Tác giả:

Mỗi con người đều có một thanh xuân. Mỗi thanh xuân là một câu chuyện về tuổi trẻ. Người ta bảo thanh xuân cũng là tuổi trẻ, còn tôi ví thanh xuân cũng như hồi ức. Bởi vì thanh xuân của bạn dù có tốt đẹp hay bi thương, tất cả đều sẽ biến thành hồi ức mà thôi...! *** Tôi là Mía! Cũng chẳng cần biết tên thật của tôi là gì, hãy cứ gọi tôi bằng cái tên thân thương là Mía... Tôi vừa bước sang tuổi 20 vào mấy ngày trước, một cô gái bình thường đến mức tầm thường, một cô gái thiếu thốn chiều cao lẫn ngoại hình... thậm chí còn không - có - ngực, một cô gái nuôi nấng lắm ước mơ nhưng chưa bao giờ dám nổ lực thực hiện, một cô gái... một cô gái yếu đuối chịu nhiều thương tổn nhưng cũng rất mạnh mẽ...:) Tôi vẫn đang lẩn quẩn trong khoảng thời gian đẹp đẽ nhất của tuổi thanh xuân - những năm 19, 20 tuổi. Tôi hiện vẫn đang là nữ sinh cấp ba của một trường giáo dục thường xuyên, và chúng tôi sắp sửa thi tốt nghiệp. Tôi gặp cậu ấy vào những ngày đầu tiên của năm lớp 12, đó là một ngày đẹp trời hôm 23…

Chương 9: Chúng tôi không nói chuyện nữa...

Nhật Ký Crush Bạn Cùng Bàn!Tác giả: MiaMỗi con người đều có một thanh xuân. Mỗi thanh xuân là một câu chuyện về tuổi trẻ. Người ta bảo thanh xuân cũng là tuổi trẻ, còn tôi ví thanh xuân cũng như hồi ức. Bởi vì thanh xuân của bạn dù có tốt đẹp hay bi thương, tất cả đều sẽ biến thành hồi ức mà thôi...! *** Tôi là Mía! Cũng chẳng cần biết tên thật của tôi là gì, hãy cứ gọi tôi bằng cái tên thân thương là Mía... Tôi vừa bước sang tuổi 20 vào mấy ngày trước, một cô gái bình thường đến mức tầm thường, một cô gái thiếu thốn chiều cao lẫn ngoại hình... thậm chí còn không - có - ngực, một cô gái nuôi nấng lắm ước mơ nhưng chưa bao giờ dám nổ lực thực hiện, một cô gái... một cô gái yếu đuối chịu nhiều thương tổn nhưng cũng rất mạnh mẽ...:) Tôi vẫn đang lẩn quẩn trong khoảng thời gian đẹp đẽ nhất của tuổi thanh xuân - những năm 19, 20 tuổi. Tôi hiện vẫn đang là nữ sinh cấp ba của một trường giáo dục thường xuyên, và chúng tôi sắp sửa thi tốt nghiệp. Tôi gặp cậu ấy vào những ngày đầu tiên của năm lớp 12, đó là một ngày đẹp trời hôm 23… Tôi đang ngồi cạnh cậu ấy - người tôi thích, khoảng cách giữa chúng tôi lúc này đây chỉ còn nửa cánh tay... Bạn biết không? Chúng tôi không nói chuyện nữa...:)***Ngột ngạt. Một cảm giác ngột ngạt đến khó thở. Tôi rõ ràng là ngày nào cũng trông ngóng cậu ấy đến lớp, đến khi có cậu ấy ở ngay bên cạnh rồi, lại chẳng có cách nào nói với nhau câu gì... Rõ ràng là nhớ cậu ấy đến phát điên, nhưng lại cứ vờ lạnh lùng không nhìn mặt cậu ấy...:)Chúng tôi rốt cuộc chẳng biết đang tồn tại mối quan hệ nào nữa, chẳng biết ngồi cùng bàn để làm gì nữa... Đôi lúc cả hai cứ như đôi tình nhân đang giận dỗi nhau, lúc lại như hai kẻ xa lạ... Ừm, chẳng có tí liên quan gì đến cuộc sống của nhau.Hôm nay chúng tôi ngồi cạnh nhau 2 tiếng đồng hồ... Suốt 2 tiếng đó cứ như kẻ câm điếc vậy. Mấy lần trước còn thỉnh thoảng nói vài câu vu vơ về bài vở, riêng hôm nay không - nói - một - từ - nào. Cái cảm giác này quả thật rất khốn khổ, rõ ràng là ở ngay bên cạnh, rõ ràng có thể nói chuyện, rõ ràng là có thể với tới... Nhưng không có cách nào làm được.Ừm, suốt buổi hôm nay chỉ có duy nhất khiến tôi mỉm cười, đó là khi tôi ngáp lên thành tiếng vì mệt, tiếp sau đó cậu ấy cũng ngáp theo, người ta bảo ngáp cũng bị lây, hôm nay tôi tin rồi.:)***Hà Nội, 28.02.2017Chúng tôi rồi sẽ chẳng đi đến đâu...!

Tôi đang ngồi cạnh cậu ấy - người tôi thích, khoảng cách giữa chúng tôi lúc này đây chỉ còn nửa cánh tay... Bạn biết không? Chúng tôi không nói chuyện nữa...:)

***

Ngột ngạt. Một cảm giác ngột ngạt đến khó thở. Tôi rõ ràng là ngày nào cũng trông ngóng cậu ấy đến lớp, đến khi có cậu ấy ở ngay bên cạnh rồi, lại chẳng có cách nào nói với nhau câu gì... Rõ ràng là nhớ cậu ấy đến phát điên, nhưng lại cứ vờ lạnh lùng không nhìn mặt cậu ấy...:)

Chúng tôi rốt cuộc chẳng biết đang tồn tại mối quan hệ nào nữa, chẳng biết ngồi cùng bàn để làm gì nữa... Đôi lúc cả hai cứ như đôi tình nhân đang giận dỗi nhau, lúc lại như hai kẻ xa lạ... Ừm, chẳng có tí liên quan gì đến cuộc sống của nhau.

Hôm nay chúng tôi ngồi cạnh nhau 2 tiếng đồng hồ... Suốt 2 tiếng đó cứ như kẻ câm điếc vậy. Mấy lần trước còn thỉnh thoảng nói vài câu vu vơ về bài vở, riêng hôm nay không - nói - một - từ - nào. Cái cảm giác này quả thật rất khốn khổ, rõ ràng là ở ngay bên cạnh, rõ ràng có thể nói chuyện, rõ ràng là có thể với tới... Nhưng không có cách nào làm được.

Ừm, suốt buổi hôm nay chỉ có duy nhất khiến tôi mỉm cười, đó là khi tôi ngáp lên thành tiếng vì mệt, tiếp sau đó cậu ấy cũng ngáp theo, người ta bảo ngáp cũng bị lây, hôm nay tôi tin rồi.:)

***

Hà Nội, 28.02.2017

Chúng tôi rồi sẽ chẳng đi đến đâu...!

Nhật Ký Crush Bạn Cùng Bàn!Tác giả: MiaMỗi con người đều có một thanh xuân. Mỗi thanh xuân là một câu chuyện về tuổi trẻ. Người ta bảo thanh xuân cũng là tuổi trẻ, còn tôi ví thanh xuân cũng như hồi ức. Bởi vì thanh xuân của bạn dù có tốt đẹp hay bi thương, tất cả đều sẽ biến thành hồi ức mà thôi...! *** Tôi là Mía! Cũng chẳng cần biết tên thật của tôi là gì, hãy cứ gọi tôi bằng cái tên thân thương là Mía... Tôi vừa bước sang tuổi 20 vào mấy ngày trước, một cô gái bình thường đến mức tầm thường, một cô gái thiếu thốn chiều cao lẫn ngoại hình... thậm chí còn không - có - ngực, một cô gái nuôi nấng lắm ước mơ nhưng chưa bao giờ dám nổ lực thực hiện, một cô gái... một cô gái yếu đuối chịu nhiều thương tổn nhưng cũng rất mạnh mẽ...:) Tôi vẫn đang lẩn quẩn trong khoảng thời gian đẹp đẽ nhất của tuổi thanh xuân - những năm 19, 20 tuổi. Tôi hiện vẫn đang là nữ sinh cấp ba của một trường giáo dục thường xuyên, và chúng tôi sắp sửa thi tốt nghiệp. Tôi gặp cậu ấy vào những ngày đầu tiên của năm lớp 12, đó là một ngày đẹp trời hôm 23… Tôi đang ngồi cạnh cậu ấy - người tôi thích, khoảng cách giữa chúng tôi lúc này đây chỉ còn nửa cánh tay... Bạn biết không? Chúng tôi không nói chuyện nữa...:)***Ngột ngạt. Một cảm giác ngột ngạt đến khó thở. Tôi rõ ràng là ngày nào cũng trông ngóng cậu ấy đến lớp, đến khi có cậu ấy ở ngay bên cạnh rồi, lại chẳng có cách nào nói với nhau câu gì... Rõ ràng là nhớ cậu ấy đến phát điên, nhưng lại cứ vờ lạnh lùng không nhìn mặt cậu ấy...:)Chúng tôi rốt cuộc chẳng biết đang tồn tại mối quan hệ nào nữa, chẳng biết ngồi cùng bàn để làm gì nữa... Đôi lúc cả hai cứ như đôi tình nhân đang giận dỗi nhau, lúc lại như hai kẻ xa lạ... Ừm, chẳng có tí liên quan gì đến cuộc sống của nhau.Hôm nay chúng tôi ngồi cạnh nhau 2 tiếng đồng hồ... Suốt 2 tiếng đó cứ như kẻ câm điếc vậy. Mấy lần trước còn thỉnh thoảng nói vài câu vu vơ về bài vở, riêng hôm nay không - nói - một - từ - nào. Cái cảm giác này quả thật rất khốn khổ, rõ ràng là ở ngay bên cạnh, rõ ràng có thể nói chuyện, rõ ràng là có thể với tới... Nhưng không có cách nào làm được.Ừm, suốt buổi hôm nay chỉ có duy nhất khiến tôi mỉm cười, đó là khi tôi ngáp lên thành tiếng vì mệt, tiếp sau đó cậu ấy cũng ngáp theo, người ta bảo ngáp cũng bị lây, hôm nay tôi tin rồi.:)***Hà Nội, 28.02.2017Chúng tôi rồi sẽ chẳng đi đến đâu...!

Chương 9: Chúng tôi không nói chuyện nữa...