“Nếu trên thế giới này người đó từng xuất hiện qua, những người khác đều chỉ là chấp nhận cho xong. Mà tôi, không muốn chấp nhận như vậy” Ôn Noãn vẫn nhớ rõ mấy năm trước khi xem “Hà Dĩ Thâm Tiêu Mặc” của Rùa Mạn, từng có lời thề son sắt chủ yếu lấy Dĩ Thâm là tấm gương, mặc dù như vậy khả năng cả quãng đời còn lại là phải sống cô độc cũng không gượng ép mình chấp nhận người nào khác. Nhưng mà sự thật là, năm năm sau Đồng Diệu rời đi , cô cuối cùng phản bội lời thề của mình, gả cho người có gia thế, người có tướng mạo mẫu mực phi thường - Đường Tử Khoáng. Cho nên hiện tại, vì ruồng bỏ lời thề nên báo ứng đến đây, ngày cá tháng tư hôm nay, Đường Tử Khoáng cùng nàng ký đơn ly hôn, kết thúc cuộc hôn nhân hai năm... Sắc trời ở Phong thành nhuộm một mảng màu xanh xám ảm đạm, ủ rũ như muốn khóc , gió lạnh mưa phùn, sương khói mênh mông. Ôn Noãn kéo rương hành lý đơn giản, không mục đích đi lang thang trên đường đã đầy nước, mặc cho gió mưa lạnh lẽo xẹt qua hai gò má, mặt trở nên tái nhợt vì…

Chương 32: Gọi thức ăn

Sau Khi Ly Hôn: Tình Yêu Ấm Áp Vào Đêm MuộnTác giả: Trương Oản QuânTruyện Ngôn Tình“Nếu trên thế giới này người đó từng xuất hiện qua, những người khác đều chỉ là chấp nhận cho xong. Mà tôi, không muốn chấp nhận như vậy” Ôn Noãn vẫn nhớ rõ mấy năm trước khi xem “Hà Dĩ Thâm Tiêu Mặc” của Rùa Mạn, từng có lời thề son sắt chủ yếu lấy Dĩ Thâm là tấm gương, mặc dù như vậy khả năng cả quãng đời còn lại là phải sống cô độc cũng không gượng ép mình chấp nhận người nào khác. Nhưng mà sự thật là, năm năm sau Đồng Diệu rời đi , cô cuối cùng phản bội lời thề của mình, gả cho người có gia thế, người có tướng mạo mẫu mực phi thường - Đường Tử Khoáng. Cho nên hiện tại, vì ruồng bỏ lời thề nên báo ứng đến đây, ngày cá tháng tư hôm nay, Đường Tử Khoáng cùng nàng ký đơn ly hôn, kết thúc cuộc hôn nhân hai năm... Sắc trời ở Phong thành nhuộm một mảng màu xanh xám ảm đạm, ủ rũ như muốn khóc , gió lạnh mưa phùn, sương khói mênh mông. Ôn Noãn kéo rương hành lý đơn giản, không mục đích đi lang thang trên đường đã đầy nước, mặc cho gió mưa lạnh lẽo xẹt qua hai gò má, mặt trở nên tái nhợt vì… “Cô sợ bị người khác nhìn thấy à?” Cố Dạ Thâm hơi nhíu mày.“Hả?” Ôn Noãn ngẩn ra, hiểu điều anh nói, cô liền tốt bụng trêu ghẹo, “Tôi cũng không thích sáng mai đều bị mọi người trong phòng làm việc chỉ chỉ chỏ chỏ, Tổng Giám đốc Cố, anh cũng biết sức quyến rũ của mình mà.”Cố Dạ Thâm khẽ cười, “Mị lực của tôi ư? Cô có ái mộ không?” Thấy cô ngơ ngẩn, anh làm như không có việc gì cười cười, “Tôi bây giờ không phải là Tổng Giám đốc Cố nữa, chỉ là hàng xóm cho cô đi nhờ xe thôi, lên nhanh một chút đi.”“Hàng xóm cho đi nhờ xe sao?” Ôn Noãn nhìn cuối đường vẫn không có xe buýt tới như cũ, vì vậy cô đành mở cửa xe cười chui vào, “Vậy thì cung kính không bằng tuân mệnh.” Chắc hẳn lúc này cũng không có đồng nghiệp nào nhìn thấy.Dọc theo đường đi nét mặt của cô đều vui vẻ, vấn đề phiền muộn của mấy ngày trong một đêm đã thông suốt, chỉ cảm thấy các tế bào trong cơ thể mình đều linh hoạt, từng tế bào cũng nhẹ nhành khoan khoái.“Lâu rồi không có hôm nào cô vui vẻ như vậy.” Cố Dạ Thâm nhìn thẳng phía trước, chợt thở dài lơ đễnh nói, ánh mắt lấp lánh thấm đầy ý cười.“Vâng, đúng vậy.” Ôn Noãn theo bản năng tiếp lời, rồi lập tức nghiêng đầu nhìn anh, gương mặt đầy nghi ngờ, anh làm sao biết đã thật lâu rồi cô không vui vẻ như vậy chứ?Giống như nhìn thấu nghi ngờ của cô, Cố Dạ Thâm từ từ nở nụ cười,“ Từ khi biết cô đến giờ tôi chưa từng thấy cô cười vui vẻ như vậy, gần đây thấy tinh thần của cô cũng tốt lên một chút.” Mắt liếc thấy ánh mắt cô tim anh bắt đầu đập mạnh và loạn nhịp, anh lập tức nói sang chuyện khác, “Cô vẫn chưa ăn cơm tối à, không bằng chúng ta dứt khoát không về, đi tới tiệm ăn cơm có được không?”Ôn Noãn suy nghĩ một chút, “Được, tôi mời khách nhé, coi như cám ơn anh vừa mới chỉ điểm.”Ánh mắt Cố Dạ Thâm thật sâu, “Được.”Dưới sự chỉ huy của Ôn Noãn, xe quẹo bảy, tám rẽ, chạy ra ngoài Phong Đại có một phố bán thức ăn bình dân, dừng xe lại, hai người đi vào một quán cơm kiểu Hồ Nam tên “Thất Lý Hương”, quán không lớn, lại sạch sẽ, sáng sủa bày khoảng hơn chục bàn nhỏ hình chữ nhật, khách khứa ngồi đầy, phần lớn đều là các đôi tình nhân đang là học sinh cấp ba của trường trọng điểm Phụ Chúc gần Phong Đại.Bà chủ trẻ đưa hai người ngồi xuống một cái bàn còn xót lại ở trong góc quán, rồi lần lượt rót trà, đưa thực đơn. Từ lúc đi vào Cố Dạ Thâm liền nhíu chặt đầu lông mày, sau khi ngồi xuống anh châm một điếu thuốc, khói bay lượn lờ giữa hai người, dựa lưng vào tường, đôi mắt anh không có tiêu cự, vẻ mặt như đau đớn lại yêu thương, không rõ trong lòng suy nghĩ gì.Ôn Noãn nhìn lướt qua thực đơn, gọi một phần cánh gà dim tiêu nguội, ngẩng đầu lên thấy tâm tư hoảng hốt của Cố Dạ Thâm, cô cầm thực đơn chạm vào cánh tay anh: “Cố Dạ Thâm, anh chọn món gì?”Cố Dạ Thâm giật mình, cũng không nhìn thực đơn, trực tiếp mở miệng: “Kiến càng leo cây thật cay, cho thêm một chút xì dầu, ngàn lần không thể cho hoa tiêu, Mề Gà chua cay, thịt khô ướp tỏi cũng phải cho nhiều hạt tiêu một chút, một bát canh đầu cá nấu đậu hũ, đậu hũ phải non, đầy cá là nấu đầu cá trắm cỏ, canh nhất định phải đậm (mặn 1 chút), chúng tôi có thể chờ, cứ như vậy trước đã.”Sau khi ghi nhớ Bà chủ rời đi, Ôn Noãn không chớp mắt nhìn chằm chằm vào Cố Dạ Thâm, kỳ quái, nếu như cô gọi mấy món ăn cũng sẽ giống như anh phân phó. Mặc dù mấy ngày tay cô bị thương cũng biết khẩu vị của hai người không khác nhau lắm, nhưng thích gì, kiêng gì cũng giống nhau như vậy cũng không thể tưởng tượng nổi rồi!Cô dám cam đoan những thứ linh tinh mà mình thích trong bảy năm qua trừ người bạn thân Cố Khang Khang ra thì không ai biết, cũng không nhắc qua trước mặt bất kỳ ai, ngay cả Đường Tử Khoảng làm vợ chồng hai năm cũng không thể biết được cặn kẽ như vậy.Cô cảm nhận được từ lúc anh bắt đầu gọi thức ăn đều chưa từng dừng lại nhìn thực đơn, vốn Cố Dạ Thâm định xem như không nhìn thấy nhưng lại không thành công, anh hít một hơi, lông mày nhíu vào: “Cô không ngại tôi tự chủ trương chứ?”“Không có, không sao.” Ôn Noãn vội vàng lắc đầu, “Tôi chỉ thấy kỳ quái, anh không cần nhìn thực đơn cũng biết ở đây có những món gì sao?”

“Cô sợ bị người khác nhìn thấy à?” Cố Dạ Thâm hơi nhíu mày.

“Hả?” Ôn Noãn ngẩn ra, hiểu điều anh nói, cô liền tốt bụng trêu ghẹo, “Tôi cũng không thích sáng mai đều bị mọi người trong phòng làm việc chỉ chỉ chỏ chỏ, Tổng Giám đốc Cố, anh cũng biết sức quyến rũ của mình mà.”

Cố Dạ Thâm khẽ cười, “Mị lực của tôi ư? Cô có ái mộ không?” Thấy cô ngơ ngẩn, anh làm như không có việc gì cười cười, “Tôi bây giờ không phải là Tổng Giám đốc Cố nữa, chỉ là hàng xóm cho cô đi nhờ xe thôi, lên nhanh một chút đi.”

“Hàng xóm cho đi nhờ xe sao?” Ôn Noãn nhìn cuối đường vẫn không có xe buýt tới như cũ, vì vậy cô đành mở cửa xe cười chui vào, “Vậy thì cung kính không bằng tuân mệnh.” Chắc hẳn lúc này cũng không có đồng nghiệp nào nhìn thấy.

Dọc theo đường đi nét mặt của cô đều vui vẻ, vấn đề phiền muộn của mấy ngày trong một đêm đã thông suốt, chỉ cảm thấy các tế bào trong cơ thể mình đều linh hoạt, từng tế bào cũng nhẹ nhành khoan khoái.

“Lâu rồi không có hôm nào cô vui vẻ như vậy.” Cố Dạ Thâm nhìn thẳng phía trước, chợt thở dài lơ đễnh nói, ánh mắt lấp lánh thấm đầy ý cười.

“Vâng, đúng vậy.” Ôn Noãn theo bản năng tiếp lời, rồi lập tức nghiêng đầu nhìn anh, gương mặt đầy nghi ngờ, anh làm sao biết đã thật lâu rồi cô không vui vẻ như vậy chứ?

Giống như nhìn thấu nghi ngờ của cô, Cố Dạ Thâm từ từ nở nụ cười,“ Từ khi biết cô đến giờ tôi chưa từng thấy cô cười vui vẻ như vậy, gần đây thấy tinh thần của cô cũng tốt lên một chút.” Mắt liếc thấy ánh mắt cô tim anh bắt đầu đập mạnh và loạn nhịp, anh lập tức nói sang chuyện khác, “Cô vẫn chưa ăn cơm tối à, không bằng chúng ta dứt khoát không về, đi tới tiệm ăn cơm có được không?”

Ôn Noãn suy nghĩ một chút, “Được, tôi mời khách nhé, coi như cám ơn anh vừa mới chỉ điểm.”

Ánh mắt Cố Dạ Thâm thật sâu, “Được.”

Dưới sự chỉ huy của Ôn Noãn, xe quẹo bảy, tám rẽ, chạy ra ngoài Phong Đại có một phố bán thức ăn bình dân, dừng xe lại, hai người đi vào một quán cơm kiểu Hồ Nam tên “Thất Lý Hương”, quán không lớn, lại sạch sẽ, sáng sủa bày khoảng hơn chục bàn nhỏ hình chữ nhật, khách khứa ngồi đầy, phần lớn đều là các đôi tình nhân đang là học sinh cấp ba của trường trọng điểm Phụ Chúc gần Phong Đại.

Bà chủ trẻ đưa hai người ngồi xuống một cái bàn còn xót lại ở trong góc quán, rồi lần lượt rót trà, đưa thực đơn. Từ lúc đi vào Cố Dạ Thâm liền nhíu chặt đầu lông mày, sau khi ngồi xuống anh châm một điếu thuốc, khói bay lượn lờ giữa hai người, dựa lưng vào tường, đôi mắt anh không có tiêu cự, vẻ mặt như đau đớn lại yêu thương, không rõ trong lòng suy nghĩ gì.

Ôn Noãn nhìn lướt qua thực đơn, gọi một phần cánh gà dim tiêu nguội, ngẩng đầu lên thấy tâm tư hoảng hốt của Cố Dạ Thâm, cô cầm thực đơn chạm vào cánh tay anh: “Cố Dạ Thâm, anh chọn món gì?”

Cố Dạ Thâm giật mình, cũng không nhìn thực đơn, trực tiếp mở miệng: “Kiến càng leo cây thật cay, cho thêm một chút xì dầu, ngàn lần không thể cho hoa tiêu, Mề Gà chua cay, thịt khô ướp tỏi cũng phải cho nhiều hạt tiêu một chút, một bát canh đầu cá nấu đậu hũ, đậu hũ phải non, đầy cá là nấu đầu cá trắm cỏ, canh nhất định phải đậm (mặn 1 chút), chúng tôi có thể chờ, cứ như vậy trước đã.”

Sau khi ghi nhớ Bà chủ rời đi, Ôn Noãn không chớp mắt nhìn chằm chằm vào Cố Dạ Thâm, kỳ quái, nếu như cô gọi mấy món ăn cũng sẽ giống như anh phân phó. Mặc dù mấy ngày tay cô bị thương cũng biết khẩu vị của hai người không khác nhau lắm, nhưng thích gì, kiêng gì cũng giống nhau như vậy cũng không thể tưởng tượng nổi rồi!

Cô dám cam đoan những thứ linh tinh mà mình thích trong bảy năm qua trừ người bạn thân Cố Khang Khang ra thì không ai biết, cũng không nhắc qua trước mặt bất kỳ ai, ngay cả Đường Tử Khoảng làm vợ chồng hai năm cũng không thể biết được cặn kẽ như vậy.

Cô cảm nhận được từ lúc anh bắt đầu gọi thức ăn đều chưa từng dừng lại nhìn thực đơn, vốn Cố Dạ Thâm định xem như không nhìn thấy nhưng lại không thành công, anh hít một hơi, lông mày nhíu vào: “Cô không ngại tôi tự chủ trương chứ?”

“Không có, không sao.” Ôn Noãn vội vàng lắc đầu, “Tôi chỉ thấy kỳ quái, anh không cần nhìn thực đơn cũng biết ở đây có những món gì sao?”

Sau Khi Ly Hôn: Tình Yêu Ấm Áp Vào Đêm MuộnTác giả: Trương Oản QuânTruyện Ngôn Tình“Nếu trên thế giới này người đó từng xuất hiện qua, những người khác đều chỉ là chấp nhận cho xong. Mà tôi, không muốn chấp nhận như vậy” Ôn Noãn vẫn nhớ rõ mấy năm trước khi xem “Hà Dĩ Thâm Tiêu Mặc” của Rùa Mạn, từng có lời thề son sắt chủ yếu lấy Dĩ Thâm là tấm gương, mặc dù như vậy khả năng cả quãng đời còn lại là phải sống cô độc cũng không gượng ép mình chấp nhận người nào khác. Nhưng mà sự thật là, năm năm sau Đồng Diệu rời đi , cô cuối cùng phản bội lời thề của mình, gả cho người có gia thế, người có tướng mạo mẫu mực phi thường - Đường Tử Khoáng. Cho nên hiện tại, vì ruồng bỏ lời thề nên báo ứng đến đây, ngày cá tháng tư hôm nay, Đường Tử Khoáng cùng nàng ký đơn ly hôn, kết thúc cuộc hôn nhân hai năm... Sắc trời ở Phong thành nhuộm một mảng màu xanh xám ảm đạm, ủ rũ như muốn khóc , gió lạnh mưa phùn, sương khói mênh mông. Ôn Noãn kéo rương hành lý đơn giản, không mục đích đi lang thang trên đường đã đầy nước, mặc cho gió mưa lạnh lẽo xẹt qua hai gò má, mặt trở nên tái nhợt vì… “Cô sợ bị người khác nhìn thấy à?” Cố Dạ Thâm hơi nhíu mày.“Hả?” Ôn Noãn ngẩn ra, hiểu điều anh nói, cô liền tốt bụng trêu ghẹo, “Tôi cũng không thích sáng mai đều bị mọi người trong phòng làm việc chỉ chỉ chỏ chỏ, Tổng Giám đốc Cố, anh cũng biết sức quyến rũ của mình mà.”Cố Dạ Thâm khẽ cười, “Mị lực của tôi ư? Cô có ái mộ không?” Thấy cô ngơ ngẩn, anh làm như không có việc gì cười cười, “Tôi bây giờ không phải là Tổng Giám đốc Cố nữa, chỉ là hàng xóm cho cô đi nhờ xe thôi, lên nhanh một chút đi.”“Hàng xóm cho đi nhờ xe sao?” Ôn Noãn nhìn cuối đường vẫn không có xe buýt tới như cũ, vì vậy cô đành mở cửa xe cười chui vào, “Vậy thì cung kính không bằng tuân mệnh.” Chắc hẳn lúc này cũng không có đồng nghiệp nào nhìn thấy.Dọc theo đường đi nét mặt của cô đều vui vẻ, vấn đề phiền muộn của mấy ngày trong một đêm đã thông suốt, chỉ cảm thấy các tế bào trong cơ thể mình đều linh hoạt, từng tế bào cũng nhẹ nhành khoan khoái.“Lâu rồi không có hôm nào cô vui vẻ như vậy.” Cố Dạ Thâm nhìn thẳng phía trước, chợt thở dài lơ đễnh nói, ánh mắt lấp lánh thấm đầy ý cười.“Vâng, đúng vậy.” Ôn Noãn theo bản năng tiếp lời, rồi lập tức nghiêng đầu nhìn anh, gương mặt đầy nghi ngờ, anh làm sao biết đã thật lâu rồi cô không vui vẻ như vậy chứ?Giống như nhìn thấu nghi ngờ của cô, Cố Dạ Thâm từ từ nở nụ cười,“ Từ khi biết cô đến giờ tôi chưa từng thấy cô cười vui vẻ như vậy, gần đây thấy tinh thần của cô cũng tốt lên một chút.” Mắt liếc thấy ánh mắt cô tim anh bắt đầu đập mạnh và loạn nhịp, anh lập tức nói sang chuyện khác, “Cô vẫn chưa ăn cơm tối à, không bằng chúng ta dứt khoát không về, đi tới tiệm ăn cơm có được không?”Ôn Noãn suy nghĩ một chút, “Được, tôi mời khách nhé, coi như cám ơn anh vừa mới chỉ điểm.”Ánh mắt Cố Dạ Thâm thật sâu, “Được.”Dưới sự chỉ huy của Ôn Noãn, xe quẹo bảy, tám rẽ, chạy ra ngoài Phong Đại có một phố bán thức ăn bình dân, dừng xe lại, hai người đi vào một quán cơm kiểu Hồ Nam tên “Thất Lý Hương”, quán không lớn, lại sạch sẽ, sáng sủa bày khoảng hơn chục bàn nhỏ hình chữ nhật, khách khứa ngồi đầy, phần lớn đều là các đôi tình nhân đang là học sinh cấp ba của trường trọng điểm Phụ Chúc gần Phong Đại.Bà chủ trẻ đưa hai người ngồi xuống một cái bàn còn xót lại ở trong góc quán, rồi lần lượt rót trà, đưa thực đơn. Từ lúc đi vào Cố Dạ Thâm liền nhíu chặt đầu lông mày, sau khi ngồi xuống anh châm một điếu thuốc, khói bay lượn lờ giữa hai người, dựa lưng vào tường, đôi mắt anh không có tiêu cự, vẻ mặt như đau đớn lại yêu thương, không rõ trong lòng suy nghĩ gì.Ôn Noãn nhìn lướt qua thực đơn, gọi một phần cánh gà dim tiêu nguội, ngẩng đầu lên thấy tâm tư hoảng hốt của Cố Dạ Thâm, cô cầm thực đơn chạm vào cánh tay anh: “Cố Dạ Thâm, anh chọn món gì?”Cố Dạ Thâm giật mình, cũng không nhìn thực đơn, trực tiếp mở miệng: “Kiến càng leo cây thật cay, cho thêm một chút xì dầu, ngàn lần không thể cho hoa tiêu, Mề Gà chua cay, thịt khô ướp tỏi cũng phải cho nhiều hạt tiêu một chút, một bát canh đầu cá nấu đậu hũ, đậu hũ phải non, đầy cá là nấu đầu cá trắm cỏ, canh nhất định phải đậm (mặn 1 chút), chúng tôi có thể chờ, cứ như vậy trước đã.”Sau khi ghi nhớ Bà chủ rời đi, Ôn Noãn không chớp mắt nhìn chằm chằm vào Cố Dạ Thâm, kỳ quái, nếu như cô gọi mấy món ăn cũng sẽ giống như anh phân phó. Mặc dù mấy ngày tay cô bị thương cũng biết khẩu vị của hai người không khác nhau lắm, nhưng thích gì, kiêng gì cũng giống nhau như vậy cũng không thể tưởng tượng nổi rồi!Cô dám cam đoan những thứ linh tinh mà mình thích trong bảy năm qua trừ người bạn thân Cố Khang Khang ra thì không ai biết, cũng không nhắc qua trước mặt bất kỳ ai, ngay cả Đường Tử Khoảng làm vợ chồng hai năm cũng không thể biết được cặn kẽ như vậy.Cô cảm nhận được từ lúc anh bắt đầu gọi thức ăn đều chưa từng dừng lại nhìn thực đơn, vốn Cố Dạ Thâm định xem như không nhìn thấy nhưng lại không thành công, anh hít một hơi, lông mày nhíu vào: “Cô không ngại tôi tự chủ trương chứ?”“Không có, không sao.” Ôn Noãn vội vàng lắc đầu, “Tôi chỉ thấy kỳ quái, anh không cần nhìn thực đơn cũng biết ở đây có những món gì sao?”

Chương 32: Gọi thức ăn