Tác giả:

Editor: Mèo coki ”Em có thể mang đi những gì mà em đã mua được không? Không phải là em nhỏ mọn, chẳng qua khi nghĩ đến về sau những thứ đó sẽ bị một người phụ nữ khác sử dụng thì trong lòng có chút khó chịu, huống chi có lẽ cô ấy cũng không thích những đồ mà em đã mua.” Lệ Dĩ Thần mở cửa, nhìn thấy cả người Diệp Cẩn ướt đẫm, giờ phút này mặt mày cô tiều tụy nhìn anh, đôi mắt của cô tràn đầy mệt mỏi và đen tối, rất dễ nhận thấy, kể từ sau khi xảy ra sự kiện kia, cô sống cũng không tốt lắm. Lệ Dĩ Thần gật đầu một cái: “Dĩ nhiên, những thứ kia đều là do em tốn mấy ngày mấy đêm tìm mua ở trên web, tất nhiên là nên trả lại cho em, em vào đi.” Diệp Cẩn tiện tay lau gương mặt ướt nhẹp một cái, nghĩ tới trên người mình vẫn ch** n**c, vừa định tiến vào nhưng lại dừng bước. ”Hay là em...... Không vào.” Diệp Cẩn dừng lại một chút rồi nói: “Anh đưa giúp em cái hộp nhạc ở bên trong phòng ngủ là được rồi.” Sắc mặt Lệ Dĩ Thần không gợn sóng, gật đầu: “Được, anh đi lấy cho em, em chờ một chút.” Lúc…

Chương 27: Cửu tử nhất sinh

Cho Anh Quá Khứ Của EmTác giả: Uyển KhanhTruyện Ngôn TìnhEditor: Mèo coki ”Em có thể mang đi những gì mà em đã mua được không? Không phải là em nhỏ mọn, chẳng qua khi nghĩ đến về sau những thứ đó sẽ bị một người phụ nữ khác sử dụng thì trong lòng có chút khó chịu, huống chi có lẽ cô ấy cũng không thích những đồ mà em đã mua.” Lệ Dĩ Thần mở cửa, nhìn thấy cả người Diệp Cẩn ướt đẫm, giờ phút này mặt mày cô tiều tụy nhìn anh, đôi mắt của cô tràn đầy mệt mỏi và đen tối, rất dễ nhận thấy, kể từ sau khi xảy ra sự kiện kia, cô sống cũng không tốt lắm. Lệ Dĩ Thần gật đầu một cái: “Dĩ nhiên, những thứ kia đều là do em tốn mấy ngày mấy đêm tìm mua ở trên web, tất nhiên là nên trả lại cho em, em vào đi.” Diệp Cẩn tiện tay lau gương mặt ướt nhẹp một cái, nghĩ tới trên người mình vẫn ch** n**c, vừa định tiến vào nhưng lại dừng bước. ”Hay là em...... Không vào.” Diệp Cẩn dừng lại một chút rồi nói: “Anh đưa giúp em cái hộp nhạc ở bên trong phòng ngủ là được rồi.” Sắc mặt Lệ Dĩ Thần không gợn sóng, gật đầu: “Được, anh đi lấy cho em, em chờ một chút.” Lúc… Editor: Mèo coki“Mẹ nó, muốn chạy hả.”Lệ Dĩ Thần nhanh chóng lái xe đuổi theo, bởi vì tính năng của xe Jeep rất tốt, tài xế lái chiếc Gaul mấy lần muốn cắt đuôi Lệ Dĩ Thần nhưng không có cách nào, Lệ Dĩ Thần lại hô to với Diệp Cẩn.“Nhảy qua.”Diệp Cẩn mở cửa xe ra, mấy lần muốn nhảy, nhưng bởi vì tốc độ xe không ổn định nên cuối cùng vẫn không dám nhảy, vẻ mặt Lệ Dĩ Thần nghiêm túc hô to với Diệp Cẩn lần nữa.“Không phải sợ, nhảy đi.”Diệp Cẩn vừa định nhổm người thì tài xế lại đột nhiên đảo tay lái, Diệp Cẩn hô to, cũng may là cô bắt được hàng ghế phía trước, nếu không cô sẽ bị quăng ra ngoài.Lệ Dĩ Thần tức giận chửi bậy một tiếng, ngay sau đó tiến tới sát chiếc Gaul kia lần nữa, ngoại trừ tính năng của xe Jeep rất tốt thì vỏ ngoài lại càng thêm chắc chắn, Lệ Dĩ Thần bắt đúng điểm này, dùng tốc độ ép chiếc Gaul phải chạy sát qua bên phải, bên cạnh lan can bên phải là hố sâu khoảng hai thước, nếu tài xế chiếc Gaul không dốc sức điều khiến chiếc xe qua bên tráithì lúc nào cũng có thể bị tông vào lan can, tài xế tức giận nổi điên, muốn thoát khỏi chiếc xe Jeep, nhưng Lệ Dĩ Thần lại dùng đầu xe đâm mạnh vào sườn của chiếc Gaul, cuối cùng khiến cho chiếc Gaul hoàn toàn không chịu được nữa, xem ra thời cơ sẽ đến, Lệ Dĩ Thần hét lớn một tiếng.“Đừng do dự, nhanh chóng nhảy qua đây.”Lệ Dĩ Thần dùng một tay tiếp tục lái xe, một tay vươn ra để đón lấy cô, Diệp Cẩn hít một cái thật sâu, ánh mắt kiên định, tin tưởng nhìn Lệ Dĩ Thần, hạ quyết tâm rồi nhảy ra ngoài.“Còn thiếu một chút, ra ngoài thêm xíu nữa.”Đầu ngón tay của hai người chạm nhau, nhưng lại không nắm được tay của nhau, tài xế kia bị chọc giận tới cực điểm: “Mẹ nó, muốn chạy hả, không có cửa đâu.”Tài xế đã điên cuồng, phát điên đạp chân ga, cố gắng muốn đẩy chiếc xe Jeep ra, Lệ Dĩ Thần dùng một tay để lái nên phải cố hết sức, nhưng mắt thấy cơ hội sắp vụt mất, Lệ Dĩ Thần cũng chỉ có thể được ăn cả ngã về không, nhìn Diệp Cẩn nói một câu.“Tin tưởng tôi, mạo hiểm một lần đi.”Ánh mắt Diệp Cẩn khóa chặt Lệ Dĩ Thần: “Được.”Lệ Dĩ Thần vươn tay ra lần nữa, Diệp Cẩn nhắm mắt lại, giơ chân lên nhảy qua, Lệ Dĩ Thần cũng không kịp cầm tay lái nữa, vươn toàn bộ hai tay ra đón lấy nửa người của Diệp Cẩn đã nhảy vào trong xe Jeep, nhưng mà chân của cô vẫn còn ở bên ngoài, nhìn thấy chiếc xe kia muốn vọt tới tông Diệp Cẩn, Lệ Dĩ Thần được ăn cả ngã về không, dùng hết hơi sức toàn thân dùng một tay lôi cả người Diệp Cẩn vào xe rồi đổi hướng, điên cuồng ấn còi xe, trong nháy mắt khi hai chiếc xe lướt qua nhau, rốt cuộc Lệ Dĩ Thần cũng thở phào một hơi, thế nhưng chưa đợi đến lúc anh bình tĩnh lại thì anh chợt nhận ra xe của mình sắp tông vào lan can.Diệp Cẩn ôm chặt lấy Lệ Dĩ Thần: “A Thần......”Lệ Dĩ Thần đảo mạnh tay lái, cũng may là kịp thời, xe thành công trở về đường chính chỉ trong mành chỉ treo chuông, chẳng qua chiếc Gaul kia thì lại không có may mắn như vậy, sau khi mất khống chế thì không kịp đảo tay lái tránh lan can được nữa, trong nháy mắt chiếc xe lao xuống hố trũng, nổ tung thành từng mảnh vụn.Lệ Dĩ Thần đạp phanh xe, ôm chặt Diệp Cẩn ở trong ngực mình, nguy hiểm thật, thiếu chút nữa anh đã mất đi cô, cũng may là anh kịp cứu cô, giây phút kia trong đầu anh không suy nghĩ được gì nữa, chỉ toàn là ý nghĩ muốn Diệp Cẩn còn sống, có lẽ chính là do niềm tin mãnh liệt như vậy mới có thể làm cho bọn họ sống sót trong tình huống cửu tử nhất sinh.“A Thần...... A Thần. .....” Diệp Cẩn còn chưa tỉnh lại từ trong hoảng sợ, cô ôm thật chặt lấy Lệ Dĩ Thần, toàn thân phát run, trong đầu toàn là cái tên duy nhất có thể làm cho cô bình tĩnh lại.Lệ Dĩ Thần cũng ôm Diệp Cẩn thật chặt, nhìn ánh lửa ngút trời kia, đột nhiên trong lòng cuộn trào như sóng biển, nếu như anh không kịp kéo cô ra ngoài, như vậy lúc này, A Cẩn của anh đã vùi thân trong biển lửa đó, chỉ mới suy nghĩ một chút mà anh đã cảm thấy tay chân lạnh lẽo, cả người tê dại, mặc dù ép mình ba năm không gặp cô, không được tìm hiểu bất kì việc gì liên quan đến cô, nhưng khi gặp lại cô thì anh vẫn không có cách nào buông tha cô được, rốt cuộc anh nên làm gì đây, anh hiểu rõ mình yêu cô, nhưng lại không có cách nào yêu cả......

Editor: Mèo coki

“Mẹ nó, muốn chạy hả.”

Lệ Dĩ Thần nhanh chóng lái xe đuổi theo, bởi vì tính năng của xe Jeep rất
tốt, tài xế lái chiếc Gaul mấy lần muốn cắt đuôi Lệ Dĩ Thần nhưng không
có cách nào, Lệ Dĩ Thần lại hô to với Diệp Cẩn.

“Nhảy qua.”

Diệp Cẩn mở cửa xe ra, mấy lần muốn nhảy, nhưng bởi vì tốc độ xe không ổn
định nên cuối cùng vẫn không dám nhảy, vẻ mặt Lệ Dĩ Thần nghiêm túc hô
to với Diệp Cẩn lần nữa.

“Không phải sợ, nhảy đi.”

Diệp
Cẩn vừa định nhổm người thì tài xế lại đột nhiên đảo tay lái, Diệp Cẩn
hô to, cũng may là cô bắt được hàng ghế phía trước, nếu không cô sẽ bị
quăng ra ngoài.

Lệ Dĩ Thần tức giận chửi bậy một tiếng, ngay sau
đó tiến tới sát chiếc Gaul kia lần nữa, ngoại trừ tính năng của xe Jeep
rất tốt thì vỏ ngoài lại càng thêm chắc chắn, Lệ Dĩ Thần bắt đúng điểm
này, dùng tốc độ ép chiếc Gaul phải chạy sát qua bên phải, bên cạnh lan
can bên phải là hố sâu khoảng hai thước, nếu tài xế chiếc Gaul không dốc sức điều khiến chiếc xe qua bên tráithì lúc nào cũng có thể bị tông
vào lan can, tài xế tức giận nổi điên, muốn thoát khỏi chiếc xe Jeep,
nhưng Lệ Dĩ Thần lại dùng đầu xe đâm mạnh vào sườn của chiếc Gaul, cuối
cùng khiến cho chiếc Gaul hoàn toàn không chịu được nữa, xem ra thời cơ
sẽ đến, Lệ Dĩ Thần hét lớn một tiếng.

“Đừng do dự, nhanh chóng nhảy qua đây.”

Lệ Dĩ Thần dùng một tay tiếp tục lái xe, một tay vươn ra để đón lấy cô,
Diệp Cẩn hít một cái thật sâu, ánh mắt kiên định, tin tưởng nhìn Lệ Dĩ
Thần, hạ quyết tâm rồi nhảy ra ngoài.

“Còn thiếu một chút, ra ngoài thêm xíu nữa.”

Đầu ngón tay của hai người chạm nhau, nhưng lại không nắm được tay của
nhau, tài xế kia bị chọc giận tới cực điểm: “Mẹ nó, muốn chạy hả, không
có cửa đâu.”

Tài xế đã điên cuồng, phát điên đạp chân ga, cố gắng muốn đẩy chiếc xe Jeep ra, Lệ Dĩ Thần dùng một tay để lái nên phải cố
hết sức, nhưng mắt thấy cơ hội sắp vụt mất, Lệ Dĩ Thần cũng chỉ có thể
được ăn cả ngã về không, nhìn Diệp Cẩn nói một câu.

“Tin tưởng tôi, mạo hiểm một lần đi.”

Ánh mắt Diệp Cẩn khóa chặt Lệ Dĩ Thần: “Được.”

Lệ Dĩ Thần vươn tay ra lần nữa, Diệp Cẩn nhắm mắt lại, giơ chân lên nhảy
qua, Lệ Dĩ Thần cũng không kịp cầm tay lái nữa, vươn toàn bộ hai tay ra
đón lấy nửa người của Diệp Cẩn đã nhảy vào trong xe Jeep, nhưng mà chân
của cô vẫn còn ở bên ngoài, nhìn thấy chiếc xe kia muốn vọt tới tông
Diệp Cẩn, Lệ Dĩ Thần được ăn cả ngã về không, dùng hết hơi sức toàn thân dùng một tay lôi cả người Diệp Cẩn vào xe rồi đổi hướng, điên cuồng ấn
còi xe, trong nháy mắt khi hai chiếc xe lướt qua nhau, rốt cuộc Lệ Dĩ
Thần cũng thở phào một hơi, thế nhưng chưa đợi đến lúc anh bình tĩnh lại thì anh chợt nhận ra xe của mình sắp tông vào lan can.

Diệp Cẩn ôm chặt lấy Lệ Dĩ Thần: “A Thần......”

Lệ Dĩ Thần đảo mạnh tay lái, cũng may là kịp thời, xe thành công trở về
đường chính chỉ trong mành chỉ treo chuông, chẳng qua chiếc Gaul kia thì lại không có may mắn như vậy, sau khi mất khống chế thì không kịp đảo
tay lái tránh lan can được nữa, trong nháy mắt chiếc xe lao xuống hố
trũng, nổ tung thành từng mảnh vụn.

Lệ Dĩ Thần đạp phanh xe, ôm
chặt Diệp Cẩn ở trong ngực mình, nguy hiểm thật, thiếu chút nữa anh đã
mất đi cô, cũng may là anh kịp cứu cô, giây phút kia trong đầu anh không suy nghĩ được gì nữa, chỉ toàn là ý nghĩ muốn Diệp Cẩn còn sống, có lẽ
chính là do niềm tin mãnh liệt như vậy mới có thể làm cho bọn họ sống
sót trong tình huống cửu tử nhất sinh.

“A Thần...... A Thần.
.....” Diệp Cẩn còn chưa tỉnh lại từ trong hoảng sợ, cô ôm thật
chặt lấy Lệ Dĩ Thần, toàn thân phát run, trong đầu toàn là cái tên duy
nhất có thể làm cho cô bình tĩnh lại.

Lệ Dĩ Thần cũng ôm Diệp Cẩn thật chặt, nhìn ánh lửa ngút trời kia, đột nhiên trong lòng cuộn trào
như sóng biển, nếu như anh không kịp kéo cô ra ngoài, như vậy lúc này, A Cẩn của anh đã vùi thân trong biển lửa đó, chỉ mới suy nghĩ một chút mà anh đã cảm thấy tay chân lạnh lẽo, cả người tê dại, mặc dù ép mình ba
năm không gặp cô, không được tìm hiểu bất kì việc gì liên quan đến cô,
nhưng khi gặp lại cô thì anh vẫn không có cách nào buông tha cô được,
rốt cuộc anh nên làm gì đây, anh hiểu rõ mình yêu cô, nhưng lại không có cách nào yêu cả......

Cho Anh Quá Khứ Của EmTác giả: Uyển KhanhTruyện Ngôn TìnhEditor: Mèo coki ”Em có thể mang đi những gì mà em đã mua được không? Không phải là em nhỏ mọn, chẳng qua khi nghĩ đến về sau những thứ đó sẽ bị một người phụ nữ khác sử dụng thì trong lòng có chút khó chịu, huống chi có lẽ cô ấy cũng không thích những đồ mà em đã mua.” Lệ Dĩ Thần mở cửa, nhìn thấy cả người Diệp Cẩn ướt đẫm, giờ phút này mặt mày cô tiều tụy nhìn anh, đôi mắt của cô tràn đầy mệt mỏi và đen tối, rất dễ nhận thấy, kể từ sau khi xảy ra sự kiện kia, cô sống cũng không tốt lắm. Lệ Dĩ Thần gật đầu một cái: “Dĩ nhiên, những thứ kia đều là do em tốn mấy ngày mấy đêm tìm mua ở trên web, tất nhiên là nên trả lại cho em, em vào đi.” Diệp Cẩn tiện tay lau gương mặt ướt nhẹp một cái, nghĩ tới trên người mình vẫn ch** n**c, vừa định tiến vào nhưng lại dừng bước. ”Hay là em...... Không vào.” Diệp Cẩn dừng lại một chút rồi nói: “Anh đưa giúp em cái hộp nhạc ở bên trong phòng ngủ là được rồi.” Sắc mặt Lệ Dĩ Thần không gợn sóng, gật đầu: “Được, anh đi lấy cho em, em chờ một chút.” Lúc… Editor: Mèo coki“Mẹ nó, muốn chạy hả.”Lệ Dĩ Thần nhanh chóng lái xe đuổi theo, bởi vì tính năng của xe Jeep rất tốt, tài xế lái chiếc Gaul mấy lần muốn cắt đuôi Lệ Dĩ Thần nhưng không có cách nào, Lệ Dĩ Thần lại hô to với Diệp Cẩn.“Nhảy qua.”Diệp Cẩn mở cửa xe ra, mấy lần muốn nhảy, nhưng bởi vì tốc độ xe không ổn định nên cuối cùng vẫn không dám nhảy, vẻ mặt Lệ Dĩ Thần nghiêm túc hô to với Diệp Cẩn lần nữa.“Không phải sợ, nhảy đi.”Diệp Cẩn vừa định nhổm người thì tài xế lại đột nhiên đảo tay lái, Diệp Cẩn hô to, cũng may là cô bắt được hàng ghế phía trước, nếu không cô sẽ bị quăng ra ngoài.Lệ Dĩ Thần tức giận chửi bậy một tiếng, ngay sau đó tiến tới sát chiếc Gaul kia lần nữa, ngoại trừ tính năng của xe Jeep rất tốt thì vỏ ngoài lại càng thêm chắc chắn, Lệ Dĩ Thần bắt đúng điểm này, dùng tốc độ ép chiếc Gaul phải chạy sát qua bên phải, bên cạnh lan can bên phải là hố sâu khoảng hai thước, nếu tài xế chiếc Gaul không dốc sức điều khiến chiếc xe qua bên tráithì lúc nào cũng có thể bị tông vào lan can, tài xế tức giận nổi điên, muốn thoát khỏi chiếc xe Jeep, nhưng Lệ Dĩ Thần lại dùng đầu xe đâm mạnh vào sườn của chiếc Gaul, cuối cùng khiến cho chiếc Gaul hoàn toàn không chịu được nữa, xem ra thời cơ sẽ đến, Lệ Dĩ Thần hét lớn một tiếng.“Đừng do dự, nhanh chóng nhảy qua đây.”Lệ Dĩ Thần dùng một tay tiếp tục lái xe, một tay vươn ra để đón lấy cô, Diệp Cẩn hít một cái thật sâu, ánh mắt kiên định, tin tưởng nhìn Lệ Dĩ Thần, hạ quyết tâm rồi nhảy ra ngoài.“Còn thiếu một chút, ra ngoài thêm xíu nữa.”Đầu ngón tay của hai người chạm nhau, nhưng lại không nắm được tay của nhau, tài xế kia bị chọc giận tới cực điểm: “Mẹ nó, muốn chạy hả, không có cửa đâu.”Tài xế đã điên cuồng, phát điên đạp chân ga, cố gắng muốn đẩy chiếc xe Jeep ra, Lệ Dĩ Thần dùng một tay để lái nên phải cố hết sức, nhưng mắt thấy cơ hội sắp vụt mất, Lệ Dĩ Thần cũng chỉ có thể được ăn cả ngã về không, nhìn Diệp Cẩn nói một câu.“Tin tưởng tôi, mạo hiểm một lần đi.”Ánh mắt Diệp Cẩn khóa chặt Lệ Dĩ Thần: “Được.”Lệ Dĩ Thần vươn tay ra lần nữa, Diệp Cẩn nhắm mắt lại, giơ chân lên nhảy qua, Lệ Dĩ Thần cũng không kịp cầm tay lái nữa, vươn toàn bộ hai tay ra đón lấy nửa người của Diệp Cẩn đã nhảy vào trong xe Jeep, nhưng mà chân của cô vẫn còn ở bên ngoài, nhìn thấy chiếc xe kia muốn vọt tới tông Diệp Cẩn, Lệ Dĩ Thần được ăn cả ngã về không, dùng hết hơi sức toàn thân dùng một tay lôi cả người Diệp Cẩn vào xe rồi đổi hướng, điên cuồng ấn còi xe, trong nháy mắt khi hai chiếc xe lướt qua nhau, rốt cuộc Lệ Dĩ Thần cũng thở phào một hơi, thế nhưng chưa đợi đến lúc anh bình tĩnh lại thì anh chợt nhận ra xe của mình sắp tông vào lan can.Diệp Cẩn ôm chặt lấy Lệ Dĩ Thần: “A Thần......”Lệ Dĩ Thần đảo mạnh tay lái, cũng may là kịp thời, xe thành công trở về đường chính chỉ trong mành chỉ treo chuông, chẳng qua chiếc Gaul kia thì lại không có may mắn như vậy, sau khi mất khống chế thì không kịp đảo tay lái tránh lan can được nữa, trong nháy mắt chiếc xe lao xuống hố trũng, nổ tung thành từng mảnh vụn.Lệ Dĩ Thần đạp phanh xe, ôm chặt Diệp Cẩn ở trong ngực mình, nguy hiểm thật, thiếu chút nữa anh đã mất đi cô, cũng may là anh kịp cứu cô, giây phút kia trong đầu anh không suy nghĩ được gì nữa, chỉ toàn là ý nghĩ muốn Diệp Cẩn còn sống, có lẽ chính là do niềm tin mãnh liệt như vậy mới có thể làm cho bọn họ sống sót trong tình huống cửu tử nhất sinh.“A Thần...... A Thần. .....” Diệp Cẩn còn chưa tỉnh lại từ trong hoảng sợ, cô ôm thật chặt lấy Lệ Dĩ Thần, toàn thân phát run, trong đầu toàn là cái tên duy nhất có thể làm cho cô bình tĩnh lại.Lệ Dĩ Thần cũng ôm Diệp Cẩn thật chặt, nhìn ánh lửa ngút trời kia, đột nhiên trong lòng cuộn trào như sóng biển, nếu như anh không kịp kéo cô ra ngoài, như vậy lúc này, A Cẩn của anh đã vùi thân trong biển lửa đó, chỉ mới suy nghĩ một chút mà anh đã cảm thấy tay chân lạnh lẽo, cả người tê dại, mặc dù ép mình ba năm không gặp cô, không được tìm hiểu bất kì việc gì liên quan đến cô, nhưng khi gặp lại cô thì anh vẫn không có cách nào buông tha cô được, rốt cuộc anh nên làm gì đây, anh hiểu rõ mình yêu cô, nhưng lại không có cách nào yêu cả......

Chương 27: Cửu tử nhất sinh