Bên tai ta mơ hồ nghe có tiếng người nói chuyện... Mấy người kia, có biết mấy giờ rồi không? Có để yên cho người khác ngủ không hả? Tối hôm qua ta đã phải thức trắng đêm để kịp hoàn thành bản thảo, khó khăn lắm mới chợp mắt được một lát. Là người nào lại không biết điều như vậy? ...Đáng giận!!! Ta ghét nhất khi ngủ lại bị làm phiền! ”Xoát” một tiếng, ta dùng tư thế xác chết sống lại ngồi bật dậy, sau đó là một hồi sư tử hống, “Ồn ào cái gì, tất cả im miệng!” Âm thanh mang lực sát thương thành công làm xung quanh an tĩnh lại. Ta xoa xoa thái dương, rất không tình nguyện mở mắt. Gặp quỷ? Trước mắt ta xuất hiện một đám nam nhân mặc đồ cổ trang! Lắc lắc đầu. Ảo giác, là ảo giác! Đây chắc chắn là do ta quá mệt mỏi rồi... ”Thê chủ?” Thê chủ? Xưng hô này...quá kh*ng b* rồi! Ta rùng mình một cái, cơn buồn ngủ bay sạch. Ta đảo mắt nhìn một vòng quanh phòng. Ta mở to mắt, nhìn rồi lại nhìn... ”Ầm”, sét-đánh-bên-tai. ... Kết quả là, trước tối đen, ta hôn mê bất tỉnh!!!

Chương 2

Kế Hoạch Cải Tạo Phu ThịTác giả: Hắc Bạch Vô SongTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngBên tai ta mơ hồ nghe có tiếng người nói chuyện... Mấy người kia, có biết mấy giờ rồi không? Có để yên cho người khác ngủ không hả? Tối hôm qua ta đã phải thức trắng đêm để kịp hoàn thành bản thảo, khó khăn lắm mới chợp mắt được một lát. Là người nào lại không biết điều như vậy? ...Đáng giận!!! Ta ghét nhất khi ngủ lại bị làm phiền! ”Xoát” một tiếng, ta dùng tư thế xác chết sống lại ngồi bật dậy, sau đó là một hồi sư tử hống, “Ồn ào cái gì, tất cả im miệng!” Âm thanh mang lực sát thương thành công làm xung quanh an tĩnh lại. Ta xoa xoa thái dương, rất không tình nguyện mở mắt. Gặp quỷ? Trước mắt ta xuất hiện một đám nam nhân mặc đồ cổ trang! Lắc lắc đầu. Ảo giác, là ảo giác! Đây chắc chắn là do ta quá mệt mỏi rồi... ”Thê chủ?” Thê chủ? Xưng hô này...quá kh*ng b* rồi! Ta rùng mình một cái, cơn buồn ngủ bay sạch. Ta đảo mắt nhìn một vòng quanh phòng. Ta mở to mắt, nhìn rồi lại nhìn... ”Ầm”, sét-đánh-bên-tai. ... Kết quả là, trước tối đen, ta hôn mê bất tỉnh!!! Mông lung tỉnh lại, trước mắt mơ hồ, có cảm giác không chân thật.Đột nhiên nhớ ra điều gì đó, ta chợt bừng tỉnh.Sẽ không phải là...Ta kinh hãi mở mắt, ngồi bật dậy.Không khí trong phòng trầm mặc quỷ dị. Thấy ta tỉnh lại, trên mặt bọn họ đều lộ ra thần sắc phức tạp.Ta mím môi. Không phải ta xuyên không rồi chứ?Không phải đâu, ha ha ha...Ta làm sao có thể đen đủi tới vậy?Ta đưa hai bàn tay lên, lật qua lật lại. Lòng trầm xuống. Đây không phải tay của ta a~!Bỗng nhiên một giọng nói không phân rõ cảm xúc vang lên, “Thê chủ, thân thể có nơi nào không khỏe không?”Tâm tình ta rơi xuống đáy cốc. Ai đó đến nói cho ta biết đây không phải là sự thật đi!Ta đau khổ xoay người. Trước mặt ta là gương mặt mỹ nam ôn nhuận như ngọc, ngũ quan như tạc, một đôi mắt trầm tĩnh như nước, bạch y phiêu dật...chỉ là trên gương mặt tuấn mỹ lại không biểu lộ bất cứ cảm xúc gì. Ồ, đây chính là mặt than trong truyền thuyết!Dừng, dừng! Bây giờ đâu phải lúc đánh giá mấy cái này!Không phải ảo giác, không phải nằm mơ...Điều này chứng minh cho điều gì?.....Ta-xuyên-không-rồi~TMD!!!

Mông lung tỉnh lại, trước mắt mơ hồ, có cảm giác không chân thật.

Đột nhiên nhớ ra điều gì đó, ta chợt bừng tỉnh.

Sẽ không phải là...Ta kinh hãi mở mắt, ngồi bật dậy.

Không khí trong phòng trầm mặc quỷ dị. Thấy ta tỉnh lại, trên mặt bọn họ đều lộ ra thần sắc phức tạp.

Ta mím môi. Không phải ta xuyên không rồi chứ?

Không phải đâu, ha ha ha...Ta làm sao có thể đen đủi tới vậy?

Ta đưa hai bàn tay lên, lật qua lật lại. Lòng trầm xuống. Đây không phải tay của ta a~!

Bỗng nhiên một giọng nói không phân rõ cảm xúc vang lên, “Thê chủ, thân thể có nơi nào không khỏe không?”

Tâm tình ta rơi xuống đáy cốc. Ai đó đến nói cho ta biết đây không phải là sự thật đi!

Ta đau khổ xoay người. Trước mặt ta là gương mặt mỹ nam ôn nhuận như ngọc, ngũ quan như tạc, một đôi mắt trầm tĩnh như nước, bạch y phiêu
dật...chỉ là trên gương mặt tuấn mỹ lại không biểu lộ bất cứ cảm xúc gì. Ồ, đây chính là mặt than trong truyền thuyết!

Dừng, dừng! Bây giờ đâu phải lúc đánh giá mấy cái này!

Không phải ảo giác, không phải nằm mơ...

Điều này chứng minh cho điều gì?.....Ta-xuyên-không-rồi~TMD!!!

Kế Hoạch Cải Tạo Phu ThịTác giả: Hắc Bạch Vô SongTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngBên tai ta mơ hồ nghe có tiếng người nói chuyện... Mấy người kia, có biết mấy giờ rồi không? Có để yên cho người khác ngủ không hả? Tối hôm qua ta đã phải thức trắng đêm để kịp hoàn thành bản thảo, khó khăn lắm mới chợp mắt được một lát. Là người nào lại không biết điều như vậy? ...Đáng giận!!! Ta ghét nhất khi ngủ lại bị làm phiền! ”Xoát” một tiếng, ta dùng tư thế xác chết sống lại ngồi bật dậy, sau đó là một hồi sư tử hống, “Ồn ào cái gì, tất cả im miệng!” Âm thanh mang lực sát thương thành công làm xung quanh an tĩnh lại. Ta xoa xoa thái dương, rất không tình nguyện mở mắt. Gặp quỷ? Trước mắt ta xuất hiện một đám nam nhân mặc đồ cổ trang! Lắc lắc đầu. Ảo giác, là ảo giác! Đây chắc chắn là do ta quá mệt mỏi rồi... ”Thê chủ?” Thê chủ? Xưng hô này...quá kh*ng b* rồi! Ta rùng mình một cái, cơn buồn ngủ bay sạch. Ta đảo mắt nhìn một vòng quanh phòng. Ta mở to mắt, nhìn rồi lại nhìn... ”Ầm”, sét-đánh-bên-tai. ... Kết quả là, trước tối đen, ta hôn mê bất tỉnh!!! Mông lung tỉnh lại, trước mắt mơ hồ, có cảm giác không chân thật.Đột nhiên nhớ ra điều gì đó, ta chợt bừng tỉnh.Sẽ không phải là...Ta kinh hãi mở mắt, ngồi bật dậy.Không khí trong phòng trầm mặc quỷ dị. Thấy ta tỉnh lại, trên mặt bọn họ đều lộ ra thần sắc phức tạp.Ta mím môi. Không phải ta xuyên không rồi chứ?Không phải đâu, ha ha ha...Ta làm sao có thể đen đủi tới vậy?Ta đưa hai bàn tay lên, lật qua lật lại. Lòng trầm xuống. Đây không phải tay của ta a~!Bỗng nhiên một giọng nói không phân rõ cảm xúc vang lên, “Thê chủ, thân thể có nơi nào không khỏe không?”Tâm tình ta rơi xuống đáy cốc. Ai đó đến nói cho ta biết đây không phải là sự thật đi!Ta đau khổ xoay người. Trước mặt ta là gương mặt mỹ nam ôn nhuận như ngọc, ngũ quan như tạc, một đôi mắt trầm tĩnh như nước, bạch y phiêu dật...chỉ là trên gương mặt tuấn mỹ lại không biểu lộ bất cứ cảm xúc gì. Ồ, đây chính là mặt than trong truyền thuyết!Dừng, dừng! Bây giờ đâu phải lúc đánh giá mấy cái này!Không phải ảo giác, không phải nằm mơ...Điều này chứng minh cho điều gì?.....Ta-xuyên-không-rồi~TMD!!!

Chương 2