Bánh xe ngựa lọc cọc lăn tròn trên con đường đá bằng phẳng. Gió nhẹ nâng tấm màn che, lộ ra gương mặt đang cười ngây ngô của một đứa bé: “Mẹ ơi! Nhà ở đây đẹp quá!” Mộ Dung Nghi ngây ngẩn ngắm nhìn lên không trung: “Ngay cả trời cũng cao đến vậy!”. “Con đó, bây giờ thấy đẹp thì cứ ngắm cho đã đi. Sau này không còn cơ hội để thấy nữa đâu.”. Vị phu nhân xinh đẹp bên cạnh hơi nhíu mày. “Mẹ đang buồn chuyện gì vậy? Chẳng phải cha muốn đón chúng ta về sống một cuộc sống hạnh phúc sao?”. Mộ Dung Nghi nghiêng đầu, kéo kéo tay áo của mẹ nó. “Con à…”, Vị phu nhân ôm siết nó vào lòng: “Cung hoa điện ngọc, sâu như biển.” (*) Mộ Dung Nghi chẳng hiểu gì. Một cánh chim chao lượn nơi không trung lưu lại một vệt bóng mờ trên mặt đất. Và nó không hề biết, đó chính là lần cuối cùng được nhìn thấy tự do. Ngày ấy nó một bước trở thành Đệ Cửu hoàng tử của vương triều Lan Phũ, không còn bị người ta gọi là “con hoang” nữa. Mẹ nó cũng được sắc phong làm Uẩn Phi nương nương của Huề Phương Điện. Đêm buông, cả…

Truyện chữ