Mỗi con người đều có một thanh xuân. Mỗi thanh xuân là một câu chuyện về tuổi trẻ. Người ta bảo thanh xuân cũng là tuổi trẻ, còn tôi ví thanh xuân cũng như hồi ức. Bởi vì thanh xuân của bạn dù có tốt đẹp hay bi thương, tất cả đều sẽ biến thành hồi ức mà thôi...! *** Tôi là Mía! Cũng chẳng cần biết tên thật của tôi là gì, hãy cứ gọi tôi bằng cái tên thân thương là Mía... Tôi vừa bước sang tuổi 20 vào mấy ngày trước, một cô gái bình thường đến mức tầm thường, một cô gái thiếu thốn chiều cao lẫn ngoại hình... thậm chí còn không - có - ngực, một cô gái nuôi nấng lắm ước mơ nhưng chưa bao giờ dám nổ lực thực hiện, một cô gái... một cô gái yếu đuối chịu nhiều thương tổn nhưng cũng rất mạnh mẽ...:) Tôi vẫn đang lẩn quẩn trong khoảng thời gian đẹp đẽ nhất của tuổi thanh xuân - những năm 19, 20 tuổi. Tôi hiện vẫn đang là nữ sinh cấp ba của một trường giáo dục thường xuyên, và chúng tôi sắp sửa thi tốt nghiệp. Tôi gặp cậu ấy vào những ngày đầu tiên của năm lớp 12, đó là một ngày đẹp trời hôm 23…
Chương 61: ..
Nhật Ký Crush Bạn Cùng Bàn!Tác giả: MiaMỗi con người đều có một thanh xuân. Mỗi thanh xuân là một câu chuyện về tuổi trẻ. Người ta bảo thanh xuân cũng là tuổi trẻ, còn tôi ví thanh xuân cũng như hồi ức. Bởi vì thanh xuân của bạn dù có tốt đẹp hay bi thương, tất cả đều sẽ biến thành hồi ức mà thôi...! *** Tôi là Mía! Cũng chẳng cần biết tên thật của tôi là gì, hãy cứ gọi tôi bằng cái tên thân thương là Mía... Tôi vừa bước sang tuổi 20 vào mấy ngày trước, một cô gái bình thường đến mức tầm thường, một cô gái thiếu thốn chiều cao lẫn ngoại hình... thậm chí còn không - có - ngực, một cô gái nuôi nấng lắm ước mơ nhưng chưa bao giờ dám nổ lực thực hiện, một cô gái... một cô gái yếu đuối chịu nhiều thương tổn nhưng cũng rất mạnh mẽ...:) Tôi vẫn đang lẩn quẩn trong khoảng thời gian đẹp đẽ nhất của tuổi thanh xuân - những năm 19, 20 tuổi. Tôi hiện vẫn đang là nữ sinh cấp ba của một trường giáo dục thường xuyên, và chúng tôi sắp sửa thi tốt nghiệp. Tôi gặp cậu ấy vào những ngày đầu tiên của năm lớp 12, đó là một ngày đẹp trời hôm 23… Ngay giờ phút này, tôi vừa đọc lại những dòng nhật ký mình đã viết, vừa cắm tai phone nghe đi nghe lại bài hát "chưa bao giờ" của Trung Quân."Vì em câm nín chôn sâu yêu thương em trao đến anh, lặng nhìn anh lướt qua bên đời..."Chẳng hiểu sao mỗi lần nghe đến đoạn ấy lại muốn khóc. Từng câu từng chữ như cứa sâu vào tâm can tôi vậy.Tôi thừa nhận mình rằng mình không hề mạnh mẽ. Đã hơn một lần tôi đi xem phim một mình, tự chọn đại một phim nào đó, chọn một góc ngồi yên tĩnh. Lúc ấy dù là phim hài, dù cho cả rạp có cười phá lên, nhưng chẳng hiểu sao tôi lại ngồi khóc ngon lành như vậy.Có nhiều đêm cứ nhốt mình trong phòng, không để bất cứ ánh sát nhỏ nhoi nào lọt vào tầm mắt, xoay mình nằm nghiêng mà nước mắt cũng tự động chảy ra. Tôi yếu đuối quá, phải vậy không?:)Bỗng nhiên rất nhớ người đó, một người đã ngang nhiên ở bên cạnh tôi vào năm tôi 20 tuổi...Bỗng nhiên nghĩ đến việc người đó đột ngột rời đi, mang theo tuổi 20 của tôi đi mất...Bỗng nhiên thấy rất đau, rất đau...***Hà Nội, 06.05.2017...Nói với mình cậu sẽ không quên mình đi...:)
Ngay giờ phút này, tôi vừa đọc lại những dòng nhật ký mình đã viết, vừa cắm tai phone nghe đi nghe lại bài hát "chưa bao giờ" của Trung Quân.
"Vì em câm nín chôn sâu yêu thương em trao đến anh, lặng nhìn anh lướt qua bên đời..."
Chẳng hiểu sao mỗi lần nghe đến đoạn ấy lại muốn khóc. Từng câu từng chữ như cứa sâu vào tâm can tôi vậy.
Tôi thừa nhận mình rằng mình không hề mạnh mẽ. Đã hơn một lần tôi đi xem phim một mình, tự chọn đại một phim nào đó, chọn một góc ngồi yên tĩnh. Lúc ấy dù là phim hài, dù cho cả rạp có cười phá lên, nhưng chẳng hiểu sao tôi lại ngồi khóc ngon lành như vậy.
Có nhiều đêm cứ nhốt mình trong phòng, không để bất cứ ánh sát nhỏ nhoi nào lọt vào tầm mắt, xoay mình nằm nghiêng mà nước mắt cũng tự động chảy ra. Tôi yếu đuối quá, phải vậy không?:)
Bỗng nhiên rất nhớ người đó, một người đã ngang nhiên ở bên cạnh tôi vào năm tôi 20 tuổi...
Bỗng nhiên nghĩ đến việc người đó đột ngột rời đi, mang theo tuổi 20 của tôi đi mất...
Bỗng nhiên thấy rất đau, rất đau...
***
Hà Nội, 06.05.2017...
Nói với mình cậu sẽ không quên mình đi...:)
Nhật Ký Crush Bạn Cùng Bàn!Tác giả: MiaMỗi con người đều có một thanh xuân. Mỗi thanh xuân là một câu chuyện về tuổi trẻ. Người ta bảo thanh xuân cũng là tuổi trẻ, còn tôi ví thanh xuân cũng như hồi ức. Bởi vì thanh xuân của bạn dù có tốt đẹp hay bi thương, tất cả đều sẽ biến thành hồi ức mà thôi...! *** Tôi là Mía! Cũng chẳng cần biết tên thật của tôi là gì, hãy cứ gọi tôi bằng cái tên thân thương là Mía... Tôi vừa bước sang tuổi 20 vào mấy ngày trước, một cô gái bình thường đến mức tầm thường, một cô gái thiếu thốn chiều cao lẫn ngoại hình... thậm chí còn không - có - ngực, một cô gái nuôi nấng lắm ước mơ nhưng chưa bao giờ dám nổ lực thực hiện, một cô gái... một cô gái yếu đuối chịu nhiều thương tổn nhưng cũng rất mạnh mẽ...:) Tôi vẫn đang lẩn quẩn trong khoảng thời gian đẹp đẽ nhất của tuổi thanh xuân - những năm 19, 20 tuổi. Tôi hiện vẫn đang là nữ sinh cấp ba của một trường giáo dục thường xuyên, và chúng tôi sắp sửa thi tốt nghiệp. Tôi gặp cậu ấy vào những ngày đầu tiên của năm lớp 12, đó là một ngày đẹp trời hôm 23… Ngay giờ phút này, tôi vừa đọc lại những dòng nhật ký mình đã viết, vừa cắm tai phone nghe đi nghe lại bài hát "chưa bao giờ" của Trung Quân."Vì em câm nín chôn sâu yêu thương em trao đến anh, lặng nhìn anh lướt qua bên đời..."Chẳng hiểu sao mỗi lần nghe đến đoạn ấy lại muốn khóc. Từng câu từng chữ như cứa sâu vào tâm can tôi vậy.Tôi thừa nhận mình rằng mình không hề mạnh mẽ. Đã hơn một lần tôi đi xem phim một mình, tự chọn đại một phim nào đó, chọn một góc ngồi yên tĩnh. Lúc ấy dù là phim hài, dù cho cả rạp có cười phá lên, nhưng chẳng hiểu sao tôi lại ngồi khóc ngon lành như vậy.Có nhiều đêm cứ nhốt mình trong phòng, không để bất cứ ánh sát nhỏ nhoi nào lọt vào tầm mắt, xoay mình nằm nghiêng mà nước mắt cũng tự động chảy ra. Tôi yếu đuối quá, phải vậy không?:)Bỗng nhiên rất nhớ người đó, một người đã ngang nhiên ở bên cạnh tôi vào năm tôi 20 tuổi...Bỗng nhiên nghĩ đến việc người đó đột ngột rời đi, mang theo tuổi 20 của tôi đi mất...Bỗng nhiên thấy rất đau, rất đau...***Hà Nội, 06.05.2017...Nói với mình cậu sẽ không quên mình đi...:)