Tác giả:

Đêm lạnh như nước. Nhà trọ Ngự Cảnh hoàn toàn tĩnh mịch. Giờ phút này, chiếc Porsche màu đen yên lặng đứng trong đình viện, cửa sổ xe đen nhánh, mơ hồ in một đốm lửa nhỏ. Lúc sáng lúc tối, cùng với khói trắng lượn lờ. “Hút thuốc không tốt cho thân thể, dập đi...” Bên tai dường như còn có giọng người con gái dịu dàng lưu luyến xoay quanh, chỉ là không biết tại sao thanh âm đã từng rất quen thuộc đã biến mất được ba tháng! Cũng không biết qua bao lâu, cuối cùng người đàn ông cúng nhấn diệt tàn thuốc , tùy ý ném ra ngoài cửa sổ, mở cửa xe ra hai chân thon dài nhấc lên bước đi. Bóng đêm phác hoạ hình dáng ưu nhã như đao khắc của y, khuôn mặt tuyệt mỹ tinh xảo vẫn lạnh lùng như trước, cặp mắt đen sâu không thấy đáy kia, giờ phút này cảng trở nên u á, thâm trầm. Đây là lần đầu tiên Long Thiểu Tôn đến nơi đã từng là sào huyệt ân ái này sau khi người phụ nữ kia rời đi. Mở ra cửa lớn, đập vào mặt chính là một lớp dày tro bụi. Nơi này, không còn người đến ở nữa. Cô ấy đã đi, chính mắt anh nhìn…

Chương 65: Thiếu gia thuê bảo mẫu

Ức Vạn Hào Môn: Boss Lạnh Lùng Hung Hăng YêuTác giả: Tiểu Anh ĐàoTruyện Ngôn Tình, Truyện Trọng SinhĐêm lạnh như nước. Nhà trọ Ngự Cảnh hoàn toàn tĩnh mịch. Giờ phút này, chiếc Porsche màu đen yên lặng đứng trong đình viện, cửa sổ xe đen nhánh, mơ hồ in một đốm lửa nhỏ. Lúc sáng lúc tối, cùng với khói trắng lượn lờ. “Hút thuốc không tốt cho thân thể, dập đi...” Bên tai dường như còn có giọng người con gái dịu dàng lưu luyến xoay quanh, chỉ là không biết tại sao thanh âm đã từng rất quen thuộc đã biến mất được ba tháng! Cũng không biết qua bao lâu, cuối cùng người đàn ông cúng nhấn diệt tàn thuốc , tùy ý ném ra ngoài cửa sổ, mở cửa xe ra hai chân thon dài nhấc lên bước đi. Bóng đêm phác hoạ hình dáng ưu nhã như đao khắc của y, khuôn mặt tuyệt mỹ tinh xảo vẫn lạnh lùng như trước, cặp mắt đen sâu không thấy đáy kia, giờ phút này cảng trở nên u á, thâm trầm. Đây là lần đầu tiên Long Thiểu Tôn đến nơi đã từng là sào huyệt ân ái này sau khi người phụ nữ kia rời đi. Mở ra cửa lớn, đập vào mặt chính là một lớp dày tro bụi. Nơi này, không còn người đến ở nữa. Cô ấy đã đi, chính mắt anh nhìn… Edit: Thảo My"Cũng không phải sao! Là bạn học với Thái Tử Gia tập đoàn Bách Thịnh, thật là uy phong!""..."Đường Dĩ Phi nhíu mày, nghe bọn họ bát quái, lại không có một chút tinh thần nào.Đầu đầy là vẻ mặt lạnh nhạt của Học Trưởng mấy ngày gần đây.Mấy ngày nay anh đều về rất muộn, hơn nữa một người đầy mùi rượu, cũng không biết rốt cuộc có chuyện gì phiền lòng.Buổi trưa lúc nghỉ ngơi Đường Dĩ Phi trở về phòng ngủ, đóng gói một ít đồ dùng hàng ngày của mình lại, quyết tâm xin quản khoa được học ngoại trú, hơn nữa còn điền địa chỉ là nhà mình.Học Trưởng nói không sai, ba ngày sau amh quả nhiên có thể nhìn thấy cô ở nhà trọ.Gọi Lâm Khả cùng đi sân thể dục giải sầu.Đầu thu gió thổi lạnh, làn váy của đồng phục học sinh bị thổi bay, Đường Dĩ Phi không khỏi lạnh run."Khả Khả, trong khoảng thời gian này cậu ngủ ở phòng ngủ của tớ!""Ôi chao? Cậu đây là muốn tớ đến ở cùng với cậu?" Lâm Khả vô cùng kinh ngạc, trước đây nói nhiều lần muốn cùng ở với cậu ấy, kết quả cậu ấy nói không quen, hôm nay lại nhiệt tình mời như vậy?"Không phải, là cậu ở đó, tớ tạm thời dọn ra ngoài ở một thời gian ngắn." Đường Dĩ Phi lúng túng cúi đầu, chân tay luống cuống.Học Trường tức giận, ngoại trừ như vậy, không còn cách nào khác."Cái gì?! Ý của cậu là cậu muốn ở cùng Học Trưởng?!"Lâm Khả không thể tin, cô liền liều mạng kêu lên, ngược lại hù dọa  mấy nữ sinh đang giải sầu."Xuỵt!" Đường Dĩ Phi vội vàng che miệng của cô lại:"c** nh* giọng một chút!"Lâm Khả nuốt một ngụm nước miếng: "Thật hay giả?""Tạm thời là thật, chỉ là qua ở đi lại thuận lợi một chút, không có ý gì đâu.""Cậu không có những ý nghĩ khác không có nghĩa là Học Trưởng anh ấy không có! Hơn nữa, hai người ở tuổi này dễ xúc động, ngộ nhỡ ngày nào đó Học Trưởng uống say thú - tính - nổi lên, mang cậu làm cái kia...""Dừng lại! Cậu còn ăn nói bừa bãi như vậy sau đó có cái gì tớ cũng không nói với cậu nữa!"Đường Dĩ Phi đỏ mặt, tuy là hiểu rõ tính tình tùy tiện của Lâm Khả, thế nhưng bị cậu ấy nói thẳng ra, cô vẫn cảm thấy rất xấu hổ."Được rồi được rồi, có thể chiếm lấy phòng ngủ lớn như vậy, hưởng thụ  giường lớn siêu mềm mại, tớ cầu còn không được đây! Cậu tự mình giải quyết cho tốt đi!""Việc này chớ nói ra ngoài, người khác hỏi thì nói trong nhà tớ có chuyện.""Ừ, yên tâm đi!"Trở về phòng học, Đường Dĩ Phi quyết định, lần này cũng thoải mái không ít.Gửi cho Học Trưởng một tin nhắn ngắn.—— Học Trưởng, hôm nay không cần tới đón em.Rất nhanh có hồi âm.—— Đêm nay có việc, anh có khả năng sẽ không quay về, không cần chờ anh ăn cơm.Đầu ngón tay Đường Dĩ Phi run lên, một cỗ ghen tuông không khỏi xông tới, xen lẫn ủy khuất, ngón tay cứng đờ đánh chữ kế tiếp: " Được."Học Trưởng còn đang tức giận.Thời điểm tan học, Đường Dĩ Phi xách một cái túi ngồi xe buýt đến  nhà trọ Ngự Cảnh.Vừa vào cửa liền thấy trong phòng có thêm một người."Cô là?" Đường Dĩ Phi vô cùng kinh ngạc nhìn người phụ nữ trung niên đang mang tạp dề trước mắt."Ngài là Đường tiểu thư? Tôi là bảo mẫu thiếu gia mới thuê, cơm nước lập tức có thể ăn, tiểu thư trước xem tivi đi."Ôi chao?Bảo mẫu mới thuê?Bảo mẫu cầm dép cho Đường Dĩ Phi thay, lại rất nhiệt tình nhận lấy túi trong tay cô mang lên lầu.Lầu?Làm sao đột nhiên lại có thêm một tầng lầu?!Đường Dĩ Phi hoảng sợ, vội vàng theo sau, quả nhiên, ở phòng ngủ bên cạnh lại có một cầu thang xoắn ốc bằng gỗ, kéo dài đến trên lầu!Cái này, rõ ràng hôm qua còn chưa có mà!"Cái kia...""Tiểu thư gọi tôi là Tiểu Từ là được."(Học Trưởng kiêu ngạo chuẩn bị kinh hỉ này như thế nào? Mong mọi người đón xem ~~)

Edit: Thảo My

"Cũng không phải sao! Là bạn học với Thái Tử Gia tập đoàn Bách Thịnh, thật là uy phong!"

"..."

Đường Dĩ Phi nhíu mày, nghe bọn họ bát quái, lại không có một chút tinh thần nào.

Đầu đầy là vẻ mặt lạnh nhạt của Học Trưởng mấy ngày gần đây.

Mấy ngày nay anh đều về rất muộn, hơn nữa một người đầy mùi rượu, cũng không biết rốt cuộc có chuyện gì phiền lòng.

Buổi trưa lúc nghỉ ngơi Đường Dĩ Phi trở về phòng ngủ, đóng gói một ít đồ dùng hàng ngày của mình lại, quyết tâm xin quản khoa được học ngoại trú, hơn nữa còn điền địa chỉ là nhà mình.

Học Trưởng nói không sai, ba ngày sau amh quả nhiên có thể nhìn thấy cô ở nhà trọ.

Gọi Lâm Khả cùng đi sân thể dục giải sầu.

Đầu thu gió thổi lạnh, làn váy của đồng phục học sinh bị thổi bay, Đường Dĩ Phi không khỏi lạnh run.

"Khả Khả, trong khoảng thời gian này cậu ngủ ở phòng ngủ của tớ!"

"Ôi chao? Cậu đây là muốn tớ đến ở cùng với cậu?" Lâm Khả vô cùng kinh ngạc, trước đây nói nhiều lần muốn cùng ở với cậu ấy, kết quả cậu ấy nói không quen, hôm nay lại nhiệt tình mời như vậy?

"Không phải, là cậu ở đó, tớ tạm thời dọn ra ngoài ở một thời gian ngắn." Đường Dĩ Phi lúng túng cúi đầu, chân tay luống cuống.

Học Trường tức giận, ngoại trừ như vậy, không còn cách nào khác.

"Cái gì?! Ý của cậu là cậu muốn ở cùng Học Trưởng?!"

Lâm Khả không thể tin, cô liền liều mạng kêu lên, ngược lại hù dọa  mấy nữ sinh đang giải sầu.

"Xuỵt!" Đường Dĩ Phi vội vàng che miệng của cô lại:"c** nh* giọng một chút!"

Lâm Khả nuốt một ngụm nước miếng: "Thật hay giả?"

"Tạm thời là thật, chỉ là qua ở đi lại thuận lợi một chút, không có ý gì đâu."

"Cậu không có những ý nghĩ khác không có nghĩa là Học Trưởng anh ấy không có! Hơn nữa, hai người ở tuổi này dễ xúc động, ngộ nhỡ ngày nào đó Học Trưởng uống say thú - tính - nổi lên, mang cậu làm cái kia..."

"Dừng lại! Cậu còn ăn nói bừa bãi như vậy sau đó có cái gì tớ cũng không nói với cậu nữa!"

Đường Dĩ Phi đỏ mặt, tuy là hiểu rõ tính tình tùy tiện của Lâm Khả, thế nhưng bị cậu ấy nói thẳng ra, cô vẫn cảm thấy rất xấu hổ.

"Được rồi được rồi, có thể chiếm lấy phòng ngủ lớn như vậy, hưởng thụ  giường lớn siêu mềm mại, tớ cầu còn không được đây! Cậu tự mình giải quyết cho tốt đi!"

"Việc này chớ nói ra ngoài, người khác hỏi thì nói trong nhà tớ có chuyện."

"Ừ, yên tâm đi!"

Trở về phòng học, Đường Dĩ Phi quyết định, lần này cũng thoải mái không ít.

Gửi cho Học Trưởng một tin nhắn ngắn.

—— Học Trưởng, hôm nay không cần tới đón em.

Rất nhanh có hồi âm.

—— Đêm nay có việc, anh có khả năng sẽ không quay về, không cần chờ anh ăn cơm.

Đầu ngón tay Đường Dĩ Phi run lên, một cỗ ghen tuông không khỏi xông tới, xen lẫn ủy khuất, ngón tay cứng đờ đánh chữ kế tiếp: " Được."

Học Trưởng còn đang tức giận.

Thời điểm tan học, Đường Dĩ Phi xách một cái túi ngồi xe buýt đến  nhà trọ Ngự Cảnh.

Vừa vào cửa liền thấy trong phòng có thêm một người.

"Cô là?" Đường Dĩ Phi vô cùng kinh ngạc nhìn người phụ nữ trung niên đang mang tạp dề trước mắt.

"Ngài là Đường tiểu thư? Tôi là bảo mẫu thiếu gia mới thuê, cơm nước lập tức có thể ăn, tiểu thư trước xem tivi đi."

Ôi chao?

Bảo mẫu mới thuê?

Bảo mẫu cầm dép cho Đường Dĩ Phi thay, lại rất nhiệt tình nhận lấy túi trong tay cô mang lên lầu.

Lầu?

Làm sao đột nhiên lại có thêm một tầng lầu?!

Đường Dĩ Phi hoảng sợ, vội vàng theo sau, quả nhiên, ở phòng ngủ bên cạnh lại có một cầu thang xoắn ốc bằng gỗ, kéo dài đến trên lầu!

Cái này, rõ ràng hôm qua còn chưa có mà!

"Cái kia..."

"Tiểu thư gọi tôi là Tiểu Từ là được."

(Học Trưởng kiêu ngạo chuẩn bị kinh hỉ này như thế nào? Mong mọi người đón xem ~~)

Ức Vạn Hào Môn: Boss Lạnh Lùng Hung Hăng YêuTác giả: Tiểu Anh ĐàoTruyện Ngôn Tình, Truyện Trọng SinhĐêm lạnh như nước. Nhà trọ Ngự Cảnh hoàn toàn tĩnh mịch. Giờ phút này, chiếc Porsche màu đen yên lặng đứng trong đình viện, cửa sổ xe đen nhánh, mơ hồ in một đốm lửa nhỏ. Lúc sáng lúc tối, cùng với khói trắng lượn lờ. “Hút thuốc không tốt cho thân thể, dập đi...” Bên tai dường như còn có giọng người con gái dịu dàng lưu luyến xoay quanh, chỉ là không biết tại sao thanh âm đã từng rất quen thuộc đã biến mất được ba tháng! Cũng không biết qua bao lâu, cuối cùng người đàn ông cúng nhấn diệt tàn thuốc , tùy ý ném ra ngoài cửa sổ, mở cửa xe ra hai chân thon dài nhấc lên bước đi. Bóng đêm phác hoạ hình dáng ưu nhã như đao khắc của y, khuôn mặt tuyệt mỹ tinh xảo vẫn lạnh lùng như trước, cặp mắt đen sâu không thấy đáy kia, giờ phút này cảng trở nên u á, thâm trầm. Đây là lần đầu tiên Long Thiểu Tôn đến nơi đã từng là sào huyệt ân ái này sau khi người phụ nữ kia rời đi. Mở ra cửa lớn, đập vào mặt chính là một lớp dày tro bụi. Nơi này, không còn người đến ở nữa. Cô ấy đã đi, chính mắt anh nhìn… Edit: Thảo My"Cũng không phải sao! Là bạn học với Thái Tử Gia tập đoàn Bách Thịnh, thật là uy phong!""..."Đường Dĩ Phi nhíu mày, nghe bọn họ bát quái, lại không có một chút tinh thần nào.Đầu đầy là vẻ mặt lạnh nhạt của Học Trưởng mấy ngày gần đây.Mấy ngày nay anh đều về rất muộn, hơn nữa một người đầy mùi rượu, cũng không biết rốt cuộc có chuyện gì phiền lòng.Buổi trưa lúc nghỉ ngơi Đường Dĩ Phi trở về phòng ngủ, đóng gói một ít đồ dùng hàng ngày của mình lại, quyết tâm xin quản khoa được học ngoại trú, hơn nữa còn điền địa chỉ là nhà mình.Học Trưởng nói không sai, ba ngày sau amh quả nhiên có thể nhìn thấy cô ở nhà trọ.Gọi Lâm Khả cùng đi sân thể dục giải sầu.Đầu thu gió thổi lạnh, làn váy của đồng phục học sinh bị thổi bay, Đường Dĩ Phi không khỏi lạnh run."Khả Khả, trong khoảng thời gian này cậu ngủ ở phòng ngủ của tớ!""Ôi chao? Cậu đây là muốn tớ đến ở cùng với cậu?" Lâm Khả vô cùng kinh ngạc, trước đây nói nhiều lần muốn cùng ở với cậu ấy, kết quả cậu ấy nói không quen, hôm nay lại nhiệt tình mời như vậy?"Không phải, là cậu ở đó, tớ tạm thời dọn ra ngoài ở một thời gian ngắn." Đường Dĩ Phi lúng túng cúi đầu, chân tay luống cuống.Học Trường tức giận, ngoại trừ như vậy, không còn cách nào khác."Cái gì?! Ý của cậu là cậu muốn ở cùng Học Trưởng?!"Lâm Khả không thể tin, cô liền liều mạng kêu lên, ngược lại hù dọa  mấy nữ sinh đang giải sầu."Xuỵt!" Đường Dĩ Phi vội vàng che miệng của cô lại:"c** nh* giọng một chút!"Lâm Khả nuốt một ngụm nước miếng: "Thật hay giả?""Tạm thời là thật, chỉ là qua ở đi lại thuận lợi một chút, không có ý gì đâu.""Cậu không có những ý nghĩ khác không có nghĩa là Học Trưởng anh ấy không có! Hơn nữa, hai người ở tuổi này dễ xúc động, ngộ nhỡ ngày nào đó Học Trưởng uống say thú - tính - nổi lên, mang cậu làm cái kia...""Dừng lại! Cậu còn ăn nói bừa bãi như vậy sau đó có cái gì tớ cũng không nói với cậu nữa!"Đường Dĩ Phi đỏ mặt, tuy là hiểu rõ tính tình tùy tiện của Lâm Khả, thế nhưng bị cậu ấy nói thẳng ra, cô vẫn cảm thấy rất xấu hổ."Được rồi được rồi, có thể chiếm lấy phòng ngủ lớn như vậy, hưởng thụ  giường lớn siêu mềm mại, tớ cầu còn không được đây! Cậu tự mình giải quyết cho tốt đi!""Việc này chớ nói ra ngoài, người khác hỏi thì nói trong nhà tớ có chuyện.""Ừ, yên tâm đi!"Trở về phòng học, Đường Dĩ Phi quyết định, lần này cũng thoải mái không ít.Gửi cho Học Trưởng một tin nhắn ngắn.—— Học Trưởng, hôm nay không cần tới đón em.Rất nhanh có hồi âm.—— Đêm nay có việc, anh có khả năng sẽ không quay về, không cần chờ anh ăn cơm.Đầu ngón tay Đường Dĩ Phi run lên, một cỗ ghen tuông không khỏi xông tới, xen lẫn ủy khuất, ngón tay cứng đờ đánh chữ kế tiếp: " Được."Học Trưởng còn đang tức giận.Thời điểm tan học, Đường Dĩ Phi xách một cái túi ngồi xe buýt đến  nhà trọ Ngự Cảnh.Vừa vào cửa liền thấy trong phòng có thêm một người."Cô là?" Đường Dĩ Phi vô cùng kinh ngạc nhìn người phụ nữ trung niên đang mang tạp dề trước mắt."Ngài là Đường tiểu thư? Tôi là bảo mẫu thiếu gia mới thuê, cơm nước lập tức có thể ăn, tiểu thư trước xem tivi đi."Ôi chao?Bảo mẫu mới thuê?Bảo mẫu cầm dép cho Đường Dĩ Phi thay, lại rất nhiệt tình nhận lấy túi trong tay cô mang lên lầu.Lầu?Làm sao đột nhiên lại có thêm một tầng lầu?!Đường Dĩ Phi hoảng sợ, vội vàng theo sau, quả nhiên, ở phòng ngủ bên cạnh lại có một cầu thang xoắn ốc bằng gỗ, kéo dài đến trên lầu!Cái này, rõ ràng hôm qua còn chưa có mà!"Cái kia...""Tiểu thư gọi tôi là Tiểu Từ là được."(Học Trưởng kiêu ngạo chuẩn bị kinh hỉ này như thế nào? Mong mọi người đón xem ~~)

Chương 65: Thiếu gia thuê bảo mẫu