Mỗi con người đều có một thanh xuân. Mỗi thanh xuân là một câu chuyện về tuổi trẻ. Người ta bảo thanh xuân cũng là tuổi trẻ, còn tôi ví thanh xuân cũng như hồi ức. Bởi vì thanh xuân của bạn dù có tốt đẹp hay bi thương, tất cả đều sẽ biến thành hồi ức mà thôi...! *** Tôi là Mía! Cũng chẳng cần biết tên thật của tôi là gì, hãy cứ gọi tôi bằng cái tên thân thương là Mía... Tôi vừa bước sang tuổi 20 vào mấy ngày trước, một cô gái bình thường đến mức tầm thường, một cô gái thiếu thốn chiều cao lẫn ngoại hình... thậm chí còn không - có - ngực, một cô gái nuôi nấng lắm ước mơ nhưng chưa bao giờ dám nổ lực thực hiện, một cô gái... một cô gái yếu đuối chịu nhiều thương tổn nhưng cũng rất mạnh mẽ...:) Tôi vẫn đang lẩn quẩn trong khoảng thời gian đẹp đẽ nhất của tuổi thanh xuân - những năm 19, 20 tuổi. Tôi hiện vẫn đang là nữ sinh cấp ba của một trường giáo dục thường xuyên, và chúng tôi sắp sửa thi tốt nghiệp. Tôi gặp cậu ấy vào những ngày đầu tiên của năm lớp 12, đó là một ngày đẹp trời hôm 23…
Chương 28: Đồ đần!
Nhật Ký Crush Bạn Cùng Bàn!Tác giả: MiaMỗi con người đều có một thanh xuân. Mỗi thanh xuân là một câu chuyện về tuổi trẻ. Người ta bảo thanh xuân cũng là tuổi trẻ, còn tôi ví thanh xuân cũng như hồi ức. Bởi vì thanh xuân của bạn dù có tốt đẹp hay bi thương, tất cả đều sẽ biến thành hồi ức mà thôi...! *** Tôi là Mía! Cũng chẳng cần biết tên thật của tôi là gì, hãy cứ gọi tôi bằng cái tên thân thương là Mía... Tôi vừa bước sang tuổi 20 vào mấy ngày trước, một cô gái bình thường đến mức tầm thường, một cô gái thiếu thốn chiều cao lẫn ngoại hình... thậm chí còn không - có - ngực, một cô gái nuôi nấng lắm ước mơ nhưng chưa bao giờ dám nổ lực thực hiện, một cô gái... một cô gái yếu đuối chịu nhiều thương tổn nhưng cũng rất mạnh mẽ...:) Tôi vẫn đang lẩn quẩn trong khoảng thời gian đẹp đẽ nhất của tuổi thanh xuân - những năm 19, 20 tuổi. Tôi hiện vẫn đang là nữ sinh cấp ba của một trường giáo dục thường xuyên, và chúng tôi sắp sửa thi tốt nghiệp. Tôi gặp cậu ấy vào những ngày đầu tiên của năm lớp 12, đó là một ngày đẹp trời hôm 23… Sáng hôm qua tôi có nhắn tin hỏi cậu ấy không đi thi à, đợi mãi không thấy cậu ấy trả lời. Tôi thực sự đã rất giận, giận đến nỗi từ nay muốn mặc xác cậu ấy. Giận vì nghĩ cậu ấy coi sự quan tâm của tôi là thừa thãi nên mới ngó lơ như vậy. Cứ thế cả ngày không rời chiếc điện thoại chỉ với hy vọng cậu ấy sẽ rep tin nhắn đó dù chỉ là một chữ "Ừ!" thôi cũng được.Để rồi đến trưa bỗng nghe được âm báo tin nhắn, liền tức tốc chạy đến, là cậu ấy, đích thị là cậu ấy thật. Cậu ấy hỏi tôi: "Tí thi địa cô cho mượn át lát không nhỉ?". Tôi ngạc nhiên, sao cái tên này khi không lại hỏi vậy, thi xong rồi cơ mà? Thế là tôi vội soạn tin gửi lại: "Nhắn khi nào đây? Giờ mới nhận được tin.." Tôi đang nghiên về 2 phương án, một là có thể cậu ta gửi tin này từ sáng nhưng đến giờ máy tôi mới nhận được. Và 2 là xấu hơn, cậu ta nghĩ rằng buổi chiều vẫn đi thi...Cứ đợi mãi không thấy rep lại, nào ngờ đúng 30 phút sau: "Ủa sáng thi cả 2 luôn à?"... Trời ơi cái thằng đần này, chưa chi đã chạy đến trường xong lại xách đít về vì mọi người đã thi xong trong buổi sáng rồi. Đúng là đần thối, hỏi tôi cho rõ ràng trước khi đi thì có phải hơn không?Sau đó tôi mới biết lí do sáng đó không trả lời tin nhắn là vì để quên điện thoại ở nhà con bạn. Ừm, mặc dù có thể tôi không tin lí do đó 100%, nhưng chỉ cần cậu ấy giải thích thôi cũng đủ lắm rồi. Lúc ấy vừa hết giận lại vừa buồn cười. Crush của tôi lanh lùng là vậy, nhưng cũng có đôi lúc ngớ ngẩn chết được.:)***Ừm, facebook mới của cậu ấy được 116 bạn bè rồi, ngày nào tôi cũng vài lần click vào kiểm tra. Ngày nào cũng chỉ lẳng lặng nhìn dòng "Kết bạn" mà đau lòng. Sự kiêu hãnh đó không cho phép tôi làm như vậy, vì cậu ấy nhất định sẽ biết, sẽ nghi ngờ vì tại sao lại tìm được cậu ấy nhanh như vậy. Chỉ mới có 2 ngày không được nhìn thấy nick xanh kia sáng, mà ngỡ như 2 năm dài đằng đẳng.Tôi cứ tự hỏi mình rằng, rốt cuộc thì cậu ấy đã bao giờ nghĩ sẽ gửi lời kết bạn cho tôi kể từ khi mất nick? Rốt cuộc đã bao giờ cậu ấy vô thức gõ tên tôi trên thanh tìm kiếm? Đã bao giờ vì không thấy nick xanh của tôi ở đó mà lẳng lặng đi tìm? Đã bao giờ cậu ấy lặng lẽ vào trang cá nhân của tôi, ngắm nghía một chút rồi cũng bất lực mà thoát ra? Đã bao giờ cảm thấy sự trống trải vô cùng khi không còn nhìn thấy tên tôi đâu đó trên News Feed nữa? Rốt cuộc thì cậu ấy đã bao giờ... đã bao giờ như thế chưa? Riêng tôi thì có...:)***Hà Nội, 23.03.2017...Chúng ta cứ như thế này mãi sao?:)
Sáng hôm qua tôi có nhắn tin hỏi cậu ấy không đi thi à, đợi mãi không thấy cậu ấy trả lời. Tôi thực sự đã rất giận, giận đến nỗi từ nay muốn mặc xác cậu ấy. Giận vì nghĩ cậu ấy coi sự quan tâm của tôi là thừa thãi nên mới ngó lơ như vậy. Cứ thế cả ngày không rời chiếc điện thoại chỉ với hy vọng cậu ấy sẽ rep tin nhắn đó dù chỉ là một chữ "Ừ!" thôi cũng được.
Để rồi đến trưa bỗng nghe được âm báo tin nhắn, liền tức tốc chạy đến, là cậu ấy, đích thị là cậu ấy thật. Cậu ấy hỏi tôi: "Tí thi địa cô cho mượn át lát không nhỉ?". Tôi ngạc nhiên, sao cái tên này khi không lại hỏi vậy, thi xong rồi cơ mà? Thế là tôi vội soạn tin gửi lại: "Nhắn khi nào đây? Giờ mới nhận được tin.." Tôi đang nghiên về 2 phương án, một là có thể cậu ta gửi tin này từ sáng nhưng đến giờ máy tôi mới nhận được. Và 2 là xấu hơn, cậu ta nghĩ rằng buổi chiều vẫn đi thi...
Cứ đợi mãi không thấy rep lại, nào ngờ đúng 30 phút sau: "Ủa sáng thi cả 2 luôn à?"... Trời ơi cái thằng đần này, chưa chi đã chạy đến trường xong lại xách đít về vì mọi người đã thi xong trong buổi sáng rồi. Đúng là đần thối, hỏi tôi cho rõ ràng trước khi đi thì có phải hơn không?
Sau đó tôi mới biết lí do sáng đó không trả lời tin nhắn là vì để quên điện thoại ở nhà con bạn. Ừm, mặc dù có thể tôi không tin lí do đó 100%, nhưng chỉ cần cậu ấy giải thích thôi cũng đủ lắm rồi. Lúc ấy vừa hết giận lại vừa buồn cười. Crush của tôi lanh lùng là vậy, nhưng cũng có đôi lúc ngớ ngẩn chết được.:)
***
Ừm, facebook mới của cậu ấy được 116 bạn bè rồi, ngày nào tôi cũng vài lần click vào kiểm tra. Ngày nào cũng chỉ lẳng lặng nhìn dòng "Kết bạn" mà đau lòng. Sự kiêu hãnh đó không cho phép tôi làm như vậy, vì cậu ấy nhất định sẽ biết, sẽ nghi ngờ vì tại sao lại tìm được cậu ấy nhanh như vậy. Chỉ mới có 2 ngày không được nhìn thấy nick xanh kia sáng, mà ngỡ như 2 năm dài đằng đẳng.
Tôi cứ tự hỏi mình rằng, rốt cuộc thì cậu ấy đã bao giờ nghĩ sẽ gửi lời kết bạn cho tôi kể từ khi mất nick? Rốt cuộc đã bao giờ cậu ấy vô thức gõ tên tôi trên thanh tìm kiếm? Đã bao giờ vì không thấy nick xanh của tôi ở đó mà lẳng lặng đi tìm? Đã bao giờ cậu ấy lặng lẽ vào trang cá nhân của tôi, ngắm nghía một chút rồi cũng bất lực mà thoát ra? Đã bao giờ cảm thấy sự trống trải vô cùng khi không còn nhìn thấy tên tôi đâu đó trên News Feed nữa? Rốt cuộc thì cậu ấy đã bao giờ... đã bao giờ như thế chưa? Riêng tôi thì có...:)
***
Hà Nội, 23.03.2017...
Chúng ta cứ như thế này mãi sao?:)
Nhật Ký Crush Bạn Cùng Bàn!Tác giả: MiaMỗi con người đều có một thanh xuân. Mỗi thanh xuân là một câu chuyện về tuổi trẻ. Người ta bảo thanh xuân cũng là tuổi trẻ, còn tôi ví thanh xuân cũng như hồi ức. Bởi vì thanh xuân của bạn dù có tốt đẹp hay bi thương, tất cả đều sẽ biến thành hồi ức mà thôi...! *** Tôi là Mía! Cũng chẳng cần biết tên thật của tôi là gì, hãy cứ gọi tôi bằng cái tên thân thương là Mía... Tôi vừa bước sang tuổi 20 vào mấy ngày trước, một cô gái bình thường đến mức tầm thường, một cô gái thiếu thốn chiều cao lẫn ngoại hình... thậm chí còn không - có - ngực, một cô gái nuôi nấng lắm ước mơ nhưng chưa bao giờ dám nổ lực thực hiện, một cô gái... một cô gái yếu đuối chịu nhiều thương tổn nhưng cũng rất mạnh mẽ...:) Tôi vẫn đang lẩn quẩn trong khoảng thời gian đẹp đẽ nhất của tuổi thanh xuân - những năm 19, 20 tuổi. Tôi hiện vẫn đang là nữ sinh cấp ba của một trường giáo dục thường xuyên, và chúng tôi sắp sửa thi tốt nghiệp. Tôi gặp cậu ấy vào những ngày đầu tiên của năm lớp 12, đó là một ngày đẹp trời hôm 23… Sáng hôm qua tôi có nhắn tin hỏi cậu ấy không đi thi à, đợi mãi không thấy cậu ấy trả lời. Tôi thực sự đã rất giận, giận đến nỗi từ nay muốn mặc xác cậu ấy. Giận vì nghĩ cậu ấy coi sự quan tâm của tôi là thừa thãi nên mới ngó lơ như vậy. Cứ thế cả ngày không rời chiếc điện thoại chỉ với hy vọng cậu ấy sẽ rep tin nhắn đó dù chỉ là một chữ "Ừ!" thôi cũng được.Để rồi đến trưa bỗng nghe được âm báo tin nhắn, liền tức tốc chạy đến, là cậu ấy, đích thị là cậu ấy thật. Cậu ấy hỏi tôi: "Tí thi địa cô cho mượn át lát không nhỉ?". Tôi ngạc nhiên, sao cái tên này khi không lại hỏi vậy, thi xong rồi cơ mà? Thế là tôi vội soạn tin gửi lại: "Nhắn khi nào đây? Giờ mới nhận được tin.." Tôi đang nghiên về 2 phương án, một là có thể cậu ta gửi tin này từ sáng nhưng đến giờ máy tôi mới nhận được. Và 2 là xấu hơn, cậu ta nghĩ rằng buổi chiều vẫn đi thi...Cứ đợi mãi không thấy rep lại, nào ngờ đúng 30 phút sau: "Ủa sáng thi cả 2 luôn à?"... Trời ơi cái thằng đần này, chưa chi đã chạy đến trường xong lại xách đít về vì mọi người đã thi xong trong buổi sáng rồi. Đúng là đần thối, hỏi tôi cho rõ ràng trước khi đi thì có phải hơn không?Sau đó tôi mới biết lí do sáng đó không trả lời tin nhắn là vì để quên điện thoại ở nhà con bạn. Ừm, mặc dù có thể tôi không tin lí do đó 100%, nhưng chỉ cần cậu ấy giải thích thôi cũng đủ lắm rồi. Lúc ấy vừa hết giận lại vừa buồn cười. Crush của tôi lanh lùng là vậy, nhưng cũng có đôi lúc ngớ ngẩn chết được.:)***Ừm, facebook mới của cậu ấy được 116 bạn bè rồi, ngày nào tôi cũng vài lần click vào kiểm tra. Ngày nào cũng chỉ lẳng lặng nhìn dòng "Kết bạn" mà đau lòng. Sự kiêu hãnh đó không cho phép tôi làm như vậy, vì cậu ấy nhất định sẽ biết, sẽ nghi ngờ vì tại sao lại tìm được cậu ấy nhanh như vậy. Chỉ mới có 2 ngày không được nhìn thấy nick xanh kia sáng, mà ngỡ như 2 năm dài đằng đẳng.Tôi cứ tự hỏi mình rằng, rốt cuộc thì cậu ấy đã bao giờ nghĩ sẽ gửi lời kết bạn cho tôi kể từ khi mất nick? Rốt cuộc đã bao giờ cậu ấy vô thức gõ tên tôi trên thanh tìm kiếm? Đã bao giờ vì không thấy nick xanh của tôi ở đó mà lẳng lặng đi tìm? Đã bao giờ cậu ấy lặng lẽ vào trang cá nhân của tôi, ngắm nghía một chút rồi cũng bất lực mà thoát ra? Đã bao giờ cảm thấy sự trống trải vô cùng khi không còn nhìn thấy tên tôi đâu đó trên News Feed nữa? Rốt cuộc thì cậu ấy đã bao giờ... đã bao giờ như thế chưa? Riêng tôi thì có...:)***Hà Nội, 23.03.2017...Chúng ta cứ như thế này mãi sao?:)