa rồi. Trước mặt bao nhiêu người,
anh giẫm đạp lên lòng tự tôn của cô. Máu trong người như bị rút cạn,
khuôn mặt cô trắng bệch, thân thể ngày càng lạnh, đồng thời đầu ngón tay cũng không ngừng run rẩy.
“Còn không mau cút!”
Thế Minh cười lạnh, vẻ kiêu ngạo cùng lạnh lùng hiện lên trong đáy mắt. Anh lúc
này như một vị vương oai nghi ngút trời đang nhìn xuống nhân loại nhỏ
bé.
Thiên Thiên nhìn anh, cắn cắn đôi môi hồng nhuận để ngăn lại tiếng nấc nghẹn ngào. Lông mi thật dài rung động khe khẽ, những viên
hạt ngọc trân trâu từ khóe mắt cô rơi xuống không ngừng.
Quay
mặt đi để giấu những giọt nước mắt, cô cất bước một cách chậm chạp. Mỗi
bước, mỗi bước cô đi như có hàng ngàn chiếc kim nhỏ bé đâm vào chân cô,
đau đến bật máu.
Bóng dáng cô đơn nhỏ bé ấy trải dài trên nền đá cẩm thạch, làm người ta muốn thương yêu, che chở. Cô như một thiên thần mất đi đôi cánh không thể trở về Thiên giới, mãi mãi lạc lõng trong
không gian.
Trên lầu cao, một người đàn ông to lớn đã chứng kiến hết thảy, trpng lòng không khỏi lóe lên tia thương cảm nhưng nhanh
chóng đã được thay bởi vẻ hờ hững, bất cần. Trần Cảnh Đường anh không
phải là một người thích lo chuyện bao đồng. Triệu Thiên Thiên là học trò của anh thì sao chứ? Người độc ác như cô ta đáng bị vậy, không biết tự
lượng sức mình mà động đến bạn chí cốt của anh, cô ta chắc chắn sẽ không còn toàn mạng!
Mà ở dưới đại sảnh, đôi mắt lạnh lùng của Thế
Minh không ngừng dõi theo bước chân Thiên Thiên. Anh thật không hiểu,
giả tạo như vậy, cô không thấy mệt sao? Ân, không sao hết, anh thích! Cô ta càng cố gắng kiên cường, anh sẽ có thể phá vỡ bức tường giả tạo đó
ngày càng mạnh mẽ. Để coi, ai mới là người phải chịu khuất phục? Đôi môi bạc khẽ mở, mấp máy:
“Triệu Thiên Thiên, cô cứ chờ đó! Mọi chuyện bây giờ... chỉ mới là bắt đầu thôi!”
Vợ! Xin Đừng Rời Xa AnhTác giả: Hà Tiểu NgưTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình"Rào... rào... rào..." Mưa rơi! Mưa đầu thu thật lớn! Đường phố đông đúc bỗng chốc trở nên yên tĩnh, không còn vẻ náo nhiệt lúc ban đầu, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp đều đều không dứt. Trong một tiệm cà phê cổ kính, có cô gái trẻ đang ngồi nhìn ra bầu trời u tối ngoài kia, tay không ngừng khuấy khuấy tách cà phê đã nguội. Thiên Thiên nhìn trời, than ngắn thở dài: "Sao lại xui thế chứ?" Hôm nay là ngày đầu tiên cô đến trường sau kì nghỉ hè dài đằng đẵng. Còn đang háo hức mong chờ ngày khai giảng thì cơn mưa bất chợt đổ ập tới, nghi thức chào khai giảng không thể tiến hành. Thật mất hứng mà! Vẫn còn ngồi tự kỉ, Thiên Thiên chợt nhìn ra ngoài trời mưa kia, cô thấy một bé trai khoảng chừng 5, 6 tuổi đang đi trên đường. Mưa ướt đẫm cậu bé làm cậu co rúm người vì lạnh, trông hết sức tội nghiệp! Tình thương yêu của cô bỗng trỗi dậy. Thiên Thiên tay cầm ô chạy ra đường lớn, vừa đi vừa không ngừng lẩm bẩm: "Trời à, ông bớt mưa đi có được không vậy? Thật chán chết mà!" Rất nhanh sau đó, cô… “Có chuyện gì xảy ra?”Đúng lúc Lâm Ngọc Lan đang không biết phải làm thế nào, Thế Minh xuất hiện như một đấng cứu thế của cô ta. Toàn thân anh toát ra hơi thở lạnh lẽo, giống như một vị thần chết đến đây bắt những linh hồn đi theo anh về địa ngục.Lâm Ngọc Lan rưng rưng khóe mắt, trong mắt lóe ra một chút sát khí, một chút vui mừng xen lẫn tia thú vị coi kịch. Cô thật mong chờ, Triệu Thiên Thiên sẽ làm thế nào để tránh khỏi móng vuốt sắc nhọn của anh.“Hức... Minh... không có gì đâu, chỉ là Tiểu Thiên bị mất bình tĩnh chút thôi. Em ấy còn nhỏ, xin anh đừng trách em ấy!”Mọi người trong đại sảnh nhất thời choáng váng. Gì đây? Thái độ thay đổi thật là nhanh. Bộ dáng hung hăng kia biến mất như chưa hề tồn tại, thay vào đó là khuôn mặt nhu nhược khiến người gặp người yêu. Thật đúng là diễn viên xuất sắc trong làng giải trí!Thế Minh nhếch môi cười lạnh, sát khí b*n r* tứ phía làm anh cũng cảm thấy một trận tê dại từ đằng chân lên đằng đầu. Boss của họ, lại tức giận rồi!“Nhỏ? Làm vợ rồi mà còn nhỏ sao? Nực cười thật! Đáng lý ra tôi không nên cho cô ta đến đây. Điều này làm ô uế mặt của tôi. Còn không mau... Cút!”Anh chỉ tay vào mặt Thiên Thiên, phun ra một câu không cảm xúc, bóng dáng lạnh lùng phản chiếu ngược trên nền đá cẩm thạch trơn bóng, hơi thở nguy hiểm của anh đang ngày càng lan xa.Thiên Thiên rùng mình, ánh mắt buồn khổ, sợ hãi xen lẫn chút đau thương nhìn người đàn ông mà mình yêu.“Thế Minh, anh đừng như vậy nữa, tốt sao? Nếu không vừa lòng em cái gì, anh cứ bảo em, em sẽ sửa. Xin anh... đừng hờ hững với em như một người dưng”Anh bước từng bước, chậm rãi, uy nghi. Đưa lên tay to màu đồng rắn chắc, Dương Thế Minh nâng mặt cô nhìn như đang đánh giá một món đồ. Anh ghé sát vào tai cô, đôi môi bạc thản nhiên mấp máy, mang đầy ý vị trào phúng:“Cô muốn thay đổi? Nhưng phải làm sao đây a, tôi lại không thích thay đổi? Cô như vậy, tôi mới có thể từ từ chơi đùa. Như vậy không phải sẽ càng thú vị hơn sao?”Cả người Thiên Thiên bỗng dưng trở nên lạnh toát. Cô cảm nhận được chân mình đang run run, mềm nhũn như bị mất đi điểm tựa, không còn đứng vững. Cô rất muốn rời khỏi nơi này, rất muốn chạy đến trong vòng tay ấm áp của Thiên Kỳ ca ca, rất muốn nghe anh dỗ ngọt đong đầy yêu thương. Nhưng... chân cô không thể cất bước được. Cô biết phải làm sao đây?Cô nhìn anh, người đàn ông đó vẫn là khuôn mặt ấy, ngàn năm không thay đổi, cực kì hờ hững, lạnh nhạt, tựa như mộy con ác quỷ vừa thoát ra từ địa ngục. Giọng nói anh trầm thấp không mang theo một tia cảm xúc, lạnh lùng xâm nhập xương tủy, hệt như một lưỡi dao sắc nhọn đâm thẳng vào trái tim nhỏ bé của cô.Thấy cô không một chút phản ứng, đôi mắt của Dương Thế Minh ngày càng nhuốm một màu đỏ tươi của sự khát máu. Cô ta lúc nào cũng vậy sao? Làm một bộ dáng đáng thương cho người người nhìn thấy nhằm che giấu đi sự thối nát của bản thân? Ngay cả khi trước mặt mình xuất hiện người biết rõ bộ mặt thật của cô ta? Hừ, anh mới không phải là người gặp cô ngày một ngày hai. Triệu Thiên Thiên cô ta đừng mong lừa gạt được anh!Thế Minh giật lấy cặp lồng cháo trong tay Thiên Thiên, đổ ụp lên người cô một cách không thương tiếc làm tất cả mọi người ở đây phải sũng sờ. Anh như vậy mà lại không để cho vợ mình một chút gì mặt mũi? Đây rốt cuộc là chuyện gì a?Thiên Thiên toàn thân cứng đờ,những giọt nước nóng hổi rơi từ đỉnh đầu cô tí tách nhỏ giọt xuống đến gót chân. Đau! Rát! Nhưng trái tim cô như bị ai đó xát muối, đau đớn gấp trăm nhàn lần vết thương nơi thể xác. Hốc mắt cô đỏ hoe như trực trào những giọt lệ, bàn tay nắm chặt đến bật máu. Anh... thật tàn nhẫn!Lâm Ngọc Lan nhìn thấy một màn này không khỏi nhếch môu cười thỏa mãn, ánh mắt xẹt qua ý vị khinh thường.Thiên Thiên cô sắp không chịu nổi nữa rồi. Trước mặt bao nhiêu người, anh giẫm đạp lên lòng tự tôn của cô. Máu trong người như bị rút cạn, khuôn mặt cô trắng bệch, thân thể ngày càng lạnh, đồng thời đầu ngón tay cũng không ngừng run rẩy.“Còn không mau cút!”Thế Minh cười lạnh, vẻ kiêu ngạo cùng lạnh lùng hiện lên trong đáy mắt. Anh lúc này như một vị vương oai nghi ngút trời đang nhìn xuống nhân loại nhỏ bé.Thiên Thiên nhìn anh, cắn cắn đôi môi hồng nhuận để ngăn lại tiếng nấc nghẹn ngào. Lông mi thật dài rung động khe khẽ, những viên hạt ngọc trân trâu từ khóe mắt cô rơi xuống không ngừng.Quay mặt đi để giấu những giọt nước mắt, cô cất bước một cách chậm chạp. Mỗi bước, mỗi bước cô đi như có hàng ngàn chiếc kim nhỏ bé đâm vào chân cô, đau đến bật máu.Bóng dáng cô đơn nhỏ bé ấy trải dài trên nền đá cẩm thạch, làm người ta muốn thương yêu, che chở. Cô như một thiên thần mất đi đôi cánh không thể trở về Thiên giới, mãi mãi lạc lõng trong không gian.Trên lầu cao, một người đàn ông to lớn đã chứng kiến hết thảy, trpng lòng không khỏi lóe lên tia thương cảm nhưng nhanh chóng đã được thay bởi vẻ hờ hững, bất cần. Trần Cảnh Đường anh không phải là một người thích lo chuyện bao đồng. Triệu Thiên Thiên là học trò của anh thì sao chứ? Người độc ác như cô ta đáng bị vậy, không biết tự lượng sức mình mà động đến bạn chí cốt của anh, cô ta chắc chắn sẽ không còn toàn mạng!Mà ở dưới đại sảnh, đôi mắt lạnh lùng của Thế Minh không ngừng dõi theo bước chân Thiên Thiên. Anh thật không hiểu, giả tạo như vậy, cô không thấy mệt sao? Ân, không sao hết, anh thích! Cô ta càng cố gắng kiên cường, anh sẽ có thể phá vỡ bức tường giả tạo đó ngày càng mạnh mẽ. Để coi, ai mới là người phải chịu khuất phục? Đôi môi bạc khẽ mở, mấp máy:“Triệu Thiên Thiên, cô cứ chờ đó! Mọi chuyện bây giờ... chỉ mới là bắt đầu thôi!”