Bên tai ta mơ hồ nghe có tiếng người nói chuyện... Mấy người kia, có biết mấy giờ rồi không? Có để yên cho người khác ngủ không hả? Tối hôm qua ta đã phải thức trắng đêm để kịp hoàn thành bản thảo, khó khăn lắm mới chợp mắt được một lát. Là người nào lại không biết điều như vậy? ...Đáng giận!!! Ta ghét nhất khi ngủ lại bị làm phiền! ”Xoát” một tiếng, ta dùng tư thế xác chết sống lại ngồi bật dậy, sau đó là một hồi sư tử hống, “Ồn ào cái gì, tất cả im miệng!” Âm thanh mang lực sát thương thành công làm xung quanh an tĩnh lại. Ta xoa xoa thái dương, rất không tình nguyện mở mắt. Gặp quỷ? Trước mắt ta xuất hiện một đám nam nhân mặc đồ cổ trang! Lắc lắc đầu. Ảo giác, là ảo giác! Đây chắc chắn là do ta quá mệt mỏi rồi... ”Thê chủ?” Thê chủ? Xưng hô này...quá kh*ng b* rồi! Ta rùng mình một cái, cơn buồn ngủ bay sạch. Ta đảo mắt nhìn một vòng quanh phòng. Ta mở to mắt, nhìn rồi lại nhìn... ”Ầm”, sét-đánh-bên-tai. ... Kết quả là, trước tối đen, ta hôn mê bất tỉnh!!!
Chương 5
Kế Hoạch Cải Tạo Phu ThịTác giả: Hắc Bạch Vô SongTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngBên tai ta mơ hồ nghe có tiếng người nói chuyện... Mấy người kia, có biết mấy giờ rồi không? Có để yên cho người khác ngủ không hả? Tối hôm qua ta đã phải thức trắng đêm để kịp hoàn thành bản thảo, khó khăn lắm mới chợp mắt được một lát. Là người nào lại không biết điều như vậy? ...Đáng giận!!! Ta ghét nhất khi ngủ lại bị làm phiền! ”Xoát” một tiếng, ta dùng tư thế xác chết sống lại ngồi bật dậy, sau đó là một hồi sư tử hống, “Ồn ào cái gì, tất cả im miệng!” Âm thanh mang lực sát thương thành công làm xung quanh an tĩnh lại. Ta xoa xoa thái dương, rất không tình nguyện mở mắt. Gặp quỷ? Trước mắt ta xuất hiện một đám nam nhân mặc đồ cổ trang! Lắc lắc đầu. Ảo giác, là ảo giác! Đây chắc chắn là do ta quá mệt mỏi rồi... ”Thê chủ?” Thê chủ? Xưng hô này...quá kh*ng b* rồi! Ta rùng mình một cái, cơn buồn ngủ bay sạch. Ta đảo mắt nhìn một vòng quanh phòng. Ta mở to mắt, nhìn rồi lại nhìn... ”Ầm”, sét-đánh-bên-tai. ... Kết quả là, trước tối đen, ta hôn mê bất tỉnh!!! “Thê chủ...” Mặt than định lên tiếng lại bị ta chặn lời.”Lam Nguyệt phải không, ngươi nói tiếp đi!”Ta vừa mở lời, nhóm nam nhân liền yên lặng lui xuống.Mặt than bên cạnh khẽ thở dài. Hắn thở dài cái gì chứ?Ta nhìn Lam Nguyệt đang quỳ dưới đất nói, “Đứng lên nói chuyện đi!”Lam Nguyệt giật mình, rõ ràng nghe thấy lại không chịu đứng lên.Ta nhíu mày, kiên nhẫn lặp lại, “Đứng lên đi!”Lần này Lam Nguyệt không phản bác, chậm chạp đứng lên. Sau đó ngước đôi mắt hồng hồng nhìn ta nói, “Thê chủ, đại ca quả thật đã làm ngài bị thương...nhưng đó lỗi của Lam Nguyệt!”Nói đến đây hắn lại không ngăn được nước mắt, “Là do Lam Nguyệt vô phương hầu hạ thê chủ!”Nói xong lại quỳ xuống, trong mắt ánh lên một tia quyết tiệt, giọng nói cũng trở nên cứng rắn, “Lam Nguyệt nguyện cùng ngài viên phòng!”Đầu ta “Bang” một tiếng. Hình như ta vừa nghe thấy cái gì đó rất khủng khiếp!
“Thê chủ...” Mặt than định lên tiếng lại bị ta chặn lời.
”Lam Nguyệt phải không, ngươi nói tiếp đi!”
Ta vừa mở lời, nhóm nam nhân liền yên lặng lui xuống.
Mặt than bên cạnh khẽ thở dài. Hắn thở dài cái gì chứ?
Ta nhìn Lam Nguyệt đang quỳ dưới đất nói, “Đứng lên nói chuyện đi!”
Lam Nguyệt giật mình, rõ ràng nghe thấy lại không chịu đứng lên.
Ta nhíu mày, kiên nhẫn lặp lại, “Đứng lên đi!”
Lần này Lam Nguyệt không phản bác, chậm chạp đứng lên. Sau đó ngước đôi mắt hồng hồng nhìn ta nói, “Thê chủ, đại ca quả thật đã làm ngài bị
thương...nhưng đó lỗi của Lam Nguyệt!”
Nói đến đây hắn lại không ngăn được nước mắt, “Là do Lam Nguyệt vô phương hầu hạ thê chủ!”
Nói xong lại quỳ xuống, trong mắt ánh lên một tia quyết tiệt, giọng nói
cũng trở nên cứng rắn, “Lam Nguyệt nguyện cùng ngài viên phòng!”
Đầu ta “Bang” một tiếng. Hình như ta vừa nghe thấy cái gì đó rất khủng khiếp!
Kế Hoạch Cải Tạo Phu ThịTác giả: Hắc Bạch Vô SongTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngBên tai ta mơ hồ nghe có tiếng người nói chuyện... Mấy người kia, có biết mấy giờ rồi không? Có để yên cho người khác ngủ không hả? Tối hôm qua ta đã phải thức trắng đêm để kịp hoàn thành bản thảo, khó khăn lắm mới chợp mắt được một lát. Là người nào lại không biết điều như vậy? ...Đáng giận!!! Ta ghét nhất khi ngủ lại bị làm phiền! ”Xoát” một tiếng, ta dùng tư thế xác chết sống lại ngồi bật dậy, sau đó là một hồi sư tử hống, “Ồn ào cái gì, tất cả im miệng!” Âm thanh mang lực sát thương thành công làm xung quanh an tĩnh lại. Ta xoa xoa thái dương, rất không tình nguyện mở mắt. Gặp quỷ? Trước mắt ta xuất hiện một đám nam nhân mặc đồ cổ trang! Lắc lắc đầu. Ảo giác, là ảo giác! Đây chắc chắn là do ta quá mệt mỏi rồi... ”Thê chủ?” Thê chủ? Xưng hô này...quá kh*ng b* rồi! Ta rùng mình một cái, cơn buồn ngủ bay sạch. Ta đảo mắt nhìn một vòng quanh phòng. Ta mở to mắt, nhìn rồi lại nhìn... ”Ầm”, sét-đánh-bên-tai. ... Kết quả là, trước tối đen, ta hôn mê bất tỉnh!!! “Thê chủ...” Mặt than định lên tiếng lại bị ta chặn lời.”Lam Nguyệt phải không, ngươi nói tiếp đi!”Ta vừa mở lời, nhóm nam nhân liền yên lặng lui xuống.Mặt than bên cạnh khẽ thở dài. Hắn thở dài cái gì chứ?Ta nhìn Lam Nguyệt đang quỳ dưới đất nói, “Đứng lên nói chuyện đi!”Lam Nguyệt giật mình, rõ ràng nghe thấy lại không chịu đứng lên.Ta nhíu mày, kiên nhẫn lặp lại, “Đứng lên đi!”Lần này Lam Nguyệt không phản bác, chậm chạp đứng lên. Sau đó ngước đôi mắt hồng hồng nhìn ta nói, “Thê chủ, đại ca quả thật đã làm ngài bị thương...nhưng đó lỗi của Lam Nguyệt!”Nói đến đây hắn lại không ngăn được nước mắt, “Là do Lam Nguyệt vô phương hầu hạ thê chủ!”Nói xong lại quỳ xuống, trong mắt ánh lên một tia quyết tiệt, giọng nói cũng trở nên cứng rắn, “Lam Nguyệt nguyện cùng ngài viên phòng!”Đầu ta “Bang” một tiếng. Hình như ta vừa nghe thấy cái gì đó rất khủng khiếp!